Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng
Hồi phục và thú vui mới
Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tỉnh dậy, bầu trời đã tối sẫm, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng leo lét của một ngọn nến.
Dưới ánh nến, Bùi Dụ đang cặm cụi may vá, từng mũi kim đưa đi vô cùng khéo léo. Tớ nhìn rõ, đó là một chiếc yếm. Quả nhiên chàng đang may cho tớ.
Bùi Dụ may đồ đẹp lắm, vải tốt, mặc vào mềm mại vô cùng. Chàng may gì tớ mặc nấy, mỗi ngày một bộ, chẳng bao giờ trùng nhau.
Thấy tớ tỉnh dậy ngồi trên giường ngơ ngác, Bùi Dụ đặt kim chỉ xuống, bước tới xoa đầu tớ: "Thê chủ thấy thế nào rồi?"
Đầu óc tớ vẫn còn lâng lâng, chỉ biết ngây ngơ nhìn chàng. Dưới ánh nến, tóc Bùi Dụ đen mượt như mực, càng tôn lên làn da trắng ngọc của chàng, đường nét sắc sảo, đôi mắt long lanh, nhìn tớ đầy dịu dàng và lo lắng.
Tớ bĩu môi, nhào thẳng vào lòng chàng, vùi đầu vào bụng, kể lể uất ức: "Đầu tớ đau quá! Bọn họ cứ ép tớ uống rượu!"
Bùi Dụ bị tớ đâm ‘sầm’ một cái suýt ngã, nhưng vẫn nhanh chóng đỡ lấy cằm tớ, nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương cho tớ.
Tớ thoải mái gác đầu lên đùi chàng, trở mình, mắt nhắm nghiền, miệng không ngừng rên hừ hừ.
Bùi Dụ vừa xoa bóp, vừa tức giận nói: "Đúng vậy! Bọn họ thật quá đáng. Thê chủ không thích uống rượu mà vẫn ép thê chủ uống, còn dẫn thê chủ đến cái nơi đó... Hừ! Đúng là đáng ghét!"
Tớ duỗi chân lăn một vòng, mặt cọ cọ lên đùi chàng: "Phiền chết đi được, đây là cách người trưởng thành giao tiếp sao?"
Thật sự không chịu nổi mà!
Sao cứ phải để ý đến tớ làm gì chứ, việc ai nấy quản không được à!
"Thê chủ đừng lo" Trước khi tớ lăn xuống đất, Bùi Dụ đã nhanh tay kéo tớ lại, vỗ nhẹ vào lưng an ủi: "Yên tâm đi, sau này sẽ không có ai dám đến làm phiền ngài nữa đâu."
"Thật không?"
Tớ nghĩ chàng nói vậy chỉ để tớ yên lòng, liền hỏi tiếp sau khi tớ say thì có chuyện gì xảy ra không. Nhưng Bùi Dụ lại né tránh, bảo tớ không cần bận tâm, mau ăn cái chân giò hầm đi.
Vậy nên tớ cũng không hỏi thêm gì nữa, vui vẻ ôm lấy cái chân giò, cặm cụi ăn ngon lành.
Kể từ hôm đó, chẳng hiểu sao từ một người được săn đón nồng nhiệt như tớ lại trở nên vô hình. Ngoài vị đại thần kia và người nhà Bùi gia, không ai trên triều đình dám bén mảng đến tìm tớ nữa.
Ban đầu tớ cũng chẳng để ý, hôm sau vẫn đi thượng triều như thường lệ. Lúc đi ngang qua Hương Hương Lâu, tớ tò mò nhìn vào, chỉ thấy quan phủ đang niêm phong quán để kiểm tra, tú bà khóc lóc thảm thiết, nước mắt đầm đìa.
Mấy người hôm qua không thấy lên triều, nghe nói tất cả đều cáo bệnh ở nhà, chẳng bao lâu sau lại đồng loạt từ quan về quê.
Tớ thầm nghĩ, tửu lượng gì mà tệ vậy, tớ là dạng uống một chén đã gục mà bây giờ vẫn còn sống nhăn răng đây này, mấy người "chinh chiến sa trường" bao năm mà đã nằm bẹp cả lũ rồi?
Chậc.
Chẳng đáng nể phục chút nào.
—————
Bãi triều tớ về nhà, tiểu ái lang giúp tớ thay quần áo, như thường lệ chàng hỏi tớ hôm nay thế nào. Tớ liền kể lại mọi chuyện, Bùi Dụ chỉ cười mà không nói gì.
"Lúc về tớ cũng không thấy ai vẫy lại trò chuyện nữa, không cần phải phí sức đối phó với bọn họ thật tốt. Tiết kiệm được bao nhiêu thời gian."
Tớ nghĩ ngợi một lúc rồi nói tiếp: "Chỉ là ánh mắt bọn họ nhìn tớ có chút kỳ lạ."
Bùi Dụ hỏi tớ kỳ lạ thế nào, nhưng tớ lại không biết miêu tả ra sao.
Nói thế nào nhỉ, mỗi lần vô tình chạm mắt với họ, họ lập tức né tránh, cứ như thể tớ là hồng thủy mãnh thú vậy.
Thôi kệ đi, ai thèm quan tâm. Có thời gian đi chơi là được!
Vừa nhắc đến đi chơi, tinh thần tớ phấn chấn ngay, bèn nói với Bùi Dụ: "Chúng mình ra chợ dạo một vòng đi. Ta nghe nói bên ngoài có bán vẹt, nó biết ngâm thơ, biết hát, thông minh lắm! Chúng ta cũng mua một con về nuôi đi."
Bùi Dụ cười híp mắt gật đầu: "Được thôi."
Hai bọn tớ chọn một con vẹt vừa mắt mang về nhà. Quả thực nó xứng đáng với từng đồng bỏ ra, đúng là tài nghệ hơn người. Không chỉ biết ngâm thơ, hát ca, mà còn biết nhảy múa, diễn hài nữa, lợi hại hơn tớ nhiều!
Từ đó tớ ngày càng đắm chìm trong việc chơi chim, ngày nào cũng muốn dạy nó nói chuyện. Nhưng đáng tiếc, con vẹt này là một kẻ mê sắc đẹp, hoàn toàn phớt lờ những lời trêu chọc của tớ, trái lại, cứ nhìn thấy Bùi Dụ là lập tức nhõng nhẽo sà vào, dù chàng có phớt lờ cũng không nản, vừa hát vừa nhảy, tìm đủ mọi cách để thu hút sự chú ý.
Tớ nghĩ bụng, chẳng lẽ mình đã bỏ tiền ra để mua tình địch về sao?
Lật bụng con chim đáng ghét này lên xem, tớ vẫn chẳng nhận ra nó là đực hay cái. Lại bị nó tranh thủ mổ cho một phát. Tớ nghi ngờ nó đã muốn cắn tớ từ lâu rồi.
"Á!" Tớ hét lên, vội rụt tay lại.
Nghe thấy tiếng kêu, Bùi Dụ bước tới, nắm lấy tay tớ. Thấy trên tay tớ đỏ một mảng, chàng liền nhẹ nhàng thổi vào vết đau, sau đó lạnh lùng nhìn con vẹt: "Hôm nay không cho đồ ăn vặt nữa."
Con vẹt nghiêng đầu, có vẻ như đang suy nghĩ về câu nói đó.
Thấy Bùi Dụ kéo tớ đi, nó lập tức đập cánh bay lượn, giương giọng khàn khàn gào lên: "Thê chủ yêu Bùi Dụ nhất! Thê chủ yêu Bùi Dụ nhất! Ăn cơm! Ta muốn ăn cơm!"
Hai câu đầu không cần nghĩ cũng biết là do Bùi Dụ dạy. Hai câu sau… tớ không chắc có phải mình đã dạy nó không, cũng có thể là nó tự học.
Nhưng đáng tiếc, Bùi Dụ lòng dạ sắt đá, không hề quay đầu lại. Ngược lại, tớ thì ngoái nhìn con chim đáng thương kia một chút, nhưng vừa mới liếc mắt một cái đã bị người bên cạnh xoay đầu lại: "Thê chủ không được nhìn nó, không được mềm lòng."
Tớ: "…Ò."
Thật ra bị mổ một cái cũng chẳng đau, thậm chí còn chưa trầy da. Vừa rồi tớ chỉ bị nó bất ngờ dọa cho giật mình thôi. Nhưng tớ không nói ra—dạo này Bùi Dụ đã bắt đầu bất mãn vì tớ mải chơi với con chim kia.
Thôi kệ, dù sao cũng chẳng phải tớ bị cấm ăn vặt.
Cho con chim đáng ghét đó một bài học, xem lần sau nó còn dám mổ tớ nữa không!