100. Chương 100: Tôi đẩy thuyền tương lai rực rỡ

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!!

Chương 100: Tôi đẩy thuyền tương lai rực rỡ

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là lần đầu tiên Giang Dịch đến nhà Trần Tu Ninh.
Khác với phong cách kiến trúc của nhà Tạ Thời Vân, biệt thự của Trần Tu Ninh theo lối phương Tây.
Tường và cột trụ bằng đá cẩm thạch trắng sữa, cây cối trong sân được tỉa tót gọn gàng, những bụi cây hình tròn và hàng hoa thẳng tắp mà Giang Dịch chỉ thấy trong sách giáo khoa tiểu học.
Ngay cả những chiếc đèn treo bên đường cũng có họa tiết uốn lượn tinh tế.
Chỉ cần nhìn qua là đủ biết hai chữ: giàu sang.
Liễu Trừng đỗ xe ở bãi đậu xe ngầm, rồi cả nhóm đi vào biệt thự.
“Tò mò gì thế?” Tạ Thời Vân thấy Giang Dịch ngó nghiêng suốt bấy lâu, không nhịn được hỏi.
“Nhà có thang máy, lần đầu tiên tôi thấy.”
“Thích không?”
Giang Dịch lắc đầu: “Cũng được, chỉ là cảm thán một tiếng thôi.”
“Còn có điều gì đáng để cậu cảm thán hơn đấy, gia sản của thiếu gia Trần không phải chuyện thường mà chúng ta tưởng tượng nổi.” Kha Nhiên nhướng mày, vừa dứt lời thì cửa thang máy mở ra, đối diện với khuôn mặt lạnh nhạt của Trần Tu Ninh.
“Mấy cậu…”
Anh ta ngẩn người một lúc, rồi nói: “Tôi tưởng mấy cậu sẽ đi cửa chính chứ.”
“Đến nhà mày bao giờ đi cửa chính được không? Con đường dài ngoằn như đi chầu sớm ấy.” Kha Nhiên tự nhiên bước ra ngoài, “Hôm nay ăn gì?”
“Mày tưởng đây là tiệc tụ họp hả, vừa đến đã bày cỗ ra ngay à.” Trần Tu Ninh liếc cậu ta một cái.
Mọi người đi đến một góc yên tĩnh cạnh đại sảnh, Kha Nhiên bắt đầu lục lọi bàn đồ ăn, hoàn toàn không giữ hình tượng khi chén tù tì. Liễu Trừng cũng theo sau, thỉnh thoảng đỡ lấy mấy món bánh nhỏ mà Kha Nhiên chuẩn bị gói mang về.
Tạ Thời Vân lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ túi, “Tặng cậu, chúc mừng đính hôn.”
Nghe xong, Trần Tu Ninh bất lực cười, hào phóng nhận lấy.
“Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của cậu.”
Anh ta tò mò mở ra xem, bên trong là một sợi dây chuyền hồng ngọc, rõ ràng không phải để anh ta đeo.
“Hào phóng thế à?” Trần Tu Ninh nhếch khóe môi, “Đợi cậu và Giang Dịch kết hôn, tôi cũng tặng cậu một sợi, cái vòng Cartier phiên bản giới hạn lần trước ấy? Thấy sao, tôi thấy rất hợp với Giang Dịch đó.”
“Được thôi.”
“Lăng Nhạc đâu?” Tạ Thời Vân hỏi.
Trần Tu Ninh đưa tay xoa thái dương, giọng bình thản: “Đang trang điểm, Omega ai cũng thích đẹp, chuyện đính hôn cả đời chỉ có một lần, hình như phải nghiêm túc một chút.”
“Ồ?” Tạ Thời Vân lơ đễnh cười, “Cậu trông có vẻ rất nghiêm túc đó.”
Tóc chải gọn gàng không một sợi lệch, bộ vest cao cấp, ngay cả trên ngực cũng cài một chiếc ghim hoa diên vĩ trắng.
“Mấy cậu vừa từ sân bay tới à? Để tôi bảo nhà bếp làm chút đồ ăn cho mấy cậu lót dạ.”
Tạ Thời Vân quay đầu hỏi Giang Dịch: “Đói không?”
Giang Dịch thành thật thừa nhận: “Có một chút.”
“Được rồi.” Trần Tu Ninh cầm điện thoại nhắn tin cho phòng bếp, “Giờ có phở và sủi cảo nhỏ, mấy cậu ăn gì?”
“Sủi cảo nhỏ đi, cậu ấy không hay ăn phở, một phần là đủ rồi.” Tạ Thời Vân nói, “Tôi không có khẩu vị.”
“Mấy người đang nói chuyện đồ ăn hả?!”
Kha Nhiên bưng một đĩa mousse chạy tới, “Đồ ăn gì? Tôi cũng muốn.”
Trần Tu Ninh lườm cậu ta một cái, không nhịn được châm biếm: “Mày muốn xem từ tết đến giờ mày béo lên bao nhiêu không? Nuôi heo cũng không đến mức này đâu?!”
“Hả? Có hả?!”
Kha Nhiên muộn màng có ý thức về hình tượng, dúi đĩa mousse vào tay Liễu Trừng, mở camera soi gương: “Cũng tạm mà? Tôi thấy thật sự cũng tạm mà?! Trần Tu Ninh mày có phải ghen tị với vẻ đẹp trai của tao nên cố ý nói để dọa tao không…”
Nói xong, cậu ta đặt điện thoại xuống rồi dí vào mặt Liễu Trừng chất vấn: “Tao có mập không?”
Liễu Trừng: “…”
Hắn ngập ngừng nửa ngày, nhíu mày suy nghĩ: “Tôi thấy chắc là không đâu…”
“Đúng không đúng không!!!”
Kha Nhiên lập tức tự tin trở lại, vênh váo nhìn Trần Tu Ninh: “Ăn gì?! Tôi cũng muốn một phần!”
Trần Tu Ninh lười nhướng mày, vài động tác đã gửi tin nhắn rồi đứng dậy: “Lát nữa mấy cậu xuống phòng bếp nhỏ ăn nhé, tôi đi xem tình hình trước.”
Phòng bếp nhỏ của Trần Tu Ninh nấu ăn rất ngon, điều này Kha Nhiên luôn biết rõ, đến nỗi hồi cấp ba, dù hai nhà cách nhau ba cây số, lại còn đường dốc, Kha Nhiên vẫn đạp xe đến nhà Trần Tu Ninh để “ăn chực” một bữa tối miễn phí rồi mới về.
Sủi cảo nhỏ vỏ mỏng, nhân thịt tươi ngon, bên trong còn trộn thêm chút tôm và nấm hương nghiền nhỏ.
Giang Dịch và Kha Nhiên cắm cúi ăn, còn Tạ Thời Vân thì ngồi cùng Liễu Trừng bên cạnh chờ đợi.
“Này, Tạ Thời Vân dạo này cậu bận gì thế?” Kha Nhiên uống cạn nước súp, đặt bát xuống hỏi.
Tạ Thời Vân nhướng một bên lông mày: “Chỉ là chuyện công ty thôi.”
“Chú Tạ không phải vẫn đang tại chức sao? Giờ cậu đã phải lo nhiều việc thế rồi à, vậy cậu nói nhanh cho tôi nghe xem, tình hình trước đây của Trần Tu Ninh và Lăng Nhạc là như thế nào?” Kha Nhiên kéo ghế lại gần, ánh mắt tò mò như muốn phát sáng.
“Chuyện này có liên quan gì đến công việc của tôi sao?” Tạ Thời Vân khó hiểu nhướng mày.
“Ê! Cậu đừng có giả vờ ngây thơ nha, tôi còn lạ gì cậu nữa, chú Tạ chắc chắn sẽ ưu tiên giao mấy dự án hợp tác quen thuộc cho cậu làm thôi, vậy thì ít nhiều gì cậu cũng sẽ tiếp xúc được với chuyện nhà Trần Tu Ninh chứ.”
“Vậy thì cậu nghĩ nhiều rồi.” Tạ Thời Vân lơ đễnh nâng mắt, “Tôi phụ trách các dự án hợp tác quốc tế.”
“Nhanh thế mà cậu đã lo được mấy chuyện nước ngoài rồi à?” Kha Nhiên vẻ mặt ngạc nhiên, “Chú Tạ cũng không sợ cậu đá bay hết gia sản à.”
Giang Dịch ăn no ngẩng đầu lên, trong mắt có chút mơ hồ: “Hợp tác với nước ngoài sẽ khó hơn hả? Giáo sư tôi thì nói người nước ngoài sẽ trực tiếp hơn một chút…”
“Ể, cái này thì cậu không hiểu rồi.” Kha Nhiên làm ra vẻ nghiêm trọng xua tay, “Môi trường thị trường trong và ngoài nước khác nhau, muốn hợp tác với các công ty đa quốc gia thì phải hiểu rất nhiều về môi trường và tình hình bản địa của công ty đó, tuy công ty có bộ phận dự án chuyên trách mảng này, nhưng độ khó và rủi ro vẫn không thể tránh khỏi.”
“Ồ… vậy Tạ Thời Vân giỏi thật.” Giang Dịch gật đầu.
Tạ Thời Vân nhếch khóe mắt, đưa tay rút một tờ khăn giấy, lau cho cậu hai cái: “Ăn dính đầy dầu mỡ.”
“…”
Dù chứng kiến cảnh “tự đẩy thuyền” trực tiếp rất sướng, nhưng Kha Nhiên vẫn hơi khó chịu với vẻ mặt hạnh phúc của Tạ Thời Vân.
Dù sao cậu quá hiểu người này đã giấu bao nhiêu ý xấu trong bụng.
“Cái này có gì mà giỏi, chị dâu, tôi khuyên cậu đừng có bị lăng kính thần tượng quá nặng.” Kha Nhiên xua tay, “Đàn ông chúng ta phải có tư tưởng và địa vị trong gia đình riêng, cậu cứ mù quáng tâng bốc như vậy, chỉ khiến cậu ta trở nên vô pháp vô thiên, cuối cùng gây ra đại họa.”
“Chậc.” Liễu Trừng không vui, “Sao lại nói con trai và con dâu tôi như thế! Con trai tôi tư tưởng phong phú, con dâu tôi thực lực siêu phàm, kinh nghiệm làm việc dồi dào! Cặp đôi tôi đẩy thuyền tương lai rực rỡ!”
“Mày cũng cút!”
Kha Nhiên không thể nghe lọt tai lời phát biểu đầy chất “shipper” này của hắn: “Tạ Thời Vân có cái quái gì mà kinh nghiệm làm việc, công việc duy nhất cậu ta làm là làm công tác tư tưởng cho ba nó, để chấp nhận cái cô con dâu có chữ A mở đầu kia!”
“Không đúng… tại sao Tạ Thời Vân lại là con dâu, mày nghịch thuyền của tao à?!”
Kha Nhiên đứng ngồi không yên: “Đấu đi, mày chạm đến giới hạn của tao rồi.”
Liễu Trừng không chút yếu thế.
“Con trai tao uy danh lừng lẫy, là cựu đại ca trường Tam Trung của bọn tao, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, chắc chắn không thể chịu làm kẻ dưới! Đấu thì đấu, luật cũ cờ caro ba ván thắng hai.”
Nói xong, hai người đồng thời rút điện thoại ra.
Tạ Thời Vân và Giang Dịch trợn mắt há hốc mồm, lặng lẽ rời khỏi cái chiến trường không thể hòa nhập này.