Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Bữa tiệc tối nay và những lo lắng của Văn Gia Ninh
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thực ra, ban đầu Văn Gia Ninh và Giản Tuấn không hề được mời đến bữa ăn tối nay.
Nhà đầu tư Vương Văn Trung là cậu ruột của Triệu Thấm. Triệu Thấm có được vai diễn trong đoàn phim là nhờ Vương Văn Trung đã thông qua Kỷ Minh Thành, và Kỷ Minh Thành đã trực tiếp chỉ đạo phó đạo diễn sắp xếp vai cho cô ta. Lục Tiến Lãng chỉ chú trọng vào các vai chính, còn những vai phụ không mấy quan trọng thì do phó đạo diễn phụ trách tuyển chọn, anh cũng không nắm rõ tình hình lắm.
Tất nhiên, Kỷ Minh Thành cũng chẳng còn cách nào khác, bởi để thu hút đầu tư đôi khi buộc phải có những nhượng bộ nhỏ. Hơn nữa, các vai nữ trong phim này vốn không quan trọng, đất diễn cũng ít, nên diễn xuất của Triệu Thấm thế nào cũng không ảnh hưởng quá lớn đến chất lượng phim.
Bữa cơm mời Lục Tiến Lãng lần này là do Triệu Thấm chủ động nhờ cậu mình sắp xếp.
Sau một thời gian ở đoàn phim, Triệu Thấm nhận ra rằng gần như cả đoàn đều nghe theo lời Lục Tiến Lãng, việc tìm đến nhà sản xuất hay biên kịch đều vô ích. Cô ta muốn được thêm đất diễn, từng cố gắng tiếp cận Lục Tiến Lãng nhưng không thành công, nên mới phải nhờ đến cậu mình.
Vương Văn Trung mời Lục Tiến Lãng ăn cơm, phía nhà đầu tư lớn đứng sau bộ phim cũng phải nể mặt mà tiếp đón. Nhưng Lục Tiến Lãng không muốn đi một mình đối mặt với hai người họ, nên đã kéo thêm Kỷ Minh Thành đi cùng, tiện thể gọi luôn Văn Gia Ninh và Giản Tuấn.
Bữa tiệc do Vương Văn Trung sắp xếp, ban đầu ông chỉ định mời riêng Lục Tiến Lãng. Nhưng khi thấy có nhiều người đến như vậy, ông sợ mình không xoay sở nổi, liền vội vàng gọi thêm hai thanh niên khác tới tiếp rượu.
Vừa ngồi vào bàn, Vương Văn Trung liền sắp xếp cho Triệu Thấm ngồi ngay cạnh Lục Tiến Lãng.
Triệu Thấm bề ngoài trông có vẻ trong sáng, nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Cô ta liên tục lượn lờ trước mặt Lục Tiến Lãng, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của anh. Cô ta không màng đến việc có bị coi là “quy tắc ngầm” hay không, mục tiêu duy nhất là được thêm cảnh quay.
Vừa ngồi vào bàn, cô ta đã cố tình nghiêng sát về phía Lục Tiến Lãng.
Văn Gia Ninh ngồi đối diện, nhìn thấy ngực Triệu Thấm gần như dính sát vào cánh tay Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng thì mặt vẫn không biểu cảm, giống như chẳng hay biết chuyện gì, ai mời rượu thì anh đều uống.
Loại tiệc tùng kiểu này thực ra chẳng có gì thú vị, toàn là những màn cụng ly, khách sáo qua lại, nói những lời tâng bốc nhau cho qua chuyện.
Văn Gia Ninh vốn có kinh nghiệm ứng xử, chuyện uống rượu thì anh tránh được chừng nào hay chừng đó. Nhưng người ngồi cạnh anh, Giản Tuấn, thì còn chưa quen, ai mời là cậu ta uống cạn.
Văn Gia Ninh nhìn không nổi nữa, liền giúp cậu ấy đỡ hai ly rượu, còn gọi phục vụ rót cho cậu ấy một ly trà nóng.
Ánh mắt Giản Tuấn có chút mơ màng, thấy bàn tay trắng trẻo, thon dài của Văn Gia Ninh đưa ly trà tới trước mặt, liền ngẩn ngơ đưa tay nắm lấy tay cậu.
Văn Gia Ninh ngạc nhiên nhìn cậu: “Sao vậy?”
Giản Tuấn chợt tỉnh táo, buông tay Văn Gia Ninh ra rồi lắc đầu.
Văn Gia Ninh vẫn để tay trên bàn, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Tiến Lãng đang ngồi đối diện.
Hôm nay, Vương Văn Trung và Triệu Thấm rõ ràng nhắm vào Lục Tiến Lãng, hết ly này đến ly khác, Lục Tiến Lãng đã uống không ít rượu. Dù vẻ mặt anh không thay đổi, nhưng Văn Gia Ninh vẫn nhận ra anh đã hơi say.
Có người đưa điếu thuốc cho anh, anh nhận lấy. Triệu Thấm lập tức bật lửa giúp anh châm, anh cũng không từ chối.
Lục Tiến Lãng vốn không thường xuyên hút thuốc, chỉ khi nào tâm trạng không tốt hoặc đã say mới đụng đến.
Triệu Thấm rót trà đưa cho anh. Lúc anh sắp đưa tay nhận lấy, Văn Gia Ninh chen vào giữa hai người, giơ điện thoại ra trước mặt anh: “Giám đốc Bạch gọi anh.”
Lục Tiến Lãng ngẩng đầu liếc cậu một cái, rồi đứng dậy cầm điện thoại đi ra ngoài, Văn Gia Ninh cũng theo sau.
Điện thoại bên kia vốn chẳng có ai nói gì, nhưng Lục Tiến Lãng vẫn vừa đi vừa nói: “Thắng Triết à?” rồi bước vào nhà vệ sinh.
Vào trong, anh trả điện thoại lại cho Văn Gia Ninh, rồi mở vòi nước rửa mặt bằng nước lạnh.
Văn Gia Ninh rút khăn giấy đưa cho anh: “Đủ rồi đó.”
Lục Tiến Lãng nhận lấy lau mặt.
Đột nhiên, trong một phòng nhỏ bên trong nhà vệ sinh vang lên tiếng nôn mửa.
Lục Tiến Lãng cũng nghe thấy, quay đầu nhìn về hướng đó, thấy cửa phòng bên trong không đóng, có người đang gục bên cạnh bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Chuyện này vốn chẳng liên quan đến họ, không nên tò mò.
Nhưng Văn Gia Ninh thấy ánh mắt Lục Tiến Lãng dừng lại, nhíu mày, liền bước lên nhìn kỹ, lập tức nhận ra đó chính là Ôn Lâm.
Văn Gia Ninh vội lao tới đỡ người dậy: “Ôn Lâm? Sao lại là cậu?”
Ôn Lâm giật mình, thấy là Văn Gia Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, ho nhẹ rồi nói: “Tín Hàng? Hai người cũng ở đây à.”
Lục Tiến Lãng đi ra ngoài gọi phục vụ lấy một chai nước suối.
Ôn Lâm rửa mặt xong, súc miệng rồi vuốt những sợi tóc ướt trên trán, nói: “Tôi không sao, cảm ơn.”
“Chu Trạch Tân đâu?” Văn Gia Ninh hỏi: “Để tôi gọi anh ta tới đón cậu về.”
Ôn Lâm lắc đầu: “Anh ta sẽ đến ngay thôi. Tôi còn chưa ăn xong, phải quay lại tiếp tục bữa tiệc.”
Văn Gia Ninh kéo tay cậu ta: “Cậu bị ép uống rượu à?”
“Không.” Ôn Lâm phủ nhận: “Tôi đi tụ tập với bạn bè trong đoàn thôi.”
Văn Gia Ninh vẫn thấy sắc mặt cậu không ổn: “Uống nhiều như vậy làm gì?”
Ôn Lâm cười gượng: “Không sao đâu.” Rồi quay người ra ngoài, nói: “Tôi đi trước đây, không họ lại tìm mất.”
Văn Gia Ninh nhìn theo mà thấy trong lòng bất an.
Lục Tiến Lãng đứng phía sau, chợt đặt tay lên vai cậu: “Trước đó Ôn Lâm có nói nhận đóng phim gì không?”
Văn Gia Ninh nhớ lại, đúng là Ôn Lâm từng hỏi ý kiến cậu, nói rằng đó là một bộ phim đề tài u ám.
Lục Tiến Lãng vỗ vai cậu: “Về trước đã.”
Trở lại bàn tiệc, mọi người đều đã ngà ngà say. Lục Tiến Lãng sau khi rửa mặt đã tỉnh táo hơn, Triệu Thấm đưa nước thì anh lịch sự từ chối.
Văn Gia Ninh vẫn canh cánh chuyện của Ôn Lâm. Cậu không tiện rủ Lục Tiến Lãng đi cùng, bèn gọi Giản Tuấn đi với mình. Họ cùng công ty, đến thăm nhau là chuyện bình thường.
Giản Tuấn còn chưa rõ chuyện gì, thấy Văn Gia Ninh gọi thì liền đi theo.
Đến phòng của Ôn Lâm, Văn Gia Ninh mở cửa bước vào thì thấy đúng như Ôn Lâm nói, đó đúng là một buổi tụ tập bạn bè trong đoàn, không phải kiểu tiệc rượu ép buộc. Ngược lại, Ôn Lâm trông như đang uống rượu giải sầu, đầu cúi thấp uống liên tục, không nói năng gì.
Thấy họ vào, mọi người trong đoàn đều chào hỏi. Biết cậu thân thiết với Ôn Lâm nên họ ép cậu uống một ly mới chịu để cậu đi. Khi rời đi, Văn Gia Ninh thấy Chu Trạch Tân đã đến đón Ôn Lâm, liền dặn dò vài câu rồi thôi.
Cậu đã quyết định mấy hôm nữa sẽ tranh thủ ghé thăm phim trường của Ôn Lâm.
Khi trở lại phòng tiệc, Văn Gia Ninh thấy Triệu Thấm đang đỡ Lục Tiến Lãng đứng dậy: “Em đưa anh về.”
Vương Văn Trung cũng phụ họa theo: “Đúng rồi, để Tiểu Thấm đưa về, con bé uống ít.”
Lục Tiến Lãng quay đầu thì thấy Văn Gia Ninh và Giản Tuấn vừa bước vào, liền mỉm cười từ chối: “Không cần đâu, trợ lý của tôi đang đợi ở bãi xe rồi.”
Triệu Thấm nói: “Em đỡ anh ra ngoài.”
Lục Tiến Lãng đáp: “Em là con gái, làm sao đỡ nổi?”
Văn Gia Ninh bước lên: “Để bọn tôi lo.”
Cậu và Giản Tuấn mỗi người đỡ anh một bên. Kỷ Minh Thành cũng đứng dậy cáo từ.
Triệu Thấm không từ bỏ, đi theo ra tận bãi đỗ xe. Thấy Lục Tiến Lãng đúng là không có ý mời cô ta lên xe, cô ta đành bỏ cuộc.
Văn Gia Ninh đỡ anh lên xe, thấy Giản Tuấn vẫn đứng ngẩn ra bên ngoài, liền nói: “Lên đi, vừa nãy chị Đình gọi bảo tôi tiện đường đưa cậu về.”
Cái gọi là “tiện đường” chính là mượn xe của Lục Tiến Lãng để đưa Giản Tuấn về.
Giản Tuấn hơi ngập ngừng rồi cũng lên xe.
Lục Tiến Lãng ngồi vào xe. Lư Doãn An thấy anh không đứng vững, hỏi: “Uống nhiều như vậy làm gì?”
Lục Tiến Lãng ung dung đáp: “Có người trông rồi, không lo.”
Anh dám uống nhiều như vậy cũng vì có Văn Gia Ninh ở bên, không sợ bị ai dắt đi khi say bí tỉ. Nếu không, để Triệu Thấm đẩy lên giường rồi vu oan “đã ngủ với cô ta”, thì đúng là không còn đường chối cãi.
Văn Gia Ninh không nói gì, vẫn còn nghĩ đến dáng vẻ của Ôn Lâm tối nay.
Lục Tiến Lãng đưa tay xoa gáy cậu, vuốt những lọn tóc mềm phía sau.
Giản Tuấn cảm thấy hơi ngượng, nhưng không gian chật chội, cậu ta chỉ có thể quay mặt đi, không thể tránh né.
Cậu ta bắt đầu nhận thức được về giới tính của Văn Gia Ninh nên trở nên bối rối. Tất nhiên không phải cậu ta thấy Văn Gia Ninh giống phụ nữ, nhưng lại cảm thấy khác hẳn đàn ông bình thường.
Lúc này Lục Tiến Lãng nói: “Mai nghỉ nhé.”
Cả Văn Gia Ninh và Giản Tuấn đều quay qua nhìn anh. Anh nói: “Mai và mốt nghỉ hai ngày, tranh thủ nghỉ ngơi, muốn làm gì thì làm.”
Văn Gia Ninh hít sâu một hơi, siết chặt tay anh.
Sau khi đưa Giản Tuấn về, phía sau xe chỉ còn lại hai người họ.
Lục Tiến Lãng lập tức không kiêng dè gì nữa, chôn đầu vào vai cậu, ôm chặt lấy cậu, rồi kéo cậu ngồi lên người mình.
Văn Gia Ninh đan tay với anh, đột nhiên hỏi: “Bữa tiệc tối nay, Triệu Thấm có mục đích gì đúng không?”
Lục Tiến Lãng khẽ cười: “Em thấy cô ta bỏ thuốc vào nước rồi à?”
Văn Gia Ninh khẽ nghiêng đầu: “Anh thấy à? Nếu em không cản, anh có uống không?”
Lục Tiến Lãng nói: “Ở đó đông người, một cô gái trẻ thì làm được gì? Nếu cô ta bỏ thuốc thật, anh sẽ về nhà… làm chết em!”
Văn Gia Ninh bật cười: “Làm chết em?”
Lục Tiến Lãng bóp cằm cậu, bắt cậu quay đầu lại: “Làm chết em trên giường, không cho ai nhìn thấy.”
Đúng lúc này, Lư Doãn An gõ tấm ngăn giữa khoang lái và khoang khách, hỏi Lục Tiến Lãng muốn về đâu.
Anh quay sang nhìn Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh nói: “Về khu Bắc Úc đi.”
Lư Doãn An đưa họ về rồi rời đi.
Lục Tiến Lãng ngồi trên ghế sofa lớn ở tầng một, cảm khái: “Em thật sự thích căn nhà này à?”
Văn Gia Ninh vào bếp lấy nước, hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Lục Tiến Lãng lắc đầu, thực ra anh có nhiều điều muốn hỏi, nhưng lại không định hỏi nữa.
Văn Gia Ninh đem nước ra, vừa đưa tới tay thì bị Lục Tiến Lãng kéo ngược tay lại, đè cậu xuống sofa.
“Ly nước!” Văn Gia Ninh kêu lên khi thấy ly nước bị đổ.
“Đừng quan tâm.” Lục Tiến Lãng khẽ nói, rồi hôn lên môi cậu.
Văn Gia Ninh chỉ có thể đặt ly sang một bên, vòng tay ôm lấy anh, ngón tay luồn vào tóc anh.
Cậu biết, giữa họ bây giờ là một bầu không khí của tình yêu cuồng nhiệt. Vì từng đánh mất, nên khi có lại càng trân quý.
Lục Tiến Lãng dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ môi cậu, hỏi: “Em định tranh thủ đi thăm Ôn Lâm đúng không?”
Văn Gia Ninh gật đầu: “Em muốn xem cậu ấy hiện tại ra sao.”
Lục Tiến Lãng nói: “Anh không tiện đi cùng.”
Văn Gia Ninh đáp: “Em hiểu mà, chuyện này để em lo.”