5. Chương 5: Trông Anh Ấy Dễ Thương Quá

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!!

Chương 5: Trông Anh Ấy Dễ Thương Quá

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kha Nhiên theo sát Tạ Thời Vân suốt buổi sáng như một cái bóng.
Dù là trong giờ học, ngoài giờ học, hay ngay cả khi Tạ Thời Vân đi vệ sinh, cậu ta vẫn lững thững theo sau không rời.
Bên cạnh máy nước nóng ở hành lang.
Tạ Thời Vân cầm bình rót nước nóng, một tay cầm điện thoại, ánh mắt lười nhác nhìn Kha Nhiên.
“Anh Thời, chúng ta có phải là bạn tốt không?” Kha Nhiên ngồi xổm bên cạnh, đôi mắt tha thiết nhìn anh.
“Không phải.”
Tạ Thời Vân không hề nể nang chút nào.
“Xin anh, kể cho em nghe đi.”
Tạ Thời Vân thở dài.
“Như những gì mày thấy đó thôi.” Anh đóng chặt nắp bình nước, cất vào bên hông balo. “Mặt mũi dễ nhìn, đúng lúc tôi say rượu, nhờ cậu ta đưa tôi về cũng không có gì quá đáng.”
“Mày nói linh tinh.” Kha Nhiên liếc mắt, “Mày biết Mint Julep nghĩa là gì không?”
“Nghĩa là gì?” Tạ Thời Vân thật sự không biết.
“Julab* nghĩa là hoa hồng, tin tức tố của mày là mùi bạc hà, mày nói xem cậu ta có ý gì?”
*
Xét về ngôn ngữ học, chữ Julep bắt nguồn từ “Julab” trong tiếng Ả Rập và “Gulab” trong tiếng Ba Tư, nghĩa là “nước hoa hồng” (rose-water), dần dần người Mỹ đọc trại thành Julep.
“Cậu ta cũng đâu biết được tin tức tố của tao là mùi bạc hà.” Giọng Tạ Thời Vân thờ ơ, “Mày đang có thành kiến với người ta, đừng phỏng đoán ác ý về người khác như thế. Trên đời này vẫn còn nhiều người bình thường lắm.”
“Huống chi trông cậu ta cũng rất dễ thương mà.’’
“…”
Dễ thương?
Kha Nhiên không dám tin rằng từ này lại dùng được cho Giang Dịch.
“Mày bị mê sảng hả?” Kha Nhiên đánh giá khách quan, “Mày có muốn nghe lại những gì vừa nói không?’’
Tạ Thời Vân đeo balo lên vai, giọng tự nhiên: “Tao không quan tâm người khác nghĩa gì, cậu ta chỉ là tốt bụng đưa tao về thôi, không phải sao?”
Kha Nhiên cảm thấy anh đang đối xử với cậu ta như một con chó ngốc dễ bị lừa.
Ai có đầu óc đều nhìn thấy, Giang Dịch không phải là người tốt bụng có thể đưa bất cứ tên say rượu nào về nhà.
Cậu ta quen Tạ Thời Vân nhiều năm, không chỉ có mỗi Omega từng tỏ tình với anh, ngay cả Alpha cũng có, đếm bằng hai bàn tay không hết.
Cậu ta biết, dù Tạ Thời Vân có tính không tốt.
Nhưng bù lại là khuôn mặt bất bại.
“Thôi, tao thấy mày bị bệnh hết thuốc chữa rồi.” Kha Nhiên từ bỏ không tranh luận nữa, không đến nửa phút sau đã quăng chuyện này ra sau đầu.
Hai người bước ra khỏi giảng đường.
Thời tiết hôm nay ở Đế Đô ấm hơn mấy ngày trước, nắng trên 20 độ chiếu rọi khắp sân trường, những cây bạch quả khô héo cũng được ánh nắng sưởi ấm.
“Này, hôm nay mày chơi bóng rổ không?” Kha Nhiên đi bên cạnh nói không ngừng.
“Không chơi.”
“Thế đi net?”
Tạ Thời Vân lắc đầu: “Buổi chiều hội sinh viên có buổi tổng duyệt, thư ký trưởng muốn đến xem, tôi phải đến giám sát.”
“Chậc.” Kha Nhiên cau mày, “Hội sinh viên của mày có hơn trăm người, có ai biết làm việc thật không vậy? Mày không tuyển thêm người mới à?”
“Không tuyển.”
“Mày không tuyển thành viên mới à?” Kha Nhiên ngạc nhiên nhướng mày, “Đừng nói là người mới được tuyển là ai mày cũng không biết nha? Chuyện này mà mày cũng không thèm quan tâm, chả giống mày chút nào.”
Tạ Thời Vân có chút bất lực.
“Hôm tuyển thành viên, tao bận thí nghiệm, thí nghiệm của thầy Chung sắp hoàn thành nên không đi được. Về thành viên mới trong nhóm, dù sau này cũng sẽ có cơ hội gặp mặt thôi.”
Kha Nhiên gật đầu: “Có lý.”
Hai người đi qua sân bóng rổ, mười hai giờ trưa nhưng vẫn còn nhiều người chơi, Kha Nhiên nằm dài trên hàng rào quanh sân, nhìn vào sân mấy lần.
“Từ Gia Nguyên.”
Kha Nhiên gọi to một tiếng.
Một nam sinh tóc ngắn đang đứng ở vạch ném ba điểm, đột nhiên bị gọi tên, đường bóng hoàn hảo hình parabol nhanh chóng bị lệch.
Cậu nam sinh không tức giận, cười tủm tỉm, quay sang nói với đồng đội, vừa lau mồ hôi vừa đi đến đối diện Kha Nhiên.
“Đàn anh Kha Nhiên?”
Đầu ngón tay Kha Nhiên móc vào khe hở trên lưới sắt, híp mắt cười: “Buổi sáng không có lớp à? Chơi bóng cùng tụi này không?”
“Mới năm nhất đại học, giờ học khá ít.” Từ Gia Nguyên nói xong, liếc nhìn Tạ Thời Vân đứng bên cạnh Kha Nhiên, “Người này là…?”
Lúc này Kha Nhiên mới nhớ giới thiệu.
Cậu ta khoác vai Tạ Thời Vân, vẻ mặt hồn nhiên.
“Tạ Thời Vân, bạn tốt của tôi, cũng là sinh viên ngành tài chính.” Kha Nhiên tiện tay bứt một cọng cỏ đuôi chó từ chậu hoa bên cạnh rồi ngậm vào miệng, “Chắc cậu cũng nghe danh của anh Tạ rồi phải không?”
Từ Gia Nguyên ngạc nhiên, mừng rỡ gật đầu: “Tất nhiên là từng nghe danh của đàn anh Tạ rồi, đàn anh Tạ nổi tiếng trong nhóm tân sinh viên tụi em lắm.”
Tạ Thời Vân không quen với kiểu xã giao của Kha Nhiên, chỉ lịch sự mỉm cười, gật đầu đáp lại.
“Vậy lần sau chúng ta hẹn chơi bóng, tụi tôi đi ăn trưa trước nhé.”
Kha Nhiên vừa nói, vẫy tay với Từ Gia Nguyên rồi đi về hướng nhà ăn.
Đi được khoảng 20 mét, Tạ Thời Vân mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu ta là ai?” Anh hỏi.
“Đàn em, tân sinh viên năm nhất.” Kha Nhiên vẫn còn ngậm cọng cỏ đuôi chó trên miệng, “Cậu ta thích mày lắm đó, vậy mà mày đứng nghe hồi lâu cũng không biết người ta là sinh viên năm nhất, đúng là tên cứng đầu.”
Tạ Thời Vân nhướng mày, không bình luận gì.
“Nói tới cũng trùng hợp, cậu ta học chung trường cấp ba với mày đó.” Kha Nhiên lại bổ sung, “Đại học A đúng là nơi tụ tập của sinh viên từ các trường xung quanh.”
“Phần lớn mọi người đều muốn ở lại tỉnh mà.” Tạ Thời Vân nói.
“Đúng vậy.”
Tân sinh viên mới nhập học có nhiều lợi ích, ví dụ sinh viên cũ được miễn lao động, các câu lạc bộ thu hút nhiều sinh viên tham gia, cùng những chủ đề bàn tán trong giờ rảnh.
Điểm trừ duy nhất là… nhà ăn trường trở nên vô cùng chật chội.
Tạ Thời Vân và Kha Nhiên đứng ở cửa nhà ăn khá lâu, toàn thấy một đám người nhốn nháo, cảm thấy nản.
“Phải xếp hàng đến bao giờ mới tới lượt trời…?” Quai hàm Kha Nhiên như muốn rớt xuống đất, vẻ mặt như sắp ngất.
Tạ Thời Vân giơ tay nhìn đồng hồ.
Nhờ phúc của Kha Nhiên, trên đường tới nhà ăn lề mề hơn ba mươi phút, hiện tại đã mười hai giờ rưỡi.
Anh chỉ còn chưa tới một tiếng rưỡi nữa là phải đến hội trường tổng duyệt.
“Mày ăn đi, tao đi trước.”
“A?” Kha Nhiên ngẩn ra, “Tổ tông của tôi ơi, mày không định ăn trưa à!?”
Tạ Thời Vân thở dài: “Hôm nay Lý Tú Bình cũng đến xem, chỉ sơ sót nhỏ bà ấy cũng có thể mắng tận hai tiếng.”
“Một phút mặc niệm cho mày…”
Lý Tú Bình là giảng viên phụ trách văn nghệ của trường, bà có ba đặc điểm nổi tiếng:
Giọng nói cực kỳ to, thích khoe khoang và rất nóng tính.
Ngay cả người cẩn thận như Tạ Thời Vân, năm nhất cũng sắp bị bà lột cả một lớp da.
Cái nắng lúc một giờ chiều gay gắt, Tạ Thời Vân mặc áo hoodie, đi hai mươi phút mới đến được hội trường, trên người đổ đầy mồ hôi.
Anh mua một chai nước khoáng ở máy bán hàng tự động bên cạnh, ngửa đầu uống nước.
Còn ba mươi phút nữa hoạt động mới bắt đầu, chỉ có vài thành viên cũ đến sớm, dọn dẹp bàn ghế, chuẩn bị dụng cụ biểu diễn, mệt mỏi nằm la liệt ở các bậc cầu thang.
Tạ Thời Vân đi qua cánh cửa kính vào hội trường, mọi người lập tức đứng dậy.
“Hội trưởng, anh đến rồi?” Nam sinh đứng gần cười ngượng ngùng, gãi đầu ngơ ngác.
Tạ Thời Vân nhìn quanh: “Những người khác đâu?”
“À…”
Mọi người trố mắt nhìn nhau, dường như đã quen với điều này.
Biểu cảm Tạ Thời Vân không thay đổi, anh vặn chặt nắp chai nước, ngón tay thon dài nổi đầy gân xanh, chậm rãi đút vào túi quần.
“Thông báo cho mấy người đó, nếu không xuất hiện ở đây trong vòng mười phút nữa thì biến hết đi.”
Nói xong, anh đẩy cánh cửa hội trường bước vào.