62. Chỉ Có Anh Là Duy Nhất

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Tiến Lãng cúi đầu nhìn Văn Gia Ninh, thật ra anh nên suy nghĩ kỹ hơn, nên nghiêm túc cân nhắc mối quan hệ giữa hai người họ, cả tương lai mà họ sẽ phải đối mặt. Nhưng vào khoảnh khắc này, anh chẳng nghĩ được điều gì cả.
Một người mà anh yêu thích, một mối tình anh tưởng chừng đã phải từ bỏ, vậy mà lại bất ngờ xuất hiện một tia hy vọng. Hóa ra không phải chỉ mình anh đơn phương, hóa ra cả hai đều có tình cảm với nhau ư?
Khi anh cất tiếng nói, giọng có chút khàn: “Em động lòng rồi sao?”
Văn Gia Ninh ngẩng đầu nhìn anh: “Em cũng muốn lý trí như một người trưởng thành, nhưng em không làm được. Những lời em nói với Nhan Nhược Duy, thật ra cũng là em đang tự nhủ với bản thân. Em luôn tự nhắc nhở không được động lòng với anh, bởi vì em không tin anh sẽ nghiêm túc với em. Em đã cố gắng làm người lớn, không yêu một người không yêu mình, không lao đầu vào một mối tình không có kết quả. Nhưng nếu tình cảm dễ kiểm soát đến thế, thì thế giới này làm gì còn nhiều người chẳng thể kiềm chế được bản thân?”
“Không thể kiềm lòng sao?” Lục Tiến Lãng lặp lại lời cậu.
Văn Gia Ninh nhìn vào môi anh, một lần nữa nghiêng người tới, chậm rãi hôn anh.
Lần này Lục Tiến Lãng không đẩy cậu ra, ngược lại còn giơ tay ôm eo cậu, khẽ hé môi đáp lại nụ hôn của cậu.
Đã lâu rồi mới có một nụ hôn nồng nhiệt như vậy, Văn Gia Ninh cảm thấy cả cơ thể và cảm xúc của cậu đều bị kích thích tột độ, đến cả đầu ngón tay cũng run rẩy nhẹ. Cậu siết chặt vạt áo Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng sau đó chuyển nụ hôn xuống má và vành tai cậu, đầy dịu dàng và tình cảm.
Văn Gia Ninh bỗng thấy sống mũi cay cay, cảm thấy giữa cậu và Lục Tiến Lãng đã lãng phí quá nhiều thời gian. Nhưng may mắn họ vẫn còn tương lai.
Có điều, không gian này không thích hợp để họ buông thả.
Bàn tay Lục Tiến Lãng đã luồn vào dưới vạt áo cậu, vuốt ve vùng eo mềm mại, mượt mà của cậu, hơi thở nóng hổi phả bên tai: “Về nhà anh nhé?”
Văn Gia Ninh vùi đầu vào vai anh, hơi thở toàn là mùi hương quen thuộc của Lục Tiến Lãng khiến cậu cảm thấy rất yên tâm. Nhưng khi nghe thấy câu hỏi của anh, cậu lại ngập ngừng: “Về nhà của em được không?”
Lục Tiến Lãng không từ chối, đáp: “Được.”
Trước khi rời đi, Lục Tiến Lãng còn tìm Hạ Nham, dặn anh ta sắp xếp người chăm sóc Kha Tín Phàm cẩn thận, đừng để xảy ra sơ suất gì.
Hạ Nham nói: “Yên tâm, sẽ không có vấn đề gì.”
Lục Tiến Lãng nắm tay Văn Gia Ninh cùng đi ra bãi đỗ xe.
Lư Doãn An vẫn đợi họ trong xe, thấy hai người nắm tay nhau thì lập tức nở nụ cười. Dạo gần đây Lục Tiến Lãng đều đi xe bảo mẫu của anh đến phim trường. Sau khi lên xe, Lục Tiến Lãng cố ý mở tấm vách ngăn giữa ghế trước và ghế sau, hỏi Lư Doãn An: “Cười gì?”
Lư Doãn An vừa khởi động xe vừa đáp: “Tôi đang nghĩ chắc từ nay Lục tổng sẽ không còn mất ngủ nữa đâu.”
Văn Gia Ninh liếc nhìn Lục Tiến Lãng, hỏi Lư Doãn An: “Anh ấy bị mất ngủ sao?”
Lư Doãn An nói: “Nửa đêm từng thức dậy hút thuốc.”
Văn Gia Ninh siết chặt tay Lục Tiến Lãng hơn.
Lục Tiến Lãng khẽ cười, nói với Lư Doãn An: “Đến chỗ Tín Hàng.”
Lư Doãn An hơi ngạc nhiên: “Khu biệt thự Hoa viên Bắc Úc?”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Ừ.”
Lư Doãn An đáp: “Tôi biết rồi.”
Sau khi đưa họ đến biệt thự ở Hoa viên Bắc Úc, Lư Doãn An rời đi ngay lập tức, nói sẽ tới đón họ đi phim trường vào sáng mai.
Lục Tiến Lãng đứng trước cửa biệt thự của Văn Gia Ninh, hỏi: “Em chắc chắn muốn anh ở lại đây qua đêm chứ?”
Văn Gia Ninh đi vào, đóng cửa lại: “Đây đâu phải lần đầu anh ngủ lại chỗ em.”
“Không giống nhau.” Lục Tiến Lãng nói: “Ngày trước Văn Gia Ninh chết ở phòng ngủ trên lầu đó, bảo anh ngủ cùng em ở đó, thật lòng mà nói, anh vẫn có chút khó chịu trong lòng.”
Văn Gia Ninh ôm anh từ phía sau: “Anh nghĩ Văn Gia Ninh sẽ nhìn thấy sao?”
Lục Tiến Lãng bật cười: “Cái này thì anh chưa từng nghĩ tới.”
Văn Gia Ninh hỏi tiếp: “Anh có sợ bị cậu ấy nhìn không?”
Lục Tiến Lãng hỏi ngược lại: “Em sợ à?”
Văn Gia Ninh khẽ nói: “Em không sợ, cậu ấy cũng sẽ không sợ đâu.”
Lục Tiến Lãng nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu đến trước mặt, ôm eo rồi hôn mạnh.
Văn Gia Ninh đưa tay ôm lấy vai anh.
Sau đó, Lục Tiến Lãng bất ngờ siết chặt cậu, bế ngang lên. Văn Gia Ninh mất thăng bằng, ôm lấy vai anh, hai chân kẹp chặt eo anh.
Lục Tiến Lãng cười nói: “Anh bế em lên lầu nhé?”
Văn Gia Ninh không nhịn được cười: “Anh cũng lớn tuổi rồi, còn bế em nổi sao?”
Lục Tiến Lãng không nói gì, chỉ cười nhẹ rồi bế cậu lên tầng hai, bước vào phòng ngủ, đặt cậu lên giường, rồi đè lên người cậu ấy.
Căn phòng tràn ngập sự khao khát nóng bỏng và không khí ái muội.
Dù trước đó nói ở phòng này sẽ thấy khó chịu, nhưng hành động của Lục Tiến Lãng lại hoàn toàn không chút kiêng dè. Cả hai người đã lâu không thân mật, lúc này chẳng còn kiềm chế gì nữa, mặc sức buông thả bản thân.
Khi cảm xúc dâng cao, Văn Gia Ninh gần như cào rách lòng bàn tay. Lục Tiến Lãng nắm lấy tay cậu, bảo cậu ôm chặt lấy anh. Cậu cong ngón tay, siết chặt lấy vai anh.
Sau cao trào, cơ thể Văn Gia Ninh mệt mỏi tột cùng, nhưng tinh thần lại vẫn hưng phấn tột độ. Cậu kiệt sức, quay đầu lại thấy Lục Tiến Lãng đang nhìn mình.
Cậu hỏi: “Anh không sợ bị Văn Gia Ninh nhìn thấy sao?”
Lục Tiến Lãng đưa tay xoa nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, dịu dàng nói: “Anh không tin trên đời có ma, nên cũng không sợ ma.”
Văn Gia Ninh lại gần anh hơn, tựa đầu lên vai anh: “Nếu em nói Văn Gia Ninh vẫn còn sống trên đời này thì sao?”
Lục Tiến Lãng vẫn vuốt ve cậu ấy, nói: “Lúc này rồi mà vẫn nói về cậu ta sao?”
Văn Gia Ninh khẽ hỏi: “Anh không thích cậu ấy à?”
Lục Tiến Lãng phủ nhận: “Không phải không thích, nhưng anh không thích em nhắc đến cậu ấy khi ở bên anh.”
Văn Gia Ninh nắm lấy tay anh, cảm thấy Lục Tiến Lãng không vui khi nghe cậu nhắc đến cái tên Văn Gia Ninh ngay sau lúc thân mật. Cậu gần như muốn nói ra thân phận thật của mình, nhưng lại lo sợ phản ứng của anh nên đành kìm nén. Một lúc lâu sau cậu mới nói: “Anh đừng khó chịu khi em nhắc đến cậu ấy. Cậu ấy không giống anh, anh là người duy nhất em từng yêu.”
Từ “duy nhất” dường như đã chạm đến trái tim của Lục Tiến Lãng. Anh nhìn cậu chăm chú, một lúc sau mới hỏi: “Duy nhất sao?”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Trước đây chưa từng có, sau này cũng sẽ không có. Anh đối với em là duy nhất.”
Cậu cứ lặp đi lặp lại để giải thích tình cảm của mình dành cho Lục Tiến Lãng. Đã bước ra bước đầu tiên, thì cậu hy vọng có thể dốc toàn lực để giữ gìn đoạn tình cảm này. Bốn chữ “duy nhất” mà cậu nói với Lục Tiến Lãng là thật lòng, đây là lần đầu tiên trong đời cậu sinh ra loại cảm xúc muốn nắm chặt lấy một người đến thế. Vì thế cậu không muốn giữa hai người còn tồn tại bất kỳ khúc mắc nào.
Cảm xúc tối nay trông như một sự bùng nổ bất ngờ, nhưng Văn Gia Ninh biết rõ không phải vậy. Đó là sự dồn nén tình cảm lâu ngày, cậu đã trăn trở không biết bao lần phải xử lý tình cảm này thế nào, thậm chí không dưới một lần nghĩ đến chuyện từ bỏ. Nhưng những lời Lục Tiến Lãng nói với Kha Tín Phàm đã hoàn toàn lay động cậu. Tình cảm này không chỉ là tình yêu, mà còn là sự tôn trọng. Điều đó khiến cậu cảm động hơn cả một câu “anh yêu em”.
Cậu từng nói Kha Tín Hàng tự ti và nhạy cảm, nhưng thật ra chính cậu cũng đâu khác gì. Một cơ thể như thế rơi vào bất kỳ người đàn ông bình thường nào đều không thể tránh khỏi cảm giác tự ti. Điều cậu cần không chỉ là được bảo vệ, mà còn cần sự tôn trọng từ người yêu.
Cậu biết nếu bỏ lỡ Lục Tiến Lãng, có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp lại được một người như vậy nữa, bất kể là nam hay nữ.
Lục Tiến Lãng đưa tay ôm lấy cậu, để cậu tựa vào lòng mình.
Văn Gia Ninh khẽ nói: “Anh đã từng nghĩ đến tương lai của chúng ta chưa?”
Lục Tiến Lãng dùng tay vuốt nhẹ tấm lưng trần mịn màng của cậu: “Đã từng, không khác nhiều so với hiện tại.”
Kha Tín Hàng không còn cha mẹ, Kha Tín Phàm cũng không thể can thiệp vào đời sống riêng tư của cậu, còn Văn Thúy Lan thì không hề biết cậu là ai. Việc lựa chọn cuộc sống như thế nào hoàn toàn không bị ràng buộc. Nhưng Lục Tiến Lãng thì khác, phía sau anh còn có một gia đình lớn, lại là gia đình danh giá hiển hách.
Tuy vậy, một khi Lục Tiến Lãng đã nói rằng anh đã từng nghĩ qua thì Văn Gia Ninh cũng không hỏi thêm nữa. Anh tin Lục Tiến Lãng đủ năng lực xử lý tốt mối quan hệ với người nhà.
Sáng hôm sau, Văn Gia Ninh tỉnh dậy trong vòng tay Lục Tiến Lãng. Cậu cảm nhận được Lục Tiến Lãng muốn rời giường nên ôm chặt lấy anh không buông tay.
Lục Tiến Lãng đưa tay vuốt tóc cậu: “Dậy đi, đi tắm rửa một chút. Không phải em còn muốn đến bệnh viện thăm anh trai sao?”
Văn Gia Ninh áp mặt vào lồng ngực anh, hít một hơi thật sâu.
Lục Tiến Lãng nói: “Anh đi xả nước giúp em, em cứ từ từ mà dậy nhé.”
Lòng Văn Gia Ninh tràn đầy xúc động, điều khiến người ta lưu luyến nhất không gì khác ngoài một cuộc sống như vậy. Cậu thật sự không hiểu sao trước đây mình có thể buông tay được.
Lúc tắm, Văn Gia Ninh cảm thấy cả lưng và eo đều đau nhức. Dù cơ thể mới chỉ ngoài hai mươi, nhưng bị “hành” nhiều như vậy cũng không chịu nổi. Huống chi cậu vốn đã có chấn thương ở chân, bây giờ thậm chí còn cảm thấy vùng kín có chút đau rát.
Ra khỏi phòng tắm, Lục Tiến Lãng đã thay đồ xong, nói: “Anh bảo Doãn An mang bữa sáng đến rồi. Ăn tạm chút gì đó rồi chúng ta đến bệnh viện trước, sau đó đến phim trường.”
Tới bệnh viện, Kha Tín Phàm đã tỉnh và đang truyền nước.
Văn Gia Ninh đứng ở cửa nhìn anh ta.
Đợi y tá đi ra hết, Kha Tín Phàm ngẩng đầu liếc nhìn cậu: “Nhìn cái dáng vẻ vừa bị đàn ông làm qua của mày kìa!”
Văn Gia Ninh không giận, chỉ hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Không thấy cậu cãi lại, Kha Tín Phàm thấy cũng chẳng còn thú vị, đáp: “Không sao nữa rồi.”
Văn Gia Ninh liền nói: “Anh nghỉ ngơi đi, chiều tôi lại đến thăm anh.”
“Khoan đã.” Lúc Văn Gia Ninh vừa xoay người muốn đi, Kha Tín Phàm đột nhiên gọi lại: “Anh muốn về nhà thăm mộ cha mẹ.”
Văn Gia Ninh sững sờ. Cậu biết cha mẹ Kha Tín Hàng đã mất, nhưng vì chưa từng gặp mặt nên cũng không có cảm xúc gì, chưa từng nghĩ sẽ về thăm mộ.
Kha Tín Phàm nói tiếp: “Cùng về với anh nhé.”
Yêu cầu này, Văn Gia Ninh không có lý do để từ chối. Cậu trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Đợi anh xuất viện, tôi xem có sắp xếp được thời gian không.”
Kha Tín Phàm châm chọc: “Ngôi sao lớn bận rộn thật đấy, đến thăm mộ cha mẹ cũng không rảnh.”
Văn Gia Ninh không đáp, quay người rời đi.
Phân cảnh quay hôm nay là cảnh cậu thiếu niên Viên Húc vừa trở về quê để thăm người cha đang bệnh nặng. Vì sự trở về đột ngột của cậu, các người thân trong nhà liền ùa vào căn phòng, bao gồm cả người anh họ Viên Thịnh đang đứng ở cửa với vẻ mặt âm trầm.
Giản Tuấn cao lớn, đứng khoanh tay bên cửa trông khá uy nghi khiến người khác cảm thấy áp lực nặng nề.
Văn Gia Ninh bước qua ngưỡng cửa vào nhà, khi thấy Giản Tuấn đứng bên cạnh thì theo phản xạ lùi lại một bước chân. Nhưng lúc giơ chân bước qua cửa, cậu vô tình bị vấp chân một cái.
Kết quả của việc hoan ái quá độ giờ đã hiện rõ: Chỉ bị vấp nhẹ thôi mà lưng cậu đã đau nhói, cả người không đứng vững, ngã nhào về phía trước rồi khuỵu gối xuống đất.
Mọi người xung quanh lập tức chạy đến đỡ cậu dậy.
Giản Tuấn cũng vội vàng đến đỡ, nhưng lại phát hiện ở bên trong cổ áo sau gáy của Văn Gia Ninh có một dấu hôn rất rõ ràng.
Đó là dấu tích để lại khi Lục Tiến Lãng ân ái với cậu từ phía sau. Thực ra Lục Tiến Lãng đã rất kiềm chế rồi, nếu không phải Giản Tuấn đứng ở một góc nhìn đặc biệt thế này thì cũng khó mà phát hiện ra.
Giản Tuấn khẽ sững người.
Lúc ăn trưa, Ôn Đình Hoan cầm hộp cơm trên tay, vừa ăn vừa nói với Văn Gia Ninh: “Nhìn cậu hôm nay lẳng lơ thấy rõ luôn đấy.”
Giản Tuấn đang uống nước khoáng, nghe vậy liền phun nước ra một ngụm.
Văn Gia Ninh liếc cô một cái: “Đừng nói bậy.” Rồi giơ tay vỗ lưng Giản Tuấn, “Ăn từ từ thôi, đừng vội.”
Ôn Đình Hoan nói: “Còn giả bộ ư? Sáng nay chị thấy ai đưa cậu đến đấy. Chị biết cậu lâu như vậy rồi, cậu vừa ưỡn mông là chị biết cậu định làm trò gì.”
Văn Gia Ninh hơi bất đắc dĩ, cười nói: “Chị Đình, đang ăn cơm thì nói chuyện văn minh chút được không? Con gái con lứa gì mà nói năng thô lỗ quá vậy.”
Ôn Đình Hoan hạ giọng: “Chị hết tuổi được gọi là con gái rồi.”
Văn Gia Ninh liền gọi to: “Đại mỹ nhân, gọi thế đã được chưa?”
Ôn Đình Hoan lúc này mới bật cười.
Chỉ có Giản Tuấn ngồi bên cạnh là không hiểu gì cả.
Ăn xong, Ôn Đình Hoan cầm hộp cơm đi vứt, đi ngang qua xe bảo mẫu của Lục Tiến Lãng, thấy cửa xe mở, anh ta đang ngồi ăn trưa và nói chuyện với một cô gái trẻ.
Cô gái đó là diễn viên trong phim, đóng vai em họ của Viên Húc, tên là Triệu Thấm.
Triệu Thấm có vẻ cố ý ngồi xuống cạnh Lục Tiến Lãng để ăn trưa cùng anh.
Ôn Đình Hoan liếc nhìn bọn họ từ xa, rồi quay lại bên cạnh Văn Gia Ninh, hạ giọng nói: “Phía trước có địch, đi mà trông chừng người đàn ông của cậu đi.”
Văn Gia Ninh liền ngồi thẳng dậy, trước tiên nhìn về phía Giản Tuấn. Cậu ta có vẻ ăn no rồi buồn ngủ, đang nhắm mắt nằm nghỉ trên ghế, chắc là không nghe thấy họ nói gì.
Văn Gia Ninh hạ giọng nói với Ôn Đình Hoan: “Chị Đình, chị nhất định phải để Giản Tuấn nghe thấy sao?”
Ôn Đình Hoan đáp: “Cậu nghĩ có thể giấu được Giản Tuấn sao? Nhìn cậu ấy trầm mặc vậy thôi chứ cái gì cũng biết hết. Cậu cũng không cần phải đề phòng cậu ấy, chị đây không giỏi gì mấy, nhưng nhìn người thì khá chuẩn.”
Văn Gia Ninh nghe vậy quay đầu nhìn Giản Tuấn, tiện tay kéo áo đắp lại cho cậu ấy.
Ôn Đình Hoan nói: “Giờ thì kể chị nghe xem hai người làm lành thế nào? Còn anh cậu đâu, sao mấy ngày nay không thấy bóng dáng đâu cả?”
Chuyện này Văn Gia Ninh thật sự không dám để Giản Tuấn nghe thấy, nên kéo Ôn Đình Hoan đến một góc vắng, rồi nói nhỏ: “Lục Tiến Lãng đánh anh em bị thương rồi.”
Ôn Đình Hoan trợn tròn mắt.
Văn Gia Ninh nói tiếp: “Chuyện này đã được dàn xếp ổn thỏa rồi, chị đừng lo.”
Ôn Đình Hoan hỏi tiếp: “Anh ta đe dọa cậu sao?”
Văn Gia Ninh lắc đầu: “Chuyện này chị đừng can thiệp, em và Lục Tiến Lãng sẽ tự giải quyết với nhau.”
Nghe vậy, Ôn Đình Hoan cười, huých vào vai cậu: “Nghĩ thông suốt rồi hả?”
Văn Gia Ninh bật cười: “Chị Đình, chị có cần có tâm trạng như đang gả con gái thế không?”
Ôn Đình Hoan nói: “Chị cũng chỉ mong cậu hạnh phúc thôi. Cậu nói cậu không thể yêu phụ nữ, vậy thì tìm một người đàn ông tốt. Chỉ cần người ta đối xử tốt với cậu, cả đời sống vui vẻ là được rồi.”
Văn Gia Ninh bất chợt cảm động, vì cậu thật sự cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ Ôn Đình Hoan. Là một người quản lý, có thể cô không chuyên nghiệp như Trịnh Thư, nhưng vì là phụ nữ, lại làm việc lâu nên dễ nảy sinh tình cảm, hay lẫn lộn công tư. Nhưng với nghệ sĩ mà nói, gặp được một người quản lý thật lòng vì mình, cũng là một điều may mắn.
Cậu nhất thời xúc động, dang tay ôm lấy Ôn Đình Hoan.
Ôn Đình Hoan vỗ nhẹ lưng cậu, nói: “Có lúc chị thấy cậu giống con trai chị vậy.”
Văn Gia Ninh bật cười: “Chị thì không giống mẹ của em đâu.”
Đúng lúc đó, Triệu Thấm đi ngang qua, thấy Văn Gia Ninh đang ôm Ôn Đình Hoan thì ngạc nhiên “à” lên một tiếng, rồi vội bịt miệng quay đầu đi, rõ ràng là hiểu lầm rồi.
Ôn Đình Hoan nhìn theo Triệu Thấm, nói với Văn Gia Ninh: “Chính là cô ấy, hồi nãy chị thấy đang quyến rũ Lục Tiến Lãng đấy.”
Văn Gia Ninh cười nhẹ.
Ôn Đình Hoan hỏi: “Cậu không lo chút nào à?”
Văn Gia Ninh ghé sát tai cô nói nhỏ: “Nếu em đoán không sai thì Lục Tiến Lãng cũng không có hứng thú với phụ nữ đâu.”
Ôn Đình Hoan lắc đầu: “Đàn ông tốt bây giờ toàn đi làm gay hết rồi.”
Hai người nói chuyện xong, Ôn Đình Hoan đi ra góc khác nghe điện thoại.
Văn Gia Ninh quay lại chỗ ghế nằm của mình, cúi đầu nghịch điện thoại một lúc.
Giản Tuấn mở mắt, từ góc độ đó vừa vặn thấy gáy của Văn Gia Ninh khi cậu cúi đầu, để lộ làn da trắng trẻo. Giản Tuấn vô thức lại muốn nhìn xem có còn vết hôn kia nữa không, nhưng góc độ này thì không nhìn thấy.
Kết thúc lịch trình quay buổi chiều, Văn Gia Ninh đợi Lục Tiến Lãng xong việc để cùng đến bệnh viện.
Nhưng từ xa cậu thấy Triệu Thấm đi đến chỗ Lục Tiến Lãng nói chuyện gì đó. Một lát sau, có một người đàn ông trung niên được Triệu Thấm dẫn đến bắt tay Lục Tiến Lãng.
Ôn Đình Hoan vốn đang định đưa Giản Tuấn về, thấy Văn Gia Ninh nhìn chằm chằm về phía Lục Tiến Lãng thì đi tới hỏi: “Sao thế?”
Văn Gia Ninh hỏi cô: “Người kia là ai?”
Ôn Đình Hoan nhìn kỹ một lúc rồi nói: “Ồ, hình như là nhà đầu tư của phim, họ Vương.”
Nói xong, Văn Gia Ninh thấy nhà sản xuất Kỷ Minh Thành cũng đi tới bắt tay với vị nhà đầu tư họ Vương kia. Sau đó, Lục Tiến Lãng nói gì đó với Lư Doãn An.
Lư Doãn An liền đi về phía Văn Gia Ninh, nói: “Tối nay ông chủ Vương mời cơm, muốn mời các thành viên chủ chốt của đoàn phim đi ăn một bữa. Tín Hàng, cậu và Giản Tuấn cùng đi nhé.”