Chương 97: Tính chiếm hữu của Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 97: Tính chiếm hữu của Hoắc Minh

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khóe mắt Ôn Noãn đỏ hoe, cô đứng đối diện Cố Trường Khanh trong màn đêm.
Họ từng có tình cảm suốt bốn năm trời, ít nhiều vẫn còn chút vấn vương tình cũ trong lòng, dù là oán hận hay lưu luyến.
Cách một tấm kính.
Hoắc Minh cầm ly rượu vang đỏ, vẻ mặt lạnh tanh quan sát.
Trong mắt anh lộ rõ vẻ không vui.
Anh không thích những cảm xúc chứa chan trong đáy mắt Ôn Noãn. Có lẽ cô đã không còn yêu Cố Trường Khanh, nhưng người đàn ông đó đã để lại trong lòng cô một dấu vết không thể xóa nhòa.
Anh có chút tự giễu, hóa ra tính chiếm hữu của mình lại mạnh mẽ đến vậy, đúng là căn bệnh chung của đàn ông.
Hoắc Minh Châu đứng cạnh anh.
Thấy Cố Trường Khanh và Ôn Noãn đứng chung, cô ấy bỗng nhiên có chút bất an, lẩm bẩm nói nhỏ: “Sao Cố Trường Khanh và Ôn Noãn lại đứng chung với nhau thế kia? Bọn họ nhìn...”
Hoắc Minh thầm mong cả đời này em gái mình sẽ không biết chuyện đó.
Anh nhìn chằm chằm đôi nam nữ kia, nói dối không chớp mắt: “Em quên rồi sao? Lần trước Cố Trường Khanh không chịu cứu Ôn Noãn, Ôn Noãn ghi hận hắn, chắc hắn cũng chẳng ưa gì Ôn Noãn.”
“Hóa ra là vậy!”
Hoắc Minh Châu chấp nhận lời giải thích này.
Nhưng thật ra cô ấy lại muốn hỏi một chuyện khác: “Anh, Ôn Noãn không phải là bạn gái của Khương Duệ sao? Sao giờ lại thành bạn gái của anh rồi?”
Hoắc Minh cười xòa: “Anh theo đuổi được cô ấy trước Khương Duệ, sao nào, có vấn đề gì à?”
Hoắc Minh Châu liếc anh một cái đầy vẻ kỳ quái.
Sau đó cô ấy nũng nịu nói: “Chắc chắn là anh mê gương mặt xinh đẹp của cô ấy đúng không?”
Hoắc Minh không hề phủ nhận.
Anh kéo em gái lại gần, nhẹ nhàng ôm Hoắc Minh Châu, gác cằm lên đầu cô ấy, cười khẽ: “Không phải em nói cô ấy xinh đẹp, lại còn nấu ăn ngon, tính tình ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, em còn muốn biết gì nữa?”
Hoắc Minh Châu rất ghét bỏ anh.
Quả thật đàn ông đều là sinh vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, ngay cả anh trai xuất sắc của cô ấy cũng không ngoại lệ.
“Anh đúng là bỉ ổi!”
Cô ấy ngẫm nghĩ một lát, rồi hóng hớt hỏi thêm: “Hai người ở chung rồi à?”
Hoắc Minh cười cười.
Bỉ ổi... Có người đàn ông nào mà không bỉ ổi cơ chứ? Gặp phải người phụ nữ mà mình muốn ôm ấp mà còn kìm nén làm Liễu Hạ Huệ thì không phải là đạo đức giả quá hay sao?
Hoắc Minh Châu bỗng nhiên nhớ tới một chuyện đứng đắn, ngọt ngào nói với anh: “Dạo gần đây mẹ đang say mê xem bói toán lắm đấy, mẹ tìm được một ông thầy cao tay xem cho anh, bảo người được định sẵn trong cuộc đời anh là người tuổi Mèo.”
Tuổi Mèo?
Hoắc Minh lại như bị ma xui quỷ khiến mà nhớ ra, Ôn Noãn tuổi Mèo.
Trùng hợp đến thế sao?
Trên mặt anh không lộ chút biểu cảm gì, nhẹ nhàng gõ đầu cô em: “Mê tín dị đoan thế này mà em cũng tin sao?”
Hoắc Minh Châu tỉ mỉ ngẫm nghĩ một lát.
Cũng đúng! Bói toán nói cô và người tuổi Dê chính là một đôi, Cố Trường Khanh lại không phải tuổi Dê, thế thì không chuẩn rồi...
Ngay lúc hai anh em đang nói chuyện, Ôn Noãn ở đằng kia không muốn ở riêng với Cố Trường Khanh nên định đi vào trong nhà.
Vừa mới xoay người, cô đã thấy hai anh em nhà họ Hoắc.
Hoắc Minh mở miệng nói bóng gió sâu xa: “Yên tâm, anh nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy!”
Hoắc Minh Châu nhón chân hôn anh một cái: “Em biết ngay là anh thương em nhất mà!”
Cố Trường Khanh dỗ dành cô ấy như dỗ trẻ con, quả nhiên Hoắc Minh Châu vui vẻ hẳn lên, rất hào hứng nói: “Anh trai em nói Ôn Noãn nấu cơm khéo lắm, hay là lát nữa chúng ta đi ăn bữa khuya đi?”
Cô ấy nói với Ôn Noãn: “Xin cô đó, đồ ăn ở đây tôi ăn không quen chút nào.”