Chương 2

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ lúc đó cho đến khi lễ tang kết thúc, Văn Gia Ninh không nói một lời. Khi người hâm mộ đến đặt vòng hoa viếng, anh thậm chí còn không bước lên nhìn, chỉ đứng lặng một chỗ.
Anh thấy Văn Thúy Lan được chồng dìu đi, thấy giám đốc công ty quản lý cùng thư ký đi ngang qua trước mặt anh, phía sau là người quản lý và trợ lý của anh. Thật ra trước khi đến đây, anh đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện. Anh định sau lễ tang sẽ lặng lẽ tìm gặp trợ lý của mình trước, nói với người đó về thân phận thật của mình. Vì những thói quen và chi tiết đời tư của anh chỉ có hai người biết, người đó chắc chắn có thể xác nhận thân phận của anh. Sau đó anh sẽ tìm gặp người quản lý và mẹ mình.
Nhưng giờ đây, Văn Gia Ninh chưa bao giờ cảm thấy hoang mang đến thế. Anh đã trở thành thế này, cơ thể anh đã hóa thành tro bụi, không thể quay trở lại được nữa. Hiện tại, với mọi người, anh chỉ là một kẻ hoàn toàn xa lạ. Đừng nói đến chuyện họ có tin anh hay không, dù có tin thì sao? Anh có thể sống tiếp với thân phận Văn Gia Ninh sao? Có thể trở về biệt thự của mình? Tiếp tục đóng bộ phim mới mà anh đã ký hợp đồng, rồi tuyên bố với cả thế giới rằng Văn Gia Ninh thật sự đã “mượn xác hoàn hồn”?
Huống chi ánh mắt Văn Thúy Lan nhìn anh lúc nãy, anh vẫn còn nhớ rõ, có lẽ anh chỉ bị coi là kẻ điên, hoặc một tên lừa đảo khát tiền. Cuộc đời anh đã hoàn toàn đảo lộn.
Không biết từ lúc nào, trời bắt đầu mưa, người hâm mộ ở nghĩa trang cũng dần tản đi. Văn Gia Ninh là người cuối cùng đứng lại, đến mức bảo vệ cũng bắt đầu nhìn anh khó chịu, ngầm ra hiệu đuổi anh đi.
Anh cúi đầu về hướng phần mộ của chính mình, hành lễ một cách trang trọng, rồi quay người rời đi chậm rãi.
Sau khi giải quyết việc riêng tại nhà vệ sinh công cộng của nghĩa trang, tâm trạng Văn Gia Ninh lại càng nặng nề hơn. Anh suýt nữa đã quên mất vấn đề về cơ thể. Trước đó còn mơ mộng có thể trở về cơ thể cũ, nên không quá bận tâm đến những khuyết điểm. Nhưng giờ, anh cảm thấy có lẽ mình thật sự không thể thoát khỏi số phận trớ trêu này.
Văn Gia Ninh ngồi trên bồn hoa nhỏ bên ngoài nhà vệ sinh, nhìn xa xăm vô định. Một lúc sau anh cúi đầu nhìn về phía phần dưới cơ thể mình. Mặc quần áo thì không nhìn ra gì cả, nhưng anh thậm chí không đủ can đảm để chạm vào.
Trước đây, tuy anh không phải là người đàn ông vạm vỡ, nhưng ít nhất cũng là một người đàn ông bình thường. Còn bây giờ, anh thậm chí không chắc liệu cậu trai tên Kha Tín Hàng này có đầy đủ chức năng sinh lý nam giới hay không. Cơ thể hiện tại có thể là do khuyết tật bẩm sinh, tuy chiều cao tạm ổn, nhưng khung xương gầy yếu, đường nét thanh tú, yết hầu không rõ ràng, làn da trắng nõn, lông cơ thể thưa thớt.
Dù có phẫu thuật cũng không thể thay đổi được nhiều.
Văn Gia Ninh lại ngồi yên lặng thêm một lúc lâu, thấy trời đã muộn, anh quyết định rời khỏi nghĩa trang. Đứng ngoài cổng nhất thời không thể bắt được taxi. Đã nhiều năm anh không đi xe buýt, nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác, đành đi bộ đến trạm xe buýt gần đó để đón tuyến xe buýt duy nhất vào thành phố.
Lên xe rồi, Văn Gia Ninh mới chợt nhận ra mình chẳng biết đi đâu. Khi rời khỏi nhà Kha Tín Hàng, anh vội bắt một chiếc taxi, hoàn toàn không để ý mình đã đi từ chỗ nào, giờ muốn quay về cũng không biết đường.
Nhìn xe buýt chạy theo hướng vào thành phố, Văn Gia Ninh cúi đầu lục lọi chiếc ba lô nhỏ mà mình mang theo. Vừa lấy được điện thoại ra, chiếc điện thoại lập tức đổ chuông, hiển thị cuộc gọi đến từ số máy của “Anh Thiện”.
Văn Gia Ninh nhấc máy, khẽ nói: “Alo.”
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông: “Tín Hàng, tối nay đến quán bar làm thay ca nhé, Dư Tĩnh hôm nay xin nghỉ rồi.”
Văn Gia Ninh im lặng, không trả lời ngay.
Anh Thiện tiếp tục: “Sao vậy? Không đến được à?”
Nghe vậy, Văn Gia Ninh liền đáp: “Không phải, em đến… nhưng đến bằng cách nào?”
Anh Thiện ở đầu dây bên kia im lặng một lát rồi hỏi: “Cậu làm sao vậy?”
Văn Gia Ninh đáp: “Em… quên mất đường đi rồi.”
Anh Thiện nói: “Gọi taxi đi, anh sẽ trả tiền.”
Nói xong liền cúp máy.
Văn Gia Ninh nhìn chiếc điện thoại vẫn đang hiển thị cuộc gọi kết thúc, chỉ biết mình phải đến một quán bar. Nhưng quán bar đó ở đâu, tên gì, anh hoàn toàn không hay biết.
Cúp điện thoại, anh chợt nhớ ra điều gì đó, liền lục ví của Kha Tín Hàng, quả nhiên tìm thấy một tấm danh thiếp. Sáng nay khi kiểm tra đồ đạc của Kha Tín Hàng, anh đã thấy nó. Trên danh thiếp ghi tên Tô Thiện, chủ quán bar “Rừng Đỏ”, kèm theo địa chỉ cụ thể.
Văn Gia Ninh quyết định đến quán “Rừng Đỏ” một chuyến, ít nhất có thể hiểu thêm về Kha Tín Hàng.
Khi anh đến nơi thì đã hơn năm giờ chiều, quán bar vẫn chưa mở cửa, nhưng các nhân viên bên trong đã bắt đầu chuẩn bị.
Mọi người nhìn thấy anh đều chào hỏi thân thiện, gọi anh là “Tín Hàng”.
Từ sáng đến giờ lang thang bên ngoài cả ngày, Văn Gia Ninh vẫn chưa ăn gì, cũng chưa uống giọt nước nào, cơ thể mệt mỏi rã rời. Anh ngồi xuống trước quầy bar, mở miệng hỏi bartender: “Có gì ăn không?”
Người bartender vừa lau ly vừa đáp: “Lại chưa ăn à? Đợi tí.” Nói xong thì đi vòng vào bếp phía sau.
Chờ hơn mười phút, bếp mang ra cho anh một phần cơm chiên hải sản.
Văn Gia Ninh cảm ơn, rồi cầm muỗng lên ăn.
Anh nghĩ chắc Kha Tín Hàng làm việc lâu năm ở đây nên rất thân thiết với mọi người, đến cả khẩu vị cũng không cần hỏi, nhà bếp đều biết rõ.
Khi vẫn chưa ăn xong, Văn Gia Ninh thấy một người đàn ông dáng gầy từ phía sau quầy bar đi đến, người qua đường đều gọi anh ta là “Anh Thiện”.
Văn Gia Ninh biết người này chính là Tô Thiện, liền gật đầu chào: “Anh Thiện.”
Tô Thiện ngồi xuống bên cạnh Văn Gia Ninh, hỏi: “Hôm nay không mang guitar theo à?”
Văn Gia Ninh không biết trả lời sao, đành im lặng coi như đồng ý.
Tô Thiện lại hỏi: “Vậy hôm nay định hát gì? Lên sân khấu hát chay à?”
Văn Gia Ninh hơi ngạc nhiên, nhìn Tô Thiện.
Tô Thiện cảm thấy cậu ta có gì đó là lạ, hỏi: “Hôm nay cậu làm sao vậy? Có chuyện gì à?”
Thật ra, từ vài lời ít ỏi của Tô Thiện, Văn Gia Ninh đã có thể xác định rằng công việc của Kha Tín Hàng có lẽ là ca sĩ hát tại quán bar này. Cậu ta thích mang theo guitar lên sân khấu, vừa đàn vừa hát. Điều này khiến anh hơi bất ngờ, nhưng dưới sự truy hỏi của Tô Thiện, anh nhanh chóng thu lại cảm xúc, lắc đầu nói: “Không có gì.”
Tô Thiện khó hiểu nhìn anh, nói: “Tối nay đợi tôi đưa cậu về, có chuyện muốn nói với cậu.”
Văn Gia Ninh gật đầu, đáp: “Vâng.”
Sau khi ăn xong và nghỉ ngơi một chút, quán bar bắt đầu mở cửa, khách khứa cũng dần dần kéo đến.
Với tư cách là ca sĩ hát cố định, tiết mục của anh chính thức bắt đầu vào lúc tám giờ tối.
Văn Gia Ninh là một diễn viên chuyên nghiệp, không phải ca sĩ, nhưng anh từng hát trong nhiều dịp khác. Anh thậm chí còn được đào tạo thanh nhạc một cách bài bản, từng tham gia biểu diễn nhạc kịch. Việc anh không hát không phải vì anh hát sai nhịp hay không nắm vững kỹ thuật, mà là do giọng anh vốn không tốt, lại không có hứng thú với ca hát.
Bây giờ đột ngột bị yêu cầu lên sân khấu hát, anh cũng không hề e sợ. Đừng nói đến việc biểu diễn ở quán bar nhỏ thế này, cho dù là hát mộc trước hàng chục ngàn khán giả, anh cũng có thể tự tin cất giọng.
Tuy nhiên, khi anh trao đổi với ban nhạc của quán bar, họ lại tỏ vẻ không mấy vui vẻ.
Điều này khiến Văn Gia Ninh thấy khó hiểu, bởi anh luôn nghĩ Kha Tín Hàng là người dễ mến, từ thái độ của các nhân viên khác trong quán, anh có thể nhận ra điều đó. Anh không rõ giữa ban nhạc và Kha Tín Hàng đã từng có mâu thuẫn gì mà họ lại tỏ ra khó chịu đến thế.
Nhưng dù sao cũng đã nhận tiền của quán bar, công việc vẫn phải làm. Khi Văn Gia Ninh bước lên sân khấu, ban nhạc vẫn phối hợp chơi phần đệm.
Đó là một ca khúc pop ballad thịnh hành.
Văn Gia Ninh không biết nhiều bài hát, nhưng bài này anh rất quen thuộc, vì từng là nhạc chủ đề của một bộ phim anh từng tham gia, phổ biến đến mức vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm, và bản gốc là do một nữ ca sĩ thể hiện. Lý do khác khiến anh chọn bài hát này là bởi vì thể chất của Kha Tín Hàng – chất giọng vốn nhẹ nhàng, trong trẻo hơn những người đàn ông bình thường, rất phù hợp với kiểu ca khúc nữ tính, tươi sáng này.
Khi giai điệu vừa vang lên, bartender trong quầy dừng tay, quay sang Tô Thiện đang ngồi trước quầy bar nói: “Tín Hàng hôm nay sao thế? Lạ thật đấy.”
Thật ra Văn Gia Ninh hoàn toàn không hiểu Kha Tín Hàng là người thế nào.
Kha Tín Hàng bề ngoài có vẻ cởi mở, lạc quan, nhưng thực chất lại rất cẩn trọng và nhạy cảm. Với âm nhạc, cậu ta luôn giữ vững lập trường. Khi hát tại quán bar, phần lớn cậu chỉ hát những bài hát tự sáng tác hoặc những ca khúc tiếng Anh ít người biết đến, quen với việc vừa đàn vừa hát. Chưa nói đến việc hát có hay hay không, chỉ riêng việc chọn bài hát thôi cũng đã không hợp thị hiếu khán giả. Cũng chỉ vì có quan hệ tốt với Tô Thiện nên mới được phép làm theo ý mình.
Vì không cần đến phần đệm của ban nhạc, nên quan hệ giữa cậu và ban nhạc cũng chẳng mấy tốt đẹp, có lẽ cả hai bên đều không ưa gì nhau.
Nhưng hôm nay, Kha Tín Hàng lại đứng trên sân khấu hát một bài nhạc thị trường phổ biến, mà hiệu quả lại tốt bất ngờ.
Tô Thiện nhận thấy hầu hết khách trong quán đều bị thu hút sự chú ý, anh ta cũng quay đầu lại nhìn Kha Tín Hàng trên sân khấu, cảm thấy hôm nay cậu ta quả thật rất khác lạ.
Nếu phải nói ra, thì có lẽ là một sức truyền cảm đặc biệt.
Xét riêng về kỹ thuật hát, Văn Gia Ninh chưa chắc đã vượt trội hơn Kha Tín Hàng. Nhưng nếu nói đến biểu cảm sân khấu và khả năng truyền tải cảm xúc, thì mười người như Kha Tín Hàng cũng chưa chắc đã bằng được một mình Văn Gia Ninh. Biết cách đưa cảm xúc vào một bài hát để người nghe cảm nhận được – đối với Văn Gia Ninh mà nói – cũng giống như khi anh truyền tải cảm xúc qua từng câu thoại trong diễn xuất.
Giọng hát trong trẻo, nhẹ nhàng, phảng phất chút suy tư vang lên. Đến khi bài hát kết thúc, cả quán bar vang dội tiếng vỗ tay.
Không ít khách quen còn hỏi Tô Thiện rằng hôm nay ca sĩ đó bị gì mà khác thế.
Tô Thiện chỉ mỉm cười lắc đầu.
Hát xong một bài, Văn Gia Ninh lại thể hiện thêm một ca khúc nhạc pop kinh điển từ thập niên 90, cũng rất được yêu thích.
Kết thúc hai bài hát, anh cúi đầu cảm ơn rồi lùi xuống nghỉ ngơi.