13. Chương 13: A Ly ngoan ngoãn thế này!

Hoàng Tẩu

Chương 13: A Ly ngoan ngoãn thế này!

Hoàng Tẩu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc vòng ngọc bị vỡ kia cuối cùng cũng được đeo lên tay của Hoa Ly. Trong cung không thiếu những thợ thủ công lành nghề, họ dùng những mảnh vàng nhỏ để nối liền ngọc vỡ, nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào. Không biết bằng cách nào, sau khi đeo lên, chiếc vòng không thể tháo ra được nữa.
“Lần này nếu lại vỡ, trẫm thật sự sẽ tức giận đấy. A Ly ngoan một chút, phải luôn đeo nó bên mình.”
Nguyên Đình vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay trắng nõn của Hoa Ly, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua một nỗi nhớ nhung. Nhiều năm trước, mẫu hậu của hắn rất thích chiếc vòng này, nhưng chẳng thể sánh được với sự tinh khôi của Hoa Ly, sắc ngọc trên da nàng càng thêm rực rỡ.
Hoa Ly lạnh lùng cười, nàng không còn khoác vẻ ngây thơ nữa mà trở nên thờ ơ, nhưng trong sâu thẳm trái tim nàng chỉ là sự chán ghét và căm hận tột độ.
“Mẫu hậu nói, chiếc vòng này là vật may mắn, luôn đeo nó nhất định sẽ khiến A Ly mạnh khỏe.”
Chỉ sợ rằng nàng đã xa hắn cả vạn dặm như băng giá. Nguyên Đình vẫn nói chuyện với nàng rất vui vẻ. Hắn ôm lấy eo nhỏ của nàng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen bóng của nàng, cười thấp giọng: “A Ly ngoan ngoãn thế này!”
Hoa Ly ghét nhất là những nụ hôn của hắn, nàng tránh khỏi bờ môi hắn đang tiến lại gần, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài vườn hoa rực rỡ. Những cánh hoa sơn trà trắng rơi đầy sân, loại hoa này rất khó trồng, chỉ sơ ý một chút là sẽ héo khô. Nó cũng được gọi là loài hoa cao quý khó nuôi.
Nguyên Đình từng nói, nàng và những bông hoa sơn trà này rất giống nhau, thuần khiết xinh đẹp, là thứ khiến hắn lưu luyến nhất, phải nâng niu trong lòng…
Thật buồn cười khi Nguyên Đình luôn nghĩ đây là loài hoa nàng yêu thích nhất, nên mới dùng hết tâm sức để trồng khắp Minh Hoa cung.
Không hôn trúng môi Hoa Ly, Nguyên Đình cũng không tức giận. Từ cổ tinh tế của nàng đến vành tai, rồi mái tóc mềm mại quấn quanh ngón tay, tất cả đều được hắn cẩn thận hôn lên. Tất cả những thứ thuộc về nàng đều khiến hắn mê mẩn.
“A Ly của ta còn thơm hơn cả những bông hoa ngoài kia.”
Eo nàng bị hắn ôm chặt hơn, Nguyên Đình cười, trên khuôn mặt tuấn tú tràn ngập niềm vui. Một tay hắn thâm nhập vào váy của Hoa Ly, đột nhiên có cung nhân tới bẩm báo:
“Bệ hạ, phu nhân của thế tử thừa ân công đã tới.”
Một ý nghĩ mờ ám vừa lóe lên trong đầu liền biến mất. Nguyên Đình nắm lấy bàn tay đang kháng cự của Hoa Ly, kéo lại gần và đặt lên đó một nụ hôn. Tất cả đều tràn đầy sự ôn nhu.
“Vui vẻ nói chuyện với đại tẩu nàng, tối nay trẫm sẽ dùng bữa với nàng, A Ly… nói chuyện đi.”
Hắn vặn cổ tay nàng đến phát đau, khí thế uy vũ khiến Hoa Ly sợ hãi. Đôi mắt lạnh lùng của nàng nhuốm một tầng sương mờ, hình ảnh trong mắt nàng trở nên méo mó, khớp hàm cắn chặt cuối cùng cũng thả lỏng, nàng không tình nguyện gật đầu: “Ừm.”
Nguyên Đình nghe lời rời đi. Ngự giá vừa đi, đợi một lúc người bên ngoài bước vào.
Sau khi cô mẫu Hoa Ly được tôn làm hoàng hậu, gia tộc Hoa cũng được phong tước vị thừa ân công. Thế tử chính là huynh trưởng ruột của Hoa Ly. Còn phu nhân của thế tử là Chu thị, người được triệu vào cung khi chưa xuất giá, vốn là bạn thân của Hoa Ly, mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Nhìn thấy đại tẩu mặc trang phục mệnh phụ tới, trong lòng Hoa Ly có chút chua xót không nói thành lời.
Theo quy tắc, mệnh phụ chỉ mặc khi tới yết kiến hoàng hậu.
Chu thị đang mang thai, cử động có chút không thuận tiện, Hoa Ly vội đứng dậy dìu cô ấy ngồi xuống rồi nhìn các cung nhân đứng xung quanh, nàng chưa kịp lên tiếng, họ đã lần lượt ra ngoài.
“A Ly, muội phải chịu khổ rồi.” Chu thị nắm lấy tay Hoa Ly, hai mắt lập tức đỏ lên, nức nở nói: “Sao lại gầy thế này rồi?”
Tề vương mới mất hơn một tháng, tuyệt sắc giai nhân kinh đô ngày xưa nay lại gầy đến mức khiến người ta kinh ngạc. Dù vẫn đẹp như thế, nhưng người thân càng nhìn nàng lại càng buồn hơn.
Hoa Ly nhìn phần bụng nhô cao của đại tẩu, nghe thái y chẩn đoán là song thai. Huynh trưởng nàng từ nhỏ đã rất tốt với nàng, nàng đương nhiên mong đứa nhỏ bình an ra đời. Nghĩ tới những lời Nguyên Đình nói, nàng cả người phát run, cố nén nước mắt không chảy ra.
“Trong cung rất tốt, muội không sao, đại tẩu đừng khóc nữa.”
Chu thị vốn là người mềm lòng, làm sao mà nhẫn nại được, vừa khóc vừa nói: “Đại ca muội sau khi biết chuyện này, cứ muốn vào trong cung đón muội trở về. Nhưng lại bị… A Ly, muội đừng trách huynh ấy, huynh ấy cũng có nỗi khổ tâm của mình.”
“Muội không trách huynh ấy, nhưng mà phụ thân ngăn cản đại ca sao?”
Hoa Ly thẫn thờ hỏi, nhìn thấy Chu thị cúi thấp đầu, trong lòng cũng đã nguội lạnh. Phụ thân tốt của nàng, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Giữa con gái và vinh hoa phú quý của gia tộc, ông ấy luôn chọn vế sau.
“A Ly, bệ hạ khi làm hoàng tử cũng đối với muội rất tốt. Muội cũng đừng tự tra tấn mình. Chúng ta sinh ra là phận nữ nhi vốn đã như thế rồi. Phu quân như trời, bây giờ muội cũng đã vào cung…”
“Đừng nói nữa.”
Chu thị chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, sự thản nhiên tuyệt vọng ấy khiến người ta sợ hãi. Nàng từ nhỏ được nuông chiều, ai cũng rất tốt với nàng. Vốn cho rằng sau khi làm Tề phi, hẳn là cứ tốt đẹp như vậy sống tới cuối đời. Ai mà ngờ được sự cố đột nhiên nảy sinh, khiến người ta tiếc hận không thôi.
…………………
Văn đế nói tam hoàng tử là vì cứu Hoa Ly khỏi bị rắn cắn, lại theo sự khẩn cầu của con trai giữ lại Hoa Ly ở lại trong cung chăm sóc mấy ngày, cũng coi như là chuộc lỗi.
Hoa Ly không tình nguyện nhưng cũng tới rồi, dù trong lòng cũng có chút áy náy. Nàng cùng với cung nhân chăm sóc, lần đầu tiên biết được tính khí của Nguyên Đình vô cùng khác người. Không lạnh cũng không nóng, không xa, nhưng càng gần càng tốt.
“Hoa Tiểu Ly, muội bón thuốc như thế nào vậy, khuôn mặt này của bổn hoàng tử đã bị muội làm thành bộ dạng gì rồi!”
“Huynh, huynh còn nói nữa!” Hoa Ly tức giận đến mức ngực phập phồng, dưới đai nịt ngực thêu hoa sen hồng phấn là bộ ngực đang phát triển tròn trịa. Hơn nửa thìa thuốc đều bắn vào mặt Nguyên Đình, nàng không hề sợ hãi mà còn thấy vui vẻ.
Nguyên Đình cảm thấy vô vị bĩu môi, thiếu niên anh tuấn ngây ngô nhìn có vẻ tao nhã nhưng lại xấu xa vô cùng.
“Không phải chỉ là sờ tay thôi sao, nếu không phải là bổn hoàng tử, cái mạng nhỏ của muội đã chẳng còn rồi. Không phải có câu, ơn cứu mạng muốn lấy thân báo đáp sao?”
“Báo đáp? Báo đáp mộng tưởng hão huyền của huynh ấy!”
Con thỏ lúc nguy cấp cũng biết cắn người. Hoa Ly không thể nhịn được sự ép buộc lợi dụng của Nguyên Đình nữa, bưng bát thuốc đứng lên, cứ thể đổ thẳng lên đầu hắn. Nhìn thấy sắc mặt hắn cuối cùng cũng đen lại liền quay người chạy mất. Nàng vừa chạy vừa cười: “Ta đi tìm thái tử ca ca, để huynh ấy tới dạy dỗ huynh!”