4. Chương 4: Mày Đừng Dám Mơ Tưởng Đến Nhan Sắc Cậu Ta Nhé!

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!!

Chương 4: Mày Đừng Dám Mơ Tưởng Đến Nhan Sắc Cậu Ta Nhé!

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc xe của Tạ Thời Vân đã đậu sẵn trước cửa, hai người vừa bước tới nơi, người gác cổng đã chủ động đưa chìa khóa.
Đêm khuya, gió đầu thu thổi qua mang theo cảm giác lạnh lẽo và u uất.
Giang Dịch bất đắc dĩ đi theo sau lưng Tạ Thời Vân, phải chạy bước nhỏ mới kịp theo kịp.
"Nhưng tôi vẫn chưa đến giờ tan làm."
Đến cửa, Giang Dịch mới nhớ ra điều này.
Tạ Thời Vân đánh giá cậu từ trên xuống dưới, thấy cậu mặc bộ đồ tuy giản dị nhưng lại rất đắt tiền, đôi giày cũng là phiên bản giới hạn.
Nhìn không ra cậu là người tận tâm với công việc.
"Có thể xin về sớm được không?" Tạ Thời Vân hỏi một cách hình thức.
Giang Dịch trông hơi bối rối, im lặng mấy giây rồi cũng cam chịu gật đầu đồng ý.
Đèn trong xe đã bật sáng, Tạ Thời Vân ngồi vào ghế phụ, nhìn Giang Dịch khởi động xe, nghiêm túc thắt dây an toàn.
Cậu thực sự rất trắng, trắng đến mức không giống một Alpha.
Tạ Thời Vân cảm thấy mình có hơi mang định kiến giới, không phải Alpha thì không được có làn da trắng, nhưng người trước mặt dù là Omega cũng có làn da trắng nổi bật.
Xe chậm rãi lăn vào con đường ven biển, hai bên là những bóng dừa đổ dài.
"Cậu muốn tôi chở đến đâu?" Giang Dịch hỏi.
Tạ Thời Vân nghiêng đầu qua, đôi mắt bình thản nhìn thẳng vào Giang Dịch: "Không phải chúng ta học chung trường sao?"
"Ừm... Phải mà." Giang Dịch nhanh chóng quay đầu nhìn về phía trước, hai bên lỗ tai từ từ ửng đỏ.
Tạ Thời Vân thấy hơi buồn cười.
Lúc cậu say và lúc tỉnh quả thật là hai con người hoàn toàn khác nhau, khiến người khác phải kinh ngạc, hôm qua còn lôi kéo cổ áo của anh như một tay chơi thứ thiệt, hành động như tên lưu manh vô lại, hôm nay lại cư xử rất lịch sự, đoan chính.
"Cậu biết tôi từ trước à?" Tạ Thời Vân giọng nói bình tĩnh rõ ràng, nhưng anh cố tình hỏi Giang Dịch một cách nhẹ nhàng.
Đôi tai của cậu càng đỏ hơn nữa.
Giang Dịch hắng giọng, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, âm thanh lầm bầm buồn bực đáp lại.
Tạ Thời Vân thấy thú vị, lại hỏi tiếp: "Làm sao cậu biết tôi?"
"Ừm..." Giang Dật hơi xoắn xuýt, "Tôi từng thấy cậu trong video quảng bá của trường, cũng hay nghe bạn học bàn tán về cậu."
"À" Tạ Thời Vân thu hồi ánh mắt.
Xe chạy vòng quanh biển lâu, bóng dừa ngày càng thưa thớt. Tạ Thời Vân chợt nhận ra, đây không phải đường trở về trường.
Dưới ánh nhìn nóng bỏng của anh, cổ họng Giang Dịch lăn nhẹ, nuốt nước miếng: "Tôi hơi mù đường..."
Tạ Thời Vân không lên tiếng, khóe miệng hơi cong lên.
Một nụ cười thể hiện sự vui vẻ.
"Quẹo trái phía trước." Tạ Thời Vân nói.
"Ừm."
Xe dừng lại ngay ngã tư, đèn đỏ còn khoảng ba mươi giây.
Bầu không khí trong xe yên tĩnh lạ thường, Giang Dịch nắm chặt vô lăng, nhìn chằm chằm biển đèn đỏ, cố gắng không quay đầu mà dùng khóe mắt liếc sang người bên cạnh.
Tạ Thời Vân hai tay để trên đầu gối, đầu ngón tay như có như không gõ nhẹ theo nhịp điệu.
Điện thoại trong túi vang lên vài lần nhưng anh vẫn không cử động.
"Cậu không định xem sao?" Giang Dịch hỏi nhỏ.
Tạ Thời Vân ngước mắt, giọng nói tùy tiện: "Không phải chuyện gì quan trọng."
Giang Dịch gật đầu, lại hỏi: "Chưa nhìn thì biết không quan trọng?"
Tạ Thời Vân cười mà không nói.
Người ngồi bên cạnh cứ như đứa trẻ hiếu kỳ, thích tò mò về nhiều thứ.
"Người vừa nãy ngồi cạnh tôi, tên là Kha Nhiên, chắc cậu không biết cậu ta." Tạ Thời Vân lẩm bầm, "Những người xung quanh tôi chỉ có cậu ta là người hay nhắn tin liên tục như vậy cho tôi."
"À." Giang Dịch gật đầu.
Tạ Thời Vân nói xong liền lấy điện thoại ra như muốn kiểm tra lời mình nói có thật không.
Trên đó hiển thị tên Kha Nhiên với bảy tin nhắn chưa đọc.
Giang Dịch hơi kinh ngạc một lúc, rồi gật đầu.
"Đèn xanh rồi."
Đầu Tạ Thời Vân cúi thấp, thuận miệnh nhắc nhở một tiếng.
Chiếc xe chạy trên đường với tốc độ rất chậm, Tạ Thời Vân nhếch khóe miệng, hiếm h cơ hội được ngắm phong cảnh bên đường như thế này.
Kha Nhiên vẫn không biết mệt mà gửi rất nhiều tin nhắn cho anh, đều là những tin nhắn vô nghĩa.
Kha Nhiên: Không phải mày nói là không quen biết cậu ta sao!? Sao cậu ta lại đưa rượu cho mày?
Kha Nhiên: Chết tiệt, đừng nói là cậu ta mơ tưởng đến nhan sắc của mày chứ?
Kha Nhiên: Người anh em, nhớ chú ý an toàn.
Kha Nhiên: Mày nhớ kỹ, cậu ta là nhân vật nguy hiểm cấp SSR đó.
Kha Nhiên: Có chuyện gì thì gọi cho tao, tao giúp mày báo cảnh sát.
Tạ Thời Vân nhướng mày.
Nhân vật nguy hiểm?
Giang Dịch bên cạnh vẫn còn đang nơm nớp lo sợ lái xe, cả người căng thẳng tột độ, tựa như không phải xe hơi bình thường mà là xe tăng đang chạy trên chiến trường.
Cậu mím đôi môi mỏng, cau mày, mái tóc đỏ bị gió thổi bay lộ ra vầng trán láng bóng, đôi môi liếm đến bóng loáng ánh nước.
Thật giống mèo.
Vừa ngây ngô vừa kiêu ngạo.
Nghĩ tới đây, Tạ Thời Vân rất không nguyên tắc mà từ chối ý tốt của bạn bè, thậm chí còn công kích ngược lại Kha Nhiên.
[Đầu óc không tốt thì đi tìm bác sĩ đi.]
Tin nhắn vừa gửi đi nhanh chóng nhận được phản hồi.
Kha Nhiên: .
Một dấu chấm cũng đủ thể hiện sự cạn lời của cậu ta.
Tạ Thời Vân cười khẽ, khiến Giang Dịch đang lo lắng tò mò quay đầu nhìn sang.
Cậu nhìn Tạ Thời Vân, trong ánh mắt có chút mong chờ.
"Ừm?" Tạ Thời Vân không cười nữa.
Giang Dịch giảm tốc độ, cả người nghiêng về trước vô lăng, vẻ mặt hơi đáng thương: "Tiếp theo đi thế nào... Tôi không nhớ đường này."
"..."
Tạ Thời Vân ngắm nhìn bốn phía, chỗ này cách trường không quá 500 mét.
Cậu nhóc này có tự lập ở trường được không?
"Quẹo phải phía trước là đến." Tạ Thời Vân hơi bất đắc dĩ.
Xe tiếp tục chạy với tốc độ 60km, chẳng mấy chốc cổng trường bằng đá cẩm thạch uy nghi của đại học A đã xuất hiện trước mắt.
Biển số xe của Tạ Thời Vân đã đăng ký thông tin trên hệ thống của trường, máy quét kêu "Bíp", rào chắn tự động nâng lên.
"Tôi đỗ xe dưới tầng hầm nhé?" Giang Dịch hỏi.
"Ừm."
Giang Dịch nhanh chóng đi đỗ xe, may dù cậu không giỏi lái xe, lại còn bị mù đường nhưng lùi xe và đỗ thì vẫn làm được.
Giang Dịch thở dài, quyết định sau khi về nhà sẽ nâng cao kỹ năng lái xe.
Đèn xe giảm độ sáng, chỉ còn ánh mơ hồ.
Tạ Thời Vân thờ ơ đánh giá người ngồi ở ghế lái, anh có thể khẳng định Giang Dịch không nhớ ra chuyện tối hôm qua, nhưng dù chỉ mới biết tên, cậu cũng tình nguyện lái xe đưa anh về.
Nên nói cậu là tên ngốc hay có tấm lòng rộng lượng.
Chẳng qua... Đúng là ngoan thật.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tạ Thời Vân rất tốt, ngón tay mò vào túi áo, tìm được một viên kẹo được đóng gói cẩn thận.
Đưa cho Giang Dịch.
Giang Dịch ngẩn ra nửa giây, lòng bàn tay nhận lấy: "Cho tôi á? Đây là kẹo gì?"
"Cho cậu, ăn thử là biết."
Tạ Thời Vân nhìn cậu lột giấy gói kẹo, dè dặt bỏ vào miệng, đôi môi hồng hào khẽ mím lại, khi ngẩng đầu lên, đôi mắt vui vẻ sáng ngời.
"Vị bạc hà..." Cậu hơi mơ hồ nhưng cũng rất hài lòng.
Tạ Thời Vân cong môi cười.
"Thích vị bạc hà?"
Giang Dịch gật đầu như giã tỏi, không hiểu sao hai gò má bừng hồng.
"Vậy thì tốt." Tạ Thời Vân tháo dây an toàn, chỉnh lại quần áo, "Cũng trễ rồi, cậu về sớm nghỉ ngơi đi."
"Ừm..."
Động tác Giang Dịch chậm chạp, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Tạ Thời Vân, như có lời muốn nói.
"?" Tạ Thời Vân bị ánh mắt như thiêu đốt của cậu nhìn vào, động tác khựng lại.
Giang Dịch không lên tiếng, quay đầu đi.
Từ góc độ này chỉ thấy được nửa con mắt cậu rũ xuống với sống mũi cao.
Nếu có thêm cái đuôi, giờ nó đã cụp xuống thể hiện sự không vui.
Tạ Thời Vân suy nghĩ một lúc, giơ tay lên trước mặt cậu: "Cho tôi mượn điện thoại cậu một chút."
Giang Dịch không nói gì nhưng thành thật đưa điện thoại ra.
Cậu thấy Tạ Thời Vân thêm thông tin liên lạc của mình vào điện thoại cậu, lưu số rồi mới trả lại.
"Bây giờ đã vui hơn chưa?"
Tạ Thời Vân trêu chọc một câu, không để ý mặt Giang Dịch càng thêm đỏ, giơ tay tắt đèn cuối cùng trên trần xe.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi bãi đỗ xe, đi cách nhau nửa mét.
Phần lớn đèn sân trường đã tắt, không gian xung quanh yên tĩnh chỉ còn tiếng ve kêu mỏng manh trong đêm.
Đến gần ngã tư, phòng hai người rẽ hai hướng khác nhau.
"Về nghỉ ngơi đi, ngủ ngon." Tạ Thời Vân cười với cậu, nhẹ nhàng lấy chìa khóa xe từ tay cậu.
Giang Dịch nhìn theo bóng dáng anh rời đi, đứng để gió đêm thổi qua mặt.
Một lúc lâu sau.
Cậu mới sụt sịt lỗ mũi, lẩm bẩm với mình một câu chúc ngủ ngon.