101. Hạnh phúc đơn giản

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bảy năm trôi qua.
Khi Văn Gia Ninh bế Dương Dương ra khỏi xe ô tô, cậu lại thấy một chiếc xe phía sau chĩa ống kính về phía mình. Gần đây, phóng viên liên tục bám theo cậu mấy ngày liền. Dù cảm thấy bất lực và phiền phức, nhưng cậu cũng không còn bận tâm nhiều như trước.
Dương Dương là con trai của Lục Tiến Lãng, chính xác hơn là đứa bé do nhà họ Lục nhờ người mang thai hộ cho Lục Tiến Lãng. Hiện tại, cậu bé cũng là con chung của hai người.
Vì thể trạng của Kha Tín Hàng, Văn Gia Ninh không thể sinh con. Ngược lại, cậu lại thấy điều này nhẹ nhõm hơn, bởi chỉ cần có một đứa trẻ là đủ.
Dương Dương năm nay năm tuổi, từ khi sinh ra đã sống cùng bà nội và anh cả, chị dâu của Lục Tiến Lãng. Ban đầu là vì bé còn nhỏ, cần người chăm sóc, không tiện sống cùng Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh. Về sau, vì hai người quá bận rộn, thay vì thuê người chăm sóc, việc để bé ở cùng bà nội và gia đình bác cả lại tiện lợi hơn.
Nhưng gần đây, Dương Dương bị ốm nặng một trận. Tuy đã khỏi bệnh nhưng bé lại trở nên đặc biệt nhõng nhẽo. Lần trước Văn Gia Ninh đến thăm, cậu bé ôm lấy cậu không chịu buông, khóc nức nở. Văn Gia Ninh không đành lòng, bèn đưa con về nhà.
Dạo này Lục Tiến Lãng đi đóng phim xa, trong nhà chỉ có Văn Gia Ninh và Dương Dương. Văn Gia Ninh cũng không gọi bảo mẫu, tự mình chăm sóc bé.
Trước kia, cậu chỉ thỉnh thoảng đưa con ra ngoài chơi. Nếu cẩn thận né tránh những nơi công cộng, báo chí sẽ không để ý. Nhưng gần đây, cậu liên tục bị bắt gặp dắt theo một cậu bé, khiến phóng viên bắt đầu nghi ngờ.
Hiện tại, sự nghiệp của Văn Gia Ninh đã dần ổn định. Cậu liên tục ra mắt những tác phẩm chất lượng và đang dần thoát khỏi cái mác “thần tượng”, thậm chí có phần sánh ngang với Lục Tiến Lãng.
Dương Dương từ nhỏ thể chất đã yếu, so với những bé trai cùng tuổi thì còn nhỏ con hơn. Lục Tiến Lãng cũng chỉ có một đứa con này, và không có ý định sinh thêm. Một là vì con do mang thai hộ, hai là vì họ quá bận rộn, có con cũng không có thời gian chăm sóc. Nếu không phải do Lục Tiến Phong kiên quyết, có lẽ hai người họ đã không nhận đứa bé này.
Nhưng một khi đã có con, cả hai đều thật lòng yêu thương, mong con lớn lên khỏe mạnh.
Tối hôm đó, Văn Gia Ninh hẹn ăn tối với Dịch Nam và Ôn Lâm, bèn dắt Dương Dương theo.
Sau khi xuống xe, Dương Dương nắm tay Văn Gia Ninh đi được một đoạn thì không muốn đi nữa, kéo vạt áo cậu đòi bế. Văn Gia Ninh cúi người bế con lên, chỉnh lại mũ cho bé rồi cùng bé vào nhà hàng.
Sự nghiệp của Ôn Lâm và Dịch Nam đều đang phát triển thuận lợi.
Đặc biệt là Ôn Lâm, nhờ sự kiên trì mà vẫn tiếp tục theo đuổi con đường ca hát. Mặc dù con đường này khó khăn hơn diễn xuất, nhưng cậu vẫn không từ bỏ. Hiện giờ, cậu đã ra mắt album thứ ba và chuẩn bị bước vào giai đoạn quảng bá lớn, nên thời gian rảnh để gặp mặt cũng rất quý giá.
Dịch Nam thì tập trung nhiều vào phim truyền hình. Mấy năm qua, cậu cũng đã có danh tiếng và tác phẩm nổi bật trong ngành, tuy nhiên về địa vị trong giới thì vẫn chưa thể sánh bằng Văn Gia Ninh.
Sau khi giành được giải nam chính xuất sắc đầu tiên tại Kim Tượng, Văn Gia Ninh nhiều lần được đề cử nhưng chưa giành thêm được giải nào nữa.
Nhưng cậu không vội. So với kiếp trước, bây giờ cậu có rất nhiều thời gian để chứng tỏ bản thân với thế giới.
“Dương Dương!” Khi thấy cậu bé, Ôn Lâm rất vui. Mặc dù không gặp nhau nhiều, nhưng hai bên vẫn giữ tình cảm khá tốt.
Dương Dương cũng rất thích Ôn Lâm. Thấy cậu chìa tay ra, bé lập tức nhảy xuống khỏi lòng Văn Gia Ninh chạy đến ôm.
Dịch Nam lại liếc nhìn Dương Dương rồi hỏi: “Không sợ phóng viên phát hiện sao?”
Văn Gia Ninh thản nhiên đáp: “Kệ thôi.”
Dịch Nam nghe cậu nói nhẹ tênh như vậy, lại cảm thấy hơi khó chịu trong lòng. Vì cậu ta nhận ra sự khác biệt giữa mình và Văn Gia Ninh. Nếu là cậu ta, chắc chắn sẽ không dám “kệ thôi” như thế. Nhưng với địa vị hiện tại của Văn Gia Ninh trong giới điện ảnh, những tin đồn kiểu đó cũng chẳng làm gì được cậu nữa rồi.
Trong lúc ăn tối, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.
Ôn Lâm là người rất kiên nhẫn, dù Dương Dương có nghịch ngợm đến đâu cũng không hề nổi cáu. Có khi chính Văn Gia Ninh cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng Ôn Lâm thì luôn dịu dàng.
Thấm thoắt đã gần mười năm kể từ ngày Văn Gia Ninh “sống lại” thành Kha Tín Hàng. Dường như cậu vẫn đang đi tiếp con đường của kiếp trước, nhưng lại có rất nhiều điều khác biệt: Ví dụ như việc cậu có thêm rất nhiều người quan trọng trong cuộc sống, kể cả hai người bạn đang ngồi trước mặt này cũng vậy.
Buổi tối về nhà, Văn Gia Ninh hâm sữa cho Dương Dương, nhưng bé không chịu uống.
Cậu hỏi: “Sao không uống? Không uống sữa thì sau này không cao đâu nha.”
Dương Dương quay mặt đi, đáp cộc lốc: “Không uống.”
Văn Gia Ninh dỗ: “Không cao thì không đẹp trai, mà không đẹp trai thì không có vợ đâu.”
Dương Dương vẫn không nhìn cậu, tay mân mê chăn.
Văn Gia Ninh bất lực: “Thôi được rồi, không uống thì ngủ đi.”
Cậu đặt ly sữa sang một bên, đắp chăn cho con. Lúc chuẩn bị rời khỏi phòng, bỗng nghe Dương Dương khe khẽ gọi: “Ba ơi.”
Cậu nghiêng người lại gần, khẽ hỏi: “Sao vậy?”
Dương Dương ôm cổ cậu, ngẩng đầu hôn nhẹ một cái vào má.
Văn Gia Ninh mỉm cười, cũng hôn lại con: “Ngủ ngon.”
Cậu tắt đèn rồi rời phòng, vào nhà tắm tắm rửa.
Chăm con là việc cực kỳ vất vả. Phần lớn thời gian trong ngày Văn Gia Ninh đều dành cho Dương Dương. Chỉ đến khi con ngủ, cậu mới có thời gian cho bản thân.
May mắn là hiện tại cậu chưa định nhận thêm công việc mới.
Cậu xả nước nóng để ngâm bồn. Cảm giác cả ngày chẳng làm gì nhiều, nhưng cơ thể vẫn mỏi mệt.
Nằm trong bồn tắm một lúc, cậu vô thức ngủ quên. Tỉnh lại khi nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra.
Phản xạ đầu tiên của cậu là nghĩ Dương Dương tỉnh dậy đi tìm mình, vội lấy khăn che người.
Nhưng khi quay đầu lại, Văn Gia Ninh mới nhận ra người bước vào không phải Dương Dương mà là… Lục Tiến Lãng.
Cậu kinh ngạc, bật dậy khỏi bồn: “Sao anh không nói gì mà về?”
Lục Tiến Lãng vừa xuống máy bay, còn chưa kịp thay đồ hay uống nước. Quần áo vẫn nguyên, gương mặt mệt mỏi nhưng anh vẫn nở nụ cười: “Chào đón anh nhiệt tình thế?”
Anh bắt đầu cởi đồ: “Có chút bất ngờ. Lịch quay phim bị hoãn vài ngày nên anh tranh thủ về luôn.”
Anh cũng bước vào bồn tắm. Bồn rộng, Văn Gia Ninh dịch sang một bên để anh ngồi, còn mình thì ngồi ở thành bồn, để Lục Tiến Lãng tựa đầu vào bụng mình.
Lục Tiến Lãng hỏi khẽ: “Nghe nói em đưa Dương Dương về?”
Văn Gia Ninh vừa nhẹ nhàng xoa trán anh vừa nói: “Ừ. Dạo trước con bệnh nặng, mỗi lần em đi là bé lại khóc, nên em đưa bé về luôn.”
Lục Tiến Lãng ngửa đầu, tựa hẳn vào người cậu, nhắm mắt nghỉ một lúc rồi nói: “Em có thể về ở nhà mẹ.”
Văn Gia Ninh nhẹ nhàng đáp: “Thôi… Anh cả không có nhà, em ở đó cứ thấy mình kỳ kỳ.”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Kỳ gì chứ? Em nghĩ mình cùng cấp bậc với chị dâu à? Mẹ đã gọi em là dâu út rồi sao?”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh cũng cười: “Chưa đến mức đó.”
Lục Tiến Lãng nói tiếp: “Nếu em ngại, thì bảo mẹ gọi em là ‘con út’ đi. Dù sao anh cũng không quan trọng. Chúng ta là bạn đời mà.”
Anh không dùng từ “vợ chồng”, mà là “bạn đời”. Không phân chia ai là chồng ai là vợ, hai người bên nhau, hoàn toàn là mối quan hệ bình đẳng, yêu thương nhau, cùng nhau nương tựa.
Văn Gia Ninh nhìn thấy Lục Tiến Lãng đưa tay phải ra, cậu cũng vươn tay nắm lấy. Ở ngón áp út của cả hai, có hai chiếc nhẫn giống hệt nhau, phát ra ánh sáng dịu nhẹ — đó là nhẫn cưới của họ.
Lục Tiến Lãng quá mệt mỏi, nằm trong bồn tắm suýt ngủ thiếp đi.
Văn Gia Ninh sợ anh bị cảm lạnh nên gọi anh dậy, bảo anh lên giường trong phòng ngủ mà nằm cho ấm.
Lục Tiến Lãng từ phòng tắm đi ra, trước tiên ghé vào phòng của Dương Dương xem thử. Đứa bé đã ngủ say, chỉ cần không gây tiếng động lớn thì hoàn toàn không thể đánh thức bé. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán con trai, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Không biết có phải vì Lục Tiến Lãng đã về hay không mà đêm nay Văn Gia Ninh ngủ một giấc thật sự rất yên bình.
Khi tỉnh dậy, một bàn tay của Lục Tiến Lãng đang luồn vào trong áo ngủ của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng phẳng lì.
Văn Gia Ninh mỉm cười, trở mình ôm lấy Lục Tiến Lãng, hôn lên môi anh một cái rồi nói: “Chào buổi sáng.”
“Ừm, chào buổi sáng.” Lục Tiến Lãng đáp rồi cũng hôn lại lên môi cậu.
Những nụ hôn say đắm và cái ôm nồng nhiệt, bao nhiêu nhung nhớ sau thời gian xa cách đều hóa thành đam mê trong khoảnh khắc ấy. Bầu không khí buổi sáng như bừng lên hơi nóng, cơ thể hai người cũng đang khát khao tìm kiếm lẫn nhau.
Sau khi thân mật, cả hai nằm trần truồng trên giường trò chuyện.
Lục Tiến Lãng nhắc đến tình hình quay phim, không biết trong tuần này có thể tiếp tục quay được hay không.
Văn Gia Ninh chống một tay lên đầu nhìn anh: “Nếu không quay được thì nghỉ ngơi thêm vài ngày đi. Nếu Dương Dương biết anh về, chắc chắn thằng bé sẽ vui lắm.”
Cậu vừa nói dứt lời thì bên ngoài vang lên tiếng vặn khóa cửa.
Dương Dương thử mở cửa nhưng phát hiện cửa bị khóa, không mở được, lập tức lo lắng hét lên: “Ba ơi! Ba ơi!”
Văn Gia Ninh lập tức đáp lại: “Ba đây!” rồi nhanh chóng đứng dậy mặc lại đồ ngủ, đi mở cửa cho Dương Dương.
Lúc này, Lục Tiến Lãng cũng lấy quần lót ra mặc vào.
Cửa vừa mở, Dương Dương đã nhìn thấy Lục Tiến Lãng đang ngồi trên giường, thoáng sửng sốt rồi vui mừng kêu lên: “Daddy!” rồi chạy ào về phía giường.
Với cả Văn Gia Ninh và Lục Tiến Lãng, Dương Dương đều gọi là “ba”. Nhưng để phân biệt, từ nhỏ trong nhà đã dạy bé gọi Lục Tiến Lãng là “daddy”.
Dù sao thì đó cũng là con ruột của Lục Tiến Lãng. Cho dù xa cách bao lâu, sợi dây gắn kết ấy dường như chưa từng bị cắt đứt.
Lục Tiến Lãng đưa tay bế con lên, hỏi: “Con có nhớ daddy không?”
Dương Dương gật đầu thật mạnh: “Nhớ!”
Lục Tiến Lãng hôn lên trán con trai một cái: “Ừ, daddy cũng nhớ con lắm, bảo bối.”