14. Chương 14: Duyên phận nghiệt ngã

Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng

Chương 14: Duyên phận nghiệt ngã

Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ vài ngày sau, Nhược Tố được rước về bằng một chiếc kiệu nhỏ. Phải đến lúc ấy, tôi mới biết người đã lấy hắn làm thiếp là ai.
Chính là tỷ tỷ trên danh nghĩa của tôi—Tứ Hoàng nữ đương triều.
Tôi giữ đúng lời hứa, gửi quà mừng sinh nhật. Còn tranh vẽ? Đừng tưởng, Bùi Dụ chắc chắn sẽ không chấp thuận.
Các Hoàng nữ khác cũng gửi quà không ít, thậm chí có người còn mở tiệc mời Tứ Hoàng nữ và tôi đến dự. Một mặt là chúc mừng nàng ta có giai nhân, mặt khác lại ngầm giục tôi tham gia trò chơi quyền lực.
Tôi chẳng buồn để tâm, chỉ lo ăn cho xong bữa, nghe tai này lọt tai kia, không thèm để bụng.
Những tranh đấu ngầm nơi triều đình, tôi không tham gia. Chuyện kết bè kết phái, tôi cũng chẳng dính dáng. Ai thích đấu thì cứ đấu, Nữ hoàng và Hoàng Thái nữ vẫn còn sống sờ sờ trước mặt, bọn họ có gào thét cũng vô ích.
Lại thêm nửa tháng trôi qua, hôm ấy tôi vừa ngủ trưa dậy thì gia nhân bước vào, dâng lên một tấm thiệp mời.
Tôi nghiêng đầu nhìn, đọc từng chữ: “... Yến thưởng hoa? Mời chàng? Chàng có muốn đi không?”
Đó là thiệp do Tứ Hoàng phu gửi tới, mời Bùi Dụ đến phủ Tứ Hoàng nữ dự tiệc.
Bùi Dụ nhìn chằm chằm tấm thiệp, bỗng cười mỉm, “Sao lại không đi?” Chàng vờ nhún vai, giọng điệu sâu xa: “Ta muốn xem Tứ Hoàng nữ có ý gì đây.”
Tôi lặng lẽ cầm tấm thiệp lên, thấy nét chữ thanh thoát đẹp mắt, liền cầm bút thử bắt chước.
Vừa hạ bút được một nét, đã bị ai đó giật mất bút lông.
Bùi Dụ giấu bút sau lưng, phồng má hờn dỗi, “Không cho thê chủ học chữ người khác!” Rồi lại ấm ức hỏi tôi, “Chữ ta viết không đẹp sao? Kiểu chữ này ta cũng viết được, để ta dạy thê chủ.”
Tôi vốn không giỏi viết bút lông, đến đây mới bắt đầu học. Để bắt chước được nét chữ của nguyên chủ, tôi đã phải khổ luyện ngày đêm, thậm chí nghiêm túc hơn cả thời còn đi học.
Nguyên chủ dù vô dụng hết chỗ nói, nhưng ít ra cũng đã mài mực hơn chục năm trời, đâu phải thứ tôi có thể luyện một sớm một chiều mà thành. Thế nên, tôi đành phải chơi chiêu—cố tình ngã ngựa, giả vờ tay run bần bật, kiếm cớ trì hoãn, tạm thời qua cửa ải đầu tiên.
Thế nhưng, dù tôi có vùi đầu luyện ngày luyện đêm, cũng chẳng thể theo kịp được nét bút phóng khoáng của nguyên chủ, vốn học từ Thái phó. Nét chữ ấy phóng khoáng đến mức như muốn xé toang trang giấy bay thẳng lên trời, quả thực có thể phong làm “đệ nhất thư pháp nguệch ngoạc” của Nữ tôn quốc!
Vậy nên, tôi dứt khoát bịa rằng tay mình bị thương để lại di chứng, còn diễn hẳn một màn co giật ngay trước mặt Nữ hoàng. Diễn xuất nhập thần đến mức ngay cả Thái y cũng bị tôi qua mặt, lúng túng phán, “Có thể là nội thương, cần điều dưỡng dài dài.”
Nữ hoàng nghe xong liền lập tức tống cổ tôi về phủ. Trên danh nghĩa là để dưỡng thương, nhưng thực chất là bà không buồn thấy mặt tôi nữa.
Mà cũng nhờ vậy, các hoàng tỷ không quá bài xích tôi. Dù gì thì một Hoàng nữ có thân thể khiếm khuyết, vừa nhìn đã thấy yếu ớt mong manh, có nằm mơ cũng chẳng thể ngồi lên cái ghế kia được!
Bùi Dụ chắc chắn biết rõ mọi chuyện, nhưng chàng chưa từng hỏi han hay vạch trần bất kỳ lời nói dối vụng về nào của tôi. Dần dà, tôi cũng quên luôn việc phải giả vờ, tay không run, lòng không loạn, ăn uống ngon lành, bây giờ cầm bút vững vô cùng, chữ viết cũng thanh thoát đẹp đẽ hơn hẳn—tất cả đều nhờ công dạy dỗ tận tình của Bùi Dụ.
Chàng thích đứng sau lưng tôi, tựa cằm lên vai, chậm rãi nắn từng nét chữ. Hoặc có khi chống cằm ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn tôi luyện viết. Tôi viết bao lâu, chàng nhìn bấy lâu, ánh mắt trước sau không rời.
Thật sự không hiểu có gì hay ho để xem.
Tôi nghĩ chàng thà cầm gương tự ngắm mình còn hơn—ít ra cảnh tượng đó còn dễ nhìn hơn một chút.
Nghĩ gì nói nấy, Bùi Dụ nghe xong liền cười rạng rỡ: “Vì thê chủ xinh đẹp.”
Tôi chẳng tin.
Chàng lập tức nhào đến, vòng tay ôm chặt tôi từ phía sau, cắn lên vành tai như muốn gặm luôn một miếng. Giọng nói mơ hồ mang theo ý cười: “Thật muốn ăn thê chủ quá đi…”
Tay tôi run lên một cái, thật sự không rõ chữ “ăn” này của chàng rốt cuộc là nghĩa đen hay nghĩa bóng.
Một mảng lớn mực lem nhem trên giấy, Bùi Dụ nhìn thấy liền vùi mặt vào cổ tôi cười trộm, vai khẽ rung rung.
Người ta nói đời người vô thường, đúng là chẳng sai chút nào.
Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cưới một phu quân nhỏ tuổi hơn, lại còn bám người như sam. Quan trọng là bọn tôi đã ở bên nhau lâu đến thế, ngày nào cũng dính lấy nhau như keo sơn, vậy mà tôi chẳng hề cảm thấy phiền chán.
Có lẽ, có một người cứ quấn lấy không rời, đi đâu cũng lẽo đẽo theo sau, cũng là một kiểu hạnh phúc đến chẳng thể ngờ.
Phải biết rằng, tôi vốn là kẻ cả thèm chóng chán, thứ gì dù thích đến đâu cũng có thời gian. Nếu có một ngày tôi bỗng dưng bảo rằng mình đã hết hứng thú với Bùi Dụ, không biết chàng sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Chắc là sẽ tức điên lên?
Nghĩ đến cảnh đó, tôi bỗng thấy hơi tò mò... Nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không kìm được mà hỏi: “Nếu… chỉ là nếu thôi nhé” tôi vừa nói vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Bùi Dụ, “Nếu một ngày nào đó, tôi bảo rằng tôi chán rồi, muốn chia tay với chàng… tức là hòa ly ấy, chàng sẽ—”
Lời còn chưa dứt, tôi bỗng thấy lồng ngực bị siết chặt đến nghẹt thở.
Bùi Dụ ôm chặt lấy tôi, vòng tay siết cứng như một con mãng xà khổng lồ, giam cầm tôi trong cái ôm không lối thoát.
Hô hấp bị chặn đứng, tôi trợn mắt, suýt chút nữa là trực tiếp từ giã trần đời…
“Ta… ta đã bảo là nếu thôi mà!”
Tôi vội vàng thốt ra, cuống quýt giải thích. Lúc này, Bùi Dụ mới chịu nới lỏng tay một chút, nhưng vẫn ôm chặt tôi không buông, giọng nói mang theo hàm ý cảnh cáo rõ ràng, “Không có cái nếu đó!”
“Được, được, không có, không có! Ta đùa thôi mà.”
Đáng đời cái miệng nhanh nhảu của tôi. Không có chuyện gì làm hay sao mà lại đi trêu chọc Bùi Dụ?
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của chàng, trong lòng thấp thỏm, lo sợ, người cứng đờ, không dám cựa quậy.
Bùi Dụ cũng im lặng không nhúc nhích, mãi một lúc lâu sau chàng hung hăng cắn lên cổ tôi. Tôi kêu lên, sờ vào vết răng hằn sâu trên da, chàng thật sự cắn không hề nương tay.
Thấy tôi kêu đau, Bùi Dụ liền gạt tay tôi ra, cúi đầu hôn lên vết cắn, môi mềm lướt nhẹ qua da thịt còn hằn dấu răng, giọng điệu bâng quơ mà sâu kín: “Lang quân của Đại tỷ lúc sinh thời họ Quý. Khi mới thành thân, hai người cũng từng ân ái mặn nồng.”
“...?”
“Nhưng năm năm trước, Đại tỷ nhận lệnh xuất chinh đến Tây Thành cứu tế, mấy tháng sau mới trở về. Ai ngờ lúc về thì phát hiện Quý thị đã lén lút qua lại với thanh mai trúc mã, hai người dây dưa không dứt, còn bị Đại tỷ bắt gian tại trận. Quý thị quỳ xuống cầu xin Đại tỷ tha cho bọn họ, nói rằng hai người vốn đã có tình cảm từ thuở thiếu thời, tất cả là do tỷ ấy đã chen ngang đoạt người.”
Bùi Dụ bật cười hai tiếng, châm chọc nói: “Đại tỷ đối xử với Quý thị luôn hòa nhã, y liền tưởng tỷ là người dễ mềm lòng, cho rằng nàng sẽ rộng lượng mà thành toàn cho bọn họ. Nhưng y nào biết, người nhà họ Bùi xưa nay yêu hận phân minh. Khi xưa là y tự nguyện gả đi, vậy mà bây giờ lại quay sang nói Đại tỷ chen ngang đoạt người. Bao năm qua, y chưa từng thật lòng với Đại tỷ, từng ánh mắt dịu dàng, từng cử chỉ săn sóc, hóa ra chỉ là đóng kịch để mượn thế lực cho nhà mẹ đẻ... Hừ.
Chuyện của nữ nhân kia ta tạm không nói đến, chỉ nói về Quý thị thôi nhé. Thê chủ, ngài có biết Đại tỷ xử trí y thế nào không?”
Bàn tay đang dịu dàng vuốt ve mái tóc tôi bỗng khựng lại, nâng cằm tôi lên. Đôi mắt vốn trong trẻo sáng rực, giờ đây sâu thẳm như mặt hồ không đáy.
Tôi ngẩn người, vô thức lắc đầu. Bùi Dụ cười nhẹ, ngón tay thon dài lướt qua môi tôi, giọng điệu như đùa như thật: “Quý thị khi xưa là người chủ động quyến rũ Đại tỷ. Một khi đã gả vào Bùi gia, thì dù sống hay chết, cũng chỉ có thể là người của Bùi gia. Đại tỷ yêu y, cũng hận y, liền tự tay bẻ gãy cổ y, thiêu xác, giữ lại tro cốt trong phòng, đặt ngay bên gối... Ngày đêm bầu bạn.”
Rõ ràng trong phòng ấm áp là thế, vậy mà tôi lại có cảm giác như vừa bị ném vào nhà ma. Không chỉ lạnh lẽo rợn người, mà còn là kiểu chân thực đến đáng sợ—âm khí vây kín bốn bề, tiếng quỷ khóc sói tru như vang vọng ngay bên tai.
Bùi Dụ và tôi nhìn nhau hồi lâu, chợt chàng đưa tay nhéo má tôi, rồi lại trở về dáng vẻ công tử nhỏ nhắn với nụ cười rạng rỡ, “Thê chủ bị dọa sợ rồi à?”
“Có hơi…” đáng sợ.
“Không sao, không sao.”
Chàng sát lại gần, trán kề trán, bàn tay dịu dàng vỗ về lưng tôi, “Thê chủ yên tâm, ta nào nỡ giết nàng chứ. Hơn nữa, thê chủ ngoan thế này cơ mà.”
Chàng chu môi hôn tôi một cái, làm nũng mà lắc lắc cánh tay tôi, “Thê chủ chỉ thích mình ta thôi, đâu có thích ai khác, đúng không?”
Tôi nhìn chàng, đột nhiên có cảm giác như một cây cải trắng ngọc thuần khiết bỗng hóa thành hoa ăn thịt người.
Nhưng ngẫm kỹ lại thì tính cách của Bùi Dụ vốn dĩ là như vậy—
Yêu thì muốn người đó sống thật tốt, hận thì chỉ mong người đó chết đi.
“Có đúng không, thê chủ~”
“Ừm… ừm.”
Tuy lúc nãy tôi thật sự bị chàng dọa sợ, nhưng thấy Bùi Dụ vẫn cư xử như bình thường, tôi cũng dần thả lỏng.
Hừ, tôi sợ cái gì chứ!
Tôi đâu có léng phéng, cũng đâu có lén lút sau lưng chàng mà dây dưa với ai. Bùi Dụ vẫn là cục cưng ngọt ngào của tôi.
Hai ta vẫn đang tận hưởng những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc, làm gì có chuyện xảy ra bi kịch như Quý gia.
Nghĩ vậy, tôi an tâm ôm mỹ nhân nhỏ của mình, cùng chui vào chăn ấm ngủ một giấc ngon lành.
Nhưng tôi đã vui mừng quá sớm.
Sáng hôm sau, hiện thực vung tay táng tôi một cú trời giáng, dõng dạc tuyên bố:
Ông đây chính xác là muốn chơi khăm ngươi đấy!