Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 100
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong mắt Văn Gia Ninh, Diệp Tinh là một người trong sáng, cậu không phải là người không biểu cảm, mà là ngây thơ đến mức gần như tàn nhẫn, giống như căn bệnh này, giày vò sâu sắc những người yêu thương cậu.
Trần Trạch Quân đã đánh mất Diệp Tinh, anh không đuổi kịp người đàn ông trung niên kia, lúc quay lại thì Diệp Tinh đã biến mất. Anh tìm kiếm Diệp Tinh khắp nơi, thậm chí lén đến trung tâm phục hồi chức năng, nhưng vẫn không tìm thấy cậu.
Thế nhưng đêm hôm đó, khi anh lê bước mệt mỏi trở về nhà, lại thấy Diệp Tinh đang ngồi xổm trước cửa chờ mình. Trần Trạch Quân cuối cùng cũng không kìm được cảm xúc, lập tức ôm chầm lấy Diệp Tinh.
Thật ra anh càng muốn tức giận hơn, ví dụ như trách cậu đã đi đâu, nhưng anh không có tư cách đó, vì Diệp Tinh vĩnh viễn chỉ có thể sống cô độc trong thế giới riêng của mình, anh không thể trách cậu, chỉ có thể tự trách bản thân đã để cậu lạc trên con phố xa lạ.
Về đoạn kịch bản này, Văn Gia Ninh từng cố gắng thảo luận sự hợp lý với Tạ Nhược Minh.
Bởi vì lần đầu Diệp Tinh được Trần Trạch Quân đưa về nhà là khi cậu đã bất tỉnh và đó cũng là lần duy nhất được đưa ra ngoài. Trí nhớ về phương hướng và địa chỉ chỉ lưu lại trong lần đó, vậy thì tại sao cậu lại có thể dễ dàng tìm được đường về nhà?
Tạ Nhược Minh không trả lời thẳng, chỉ nói: “Diệp Tinh cảm thấy mình nhất định phải quay lại bên cạnh Trần Trạch Quân. Nếu là cậu, cậu sẽ giải thích thế nào cho hợp lý?”
Văn Gia Ninh im lặng suy nghĩ hồi lâu: “Cậu ấy chắc chắn sẽ không giải thích với Trần Trạch Quân, nhưng nếu nhất định phải giải thích hợp lý cho hành động này, có thể cho rằng Diệp Tinh là thiên tài ở một số mặt nào đó, như trí nhớ và cảm giác phương hướng, điều này cũng hợp lý trong nhóm những người tự kỷ.”
Tạ Nhược Minh vỗ vai cậu: “Đúng rồi, chúng ta không nói, Trần Trạch Quân cũng không nói, khán giả sẽ tự hiểu.”
Văn Gia Ninh cười bất lực.
Buổi tối, sau khi Lục Tiến Lãng tắm xong đang đứng trong phòng tắm gấp quần áo đã mặc thì bị Văn Gia Ninh bất ngờ ôm từ phía sau.
Lục Tiến Lãng vỗ nhẹ tay cậu, hỏi: “Sao vậy?”
Văn Gia Ninh không trả lời, chỉ dụi đầu vào lưng Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng quay đầu lại, thấy vẻ mặt cậu trầm ngâm lại ngây thơ, bèn hỏi: “Đang nhập vai à? Có cần anh phối hợp không?”
Văn Gia Ninh đáp: “Em chỉ đang tìm cảm giác. Có lúc ở phim trường nhìn thấy anh, em cũng cảm thấy vai diễn và anh hòa lẫn vào nhau.”
Lục Tiến Lãng cười: “Em đang bị áp lực quá đó.”
“Anh không hiểu.” Văn Gia Ninh nói: “Đây gọi là có sự theo đuổi.”
Phim đã quay được quá nửa.
Bộ phim này ngay từ đầu đã thu hút sự chú ý của đông đảo mọi người, đặc biệt là người hâm mộ trẻ yêu thích Kha Tín Hàng và người hâm mộ Lục Tiến Lãng.
Đây còn là bộ phim đầu tiên Lục Tiến Lãng tham gia sau khi giành giải quốc tế. Trước đó anh làm đạo diễn tuy được đánh giá cao, nhưng người hâm mộ vẫn mong được thấy anh diễn xuất trên màn ảnh hơn.
Những năm gần đây, trọng tâm của anh dần thay đổi, số lượng phim tham gia ngày càng ít.
Vì vậy khi bộ phim này khởi quay, dù quá trình quay được giữ kín, nhưng trên mạng vẫn ráo riết săn lùng mọi thông tin, chỉ cần có được một tấm ảnh hậu trường thôi cũng đủ khiến người hâm mộ phấn khích.
Trong thời gian này, Tào Tùng Toàn quay một bộ phim hài Tết, mời Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng làm khách mời.
Ban đầu Lục Tiến Lãng định từ chối, nhưng Tào Tùng Toàn năn nỉ Văn Gia Ninh thuyết phục hộ, cuối cùng cũng khiến Lục Tiến Lãng đồng ý.
Bộ phim hài này vốn dĩ là một tác phẩm nhẹ nhàng, không cần quá chặt chẽ về logic, quy tụ dàn sao nổi tiếng, chủ yếu để mang lại tiếng cười.
Tào Tùng Toàn muốn Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh đóng vai một cặp đồng tính, bị Lục Tiến Lãng thẳng thừng từ chối.
“Thoải mái một chút.” Tào Tùng Toàn khuyên “Càng căng thẳng người ta càng nghi ngờ, thà cứ thoải mái, cho bọn họ cứng họng luôn.”
Lục Tiến Lãng cười khẩy: “Vớ vẩn, anh tưởng vậy là dập được miệng thiên hạ à? Đừng nói nữa, tôi không đồng ý đâu.”
Không thuyết phục được, Tào Tùng Toàn lại quay sang Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh nhìn ông với vẻ ngây thơ: “Anh nghĩ tôi ngu à?”
Ý đồ của Tào Tùng Toàn chẳng phải là lợi dụng tin đồn giữa hai người để quảng bá phim sao? Văn Gia Ninh đâu có ngu mà hy sinh hình ảnh của mình cho mục đích đó.
Kết quả là Tào Tùng Toàn vẫn sắp xếp cả hai xuất hiện trong một cảnh quay, vào vai bạn trai mới của một cặp đôi đã chia tay (nam – nữ). Lý do tại sao cả hai người yêu mới lại là đàn ông thì không ai giải thích, vì đây là hài kịch không cần logic.
“Anh nghĩ Diệp Tinh đối với Trần Trạch Quân là tình cảm như thế nào?” Văn Gia Ninh sau này hỏi Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng không hỏi ngược lại như thường lệ mà trả lời: “Anh nghĩ tình cảm của Trần Trạch Quân với Diệp Tinh có phần giống cha con.”
Văn Gia Ninh trầm ngâm: “Trần Trạch Quân mất con gái, cha của Diệp Tinh cũng mất sớm. Nếu là tình cảm cha con thì cũng hợp lý. Nhưng chỉ là tình thân thôi sao? Anh nghĩ Diệp Tinh yêu Trần Trạch Quân không?”
Lục Tiến Lãng hỏi lại: “Yêu theo kiểu nào? Tình yêu nam nữ sao?”
Văn Gia Ninh không trả lời, chỉ nhìn anh.
Lục Tiến Lãng nói: “Tình thân vốn dĩ cũng là một dạng tình yêu, anh nghĩ có những tình cảm không cần phân định rạch ròi.”
Nghi phạm thứ hai lại bị Trần Trạch Quân loại trừ.
Anh ngày càng mất phương hướng, người duy nhất anh có thể bấu víu vào chỉ còn Diệp Tinh.
Bởi vì có Diệp Tinh ở nhà, ít nhất khi anh về không còn là ngôi nhà tối tăm trống rỗng, vì Diệp Tinh luôn bật đèn ngồi đợi anh ở phòng khách, nếu anh chưa về, Diệp Tinh cũng không đi ngủ.
Hôm đó, Trần Trạch Quân đang gội đầu cho Diệp Tinh.
Vì dầu gội vào mắt, Diệp Tinh khó chịu vùng vẫy tìm cách né tránh, nhưng Trần Trạch Quân giữ chặt cậu lại, dỗ dành: “Sắp xong rồi, chịu chút nữa thôi.”
Đúng lúc này, Trần Trạch Quân nhận được cuộc gọi từ bảo vệ tòa nhà của trung tâm phục hồi – người mà anh đã hối lộ, vì người đó trông thấy một người đàn ông đang quấy rối bé gái. Người đàn ông này khác hoàn toàn các nghi phạm trước – hắn nhỏ con và gầy.
Trần Trạch Quân biến sắc mặt, nói với Diệp Tinh: “Tự gội đi.” Rồi vội vàng rời đi.
Sau đó là màn theo dõi điều tra, với tư cách là cảnh sát, Trần Trạch Quân có kỹ năng đặc biệt. Anh đột nhập vào nhà tên đó, tìm được bằng chứng phạm tội, và dẫn đến cao trào của bộ phim.
Cảnh Diệp Tinh đâm dao vào người Trần Trạch Quân là cao trào của cả bộ phim.
Khán giả gọi đây là màn “bùng nổ trong diễn xuất” của Lục Tiến Lãng và Kha Tín Hàng.
Ngay cả Tạ Nhược Minh khi phỏng vấn cũng thẳng thắn: Không ngờ một diễn viên trẻ chưa đến 25 tuổi có thể khắc họa nhân vật đến mức độ đó – có thể gọi là tài năng diễn xuất thiên bẩm.
Nhưng có thực sự là thiên bẩm không, chỉ Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng mới biết rõ.
Văn Gia Ninh từ khi ra mắt đến nay, từ vai quần chúng đến Ảnh đế, những gì cậu trải qua không thua kém bất kỳ ai – tất cả là do nỗ lực không ngừng.
Ngay cả khi sống lại trong thân phận Kha Tín Hàng, cậu cũng chưa bao giờ ngừng cố gắng, không ngừng rèn luyện diễn xuất.
Lục Tiến Lãng không ít lần thấy cậu đứng trước gương, quan sát biểu cảm và tập phản ứng.
Lục Tiến Lãng từng hỏi có phải cậu áp lực quá không – có lẽ đúng, nhưng đối với Văn Gia Ninh, đó còn là sự kiên trì theo đuổi đam mê.
Vì vậy khi Văn Gia Ninh (trong vai Diệp Tinh) giơ dao lên nhắm vào Trần Trạch Quân đang nằm trên đất, lưỡi dao trong khung hình khẽ run lên, đó không phải là diễn mà là sự run rẩy thật sự từ cảm xúc bộc phát không thể kìm nén.
Khi Lục Tiến Lãng thấy nước mắt của cậu rơi xuống, mắt anh cũng đỏ hoe.
Anh đã nhập vai, bị Văn Gia Ninh lôi cuốn vào, cảm nhận rõ sự cuốn hút kỳ lạ từ đối phương. Từ lúc họ “ở bên nhau” với tâm lý chơi đùa và hợp đồng ngầm, dần dần, từ diễn mà thành thật, càng ngày càng lún sâu.
Ở đoạn kết, Diệp Tinh tránh chỗ hiểm, chỉ đâm Trần Trạch Quân một nhát vào vai. Nhưng khi đó, Văn Gia Ninh – đã hoàn toàn nhập vai – trong đầu liên tục hiện lên những ký ức về hai người, như tua ngược lại chậm rãi, cho đến khoảnh khắc ban đầu ở tòa án, khi Trần Trạch Quân đứng ra làm chứng, buộc tội cha cậu là hung thủ giết người.
Cậu mở miệng như nghẹt thở, hít thở dồn dập, những tiếng rít khẽ thoát ra từ sâu trong cổ họng.
Cả đoàn phim đều bị dọa sợ, trợ lý đạo diễn nhìn Tạ Nhược Minh ra hiệu có nên hô “CUT” không.
Tuy vậy, Tạ Nhược Minh chỉ lắc đầu.
Vì Lục Tiến Lãng vẫn chưa dừng lại, anh nhìn Văn Gia Ninh, giọng khàn đặc như thể đang bệnh nặng, nhưng lại dùng ngữ điệu dịu dàng vô cùng nói:
“Đã mười giờ rồi, nên đi ngủ thôi.”
Văn Gia Ninh phát ra tiếng kêu sắc nhọn như một con thú nhỏ bị thương, con dao cuối cùng khi đâm xuống đã thay đổi hướng, không đâm vào cơ thể Lục Tiến Lãng, mà chỉ dùng nắm đấm chặn lại trước ngực anh. Cậu ngã nhào vào người Lục Tiến Lãng, thở dốc kịch liệt, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Tạ Nhược Minh phản ứng rất nhanh, bảo mọi người đừng ngây người ra nữa, tiếp tục diễn.
Sau đó cảnh sát xông vào, kéo Diệp Tinh ra khỏi người Trần Trạch Quân.
Lúc này Lục Tiến Lãng giơ tay túm lấy cổ áo sau của Diệp Tinh không buông, anh nắm rất chặt, không biết cảm xúc đó là căm hận hay tình yêu nhiều hơn, cho đến khi cả hai bị kéo đi một cách cưỡng chế.
Sau khi cảnh quay này kết thúc, Tạ Nhược Minh trầm ngâm một lúc lâu.
Văn Gia Ninh ngồi một bên, lặng lẽ điều chỉnh cảm xúc. Nỗi bi thương khó giấu vẫn luẩn quẩn trong lòng, cậu chỉ có thể nhắm mắt lại, để tâm trí trống rỗng.
Lục Tiến Lãng cũng im lặng một lúc, sau đó đưa tay đặt lên vai Văn Gia Ninh.
Thật ra lúc này tốt nhất là Lục Tiến Lãng có thể ôm lấy cậu, giúp cậu thoát khỏi vai diễn để trở về thực tại. Nhưng môi trường không cho phép, Lục Tiến Lãng buộc phải giữ khoảng cách.
Anh chỉ có thể dùng hơi ấm từ lòng bàn tay mình, làm ấm dần cơ thể lạnh giá của Văn Gia Ninh.
Tạ Nhược Minh tua đi tua lại cảnh quay vừa rồi, cho đến khi Văn Gia Ninh lấy lại được tinh thần, đi đến hỏi ông có phải mình diễn chưa tốt không.
Tạ Nhược Minh trầm ngâm, thực ra phản ứng của con người trong một số hoàn cảnh là không thể lường trước được, không thể nói rằng đâm xuống là hợp lý hơn hay không đâm xuống thì hợp lý hơn.
Nhưng xét cho cùng, Văn Gia Ninh là diễn viên đảm nhận vai diễn này, cậu đã thay Diệp Tinh trải qua những ký ức bên Trần Trạch Quân, có lẽ trong hoàn cảnh đó, phản ứng tức thời của cậu hợp lý hơn so với những gì người ngoài chỉ có thể tưởng tượng.
Tuy nhiên rõ ràng, Tạ Nhược Minh vẫn thích cái kết ban đầu của kịch bản hơn, nên cuối cùng vẫn yêu cầu Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng quay lại cảnh cuối cùng một lần nữa theo đúng kịch bản.
Cảnh quan trọng nhất được để lại cuối cùng để quay. Theo thói quen từ trước đến nay, sau khi quay xong cảnh này, cả bộ phim chính thức đóng máy.
Sau bộ phim này, Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng cùng nghỉ ngơi dài ngày, sang Canada thăm Văn Thúy Lan.
Trong thời gian ngắn, Lục Tiến Lãng không hy vọng Văn Gia Ninh tiếp tục nhận phim mới, anh sợ cậu chưa thể thoát khỏi vai diễn, bởi vì phần diễn xuất cuối cùng quá ấn tượng, đến giờ anh vẫn còn ám ảnh.
Nhưng rõ ràng Văn Gia Ninh còn giỏi điều chỉnh cảm xúc hơn anh tưởng.
Ở Canada gần một tháng, Văn Gia Ninh hoàn toàn không hề biểu hiện chút trầm cảm nào, ngược lại còn sống vui vẻ bên mẹ một thời gian.
Chồng của Văn Thúy Lan không biết Kha Tín Hàng chính là Văn Gia Ninh, ông ta chỉ nghĩ đó là con nuôi của Văn Thúy Lan, nhưng ông rất cởi mở và bao dung với chuyện đồng tính, cả gia đình sống với nhau khá hòa thuận.
Phim chính thức công chiếu là chuyện của một năm sau.
Trong năm đó, Văn Gia Ninh nhận vài hợp đồng quảng cáo, tham gia vài chương trình tuyên truyền, phần lớn thời gian là chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo.
Bộ phim được chú ý rộng rãi này ngay cả khi chưa công chiếu đã trở thành đề tài nóng hổi trên mạng. Ngay ngày đầu tiên công chiếu đã phá kỷ lục doanh thu mở màn của phim Hoa ngữ. Sau đó tự nhiên càng ngày càng nổi tiếng, suất chiếu nào cũng cháy vé.
Vì bộ phim này, Văn Gia Ninh một bước trở thành ngôi sao hạng nhất trong nước, mức độ nổi tiếng cũng ngày càng cao.
Tính riêng về mức độ nổi tiếng hiện tại, ngay cả Lục Tiến Lãng cũng không bằng cậu.
Trong Lễ trao giải Kim Tượng năm đó, bộ phim “Hung thủ thực sự” được đề cử ở hơn mười hạng mục, riêng Nam chính xuất sắc nhất đã có hai cái tên lọt vào danh sách — Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng đều được đề cử.
Năm ngoái, scandal giữa hai người từng gây ồn ào, nhưng sau đó lại không có phản hồi. Đến bây giờ, vẫn có người hâm mộ nhắc đến, cộng thêm trong phim hai người hợp tác diễn xuất quá ăn ý, lại càng được chú ý nhiều hơn.
Ngay cả nhiều truyền thông khi phân tích các ứng viên có khả năng đoạt giải cũng không nhịn được mà nhắc lại chuyện cũ.
Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là scandal giữa hai người đàn ông, khi nói đến cũng chỉ xem như một trò đùa, nhắc xong thì thôi.
Cuối cùng cũng đến ngày trao giải, Văn Gia Ninh mặc bộ lễ phục đen, đứng trước gương một lúc lâu.
Lục Tiến Lãng xuất hiện phía sau cậu, nói: “Đình Hoan đã đến đón em rồi, còn không chuẩn bị đi à?”
Văn Gia Ninh hít một hơi sâu, nói: “Em lo lắng quá.”
Lục Tiến Lãng mỉm cười: “Lo lắng là vì có mong đợi, sao rồi? Tự tin sẽ thắng chứ?”
Văn Gia Ninh cũng cười đáp: “Em chưa nói gì hết nhé.”
Lục Tiến Lãng nói: “Không sao, đó là thực lực của em, giải thưởng này vốn dĩ nên thuộc về em.”
Văn Gia Ninh nói: “Đừng nói vậy, nếu không được thì em biết giấu mặt vào đâu? Đừng quên vẫn còn mấy người khác được đề cử nữa, đâu phải chỉ là cuộc chiến riêng giữa chúng ta.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Ừm, anh rất mong đợi.”
Năm nay, ban tổ chức xếp chỗ cho Văn Gia Ninh ngồi ngay cạnh Lục Tiến Lãng.
Trước khi lễ trao giải bắt đầu, Văn Gia Ninh đứng dậy nhìn về phía sau, muốn tìm lại vị trí mà năm đó khi mới trở thành Kha Tín Hàng cậu từng ngồi. Nhớ khi đó thư mời là của công ty, chứ không phải gửi đích danh cậu.
Lục Tiến Lãng đã ngồi xuống trước, đang trò chuyện nhỏ giọng với người bên cạnh.
Văn Gia Ninh hít một hơi thật sâu, từ từ ngồi xuống.
Lễ trao giải chính thức bắt đầu, MC bước ra nói chuyện hài hước không ngừng, đến cả chuyện Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng ngồi cạnh nhau cũng đem ra đùa cợt.
Cả hai đều thể hiện sự tự nhiên, độ lượng, chỉ mỉm cười không nói gì khi bị trêu chọc.
Thật ra trước khi đến đây, Văn Gia Ninh vẫn còn hồi hộp. Nhưng khi thật sự ngồi xuống, cậu lại bình tĩnh đến lạ thường. Cậu luôn khao khát danh hiệu này, nhưng lần này có đoạt giải hay không lại không còn là điều quá quan trọng nữa, bởi vì sự nghiệp của cậu vẫn chưa chạm đến đỉnh cao, cậu tin rằng mỗi năm sau này mình đều có thể ngồi ở vị trí này, chờ đợi những gì nên thuộc về mình. Không, cậu sẽ còn vươn cao hơn nữa, có những mong đợi lớn hơn nữa.
Tuy nhiên, tâm điểm của cả buổi tối vẫn là giải Nam chính xuất sắc nhất.
Ngay cả người trao giải cũng cố tình kéo dài thời gian, không vội công bố kết quả, muốn giữ sự hồi hộp cho đến phút cuối. Máy quay liên tục chuyển qua lại giữa Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng.
Trong giây phút hồi hộp nhất, Văn Gia Ninh lại cảm thấy vô cùng bình thản. Nếu Lục Tiến Lãng thực sự lại một lần nữa thắng cậu và đoạt giải, cậu cũng không có gì phải tiếc nuối, cậu sẵn sàng chấp nhận Lục Tiến Lãng xuất sắc hơn mình, và điều cậu phải làm sau đó là tiếp tục lấy Lục Tiến Lãng làm mục tiêu để cố gắng.
“Nam chính xuất sắc nhất là——” người trao giải kéo dài giọng, mỉm cười nhìn xuống dưới sân khấu.
Văn Gia Ninh bỗng cảm thấy Lục Tiến Lãng khẽ chạm vào tay mình dưới bàn. Cậu không dám quay đầu nhìn anh, cũng không dám nắm lại tay anh, sợ bị máy quay bắt được, chỉ có thể khẽ chạm nhẹ lại mu bàn tay anh.
“Kha Tín Hàng!” người trao giải lớn tiếng công bố.
Trong khoảnh khắc đó, tim Văn Gia Ninh như ngừng đập, gương mặt cậu không biểu cảm, không phải vì giả vờ bình tĩnh mà là thật sự ngỡ ngàng.
Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm vang dội.
Lục Tiến Lãng là người đứng dậy trước, sau đó Văn Gia Ninh mới phản ứng lại, đứng lên, ôm lấy Lục Tiến Lãng, nói nhỏ bên tai anh:
“Em yêu anh.”
Lục Tiến Lãng mỉm cười siết chặt vòng tay ôm cậu, rồi buông ra.
Khoảnh khắc Văn Gia Ninh ghé tai Lục Tiến Lãng nói gì đó đã bị máy quay ghi lại, nhưng do góc độ nên không ai nhìn rõ khẩu hình của cậu.
Nhận cúp từ tay người trao giải, Văn Gia Ninh đứng trước micro phát biểu cảm nghĩ. Cậu nói rất nhiều, trong tai người nghe thì không có gì mới mẻ — chủ yếu là về bộ phim, về bạn bè đã giúp đỡ cậu, đặc biệt còn kêu gọi mọi người quan tâm đến cộng đồng người tự kỷ, hy vọng xã hội có thể giúp họ nhiều hơn.
Thật ra cậu còn rất nhiều điều muốn nói, cậu muốn nói rằng có một người vô cùng quan trọng đối với cậu, người ấy có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời cậu, là người cậu nên cảm ơn nhất.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn không nói ra. Cậu chỉ nhìn Lục Tiến Lãng một cái, mọi cảm xúc đều gói gọn trong câu “em yêu anh” ban nãy, cả hai đều hiểu rõ tình cảm của đối phương, như vậy là đủ.
Có thể mười năm, hai mươi năm sau, cậu tin sẽ có một ngày, họ có thể yêu nhau mà không cần lo sợ. Họ không cần tuyên bố tình cảm của mình với ai, nhưng cũng không cần trốn tránh, không còn sợ ai phát hiện mối quan hệ này nữa.
Trước khi rời khỏi sân khấu sau bài phát biểu, MC bất ngờ gọi cậu lại và hỏi: “Lúc nãy cậu nói gì với Lục Tiến Lãng thế?”
Cả hội trường cười ồ lên.
Văn Gia Ninh mỉm cười nhìn MC, trả lời: “Tôi nói cảm ơn.”
MC nói: “Nhìn khẩu hình đâu giống vậy?”
Văn Gia Ninh cười phá lên: “Tôi nói tôi yêu anh ấy.”
Khán phòng lại cười ầm lên.
Máy quay quay đến Lục Tiến Lãng, anh mỉm cười gật đầu, như xác nhận điều đó là thật.
Nhưng rốt cuộc có bao nhiêu người tin là thật, bao nhiêu người không tin, thì không ai biết được.
Văn Gia Ninh bước xuống sân khấu, chậm rãi đi về phía Lục Tiến Lãng. Cậu bỗng phát hiện mình gần như không thể nhớ lại cảm giác lần đầu tiên nhận giải thưởng này là như thế nào.
Khi đó chắc cũng đã nhìn về phía Lục Tiến Lãng, nhưng là với tâm trạng gì nhỉ? Thôi vậy, không cần nghĩ nữa, chỉ cần nắm bắt hiện tại, thì mọi thứ đã tốt hơn tất cả rồi.
Lời tác giả muốn nói:
Vậy là hết rồi! Đoạn kết có hơi dài một chút, nhưng đây đúng là nhịp điệu của sự kết thúc. Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình cho đến tận bây giờ. Yêu các bạn nhiều lắm nhé!