Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Tai nạn xe và những toan tính bất ngờ
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời đã về chiều, dù không đông đúc như giờ cao điểm, nhưng lượng xe cộ vẫn khá nhiều.
Căn hộ của Văn Gia Ninh nằm ở trung tâm thành phố. Tuy cậu không vượt đèn đỏ, nhưng dọc đường vẫn lái quá tốc độ kha khá. Chạy qua mấy ngã tư rồi mà vẫn chưa cắt đuôi chiếc xe đen đang âm thầm bám theo và chụp ảnh.
Đối phương chắc cũng biết đã bị phát hiện, nhưng hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc, rõ ràng là quyết tâm chụp cho bằng được.
Thấy đèn xanh phía trước bắt đầu nhấp nháy, Văn Gia Ninh dứt khoát đạp ga, tăng tốc vượt qua ngã tư. Vừa lúc đó, cậu thấy một con đường nhỏ bên phải có thể rẽ vào, lập tức đánh lái gấp mà không kịp suy nghĩ.
Đúng lúc ấy, ánh đèn pha cực mạnh bất ngờ rọi thẳng vào mắt cậu. Do rẽ quá nhanh, cậu không kịp chú ý có một chiếc xe lớn đang rẽ từ hướng ngược lại.
Nhìn thấy sắp đâm vào nhau, Văn Gia Ninh vội xoay vô lăng, xe mất lái, trượt dài rồi lao thẳng vào bãi cây xanh ven đường. Cậu cảm thấy trời đất quay cuồng, cả chiếc xe lộn nhào, nằm nghiêng giữa bụi cây.
Khi đó, cảnh quay của Lục Tiến Lãng vẫn chưa kết thúc.
Điện thoại của Lục Tiến Lãng đang ở chỗ Lư Doãn An, chính Lư Doãn An đã cắt ngang buổi quay, vội vã báo tin Văn Gia Ninh gặp chuyện.
Sắc mặt Lục Tiến Lãng lập tức biến đổi, anh cầm điện thoại rồi quay người đi thẳng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tạ Nhược Minh vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Lục Tiến Lãng đáp: “Tín Hàng gặp tai nạn xe.”
Tạ Nhược Minh cũng giật mình: “Sao lại vậy?”
Lục Tiến Lãng không dừng lại, đến thay đồ cũng chẳng kịp, anh lấy chìa khóa xe từ tay Lư Doãn An rồi đi ra ngoài.
Tạ Nhược Minh vội vã đi theo: “Tôi cũng đi, đợi tôi với!”
Lục Tiến Lãng không để Lư Doãn An lái mà tự mình cầm vô lăng.
Ngồi ghế phụ, Tạ Nhược Minh khuyên: “Bình tĩnh một chút, có khi chỉ là va chạm nhẹ thôi.”
Lục Tiến Lãng mặt không chút biểu cảm: “Yên tâm, tôi vẫn rất bình tĩnh.”
Tạ Nhược Minh nghe vậy, chỉ vỗ nhẹ vào vai anh một cái.
Lục Tiến Lãng gấp rút đến bệnh viện nơi Văn Gia Ninh đang nằm, trong lòng đầy lo lắng. Vừa lo cậu bị thương, vừa sợ bí mật bấy lâu cậu cố che giấu sẽ bị bại lộ.
Cùng lúc đó, Bạch Thắng Triết cũng vừa nghe tin mà vội vã chạy đến. Ôn Đình Hoan vì ở gần nên đã có mặt đầu tiên.
May mắn thay, tình trạng của Văn Gia Ninh không nghiêm trọng như mọi người vẫn nghĩ.
Khi Lục Tiến Lãng đến, bác sĩ đang xử lý vết thương trên cánh tay cậu.
Giữa dòng người ra vào bệnh viện, cả hai đều cố gắng giữ bình tĩnh. Văn Gia Ninh chỉ gật đầu, nói: “Em không sao.”
Lục Tiến Lãng cũng dừng bước, gật đầu lại.
Mặc dù xe bị lật, nhưng nhờ va vào bãi cỏ xanh, có lớp đất làm đệm, cộng thêm việc cậu đã thắt dây an toàn nên thiệt hại về người không quá nghiêm trọng.
Ngoài vết thương ở tay, cậu còn có một vết bầm ở ngực do dây an toàn siết chặt. Bác sĩ đề nghị kiểm tra toàn thân nhưng cậu từ chối, dự định đến bệnh viện của Hạ Nham để kiểm tra kỹ lưỡng hơn.
Ôn Đình Hoan là người đầu tiên lao tới hỏi bác sĩ: “Cậu ấy không sao chứ?”
Bác sĩ nói: “Không vấn đề gì lớn.”
Văn Gia Ninh lắc đầu với Ôn Đình Hoan: “Em không sao.”
Lục Tiến Lãng đã gọi điện cho Hạ Nham, định đưa Văn Gia Ninh sang đó luôn.
Nhưng trước tiên, vẫn phải làm việc với cảnh sát. Hai viên cảnh sát đang chờ để lấy lời khai của cậu.
Văn Gia Ninh kể lại sự việc, nói rằng do bị bám theo và không rõ ý đồ của đối phương, cậu mới vội vã bỏ chạy, dẫn đến tai nạn.
Sau khi làm xong biên bản, Lục Tiến Lãng và mọi người đưa cậu rời khỏi bệnh viện.
Cổng bệnh viện lúc này đã chật kín phóng viên. Họ định lên xe ở cổng cấp cứu, nhưng khi thấy Lục Tiến Lãng đi cạnh Văn Gia Ninh, đám đông lập tức nhốn nháo, đèn flash liên tục nháy sáng. Văn Gia Ninh theo phản xạ giơ tay che mắt.
Một phóng viên khéo léo hỏi trước: “Tín Hàng không sao chứ?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi ổn.” Rồi không nói gì thêm, lên xe trước.
Lập tức có người lớn tiếng hỏi: “Lục Tiến Lãng, anh tới đón Kha Tín Hàng về à? Hai người rốt cuộc có quan hệ gì?”
Lục Tiến Lãng nói: “Cậu ấy là nghệ sĩ của Lợi Tinh, cậu ấy gặp chuyện, lẽ nào tôi lại làm ngơ?”
Nói xong, anh cũng lên xe, không trả lời gì thêm.
Bạch Thắng Triết chặn đám phóng viên lại: “Về chuyện của Lợi Tinh, có gì cứ hỏi tôi.”
Lục Tiến Lãng đích thân đưa Văn Gia Ninh ra khỏi bệnh viện trông có vẻ mờ ám, nhưng vì có cả Bạch Thắng Triết và Tạ Nhược Minh ở đó, nên mức độ mờ ám đã giảm đi đáng kể — có thể hiểu là sếp lớn quan tâm nghệ sĩ của công ty, hoặc cũng có thể là bạn bè cùng quay phim đến thăm hỏi.
Nhưng giới truyền thông đương nhiên không để yên, vẫn viết bài theo hướng mập mờ mối quan hệ.
Tạ Nhược Minh thấy Văn Gia Ninh không sao thì thở phào nhẹ nhõm — vốn dĩ ông đang lo cậu bị thương ở mặt sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim. Tuy chỉ là vết thương nhẹ, nhưng ông vẫn bảo Văn Gia Ninh nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe rồi hãy quay lại.
Sau đó, Tạ Nhược Minh rời đi.
Lư Doãn An lái xe đưa Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh đến bệnh viện của Hạ Nham. Ôn Đình Hoan đi cùng, còn Bạch Thắng Triết ở lại giải quyết đám phóng viên và hiện trường tai nạn.
Văn Gia Ninh còn quan tâm hỏi Ôn Đình Hoan: “Không cần qua chỗ Giản Tuấn xem tình hình thế nào sao?”
Ôn Đình Hoan liếc cậu: “Cậu ta không nghiêm trọng bằng cậu đâu, suýt nữa thì hại mình gặp chuyện đấy.”
Văn Gia Ninh nghe vậy nói: “Không phải vẫn ổn sao?”
Lúc này, Lục Tiến Lãng lạnh lùng nói: “Anh nhớ mình từng dặn em phải cẩn thận.”
Văn Gia Ninh đưa tay nắm lấy tay anh: “Em biết rồi, sau này sẽ không bất cẩn như vậy nữa.”
Lục Tiến Lãng rõ ràng vẫn không vui, vì anh lo cho Văn Gia Ninh.
Lư Doãn An cười hòa giải: “May mà không sao.”
Lục Tiến Lãng thở dài: “Đừng hành xử như một cậu nhóc mới hơn hai mươi tuổi như vậy.”
Nghe câu này hơi kỳ kỳ, Lư Doãn An không để ý, nhưng Ôn Đình Hoan thì “Hửm?” một tiếng rồi hỏi: “Cậu ấy vốn dĩ mới hơn hai mươi tuổi mà? Ý anh là sao vậy?”
Văn Gia Ninh cúi đầu cười khẽ, siết chặt tay Lục Tiến Lãng hơn.
Sau đó tại bệnh viện, Hạ Nham tiến hành kiểm tra tổng thể cho cậu, quả nhiên chỉ là những chấn thương ngoài da.
Hạ Nham nói: “Trong cái rủi có cái may, sau này lái xe nhớ cẩn thận đấy.”
Văn Gia Ninh vội gật đầu: “Tôi biết rồi, bác sĩ Hạ.”
Trong lúc kiểm tra, Lục Tiến Lãng ở bên ngoài hỏi Ôn Đình Hoan: “Truyền thông nào là người đầu tiên tung tin tôi và Tín Hàng?”
Ôn Đình Hoan nghe giọng anh nghiêm túc, biết anh thật sự không vui, liền đáp: “Là ‘Tinh Tân Giải Trí’.”
“Có quen không?” Lục Tiến Lãng hỏi.
Ôn Đình Hoan nghĩ một lúc: “Tạp chí này đã có vài năm rồi, chuyên về tin lá cải, theo phong cách tạp chí paparazzi.”
Lục Tiến Lãng bảo Lư Doãn An: “Đi điều tra thử xem.”
Ôn Đình Hoan hơi ngạc nhiên: “Nhưng hôm nay bám theo Tín Hàng chưa chắc là tờ này? Giờ truyền thông nào cũng theo sát hai người, dù có xử lý tờ này thì vẫn sẽ có tờ khác thôi.”
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi nhắm vào nhóm paparazzi chuyên xâm phạm đời tư nghệ sĩ, chứ không phải toàn bộ truyền thông. Chuyện lần này có thể là cơ hội để lên tiếng phản đối hành vi của họ. Còn ‘Tinh Tân Giải Trí’ thì… coi như giết gà dọa khỉ, cũng là cảnh cáo Chu Trạch Tân kia.”
“Chu Trạch Tân?” Ôn Đình Hoan mở to mắt: “Anh chắc là gã?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Rất nhanh sẽ có kết quả, Doãn An đang điều tra rồi.”
Kiểm tra xong xuôi, Ôn Đình Hoan lái xe đưa họ về nhà.
Tối hôm đó, vụ tai nạn của Kha Tín Hàng lập tức trở thành đề tài nóng trên mạng xã hội. Truyền thông còn công khai ảnh Lục Tiến Lãng và cậu cùng rời bệnh viện.
Lục Tiến Lãng gọi cho Bạch Thắng Triết, yêu cầu tung lực lượng truyền thông mạng, định hướng dư luận về việc lên án paparazzi xâm phạm đời tư nghệ sĩ, đồng thời liệt kê hàng loạt tai nạn từng xảy ra vì né tránh paparazzi.
Dưới sự chỉ đạo của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh đăng một tấm ảnh selfie khoe vết thương trên tay kèm dòng trạng thái:
“Tôi không sao, toàn thân chỉ là vài vết xước nhẹ. Nhưng tối nay quả thật tôi đã trải qua khoảnh khắc sinh tử khiến bản thân bàng hoàng. Tôi hy vọng các bạn truyền thông, vì sự an toàn của người khác cũng như chính mình, có thể chọn cách văn minh hơn để lấy tin. Mong mọi người lái xe cũng cẩn thận hơn.”
Bài viết vừa đăng tải lập tức khiến người hâm mộ xúc động, phần lớn đều đau lòng cho cậu và lên án paparazzi gay gắt.
Tối trước khi ngủ, Lục Tiến Lãng nhận cuộc gọi từ Lư Doãn An.
Lư Doãn An báo rằng: “Tinh Tân Giải Trí” là một tạp chí trực thuộc một công ty giải trí lớn. Vì định hướng là tin lá cải nên không được công ty đầu tư nhiều, cứ để nó tự sinh tự diệt.
Lục Tiến Lãng im lặng vài giây rồi nói: “Tôi hiểu rồi.”
Cúp máy, Văn Gia Ninh hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Anh muốn bàn với Bạch Thắng Triết lấy danh nghĩa của Lợi Tinh để thu mua ‘Tinh Tân Giải Trí’.”
Văn Gia Ninh ngạc nhiên: “Tại sao?”
Lục Tiến Lãng vẫn suy nghĩ, một lúc sau thấy Văn Gia Ninh cứ nhìn mình, mới đáp: “Vì nó khiến em không vui.”
Văn Gia Ninh bật cười, đẩy nhẹ vào anh: “Anh nói bừa.”
Lục Tiến Lãng có toan tính riêng của mình, Văn Gia Ninh cũng không hỏi kỹ.
Sau vụ tai nạn, bà cụ nhà họ Lục biết chuyện liền bắt cậu về nhà họ Lục tĩnh dưỡng, mỗi ngày còn đổi món canh để bồi bổ.
Văn Gia Ninh sợ rằng chưa quay lại phim trường đã tăng cân mất, đến lúc đó chẳng thể tiếp nối cảnh quay được.
Thế nên, hai ngày sau cậu lại tìm cớ để dọn ra ngoài.