Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 98: Người khiến Hoắc Minh khó chịu không nhiều
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đối diện với gương mặt nhỏ nhắn rạng rỡ xinh đẹp kia, Ôn Noãn thực sự không thể ghét bỏ được.
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, điều này phần lớn là vì cô thích Hoắc Minh nên mới đặc biệt khoan dung với Hoắc Minh Châu.
Suy nghĩ này khiến Ôn Noãn vô cùng ngượng ngùng.
Cô không nhịn được nhìn về phía Hoắc Minh...
Hoắc Minh bắt gặp ánh mắt cô, có chút tức giận!
"Thế nào, em vẫn muốn sống chung với Cố Trường Khanh đến mức đó sao? Còn muốn đưa người về nhà?"
Hoắc Minh nhìn Cố Trường Khanh.
Đều là đàn ông, Cố Trường Khanh nhanh chóng hiểu được sự khó chịu của anh, hắn khẽ nhếch môi, giả vờ khách sáo hỏi: “Có làm phiền hai người không?”
Hoắc Minh cười lạnh một tiếng.
Anh nhẹ nhàng ôm lấy eo Ôn Noãn: “Đương nhiên là không!”
Ôn Noãn không ngờ anh lại đồng ý, đợi đến khi chỉ còn hai người, cô không nhịn được khẽ hỏi anh: “Anh chắc chắn à?”
Hoắc Minh nhìn cô chăm chú một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi nói: “Tôi nghĩ em rất chào đón, không phải vừa rồi còn nói chuyện rất vui vẻ sao?”
Ôn Noãn đoán anh hiểu lầm nên mới kỳ quái như vậy.
Cô không giải thích.
Anh biết rất rõ về quá khứ của cô và Cố Trường Khanh, nếu như lần nào chạm mặt ở những nơi công cộng như thế này đều khiến anh khó chịu, vậy cô cũng không có cách nào.
Chỉ là ít nhiều cô cũng thấy hơi ấm ức, khóe mắt ửng hồng.
Kiều Cảnh Niên đúng lúc nhìn thấy cảnh này, ông đi tới, mỉm cười nói: “Đôi tình nhân trẻ đang cãi nhau hả? Hoắc Minh, cháu là đàn ông, nhường con gái nhà người ta một chút đi, người ta ở nhà cũng là hòn ngọc quý được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, làm gì có chuyện đến chỗ cháu lại phải chịu ấm ức chứ!”
Ông vỗ vỗ Hoắc Minh: “Bớt nóng nảy lại.”
Hoắc Minh rất kính trọng ông, gật đầu.
Kiều Cảnh Niên còn có khách, phải đi tiếp trước, thế nhưng trước khi đi, ông nói một câu đầy ẩn ý với Ôn Noãn: “Người có thể khiến Hoắc Minh tức giận không nhiều đâu!”
Ôn Noãn đã vấp ngã một cú quá đau vì Cố Trường Khanh, cái thời kỳ bồng bột non trẻ đó qua lâu rồi.
Cô chỉ cười nhạt.
Kiều Cảnh Niên rất tán thưởng, cô gái nhỏ này rất có khí phách đấy chứ!
Ông có ấn tượng rất tốt với Ôn Noãn, phá lệ cho cô hai tấm vé VIP của buổi hòa nhạc, còn nói: “Có thời gian thì tới nghe.”
Ôn Noãn có cảm giác được yêu thương mà lo sợ, cô nhận vé, nhẹ giọng nói cảm ơn, những chuyện không vui vừa rồi cũng nhanh chóng bị gạt bỏ.
Khi trở về, vừa ngồi lên xe, Hoắc Minh cầm tay lái, nghiêng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn vui vẻ của cô, giọng anh hơi khàn khàn: “Vui đến vậy sao?”
Ôn Noãn đưa hai tấm vé hòa nhạc kia cho anh xem.
“Chú Kiều đưa sao?” Hoắc Minh rất bất ngờ, bởi vì bình thường Kiều Cảnh Niên không thích xã giao, nhưng hôm nay anh lại thấy ông thực sự rất thích Ôn Noãn.
Chẳng những nói chuyện với cô mà còn tặng vé.
Ôn Noãn biết anh vẫn không vui vì Cố Trường Khanh, liền cố ý nịnh anh một chút, khi đợi đèn đỏ, cô cố ý gác chiếc cằm nhỏ lên vai anh, giọng nói mềm mại: “Anh đi cùng tôi nhé?”
Hoắc Minh nghiêng đầu, đôi mắt sâu thăm thẳm.
“Muốn tôi đi cùng em sao?”
Ôn Noãn thấy thái độ của anh đã mềm mỏng hơn một chút liền nhẹ nhàng ôm cánh tay anh: “Trừ anh ra thì tôi còn có thể tìm ai chứ? Hoắc Minh anh nói tôi nghe xem...”
Hoắc Minh khởi động xe, anh bật nhạc trong xe lên, chọn một bài hát vô cùng lãng mạn.
Thỉnh thoảng anh lại nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Ôn Noãn đoán anh đã nguôi giận, không khỏi mềm lòng, nhẹ nhàng tựa vào ghế da chăm chú ngắm nhìn sườn mặt anh tuấn của anh, một chút ửng hồng khẽ hiện lên trên gương mặt.
Dù sao cô vẫn còn trẻ, người đàn ông vì cô mà ghen tuông, còn sẵn sàng hạ thấp mình vì cô, ít nhiều cô cũng nghĩ rằng anh đối xử với mình khác với những người khác, sẽ tự mình đa tình mà cảm thấy họ có thể đi đến cuối đời.