Hoàng Hôn Ở Penida - A Tạp Ba Đường
Chương 39
Hoàng Hôn Ở Penida - A Tạp Ba Đường thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong vài ngày trở về từ An Thành, Triệu Hi liên tục phải tham dự hai buổi ra mắt tạp chí. Sau đó lại vướng bận công việc ở công ty nên không còn theo đuổi Trần Tễ Nghiêu một cách gắt gao như trước.
Dù không trực tiếp xuất hiện nhưng cậu vẫn kiên trì gửi tin nhắn cho Trần Tễ Nghiêu, nội dung tin nhắn chỉ là những câu chuyện thường ngày chẳng có gì đặc biệt.
Cậu hỏi han Trần Tễ Nghiêu đã ăn uống gì chưa, báo cáo lịch trình hằng ngày của mình như gặp gỡ ai, mấy giờ về nhà, thỉnh thoảng chia sẻ những câu chuyện phiếm nghe ngóng được từ bên ngoài. Dù Trần Tễ Nghiêu không mấy hứng thú trò chuyện với cậu.
Nhưng nhận thấy giọng điệu có vẻ không vui của Triệu Hi, khi rảnh rỗi Trần Tễ Nghiêu vẫn rất nghiêm túc hồi đáp tin nhắn của cậu.
Sắp đến ngày giỗ của Khương Di Thanh, Trần Tễ Nghiêu đã dành thời gian đến viếng mộ.
Nhiều năm nay, hầu như anh đều đi một mình, không muốn làm phiền nhiều người vì chuyện riêng của gia đình.
Nhưng năm nay, chưa kịp đến tiệm hoa để chọn, một bó hoa tulip còn e ấp búp sương được gói cẩn thận bằng giấy màu vàng nhạt đã được đặt trên bàn làm việc của anh.
A Mạch hẳn biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng lần này anh ta chỉ ngơ ngác lắc đầu, ngay sau đó, “ai đó” đã gửi tin nhắn đến anh: “Đoán là anh sẽ không nói cho em biết, nhưng nhờ anh mang bó hoa này đến cho dì Khương thì không có vấn đề gì chứ?”
Trần Tễ Nghiêu nhìn màn hình, suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Em ở đâu?”
Triệu Hi: “Ngay dưới công ty anh.”
Triệu Hi nói thêm: “Mẹ cũng đang ở trên xe với em. Mẹ muốn đi thăm dì Khương cùng anh. Nhưng nếu anh thấy không tiện, muốn nhân cơ hội này ở riêng với dì thì em và mẹ sẽ đến vào một hôm khác.”
Cuối cùng Trần Tễ Nghiêu lái xe một mình, lái xe theo sau xe Triệu Hi, ba người cùng đến nghĩa trang vào một ngày xuân mưa phùn.
Mạnh Uyển mang theo vài loại trái cây và một hộp đồ ăn nhỏ, trong hộp là những món ăn mà Khương Di Thanh yêu thích lúc sinh thời.
Xung quanh không có tiếng gió hay tiếng chim hót, không khí bao trùm sự u ám tĩnh mịch. Tấm bia mộ dãi nắng dầm sương quanh năm, bức ảnh đen trắng đã xuất hiện những vết nứt nhỏ. Mọi người vừa đến viếng mộ mới phát hiện ra điều này.
Triệu Hi gọi quản lý nghĩa trang đến, người đó liên tục xin lỗi vì sự sơ suất của nghĩa trang. Mạnh Uyển không làm khó họ, chỉ nói rằng gia đình vẫn còn giữ ảnh của Khương Di Thanh thời trẻ, sẽ nhờ người mang đến để nhân viên kịp thời thay ảnh.
Mưa vẫn tí tách rơi, Triệu Hi đứng bên cạnh che ô cho mẹ. Khi Trần Tễ Nghiêu bước tới đặt hoa, nhìn thấy nụ cười dịu dàng trên bức ảnh bia mộ, Mạnh Uyển lại nhớ đến cảnh Khương Di Thanh nắm tay Trần Tễ Nghiêu trao cho mình trên giường bệnh vào năm bà mất, nước mắt bỗng trào ra khóe mi.
Mạnh Uyển hít một hơi thật sâu, quay lưng lại, dùng ngón tay lau vội khóe mắt.
Triệu Hi đỡ lấy vai và khẽ gọi bà một tiếng, đưa khăn giấy cho bà.
Mạnh Uyển xua tay, quay mặt sang một bên, tránh né.
Bà không muốn các con nhìn thấy vẻ yếu đuối của mình.
Rời nghĩa trang cũng đã trưa. Trên đường Nam Phổ, Mạnh Uyển nói giờ này dì Vân đang nghỉ trưa, bảo Triệu Hi đỗ xe ở Phức Loan để cả ba cùng dùng bữa trưa tại khách sạn.
Trong bữa ăn, Mạnh Uyển cẩn thận quan sát từng cử chỉ của hai người. Sau khi ăn gần xong, bà vỗ vai Triệu Hi, nói rằng tuần trước bà cùng vài người bạn đến đây ăn, có đặt một hộp quà của khách sạn, bảo cậu đi lấy giúp.
Khi Triệu Hi rời đi, Trần Tễ Nghiêu biết Mạnh Uyển có chuyện muốn nói riêng với mình. Anh lấy ấm trà châm thêm nước cho bà, sau đó không động đũa nữa.
Mạnh Uyển tỏ vẻ muốn nói nhưng rồi lại thôi, bà nhìn ra cửa rồi quay lại nhìn Trần Tễ Nghiêu: “A Nghiêu, chuyện lần trước con cãi nhau với Triệu Hi vì Quan tiểu thư, dì đã nghe rồi. Vậy hai đứa… đã làm lành chưa?”
Qua giọng nói, có thể thấy Mạnh Uyển thật sự lo lắng cho cả hai. Trần Tễ Nghiêu không biết phải giải thích thế nào, vấn đề thực sự giữa anh và Triệu Hi không nên kéo người ngoài vào.
Mạnh Uyển thở dài, đáy mắt thoáng qua nỗi buồn khó nhận ra, bà im lặng vài giây như đang do dự về chuyện sắp nói.
Dừng một lát, bà lấy ra một tập tài liệu từ trong túi xách và đặt trước mặt Trần Tễ Nghiêu.
Nhìn thấy dòng chữ “Báo cáo chẩn đoán bệnh lý” và chữ ký của bác sĩ điều trị, cùng với dòng chữ “U” được gạch chân đặc biệt, đầu Trần Tễ Nghiêu như ong lên, đồng tử giãn ra ngay lập tức.
Mạnh Uyển nắm lấy tay anh, thấy vậy, vội vàng trấn an anh: “Đừng lo, A Nghiêu, không phải như con nghĩ đâu.”
Sau đó bà nói nhỏ bên tai anh: “Thật ra chuyện này diễn ra cách đây một thời gian rồi, dì thấy không khỏe nên nhờ dì Vân đưa đi khám, ban đầu họ nói có một khối u ở vị trí đó, dì đã nghĩ mình bị ung thư vú.”
“Sau đó theo lời khuyên của bác sĩ, dì đã làm sinh thiết.” Giọng Mạnh Uyển nghẹn ngào hẳn đi, “Ơn trời, khối u lành tính, chỉ cần uống thuốc để nó không phát triển thêm là được.”
“Huyết áp của chú con không tốt, chị dâu con hai tháng nữa là đến ngày sinh rồi, còn thằng bé Triệu Hi lại nóng nảy, không biết giữ bí mật, nên chuyện này dì chỉ nói với hai đứa thôi.”
Mạnh Uyển lại nhìn vào tập hồ sơ trên bàn: “A Nghiêu, dì cho con xem bản báo cáo này không phải để gây áp lực cho con đâu. Dì chỉ muốn nói với con rằng con đã bước vào gia đình mình từ khi còn là một đứa nhỏ, Di Thanh lại ra đi sớm, những năm qua dì vẫn luôn xem con như con trai ruột của mình.”
“Nhưng dì cảm thấy mình đã không chăm sóc tốt cho con, là do dì quan tâm con chưa đủ nên mới để con và Triệu Hi có khoảng cách lớn như vậy, dì xin lỗi con.”
Như có một bàn tay vô hình siết chặt cổ họng, Trần Tễ Nghiêu cảm thấy khó thở.
“Hôm nay nhân lúc Triệu Hi không có ở đây, dì với con tâm sự nhé. Dì biết lòng con không thoải mái, nhưng chuyện đã qua rồi, hãy để mọi chuyện qua đi được không con?”
Trần Tễ Nghiêu muốn nói cho Mạnh Uyển biết rằng bà đã hiểu lầm, nhưng bà vẫn kiên nhẫn nói tiếp: “Tuy dì lớn tuổi nhưng không ngốc. Khoảng thời gian này con và Triệu Hi giận dỗi nhau dì đều thấy hết. Năm ngoái con đi nghỉ dưỡng mà không liên lạc được, thằng bé đã tìm con như người mất hồn, hai anh em con từ nhỏ đã thân thiết nhất, nếu con thật sự cố chấp không để tâm đến nó, nó sẽ lo lắng hơn bất cứ ai khác.”
“Hai đứa từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, trong mắt dì đều là con cái của dì, chưa bao giờ dì thiên vị ai. Tình cảm anh em của hai đứa không hòa thuận, lòng dì đau khổ hơn ai hết, thằng bé cũng vậy.”
Dần dần, cảm xúc của Mạnh Uyển dần bình ổn lại: “Chuyện lần này thực sự tác động đến dì rất lớn, đến tuổi này mới thấy sinh lão bệnh tử là điều không thể tránh khỏi, cái chết thực ra rất gần với chúng ta.”
“Dì và chú con sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi thế giới này trước các con. Đến lúc đó anh em các con sẽ là những người thân thiết nhất của nhau, vì vậy dì hy vọng gia đình mình mãi mãi hòa thuận. Hứa với dì được không? Sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng để ảnh hưởng đến tình cảm gia đình mình.”
Nói rồi bà vỗ nhẹ tay anh: “Tuy tương lai anh em các con sẽ có gia đình riêng, nhưng Húc Đình mãi mãi là anh cả của con, Triệu Hi cũng mãi mãi là em trai con. Gia đình hòa thuận thì mọi sự mới hưng thịnh.”
“Như vậy, cho dù một ngày nào đó dì thật sự bị bệnh này kéo đi tìm mẹ con, ít nhất… dì cũng sẽ không còn gì phải hối tiếc.”
Sau khi dùng bữa xong, rời khỏi Phức Loan, những hạt mưa trên trời đột nhiên nặng hạt hơn.
Triệu Hi đưa Mạnh Uyển lên chiếc xe ở phía trước, cần gạt nước của chiếc Bentley điên cuồng gạt màn mưa phía trước. Trần Tễ Nghiêu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hai chiếc đèn hậu đang dần xa.
Mãi một lúc sau anh mới sực tỉnh, đạp ga, từ từ lái theo sau.
Ở cương vị của mình, anh hoàn toàn có thể hiểu được tấm lòng của Mạnh Uyển. Ý định của bà là muốn hòa giải giữa anh và Triệu Hi, nhưng câu nói “Thằng bé mãi mãi là em trai con, gia đình hòa thuận thì mọi sự mới hưng thịnh” như một lời nguyền không thể gạt bỏ, đã vô hình trói buộc lấy anh.
Có lẽ ích kỷ một chút, hoặc hạ thấp tiêu chuẩn đạo đức xuống một chút sẽ làm cuộc sống hiện tại không đến mức khổ sở, nhưng nếu chỉ vì sự sung sướng nhất thời của riêng mình, anh đã có thể đưa ra lựa chọn đó từ nhiều năm trước.
Nhưng người mà anh làm phụ lòng, không chỉ đơn giản là một mình anh đang vật lộn với sự khó xử này.
Mạnh Uyển bảo họ về Lan Uyển nghỉ ngơi, đợi buổi chiều Triệu Chính Lâm từ công ty về, cả nhà còn phải tụ họp để bàn chuyện chụp ảnh gia đình.
Xuống xe, Trần Tễ Nghiêu thất thần đóng cửa xe, một mạch chạy vội dưới mưa đến mái hiên. Chợt nghe thấy có người gọi tên mình từ phía sau, anh quay đầu lại mới phát hiện Triệu Hi đang bình tĩnh đứng đó với chiếc ô đen, thì ra đã đợi anh trong sân từ sớm.
Dì Vân bắt đầu bận rộn ở trong bếp, Mạnh Uyển thì đang lo lắng về việc thay ảnh trên bia mộ của dì Khương nên để hai người lại ở phòng khách rồi lên lầu.
Tóc Trần Tễ Nghiêu vẫn còn ướt sũng, anh đi vào nhà vệ sinh để chỉnh trang lại. Trên kệ có khăn giấy, anh rút ra vài tờ, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước đọng trên tóc.
Vừa ngẩng đầu lên, anh thấy một bóng hình quen thuộc phản chiếu trong gương. Triệu Hi đang cầm một ly trà gừng, một tay đút túi quần, lười biếng dựa vào cửa.
Rồi Triệu Hi bước tới, nhìn anh và nói bằng giọng trách móc nhẹ nhàng: “Vừa rồi anh nghĩ gì thế? Hồn vía anh để đâu vậy, em che ô cho anh mà anh cũng không hay biết…”
Trần Tễ Nghiêu thu lại ánh mắt đang nhìn cậu, Triệu Hi đưa ly trà cho anh, mở tủ lấy một chiếc khăn tắm sạch.
Chiếc khăn lông mềm mại chạm vào đầu Trần Tễ Nghiêu, Triệu Hi nhẹ nhàng lau vài cái rồi nắm lấy hai đầu khăn, dùng một chút lực kéo nhẹ khiến đầu Trần Tễ Nghiêu cúi xuống.
Trong khoảng cách gần, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.
“Trần Tễ Nghiêu, còn nhớ hồi xưa chúng ta đắp người tuyết trong sân không?”
Triệu Hi nói: “Mỗi lần chơi về, người em ướt sũng, anh cởi quần áo, dùng khăn tắm bọc em lại, sau đó ấn em ngồi lên bồn cầu, cầm máy sấy tóc giúp em.”
Dường như chuyện đó đã diễn ra từ rất lâu rồi. Ít nhất là vào mùa đông năm ngoái, khi tuyết rơi, Trần Tễ Nghiêu đã vắng mặt trong suốt bốn tháng, không còn cùng cậu đắp người tuyết nữa.
Sau một hồi im lặng, giọng nói của Trần Tễ Nghiêu nhàn nhạt vang lên bên tai cậu: “Không nhớ.”
“Vậy trí nhớ của anh kém thật đấy.”
Triệu Hi nheo mắt lại, không hề giận dữ vì câu trả lời của cậu ấy, đôi mắt cậu ánh lên vẻ kiên nhẫn hiếm thấy: “Không sao, chỉ cần em nhớ là được.”
“Em vừa hứa với dì Khương sẽ chăm sóc anh thật tốt, cũng muốn làm thật nhiều điều cho anh.”
Cậu chậm rãi nói: “Vậy nên sau này em sẽ luôn là người che ô cho anh. Nếu chẳng may anh bị ướt mưa, em sẽ lau khô tóc giúp anh như anh đã từng chăm sóc em, để anh không bị ốm.”
“Thế nên, Trần Tễ Nghiêu, đừng đẩy em ra nữa, được không?”
Một số kỷ niệm chỉ thích hợp để lưu giữ trong những khoảnh khắc ngắn ngủi của giấc mơ. Trần Tễ Nghiêu biết mình không thể thực sự đáp lại cậu điều gì. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt nghiêm túc đầy hứa hẹn của người trước mặt, đôi khi anh cũng không kìm được mà lưu luyến sự dịu dàng ấy, dù nó không thực sự thuộc về anh.
Triệu Hi cong môi, mỉm cười với Trần Tễ Nghiêu, nhìn chằm chằm vào đôi môi không quá sâu của Trần Tễ Nghiêu.
Vừa lúc cậu định dán mắt vào đó, một giọng nói vang lên từ phía sau, bất ngờ gọi: “Tiểu Hi.”
Trần Tễ Nghiêu ngẩng đầu lên, thấy Triệu Húc Đình đang đứng ngoài cửa, điềm tĩnh nhìn hai người.
Triệu Hi buông tay khỏi người Trần Tễ Nghiêu, quay người lại chào hỏi anh trai.
Triệu Húc Đình thu lại ánh mắt, khẽ cúi đầu, cười ẩn ý, tiến đến vỗ vai Triệu Hi: “Không có gì, chỉ là anh qua nhắc dì Vân là bánh khoai lang tím hấp xong rồi, bảo hai đứa qua ăn.”
“Chậm trễ để bánh nguội thì không còn ngon nữa đâu.”
Sau đó Triệu Chính Lâm về nhà, cả gia đình lại quây quần bên bàn ăn tối.
Trần Tễ Nghiêu ăn rất ít. Sau đó anh nhận được một cuộc gọi, mượn cớ đi lấy tài liệu rồi ra xe ngồi hóng gió một mình.
Khi hoàng hôn dần buông, tiếng mưa rơi cũng nhỏ dần, mùi đất ẩm bốc lên trong không khí, những vũng nước bên cạnh vườn hoa phản chiếu bầu trời chắp vá.
Một lúc sau, Triệu Húc Đình cũng ăn xong, mang theo một chiếc túi nhỏ tinh xảo bước ra, bên trong là một chiếc bùa bình an được đan bằng tay: “Vợ anh ở nhà rảnh rỗi nên đan để giết thời gian, mỗi người có một cái để trong xe.”
Trần Tễ Nghiêu cất món đồ đó vào trong xe, Triệu Húc Đình không vội rời đi mà tựa người vào thành cửa chiếc Bentley.
Có vẻ hắn ra ngoài chỉ để hóng gió cùng anh. Sau một hồi im lặng, Triệu Húc Đình không kìm được mà lên tiếng: “Vừa rồi anh thấy mẹ ở trong phòng sắp xếp ảnh của dì Khương, lúc đi ra vành mắt bà đỏ hoe, chắc lại lén lau nước mắt.”
Triệu Húc Đình dừng lại, rồi hỏi: “Mẹ đã kể cho em chuyện bà ấy bị bệnh à?”
Trần Tễ Nghiêu cúi đầu nhìn xuống đất, khẽ “Ừ” một tiếng.
“Thật ra không có gì to tát đâu.” Triệu Húc Đình nói: “Sau đó anh cũng tìm chuyên gia bên Mỹ xem qua rồi, khối u lành tính, chỉ cần kiểm soát tốt là không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.”
“Có điều bệnh của mẹ… không được tức giận, không được chịu kích động mạnh.”
Nói xong, hắn ẩn ý nhìn Trần Tễ Nghiêu, sau đó chuyển sang chuyện khác, đưa tay vào túi để tìm thuốc lá.
Rồi hắn sực nhớ ra điều gì đó, tự bật cười: “Xin lỗi, từ lúc vợ anh mang thai, anh không hút thuốc trước mặt cô ấy nữa nên quên mang theo, hôm nay không mời em được rồi.”
Trần Tễ Nghiêu nói: “Không cần đâu, em cai rồi.”
Triệu Húc Đình nhướn mày: “Cai rồi ư? Từ lúc nào thế?”
“Mới đây thôi.”
Thật ra Trần Tễ Nghiêu vẫn có thuốc lá trong túi, nhưng lấy ra lúc này chẳng có ý nghĩa gì.
Anh không thể hút cùng Triệu Húc Đình, đôi khi anh sẽ lấy ra một điếu, nhưng chỉ để ngậm chứ không châm lửa.
Nó giống như chút hy vọng hư vô mờ mịt cuối cùng khó lòng buông bỏ. Anh tuyệt đối sẽ không châm lửa, bởi vì anh biết rõ, một khi đốm lửa đó được thắp lên, từ đó về sau anh sẽ không còn khả năng cai nghiện được nữa.
“Mỗi lần nghe ai đó cai thuốc, anh lại nhớ đến Tiểu Hi hồi nhỏ cai kẹo.”
Triệu Húc Đình tâm sự: “Em cũng biết Tiểu Hi thích ăn kẹo mà. Hồi đó chắc khoảng bốn, năm tuổi, lúc em còn chưa về nhà, ba có mang về một loại kẹo từ nước ngoài, giấu trong ngăn tủ đựng trà. Mỗi lần thằng bé đều lén lút tìm ra, trốn trong chăn ăn vụng.”
“Sau này dì Vân phát hiện răng nó có vấn đề, cả nhà liền ép nó cai kẹo. Nó nằm lăn ra đất khóc ầm ĩ, đến cả phim hoạt hình yêu thích cũng không thèm xem, cứ như không ăn loại kẹo đó thì nó không sống nổi vậy.”
Triệu Húc Đình cười: “Không ngờ thằng bé lại thích đồ ngọt đến thế, gần như là nghiện rồi.”
“Nhưng nếu kiên quyết không cho nó ăn, dần dần nó sẽ quên đi hương vị đó, qua một thời gian, khi lấy một viên ra cho nó, nó lại không hiểu sao mình lại nghiện món đó đến vậy.”
“Lúc đó anh mới nhận ra một điều, bản chất của việc cai thuốc hay cai kẹo đều giống nhau, đó là phải nhẫn tâm và dứt khoát. Nếu cứ dây dưa, trong lòng sẽ luôn tồn tại một chút hy vọng, điều đó cũng sẽ khiến người khác ảo tưởng rằng mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn.”
“Như vậy là tàn nhẫn nhất.” Triệu Húc Đình nói. “Cuối cùng chẳng ai được thanh thản, và vì thế mọi người đều trở nên đau khổ hơn.”