684. Mưu Kế Khôn Lường

Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 684 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoa Mộ Thanh lại nhấp thêm một ngụm trà, mỉm cười hỏi: “Hoàng tiên sinh không sao chứ?”
Hoàng Toàn lập tức khom lưng, cung kính đáp: “Đa tạ Vương phi quan tâm, kẻ hèn này không hề hấn gì.”
Ánh mắt Hoa Mộ Thanh lướt qua ông ta một cái, lại mỉm cười: “Hôm nay, Hoàng tiên sinh cũng bị một phen kinh sợ rồi. Chuyện chúng ta bàn bạc trước kia…”
Hoàng Toàn vội nói: “Vương phi không cần lo lắng, là do kẻ hèn này vô phúc, không thể góp chút sức mọn vì Vương phi.”
Ban đầu, mối quan hệ giữa họ là hợp tác đôi bên, thế nhưng lúc này Hoàng Toàn lại tự đặt mình vào vị thế chủ động dâng sức, thậm chí có phần nịnh bợ.
Hòa Mộ Thanh khẽ cong môi cười, quả nhiên, thương nhân vẫn là người hiểu thời thế nhất.
Nàng khẽ vén lớp lá trà trong chén, không nói gì thêm.
Hoàng Toàn dè dặt quan sát sắc mặt nàng, lại cúi người thêm chút nữa rồi cẩn thận ghé sát lại gần, hạ giọng nói: “Vương phi có ơn cứu mạng với kẻ hèn này, kẻ hèn này không biết lấy gì báo đáp, chỉ xin Vương phi cho kẻ hèn này một cơ hội được đền ơn.”
Dao Cơ vẫn chưa nhận ra ẩn ý trong lời này.
Nhưng Tố Cẩm, người xuất thân chốn cung đình sắc mặt khẽ biến, chỉ là nàng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ liền khẽ liếc nhìn Hoa Mộ Thanh.
Còn thiếu nữ ấy, dung nhan tựa hoa vừa chớm nở, vẻ đẹp khuynh thành, thoạt nhìn tưởng chừng là một cánh hoa mỏng manh không vướng bụi trần, vậy mà lại vẫn thản nhiên, ngay cả ánh mắt cũng chẳng hề ngước lên, chỉ chậm rãi thưởng trà.
Khí chất cao quý bẩm sinh và uy thế của người từng ngồi ở ngôi cao, vô hình mà lan tỏa ra xung quanh.
Trái tim Hoàng Toàn chấn động dữ dội, mồ hôi lạnh cũng lấm tấm rịn ra.
Nhìn thiếu nữ trước mắt, rồi lại nghĩ đến người đứng sau nàng, Mộ Dung Trần.
Trong đầu ông ta bỗng lóe lên một tia sáng, còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì…
“Cạch.”
Hoa Mộ Thanh khẽ đặt chén trà xuống bàn, đưa mắt nhìn ông ta.
Hoàng Toàn lập tức cúi rạp người hành lễ.
Hoa Mộ Thanh hơi nâng tay, mỉm cười hỏi: “Hoàng tiên sinh có biết, vì sao chuyện mua bán lần này ta lại tìm đến ông không?”
Hoàng Toàn khựng lại, lắp bắp: “Chẳng phải… vì ả Hà Lâm kia sao?”
Ngay cả khi nói ra, ông ta cũng không mấy chắc chắn.
Hoa Mộ Thanh khẽ cong môi, lắc đầu: “Hoàng tiên sinh là người thông minh, hẳn phải hiểu, nếu ta muốn xử lý Hà Lâm, ra tay trực tiếp thì càng kín đáo, không để ai hay biết. Vậy cớ gì ta phải gây ra động tĩnh lớn như vậy?”
Sắc mặt Hoàng Toàn chợt thay đổi, đúng là như vậy!
Thế thì tại sao Hoa Mộ Thanh lại tìm đến ông ta?
Chỉ còn một lý do duy nhất!
Toàn bộ ván cờ này, Hoa Mộ Thanh bày ra, mục đích thực sự chính là nhắm vào ông ta!
Ông ta giật mình nhìn thẳng vào Hoa Mộ Thanh.
Mà Hoa Mộ Thanh cũng biết, ông ta cuối cùng đã hiểu ra rồi.
Nàng khẽ mỉm cười: “Hoàng tiên sinh hiểu được vậy là tốt rồi, cũng không cần tức giận. Ta không ép buộc ai cả, muốn hay không, ông cứ suy nghĩ thêm.”
Trong lòng Hoàng Toàn vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, ánh mắt nhìn Hoa Mộ Thanh cũng đã ẩn chứa vài phần thâm sâu, cười gằn: “Vương phi đâu có cho kẻ hèn này cơ hội để suy nghĩ.”
Trong tay ông ta, tài sản đủ để sánh ngang cả một quốc gia.
Kẻ muốn tính kế hãm hại ông ta thì nhiều vô kể.
Bao gồm cả Cảnh Hạo Văn trước kia, các đại thần trong triều và vô số kẻ bên ngoài.
Không một ai là không nhắm vào số tiền trong tay ông ta.
Ông ta luôn phòng bị nghiêm ngặt, ngay cả Hà Lâm cũng chưa dám động đến, chính là để đề phòng những kẻ cố ý đưa nàng ta tới gần mình.
Cảnh Hạo Văn dù đã chết, nhưng biết đâu lại có kẻ khác!
Nhưng ông ta không ngờ, chỉ một nước cờ sơ sẩy liền bị tiểu cô nương trước mặt này nắm chặt lấy không buông!
Quá đáng sợ!
Cô nương mà Mộ Dung Trần coi trọng, lại độc đoán và sắc bén chẳng khác gì rắn độc!
Chỉ một kẽ hở bị nàng bắt được, đến tính mạng cũng suýt mất trong tay nàng!
Cả đời ông ta chưa từng gặp ai khiến mình phải run sợ như vậy, lại còn là một nữ nhân!
Giờ bị tính kế, ông ta không phải là không thể thoát thân nhưng nhìn Hoa Mộ Thanh như thế này, ông ta tin rằng, nếu chống lại nàng, hậu quả e rằng không thể lường trước được.
Ông ta lại cúi người, bất đắc dĩ nói: “Vương phi, kẻ hèn này chỉ là kẻ buôn bán, thật sự không có bản lĩnh gì để giúp Vương phi làm việc lớn. Nếu Vương phi gặp chuyện khó, kẻ hèn này chỉ có thể góp một chút sức nhỏ mà thôi.”
Rõ ràng mới nãy còn có vẻ nịnh bợ, mà giờ chỉ trong chớp mắt đã trở nên xa cách, khéo léo từ chối, không muốn quá thân cận nữa.
Tố Cẩm lại khẽ nhíu mày.
Nhưng Hoa Mộ Thanh chỉ mỉm cười, khẽ đưa chén trà lên miệng thổi nhẹ, rồi cười nói: “Hoàng tiên sinh, mạng sống của đại công tử nhà Lễ bộ Thượng thư, đủ để đổi lấy thành ý của ông chứ?”
“!!!”
Sắc mặt Hoàng Toàn lần này không chỉ là kinh ngạc, mà thậm chí không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh!
Ông ta nhìn chằm chằm vào Hoa Mộ Thanh, ánh mắt run lên: “Nàng…”
Hoa Mộ Thanh mỉm cười: “Kẻ đắc tội với ông, lại còn đe dọa ông đến mức đó, ông sẽ nương tay sao? Ta không tin.”
Hoàng Toàn lùi lại một bước, chợt ý thức ra điều gì.
Vừa định chạy về phía cửa, thì nghe giọng Hoa Mộ Thanh từ phía sau vang lên chậm rãi mà lạnh lẽo: “Hoàng tiên sinh, đừng vội. Người của ông, tạm thời sẽ chưa bị bại lộ đâu.”
Chân Hoàng Toàn khựng lại, toàn thân run lên không kiểm soát được, quay đầu nhìn Hoa Mộ Thanh: “Nàng…nàng… làm sao biết được chuyện đó?”
Hoa Mộ Thanh mỉm cười: “Còn chưa cảm tạ Hoàng tiên sinh đã hào phóng như vậy ở Thiên Âm Các, thưởng cho mọi người một chầu rượu. Chỉ tiếc là… vẫn có kẻ tinh mắt, cuối cùng cũng nhìn ra được ý đồ thật sự của Hoàng tiên sinh.”
Khi nãy, nhân lúc mọi người bị phân tán sự chú ý, Hoàng Toàn đã sai một thị vệ bên cạnh đi giết Hà Minh Kỳ để diệt khẩu.
Một là vì kẻ đó đã đắc tội với ông ta, khiến ông ta lộ thân phận, không thể để sống.
Hai là, kẻ đó biết được mối quan hệ giữa ông ta và Hà Lâm, về sau chắc chắn sẽ trở thành tai họa, càng không thể để lại.
Huống hồ, chỉ cần Hà Minh Kỳ chết, Hoa Mộ Thanh muốn khống chế ông ta cũng sẽ không còn dễ dàng.
Nhưng ai mà ngờ!!
Ban đầu ông ta còn tưởng, tiểu cô nương này chỉ là trong tình thế nguy hiểm mà xoay chuyển tình thế, phản kích bất ngờ.
Nào ngờ, nàng lại sớm âm thầm giăng sẵn một tấm lưới lớn chỉ chờ để vây chặt ông ta, khiến ông ta căn bản không thể thoát được!
Cô nương này, sao chỉ ví như rắn độc được?!
Rõ ràng nàng giống như một con nhện độc, âm thầm ẩn mình trong bóng tối!
Chuẩn bị chu đáo, kiên nhẫn đợi chờ.
Chỉ chờ con mồi tự chui đầu vào lưới, rồi một cú chích độc chí mạng, giết chết trong lặng lẽ!
Hoàng Toàn lảo đảo, suýt chút nữa đứng không vững.
Nhìn Hoa Mộ Thanh trước mắt, chỉ cảm thấy bóng hình nàng trở nên mờ ảo, không chân thực.
Ông ta khàn giọng nói: “Vương phi thật giỏi tính toán, kẻ hèn này quả thực không thể địch lại. Không biết Vương phi muốn kẻ hèn này làm gì?”
Hoa Mộ Thanh khẽ cười, dáng vẻ vẫn thản nhiên không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn Hoàng Toàn.
Hoàng Toàn im lặng một lát, rồi quỳ xuống: “Vương phi cố ý đem nhược điểm của Thiên Âm Các đặt vào tay kẻ hèn này, chẳng qua là để dụ kẻ hèn này tự nguyện tiếp cận. Sau đó, lại khéo léo kích thích Hà Lâm khiến kẻ hèn này nhận rõ bản chất và mục đích của nàng ta, không chịu nổi sự sỉ nhục, tất nhiên sẽ đồng ý hợp tác với Vương phi.”
Ông ta khẽ nhắm mắt lại, rồi nói tiếp: “Kế hoạch Thiên Âm Các, bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ vốn dĩ cũng chỉ là hư chiêu. Dù kẻ hèn này thật sự thành công, sau đó Vương phi chắc chắn vẫn còn những tính toán khác chờ sẵn kẻ hèn này. Thế nhưng giờ đây…”
Ông ta khổ sở lắc đầu: “Có người âm thầm nhúng tay vào quấy rối, lại càng khiến mưu kế của Vương phi càng thêm chu toàn. Kẻ hèn này chỉ sơ sẩy một bước liền để Vương phi nắm được nhược điểm. Nay, kẻ đứng sau xúi giục Hà Minh Kỳ kia không thành công mưu hại kẻ hèn này, e rằng còn có chiêu kế tiếp. Nếu Vương phi đem chuyện hôm nay phơi bày ra ngoài, sau này kẻ hèn này ở Long Đô, chỉ sợ sẽ phải bước từng bước cẩn trọng như đi trên băng mỏng, vô cùng khó khăn.”