98. Màn Tống Tiền Và Khách Không Mời

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Màn Tống Tiền Và Khách Không Mời

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Trạch Quân và Diệp Tinh cùng nhau xem lại đoạn băng giám sát thang máy của tòa nhà trung tâm phục hồi chức năng.
Anh biết Diệp Tinh khó có thể kiên nhẫn xem hết một đoạn video giám sát dài, nên anh đã xem trước toàn bộ đoạn phim và chỉ chú ý đến ba người đàn ông lên tầng trung tâm phục hồi vào chiều hôm đó.
Thật ra Trần Trạch Quân cũng hiểu, ba người này chưa chắc là nghi phạm. Kẻ giết người có thể chọn đi cầu thang để tránh bị ghi hình trong thang máy. Nhưng hiện giờ, anh chỉ còn có thể cố gắng hết sức. Manh mối duy nhất anh còn là Diệp Tinh, những người khác trong trung tâm phục hồi sẽ không cung cấp thêm chứng cứ cho anh nữa.
Hai người đầu tiên xuất hiện, Diệp Tinh không có phản ứng. Nhưng khi nhìn thấy người thứ ba, một người đàn ông cao to vạm vỡ, Diệp Tinh mở to mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trần Trạch Quân vẫn luôn chú ý đến biểu cảm của Diệp Tinh. Anh bấm dừng lại, hỏi: “Là hắn ta sao?”
Diệp Tinh không trả lời.
Trần Trạch Quân phóng to hình ảnh, hỏi lại: “Người đã xuất hiện trong lớp học chiều hôm đó có phải là người đàn ông này không?”
Diệp Tinh vẫn im lặng.
Trần Trạch Quân có chút sốt ruột, túm lấy đầu Diệp Tinh, ép cậu nhìn sát vào màn hình và hét lên: “Tôi hỏi cậu có phải không?!”
Diệp Tinh run rẩy, co rúm người lại, dứt khoát nhắm nghiền mắt.
Trần Trạch Quân tức giận, vỗ mạnh lên đầu cậu. Diệp Tinh nghiêng đầu, vẫn nhắm chặt mắt. Một lúc sau, Trần Trạch Quân thấy nước mắt lăn dài từ khóe mắt cậu.
Trần Trạch Quân sững người, buông tay ra, ôm Diệp Tinh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, khẽ nói lời xin lỗi.
Cảnh quay kết thúc. Tạ Nhược Minh giơ ngón tay cái với Văn Gia Ninh, tỏ ý khen ngợi.
Phân đoạn khóc thầm lặng lẽ ấy, Tạ Nhược Minh không ngờ lại quay suôn sẻ đến vậy. Văn Gia Ninh đã thể hiện xuất sắc hơn cả mong đợi.
Sau vụ tai nạn xe, Văn Gia Ninh nghỉ ngơi một thời gian ngắn rồi lại tiếp tục quay phim.
Đối với vai Diệp Tinh, Văn Gia Ninh đã suy nghĩ rất nhiều, cũng thường xuyên trao đổi với Tạ Nhược Minh. Có lúc Tạ Nhược Minh còn kinh ngạc, vì Diệp Tinh hiện lên qua ống kính còn xuất sắc hơn tưởng tượng ban đầu của ông.
Ông cùng phó đạo diễn xem lại đoạn quay vừa rồi qua màn hình, thấy Diệp Tinh nhắm chặt mắt, ngay cả hàng mi cũng run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
Phó đạo diễn cảm thán: “Tôi chưa từng thấy diễn viên trẻ nào có diễn xuất tốt thế này.”
Tạ Nhược Minh chống tay lên môi, nói: “Người này sinh ra là để làm nghề diễn.”
Vừa có ngoại hình, vừa có diễn xuất, lại còn trẻ tuổi. Tạ Nhược Minh không khỏi xúc động.
Sau khi kết thúc cảnh quay, trong lúc bàn bạc về cảnh tiếp theo với Tạ Nhược Minh, Văn Gia Ninh vẫn còn giữ nguyên cảm xúc của cảnh trước.
Cậu dành rất nhiều tâm huyết cho bộ phim này, mỗi lần quay đều hoàn toàn nhập tâm vào vai diễn. Điều này trước đây cậu rất khó làm được, vì nhập vai quá sâu cũng đồng nghĩa với việc khó thoát ra.
Nhưng giờ đây, sau khi trải qua bao chuyện, thậm chí từng “chết” một lần, cậu lại càng dễ dàng phân biệt giữa diễn xuất và hiện thực. Cậu tin mình có thể chuyển đổi vai diễn và cảm xúc bất cứ lúc nào, vì trong lòng cậu còn có người quan trọng hơn.
Nghĩ đến đây, Văn Gia Ninh quay đầu nhìn Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng đang cầm điện thoại gọi điện, thấy cậu nhìn thì mỉm cười.
Quá trình quay phim tiếp tục.
Buổi tối, Trần Trạch Quân ra ngoài mua cơm. Khi mang đồ ăn về, anh phát hiện Diệp Tinh không thấy đâu. Anh hoảng loạn tìm khắp nhà, cuối cùng tìm thấy cậu đang trốn trong tủ quần áo, run rẩy.
Diệp Tinh tự nhốt mình trong đó, mặc cho Trần Trạch Quân gọi thế nào cũng không chịu ra.
Cuối cùng Trần Trạch Quân phải bế cậu ra.
Dỗ dành cậu ăn và đi ngủ tốn khá nhiều công sức. Trước khi ngủ, Trần Trạch Quân hôn lên trán Diệp Tinh, nói: “Chúc ngủ ngon, bé cưng.”
Sau khi làm hành động đó, anh hơi ngẩn người. Anh nhớ lại trước đây khi con gái ngủ, mình cũng thường hôn trán nó. Giờ đây, anh bắt đầu nhầm lẫn giữa Diệp Tinh và con gái mình.
Gần đây, Lợi Tinh đang tích cực bàn bạc chuyện thâu tóm Tinh Tân Giải trí.
Dù do Bạch Thắng Triết đứng ra, nhưng Lục Tiến Lãng thì chạy đôn chạy đáo, cực kỳ bận rộn.
Văn Gia Ninh từng hỏi anh, sau khi thâu tóm Tinh Tân Giải trí thì định làm gì. Lục Tiến Lãng nói muốn làm một tạp chí giải trí chuyên nghiệp và có chất lượng. Anh muốn phát triển Lợi Tinh thành một công ty giải trí tổng hợp lớn. Mua lại Tinh Tân chỉ là bước đầu tiên, vì anh cần quyền phát ngôn trong giới truyền thông.
Nghe anh nói vậy, Văn Gia Ninh có chút thất vọng: “Anh định chuyển hướng sang kinh doanh, không định diễn nữa à?”
Lục Tiến Lãng cười nói: “Vẫn diễn chứ. Ban đầu anh chọn nghề diễn vì đam mê, nếu không thì khi anh trai phản đối, anh đã từ bỏ rồi.”
Văn Gia Ninh hỏi: “Vậy những việc anh đang làm là vì gì?”
Lục Tiến Lãng cười: “Là để tạo điều kiện tốt hơn cho em, để em có thể tập trung diễn xuất mà không bị phiền nhiễu.”
Văn Gia Ninh cuối cùng cũng mỉm cười, gật đầu nói: “Được.”
Trần Trạch Quân nhớ Diệp Tinh từng nói hung thủ là một người đàn ông rất gầy. Nhưng trong đoạn video lần này, rõ ràng là một người khá vạm vỡ.
Điều này khiến anh cảm thấy bối rối và nghi ngờ.
Anh hỏi Diệp Tinh: “Tôi có gầy không?”
Diệp Tinh bị tự kỷ, cậu có tiêu chuẩn và thế giới quan riêng, không giống người thường.
Lúc đó, Diệp Tinh đang chơi tàu hỏa nhỏ, ngẩng đầu nhìn Trần Trạch Quân, gật đầu lia lịa.
Trần Trạch Quân cảm thấy cần điều tra thêm về người đàn ông kia.
Tối hôm đó, khi Văn Gia Ninh đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, cậu nhận được một tin nhắn từ số lạ. Mở ra, đó là một tấm ảnh.
Là ảnh cậu và Lục Tiến Lãng hôn nhau, chụp tại Lam Lư.
Ở Lam Lư, mọi người thường không quá kiêng dè. Nếu có ai cố tình mang điện thoại hay máy ảnh đi chụp lén, cả giới giải trí có thể sẽ loạn. Nhưng chẳng ai làm thế, vì được vào Lam Lư là biểu thị bạn thuộc về giới này. Nếu ảnh lọt ra ngoài, bạn cũng không còn chỗ đứng trong giới nữa.
Ảnh do ai chụp không còn quan trọng, điều Văn Gia Ninh muốn biết là người gửi ảnh có mục đích gì. Cậu không chút do dự, gọi ngay vào số đó.
Một lúc sau mới có người bắt máy. Dù giọng hơi khàn, nhưng Văn Gia Ninh vẫn nhận ra:
“Chu Trạch Tân?”
Im lặng một chút, Chu Trạch Tân nói: “Anh Kha có rảnh ra ngoài nói chuyện không?”
Văn Gia Ninh cười nhạt: “Được thôi.”
Chu Trạch Tân nói: “Thời gian và địa điểm tôi chọn, cậu đi một mình là được.”
Văn Gia Ninh do dự một chút rồi đáp: “Được.”
Gần đây Lục Tiến Lãng quá bận rộn, vừa chạy phim, vừa lo chuyện công ty, ngủ cũng không đủ giấc.
Văn Gia Ninh quyết định không nói gì với anh, hẹn Chu Trạch Tân xong thì một mình lái xe đến điểm hẹn.
Nơi hẹn là khu biệt thự ở ngoại ô thành phố.
Thực chất là nằm giữa hai thành phố, rất vắng vẻ. Vì giá đất rẻ nên người ta xây biệt thự, nhưng hầu như không ai ở. Buổi tối không có ánh đèn, như một vùng hoang vu.
Chu Trạch Tân đứng trước cổng một biệt thự chờ Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh bước xuống xe, nhìn xung quanh không một bóng người, liền nói: “Sao? Tính giết người diệt khẩu à?”
Chu Trạch Tân cười nhạt: “Đừng đùa.”
Văn Gia Ninh bước vào nhà, Chu Trạch Tân nhường đường. Nhưng bên trong không chỉ có mình gã, Văn Gia Ninh quay đầu nhìn gã một cái, đầy ẩn ý.
Chu Trạch Tân thản nhiên nói: “Tôi sợ cậu không đến một mình nên gọi thêm vài anh em.”
Văn Gia Ninh hỏi: “Anh không sợ tôi báo cảnh sát à?”
Chu Trạch Tân cười lạnh: “Còn cậu không sợ bị lộ à?”
Văn Gia Ninh không nói gì, đi thẳng vào trong, ngồi xuống cạnh ghế sô pha: “Nói đi, có chuyện gì?”
Chu Trạch Tân thẳng thừng: “Tổng cộng có năm tấm ảnh, thời gian, địa điểm, góc chụp khác nhau. Nếu cậu muốn, một triệu một tấm.”
Văn Gia Ninh nhìn gã: “Anh tính làm liều thật sao? Đây là tống tiền đấy.”
Chu Trạch Tân châm một điếu thuốc, bỗng tát nhẹ vào mặt cậu rồi xoa xoa ngón tay, cảm thán:
“Da mịn thật. Dù gì cậu cũng không cho tôi đường sống nữa rồi, thì tôi chẳng còn gì để mất. Kiếm được một mớ rồi biến.”
Văn Gia Ninh không nhúc nhích, để mặc gã tát.
Chu Trạch Tân thấy cảm giác không tệ, lại sờ mặt cậu, nói: “Bảo sao Lục Tiến Lãng bỏ cả đàn bà, chỉ mê ngủ với cậu.”
Ngoài Chu Trạch Tân còn ba người khác, nghe hai người nói chuyện mà không lên tiếng, chắc là được thuê đến.
Văn Gia Ninh bình tĩnh nói: “Cho dù tôi trả tiền, ai dám chắc anh không giữ bản sao? Chẳng lẽ tôi hóa thành cây ATM sống sao?”
Chu Trạch Tân không đáp, xem như ngầm thừa nhận.
Văn Gia Ninh nói tiếp: “Vậy anh cũng nên thể hiện chút thành ý, đừng nghĩ tôi ngu…”
Chưa nói hết, chợt có hai tiếng gõ cửa vang lên.
Cả đám người quay đầu nhìn ra cửa, có vẻ bất ngờ.
“Ai vậy?” Chu Trạch Tân hỏi Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh nhún vai: “Làm sao tôi biết được?”
Chu Trạch Tân do dự một chút rồi đi mở cửa.
Ngoài cửa là một người đàn ông mặc áo khoác lỏng lẻo, đang hút thuốc, trông vẻ bực bội. Anh ta liếc Chu Trạch Tân, hỏi: “Kha Tín Hàng có trong đó không?”
Chu Trạch Tân nhìn người kia thấy hơi quen mà không nhớ ra là ai, liền hỏi: “Anh là ai?”
Người kia đột nhiên đấm thẳng vào mũi gã, rồi nhổ phụt một bãi nước bọt xuống đất: “Tao là anh trai của nó!”