Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc
Chương 651: Tình Thế Nguy Kịch
Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 651 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Nguyên Đức bỗng nhiên cau mày: “Hoàng đế! Nhưng hắn dù sao cũng là…”
“Hắn không phải con của trẫm!”
Vẻ mặt hoàng đế càng thêm dữ tợn, nhìn về phía Mộ Dung Trần với ánh mắt lạnh băng: “Không phải!”
Vẻ mặt Tô Nguyên Đức trầm xuống, liếc nhìn Mộ Dung Trần vẫn lạnh lùng, dửng dưng.
Ông ta chợt nói tiếp: “Bệ hạ muốn giết hắn sao?”
Hoàng đế vừa định mở miệng, chợt nhận ra sự uy hiếp trong lời nói của Tô Nguyên Đức, liền trừng mắt nhìn ông ta: “Trấn Viễn Hầu, ngươi muốn làm phản sao?!”
Tô Nguyên Đức lạnh lùng nói: “Thần không dám. Nhưng nếu bệ hạ cứ khăng khăng muốn làm hại dòng máu duy nhất của nữ nhi thần, thì thần nhất định không thể khoanh tay đứng nhìn!”
Hoàng đế nghiến răng, giận dữ: “Ngươi dám uy hiếp trẫm?!”
Sắc mặt Tô Nguyên Đức không hề thay đổi: “Nếu bệ hạ muốn nghĩ vậy, thì cứ coi là thế đi. Bệ hạ, đừng quên chuyện năm Cảnh Thái thứ ba mươi.”
Sắc mặt hoàng đế lập tức biến đổi.
Người ngoài không rõ tại sao chỉ một câu “năm Cảnh Thái thứ ba mươi” lại khiến hoàng đế biến sắc như vậy, nhưng ai nấy cũng đoán được e rằng liên quan đến bí mật hoàng gia.
Hoàng đế căm giận trừng mắt nhìn Tô Nguyên Đức, rồi quát lên: “Tốt! Hôm nay trẫm có thể tha cho hắn! Để lại… những thứ thuộc về Mộ Nhi, trẫm sẽ tha mạng cho hắn!”
“Ông đừng hòng.”
Mộ Dung Trần bỗng lạnh giọng, giọng nói lạnh lẽo như gió băng thấu xương: “Dù người đã chết, nàng ấy cũng tuyệt đối không muốn ở lại chỗ ông.”
“Mộ Dung Trần!”
Sợi dây lý trí vốn đang căng như dây đàn của hoàng đế cuối cùng cũng đứt phựt: “Đừng ép trẫm phải tự tay giết ngươi!”
Tô Nguyên Đức hơi nhíu mày.
Nhưng Mộ Dung Trần vẫn không chút sợ hãi, ôm chặt Tô Mộ, kiên quyết không lùi bước.
Không khí trong điện lại một lần nữa căng thẳng đến nghẹt thở.
Lúc này…
Một bóng người khác từ ngoài điện, như một chiếc lá lao vút vào.
Chính là Quỷ Lục.
Vừa ở ngoài điện đã nhìn thấy tình hình căng thẳng bên trong, Quỷ Lục cứ ngỡ bên trong đã máu chảy thành sông. Không ngờ khi xông vào lại là cảnh giằng co ngột ngạt đến mức đóng băng này.
Vừa trông thấy người đang được Mộ Dung Trần ôm trong lòng, hắn cũng hơi giật mình, mấy Quỷ Vệ đều đã từng thấy tranh vẽ Tô Mộ từ thời trẻ.
Hắn hít một hơi thật sâu, nhanh chóng bước đến trước mặt Mộ Dung Trần.
Chẳng màng đến hoàng đế và Tô Nguyên Đức đang đứng bên cạnh, hắn vội vã nói nhỏ: “Vương gia, Quỷ Tứ và Linh Vệ đã mang tiểu thư về rồi, ngài mau trở về xem… e rằng tiểu thư…”
“E rằng thế nào?!”
Mộ Dung Trần lập tức quay phắt lại nhìn Quỷ Lục.
Vẻ mặt đáng sợ đến rợn người.
Quỷ Lục rùng mình, toàn thân lạnh toát, lập tức đáp: “Tiểu thư e rằng… tình hình không mấy khả quan.”
“!!!”
Ánh mắt của Mộ Dung Trần vào khoảnh khắc ấy, mấy Quỷ Vệ tận mắt chứng kiến, về sau suốt nhiều năm vẫn không thể nào quên được.
Hắn muốn bay người đi ngay lập tức nhưng trong lòng lại còn đang ôm thi thể của Tô Mộ, mà trước mặt lại còn có Hoàng đế đang nhìn chằm chằm vào thi thể ấy như hổ rình mồi.
Chưa bao giờ hắn lại cảm thấy bất lực và tuyệt vọng đến cùng cực.
Bất ngờ, một bàn tay già nua nhưng vẫn mạnh mẽ vươn ra, khẽ khàng đỡ lấy thi thể Tô Mộ từ trong tay hắn.
Giọng nói trầm buồn mà xót xa cất lên: “Con cứ yên tâm, con bé là cốt nhục của ta, ta sẽ đưa con bé về nhà.”
Mộ Dung Trần ngẩng đầu, nhìn sang Tô Nguyên Đức.
Rồi bỗng nhiên quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh trước mặt ông.
Sau đó đứng dậy, lại nhìn sâu thêm một lần nữa vào Tô Mộ đang nằm trong vòng tay Tô Nguyên Đức, rồi xoay người lao thẳng ra khỏi điện, không một lần ngoảnh đầu.
Phía sau, đám Quỷ Vệ như hình với bóng lập tức bám sát theo ra ngoài!
Hoàng đế vẫn còn quỳ ngồi nguyên tại chỗ, nhìn bóng lưng Mộ Dung Trần dần biến mất.
Chợt như bừng tỉnh, cuối cùng ông ta cũng đã hiểu ra.
Tô Mộ, vì sao thà chết cũng phải bảo vệ hắn đến vậy.
__
Vương phủ của Thần Vương.
Dao Cơ cùng đám Linh Vệ, cả người bê bết máu; ngoài cổng, Quỷ Tứ mình đầy thương tích, hầu như không còn đứng vững, dưới chân hắn máu chảy lênh láng thành một vũng đỏ tươi.
Thì ra, khi bọn họ cùng Bàng Thái đuổi tới Bạch Mai Trang, âm thầm lẻn vào thì trông thấy Cảnh Như Lan đang ra lệnh cho thị vệ tâm phúc phải siết cổ giết chết Hoa Mộ Thanh rồi ném xác xuống giếng cạn!
Nhưng Hoa Mộ Thanh không cam lòng chết đi, dốc hết chút nội lực cuối cùng để phản kháng, giãy giụa thoát ra khỏi trói buộc, rồi lập tức phun ra một ngụm máu tươi, quỳ rạp xuống đất!
Cảnh Như Lan hoảng sợ, vồ lấy tảng đá lớn định đập chết nàng!
Nhưng bị Quỷ Tứ, người đầu tiên tìm đến đó, lao tới cản lại!
Rồi lập tức phát tín hiệu cầu cứu!
Cảnh Như Lan hoàn toàn không ngờ thực sự có người tới cứu Hoa Mộ Thanh! Điên cuồng gọi vô số thị vệ tới, quyết tâm giết bằng được Quỷ Tứ và Hoa Mộ Thanh!
Quỷ Tứ dốc hết sức mình, giữa vòng vây hơn hai mươi cao thủ liều chết bảo vệ Hoa Mộ Thanh!
Trên người hắn không biết đã bị đâm bao nhiêu vết, vẫn gắng cầm cự đến khi Linh Vệ và Dao Cơ kịp thời chạy tới!
Sau một trận huyết chiến, Dao Cơ mới phát hiện tình trạng của Hoa Mộ Thanh vô cùng nguy kịch.
Nàng liền bế Hoa Mộ Thanh lên, chỉ nghe Hoa Mộ Thanh yếu ớt như tơ liễu thì thầm: “Đưa ta… trở về bên Mộ Dung Trần…”
Dao Cơ lập tức ôm nàng, chạy như bay trở về.
Lúc này, Hoa Mộ Thanh đang nằm trong phòng.
Còn Mộ Dung Trần, vừa một khắc trước đã lao thẳng vào bên trong.
Cửa phòng mở toang, nhưng không một ai dám bước vào.
Dao Cơ mặc kệ máu tươi vẫn đang chảy từ vết thương trên người mình ngồi trên bậc thềm, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Quỷ Nhị liếc nhìn cánh cửa phòng, rồi lại nhìn Dao Cơ, bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng.
Quỷ Lục nhìn hai người một cái, rồi lặng lẽ quay đi.
Tố Cẩm chẳng biết đã xuất hiện ở cổng sân tự lúc nào, không bước vào chỉ đứng lặng ở đó, lặng lẽ nhìn về phía cánh cửa phòng im lìm kia và Dao Cơ đang khóc như mưa trên bậc thềm.
Ngón tay nàng từ từ siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Mọi người chỉ cảm thấy, khoảnh khắc này ngay giữa mùa hè nắng gắt, trên đỉnh đầu bọn họ lại như có tuyết bay đầy trời, sương lạnh phủ kín.
Trong phòng.
Họa Mộ Thanh sắc mặt trắng bệch, nhìn Mộ Dung Trần đang ở bên cạnh.
Người vốn luôn ung dung lười nhác, thản nhiên tùy tâm ấy, giờ phút này lại đỏ hoe đôi mắt, ánh mắt ngập đầy van xin và đau đớn nhìn nàng.
Nàng khẽ mỉm cười, ngón tay vừa khẽ động đã lập tức bị Mộ Dung Trần nắm chặt lấy.
“Kiều Kiều, đừng rời xa ta.”
Mộ Dung Trần bỗng bật khóc nghẹn ngào: “Vừa rồi, mẫu thân ta đã tự vẫn ngay trước mắt ta, ta không thể lại mất thêm nàng nữa, không thể, Kiều Kiều, xin đừng…”
Trái tim Hoa Mộ Thanh đau nhói, một giọt lệ bỗng nhiên lăn dài xuống khóe mắt.
Nhưng nàng vẫn mỉm cười, trong đôi mắt đẹp như nước vẫn ánh lên sự kiên định và dịu dàng.
Nàng khẽ khàng nói: “Trần ca ca, lần này, ta nhất định sẽ không bỏ chàng lại một mình đâu…”
Mộ Dung Trần chợt ngẩng phắt lên nhìn nàng. Trong đôi mắt lạnh lùng và dữ tợn kia, thoáng hiện lên ánh lệ.
Họa Mộ Thanh lại nở nụ cười, bàn tay vốn yếu ớt chẳng biết lấy đâu ra sức cũng khẽ siết chặt tay hắn lại.
Nàng nhìn hắn, khẽ cười nói: “Ta nhất định sẽ không chết đâu, Trần ca ca, hãy đưa ta tới Dược Vương Cốc.”
Nói xong, nàng kiệt sức chầm chậm khép mắt lại.
Tim Mộ Dung Trần lập tức thắt lại tận cổ, cho đến khi xác nhận mạch đập yếu ớt nơi tay nàng vẫn còn.
Hắn lập tức đứng dậy, bước ra ngoài cửa nói với đám Quỷ Vệ: “Chuẩn bị ngay, bổn vương muốn tới Dược Vương Cốc, lập tức lên đường.”
Tất cả Quỷ Vệ đều nhìn hắn, không một ai nghi ngờ hay hỏi thêm điều gì về mệnh lệnh của hắn.
Cho dù Long Đô sẽ ra sao, hay tình thế sẽ biến đổi thế nào sau khi hắn rời đi.
Không ai quan tâm.
Đối với bọn họ, Mộ Dung Trần chính là bầu trời.
Còn đối với Mộ Dung Trần, Hoa Mộ Thanh chính là sinh mệnh của hắn.