Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 19
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tắm xong, Văn Gia Ninh cũng dần lấy lại bình tĩnh.
Anh mặc lại bộ đồ ngủ lúc trước đã cởi, bước ra khỏi phòng tắm thì nghe thấy tiếng động dưới bếp.
Văn Gia Ninh đi tới cửa bếp, thấy Lục Tiến Lãng đang chiên trứng.
Lục Tiến Lãng khoác lên mình chiếc áo sơ mi cotton trắng cùng quần dài màu be, trông vừa giản dị vừa thoải mái. Một tay anh đút túi quần, tay kia thuần thục dùng xẻng đảo trứng, trông anh ta chẳng khác gì người mẫu đang chụp hình tạp chí.
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân của Văn Gia Ninh, anh cất lời: “Bữa sáng sắp xong rồi, cậu ra phòng ăn ngồi đợi chút đi.”
Văn Gia Ninh cứ ngỡ là Lư Doãn An, không ngờ lại là Lục Tiến Lãng. Anh đứng sững một lúc rồi hỏi: “Quần áo của tôi đâu? Anh có thấy điện thoại của tôi không?”
Lục Tiến Lãng nói: “Bộ lễ phục của cậu tôi sẽ bảo Duẫn An mang đi giặt, còn điện thoại thì ở trên đầu giường cậu đó, không thấy sao?”
Đúng là Văn Gia Ninh không thấy. Anh quay lại tìm điện thoại thì đúng lúc Hà Siêu Thụ gọi đến.
Vừa bắt máy, Hà Siêu Thụ ở đầu dây bên kia có vẻ hơi lúng túng hỏi anh: “Cậu không sao chứ?”
Văn Gia Ninh nói: “Không sao, cảm ơn anh Thụ.”
Có lẽ Hà Siêu Thụ cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: “Vậy thì tốt, mấy hôm tới cậu cứ làm theo sắp xếp của đài truyền hình, chuẩn bị cho trận chung kết nhé.”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi biết rồi.”
Sau khi cúp máy, anh xuống tầng dưới, thấy Lục Tiến Lãng đã bày trứng chiên, bánh mì và cà phê nóng lên bàn ăn sẵn.
Hai người ngồi đối diện nhau. Lục Tiến Lãng rót cà phê cho anh, còn hỏi anh có muốn thêm đường hay sữa không.
Văn Gia Ninh nhìn Lục Tiến Lãng, trong lòng dâng lên một cảm giác không chân thật. Chẳng hạn như việc Lục Tiến Lãng đích thân làm bữa sáng cho anh... điều này là không thể tưởng tượng nổi nếu anh là Kha Tín Hàng. Ngay cả với tư cách Văn Gia Ninh, việc này cũng hoàn toàn không thể xảy ra.
Lục Tiến Lãng thấy anh ngẩn người, liền nói: “Tối qua cậu uống không ít rượu, đừng uống cà phê đen nữa, không tốt cho dạ dày.” Rồi anh tự tay thêm sữa và đường vào cà phê cho Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh cầm thìa khuấy cà phê, nói: “Xin lỗi anh Lục, vừa rồi tôi hơi xúc động.”
Lục Tiến Lãng nói: “Cậu không cần xin lỗi, tôi đã nói rồi, chuyện này là do lỗi của tôi.”
Văn Gia Ninh không nói gì thêm, nhận lấy lát bánh mì Lục Tiến Lãng đưa, rồi chậm rãi cắn một miếng.
Bữa sáng còn chưa ăn xong, Lư Doãn An đã lái xe đến, mang theo cho Văn Gia Ninh một bộ quần áo mới, thậm chí còn có cả đồ lót.
Văn Gia Ninh cầm quần áo vào phòng thay, nhìn chiếc quần lót đen hình viên đạn mà nảy sinh nghi ngờ, không chừng là Lục Tiến Lãng cố ý làm anh xấu hổ. Nhưng rồi anh lại nghĩ chắc Lục Tiến Lãng sẽ không nói mấy chuyện thế này cho Duẫn An biết, có lẽ Duẫn An chỉ tiện tay mua thôi, chẳng đáng để giận.
Chỉ là khi mặc vào, cảm giác trống trải phía trước khiến anh vô cùng khó chịu.
Khi xuống tầng, Văn Gia Ninh thấy Lục Tiến Lãng đang dặn dò điều gì đó với Lư Doãn An.
Thấy anh đến, Lục Tiến Lãng nói: “Lát nữa cứ để Duẫn An đưa cậu đến đài truyền hình. Hôm nay cậu vẫn phải đến đó chứ?”
Văn Gia Ninh gật đầu, “Vẫn phải luyện tập.”
Lục Tiến Lãng nói: “Cố lên nhé.”
Cả ngày hôm đó Văn Gia Ninh luyện tập mà không hề có tinh thần, đến mức giáo viên âm nhạc nổi giận, hỏi anh có phải không muốn thi nữa không.
Ôn Lâm cũng ở cùng phòng tập, ngồi một góc đánh đàn guitar.
Văn Gia Ninh nhớ lại chuyện Ôn Lâm tự ý bỏ đi hôm qua, nhân lúc nghỉ giải lao liền đi tới ngồi cạnh anh, hỏi anh vì sao hôm qua lại rời đi.
“Kha Tín Hàng.” Ôn Lâm rời tay khỏi dây đàn, vẻ mặt hoang mang: “Tôi không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa. Tôi nhận ra rằng dù lần này có giành được quán quân, hình như cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Văn Gia Ninh nói với anh: “Cậu chưa từng nghĩ rằng, cuộc thi này vốn chẳng thể thay đổi được nhiều? Nó chỉ mở ra cho cậu một con đường, còn đi như thế nào là do cậu quyết định.”
“Do tôi quyết định sao?” Ôn Lâm nói, “Tôi có quyền lựa chọn sao?”
Văn Gia Ninh khẽ nói: “Cậu đã từng nghĩ xem mình có năng lực gì chưa? Dựa vào đâu mà yêu cầu người khác cho cậu quyền lựa chọn?”
Ôn Lâm nghe vậy thì sững sờ.
“Cơ hội là do mình giành lấy.” Văn Gia Ninh chống tay lên gối: “Cậu còn chưa bước những bước đầu tiên, giờ đã nói bỏ cuộc, chẳng phải hơi sớm sao?”
Ôn Lâm quay sang nhìn anh, im lặng một lúc rồi nói: “Cảm ơn cậu.”
Văn Gia Ninh vỗ nhẹ vào vai anh.
Sắp đến chung kết, tổ chương trình gấp rút chuẩn bị để mang đến một trận thi đấu hấp dẫn nhất. Đáng tiếc là trạng thái của cả Văn Gia Ninh và Ôn Lâm đều không tốt, đạo diễn sốt ruột, liền gọi riêng hai người vào nói chuyện.
Văn Gia Ninh đương nhiên không thể nói ra điều gì.
Trên đường từ văn phòng tổng đạo diễn quay trở lại, Văn Gia Ninh gặp Dịch Nam ở hành lang. Dịch Nam nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.
Văn Gia Ninh vốn không định nói nhiều, nhưng khi đi ngang qua Dịch Nam lại nghe anh ta cất lời: “Nghe nói tối qua cậu đi về với Lục Tiến Lãng?”
Văn Gia Ninh dừng lại, tâm trạng vốn đã tệ, bị Dịch Nam khiêu khích như vậy thì càng thêm khó chịu.
Hành lang chỉ có hai người. Anh xoay người lại đối mặt với Dịch Nam, nói: “Ừ, ai bảo tôi không có chỗ dựa tốt để được sắp đặt làm quán quân như ai kia.”
Sắc mặt Dịch Nam lập tức thay đổi, anh ta hỏi: “Cậu nghe ai nói?”
Thật ra Văn Gia Ninh không biết gì về chỗ dựa của Dịch Nam. Chỉ là nhìn cách anh ta ăn mặc, nói chuyện, đoán chắc là con nhà giàu, lần này được chọn làm quán quân có lẽ là nhờ quan hệ gia đình, nên mới nói vậy. Phản ứng của Dịch Nam khiến anh cảm thấy hơi kỳ lạ. Văn Gia Ninh không định nói nhiều nữa, bèn quay người định rời đi.
Không ngờ Dịch Nam túm lấy tay anh, không cho anh đi: “Cậu nói rõ ràng đi, nghe từ đâu?”
Thấy ánh mắt giận dữ của Dịch Nam, Văn Gia Ninh thoáng sửng sốt rồi bừng tỉnh – có lẽ Dịch Nam hoàn toàn không biết có người đứng sau sắp xếp cho anh ta thắng cuộc. Văn Gia Ninh càng không muốn nói thêm, bèn đáp: “Tôi nghe lỏm được thôi.”
Dịch Nam truy hỏi: “Ai?”
Văn Gia Ninh biết anh ta muốn truy cứu đến cùng, liền giật tay ra, nói: “Cậu có chỗ dựa gì chẳng lẽ không tự biết? Hỏi tôi làm gì? Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cậu biết!”
Nói xong, anh lại định rời đi.
Dịch Nam kéo mạnh cánh tay phải của anh lại.
Lực kéo rất mạnh, Văn Gia Ninh suýt ngã, tức giận nói: “Cậu định làm gì? Cho dù hôm nay cậu có đánh tôi ở đây, tôi cũng không biết!”
Anh nói lớn tiếng, khiến người trong các phòng bên cạnh chú ý, lập tức chạy ra can ngăn.
Thấy có người ngoài, Dịch Nam cũng không tiếp tục túm lấy anh nữa.
Văn Gia Ninh kéo tay áo xuống, quay người bỏ đi.
Tin tức hai người bất hòa lập tức lan truyền trong ngày. Có người tung tin rằng “Kha Tín Hàng và Dịch Nam cãi nhau ở đài truyền hình, còn suýt đánh nhau, tay áo của Kha Tín Hàng bị kéo rách”, rất nhanh đã trở thành chủ đề nóng trên Weibo.
Tối hôm đó, Lợi Tinh gọi điện bảo Văn Gia Ninh đến công ty.
Vừa vào văn phòng Ngô Đông Cần, anh đã nghe đối phương càu nhàu: “Tín Hàng, mấy người làm gì vậy? Sao lại cãi nhau ở hành lang chứ?”
Văn Gia Ninh thấy cả Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ đều có mặt, chỉ thiếu Dịch Nam, biết ngay là hai người này đang nhắm vào mình, có khi còn muốn anh ra mặt giải thích với phóng viên nữa, cảm thấy càng bực mình.
Hà Siêu Thụ bên cạnh nói: “Mọi người cùng công ty, không cần tạo trò cười cho thiên hạ đâu.”
Văn Gia Ninh đáp: “Là anh ta muốn tạo trò cười, không phải tôi.”
Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ liếc nhìn nhau.
Ngô Đông Cần nói: “Chuyện cụ thể chúng tôi không rõ, nếu thật sự là Dịch Nam đắc tội cậu trước thì chúng ta cứ ngồi lại nói cho rõ. Nhưng ra ngoài phải thống nhất nói là hiểu lầm.”
Văn Gia Ninh im lặng.
Ngô Đông Cần tiếp lời: “Sắp đến chung kết rồi, nếu có thể tạo chút đề tài thì cũng không hẳn là xấu, còn thu hút thêm chú ý. Nhưng phải biết kiểm soát mức độ. Vài hôm nữa cậu đăng ký Weibo, viết một bài nói chỉ là hiểu lầm, đăng thêm ảnh hai người chụp chung là ổn. Không tốt sao?”
Văn Gia Ninh đương nhiên không ngu ngốc đến mức hỏi tại sao lại là mình mà không phải anh ta – anh biết rõ chỗ dựa của Dịch Nam lớn hơn. Trong giới này, nếu không có thân phận hay chỗ dựa, trừ khi nổi đình nổi đám, còn không thì phải chịu thiệt.
Thật ra không chỉ trong giới giải trí, mà khi một người đã trưởng thành phải dùng công việc để đổi lấy thu nhập, thì bắt buộc phải chịu đựng những điều này, trừ phi có thể leo lên đỉnh cao của chuỗi thức ăn.
Tiếc là một người vốn đã ở đỉnh cao như Văn Gia Ninh lại bị kéo xuống, giờ phải chịu đựng những chuyện này lần nữa.
Bình thường thì anh cũng không muốn cố chấp làm gì, nhưng hôm nay anh thực sự cảm thấy nghẹn trong lòng.
Thấy Văn Gia Ninh không nói gì, Ngô Đông Cần ra hiệu cho Hà Siêu Thụ khuyên thêm.
Đúng lúc này, điện thoại Văn Gia Ninh vang lên – là Lục Tiến Lãng gọi đến.
Vừa bắt máy, Lục Tiến Lãng hỏi: “Ăn tối chưa?”
Văn Gia Ninh nhìn thoáng qua Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ, đáp: “Chưa.”
Lục Tiến Lãng nói: “Vậy để tôi đến đón cậu đi ăn tối nhé, giờ cậu đi được không?”
“Được.” Văn Gia Ninh nói: “Anh đến đi, tôi đang ở Lợi Tinh.”
Nghe vậy, sắc mặt Ngô Đông Cần trầm xuống. Họ còn chưa nói xong mà Văn Gia Ninh đã định đi. Ông ta trầm giọng hỏi: “Sao? Có hẹn à?”
Văn Gia Ninh cúp máy, nói: “Xin lỗi, tôi có việc phải đi rồi, ngài Lục nói sẽ đến đón tôi.”
Ngô Đông Cần sững sờ: “Ngài Lục?”
Hà Siêu Thụ phản ứng trước: “Cậu nói Lục Tiến Lãng?”
Văn Gia Ninh gật đầu, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Đợi lần sau Dịch Nam có mặt, chúng ta sẽ bàn tiếp.”
Lần này Ngô Đông Cần và Hà Siêu Thụ đều không lên tiếng ngăn cản.
Ra khỏi phòng, Văn Gia Ninh siết chặt điện thoại – so với việc ở đây dây dưa với hai người kia, anh thà đi ăn tối với Lục Tiến Lãng còn hơn. Dù gì đi nữa, trong lúc này, Văn Gia Ninh thực sự cảm thấy biết ơn cuộc gọi của Lục Tiến Lãng.