Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 11: Ghen Tị
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Tỉnh nới lỏng tay ra một chút, bé mèo Hạt Nhỏ lập tức lao về phía An Miên.
Dưới ánh mắt lo lắng của Dung Tỉnh, nó ấn An Miên xuống đất, dùng chân trước vờn vờn, rồi lại cào cào…
An Miên giãy giụa dưới những đệm thịt mềm mại, kêu lên “ai da, ai da” vừa khổ sở vừa thích thú.
Dung Tỉnh lo lắng đưa tay ra ôm Hạt Nhỏ lại.
Nhưng sau đó anh thấy vẻ mặt mãn nguyện và vui vẻ của An Miên. Không biết khi được vuốt ve, xoa bóp bởi đệm thịt ấy, cậu hạnh phúc đến mức nào.
Dung Tỉnh nhất thời không thốt nên lời, sau đó rụt tay về, quyết định ngồi một bên với vẻ mặt lạnh tanh mà quan sát.
Cứ như vậy hơn mười phút, Hạt Nhỏ vẫn cứ mê mẩn không chịu buông tha cậu bạn nhỏ bé này.
Rốt cuộc Dung Tỉnh cũng không nhịn nổi nữa, lấy một món đồ chơi hình con chuột, dụ mèo con đi chỗ khác.
An Miên thoát được, gục xuống bàn, thở phào một hơi thật dài.
Nhưng khi thở phào nhẹ nhõm, trên mặt An Miên lại thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
“Cậu tiếc nuối cái gì?” Dung Tỉnh duỗi ngón tay, ấn nhẹ lên An Miên: “Cậu vẫn còn tiếc à?”
“Ai da!” An Miên lập tức kêu lên: “Đừng ấn tớ mà…”
Dung Tỉnh nhướng mày, cười nửa miệng: “Mèo thì được phép ấn, còn tôi thì không sao?”
An Miên cảm thấy giọng điệu này có gì đó là lạ, không khỏi ngẩng đầu nhìn anh.
Nhưng Dung Tỉnh nhanh chóng rụt ngón tay về, vẻ mặt trở lại bình thường, “Cậu bị Hạt Nhỏ vờn vò nửa ngày trời như vậy, không bị thương chứ?”
An Miên gật đầu.
Không biết Dung Tỉnh móc đâu ra một cái kính lúp, quan sát An Miên một cách tỉ mỉ, chắc chắn rằng cậu hoàn toàn không bị thương tích gì, lúc này anh mới an tâm.
An Miên giờ đây chỉ nhỏ xíu như vậy, nhưng trông cậu có vẻ khá cứng cáp.
Tiếng chuông đồng hồ bỗng vang lên.
Dung Tỉnh liếc nhìn thời gian một cái, bảy giờ.
“Tối nay cậu có bận gì không?” Dung Tỉnh hỏi An Miên.
An Miên chớp mắt, nhất thời không hiểu vì sao anh lại hỏi thế.
Sau đó cậu bị Dung Tỉnh đẩy đến một góc khác của bàn học.
Dung Tỉnh lấy sách vở và đề thi ra, ngồi thẳng thớm trước bàn học, bắt đầu thói quen học bài buổi tối như mọi khi.
An Miên bò dậy khỏi bàn, “Dung Tỉnh…”
“Thời gian học bài, đừng làm phiền.” Dung Tỉnh lạnh mặt, “Có gì mai nói.”
An Miên cũng chẳng có chuyện gì, lập tức ngậm miệng.
Không biết có phải là ảo giác của cậu không mà cậu cảm thấy Dung Tỉnh lúc này có vẻ không vui.
Nhưng sao Dung Tỉnh lại không vui?
An Miên nghĩ mãi không hiểu, chỉ có thể nghiêng đầu, nhìn Dung Tỉnh đang vùi đầu vào đống bài tập bên kia.
Chưa đầy một giờ đồng hồ Dung Tỉnh đã giải xong một đề thi. Nghỉ năm phút, sau đó dành mười phút để so đáp án, Dung Tỉnh lại lấy ra một đề khác.
Trong toàn bộ quá trình, Dung Tỉnh vô cùng chuyên tâm, không hề xao nhãng.
Quả là một học sinh vừa giỏi vừa chăm chỉ. Rõ ràng chỉ là luyện đề thôi, nhưng dường như mỗi cử chỉ của anh đều toát lên một sức hút đặc biệt. An Miên ở bên cạnh quan sát, không khỏi thở dài cảm thán.
Khuôn mặt tuấn tú, lại thêm dáng vẻ nghiêm túc ấy, quả thật vô cùng đẹp trai.
“Cậu đang nhìn gì vậy?” Ánh mắt Dung Tỉnh chợt quay sang.
An Miên hơi căng thẳng, buột miệng nói, “Nhìn cậu.”
Vừa dứt lời, An Miên đã hơi hối hận, có lẽ cậu không nên nói thẳng thừng như thế.
Dung Tỉnh lại mỉm cười, dường như vui vẻ hơn lúc nãy một chút, “Vậy cậu nhìn tôi nửa ngày như thế, có nhận xét gì không?”
“Tớ, tớ cảm thấy rất lợi hại, thực sự rất giỏi.” An Miên căng thẳng xoa hai tay vào nhau.
“Tôi giỏi đến mức nào?” Dung Tỉnh cười hỏi.
“Lúc cậu học cực kì nghiêm túc.” Vẻ mặt An Miên ửng đỏ, ngượng ngùng bày tỏ suy nghĩ của mình, “Tớ cảm thấy lúc cậu chuyên tâm nhìn có vẻ rất lợi hại, từ trước đến giờ tớ chưa từng học hành nghiêm túc…”
Nụ cười của Dung Tỉnh chợt đông cứng.
Tiếng “cạch” vang lên, cây bút chì trong tay anh bị bẻ gãy.
An Miên mơ màng ngẩng đầu, ngạc nhiên nhận ra Dung Tỉnh dường như còn tức giận hơn lúc nãy, mặt mày đen sầm lại.
“Sao thế?” An Miên ngơ ngác đặt câu hỏi, hoàn toàn không nhận ra lời mình vừa nói đã gây ra bao nhiêu “sát thương”.
Dung Tỉnh nghiến răng ken két, anh hận, anh hận vô cùng.
Học thần thì ghê gớm lắm sao? Lần nào cũng dễ dàng vượt mặt anh thì giỏi lắm sao?
Được rồi, đúng là giỏi thật đấy… Lát sau, Dung Tỉnh hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng ép mình bình tĩnh lại.
Anh yên lặng gọt lại cây bút chì trong tay rồi tiếp tục vùi đầu vào núi bài tập.
Chỉ là tối nay anh không muốn để tâm đến An Miên nữa.
An Miên rúc vào một góc, vô cùng tủi thân.
Cậu biết mình lại nói sai rồi, nhưng thực sự là cậu cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc của Dung Tỉnh rất đẹp, cậu chỉ ăn ngay nói thật thôi mà.
Dung Tỉnh giải đề bốn tiếng đồng hồ, buông bút thì đã khoảng 11 giờ rồi. Anh ngáp một cái, tinh thần rã rời vì buồn ngủ.
Hạt Nhỏ quấn quýt bên ống quần anh, kêu meo meo.
Dung Tỉnh đi ra phòng khách, thấy bát ăn của mèo đã trống không thì đổ thêm hạt vào.
Lúc cho mèo ăn Dung Tỉnh mới chợt nghĩ đến hình như hôm nay anh chưa từng cho An Miên ăn gì.
Cả ngày An Miên chỉ chăm chăm tìm anh xin nước nhưng lại chưa từng đòi ăn.
Dung Tỉnh quay lại phòng ngủ, phát hiện An Miên không biết đã bò vào lại cái nắp chai nước từ lúc nào, cả người cuộn tròn trong cục bông mềm mại, ngủ say sưa.
Dung Tỉnh vươn tay, định đánh thức cậu.
Nhưng chưa kịp chạm vào An Miên, Dung Tỉnh đã khựng lại. Sau đó anh lắc đầu, rụt tay về, để cậu ngủ tiếp.
Dù vẫn còn chút giận dỗi, nhưng nhìn An Miên ngủ say sưa, cơn giận của anh cũng tan biến.
An Miên vốn dĩ đang yên ổn lại biến thành một nhóc bé tí, rúc vào bên anh, anh còn có gì không hài lòng nữa chứ? Chỉ là cứ gây chuyện rồi lại thôi, ai bảo cậu ta là thần tối cao cơ chứ.
Dung Tỉnh ngáp mấy cái, nhưng vẫn cố giữ tỉnh táo, ngồi bên bàn làm việc thêm một lát.
Mãi đến gần 12 giờ, Dung Tỉnh bước ra khỏi phòng tắm trong trạng thái buồn ngủ, lập tức ngã vật xuống giường, chớp mắt đã chìm vào giấc ngủ.
…
Khoảng bốn giờ sáng, Dung Tỉnh còn đang say ngủ thì An Miên đã tỉnh giấc.
Lúc tỉnh lại, An Miên cảm nhận được ánh trăng phủ lên người mình, ấm áp, mang đến một cảm giác vô cùng dễ chịu.
Khoan đã? Ánh trăng? Ấm áp?
Vốn đang mơ màng, An Miên lập tức tỉnh táo hẳn.
Cậu mở to hai mắt, nhìn ánh trăng sáng ngời ngoài cửa sổ.
Đúng là có ánh trăng chiếu lên người cậu, và đúng là cảm giác ấm áp thật. Chuyện này hoàn toàn không hợp với cảm giác thông thường của cậu, nhưng nó lại quá đỗi chân thật.
An Miên ngơ ngác nhìn đôi tay nhỏ xíu của mình, tự hỏi sự bất thường này có ý nghĩa gì.
So với ánh mặt trời mà cậu đã tiếp xúc ban ngày, rõ ràng cơ thể này của cậu thích ánh trăng hơn. Khi trăng chiếu vào, cậu thậm chí còn cảm nhận được một nguồn sức mạnh mờ nhạt từ vầng trăng ấy truyền vào cơ thể mình.
An Miên nhìn chằm chằm tay mình một lúc, rồi xoay người nhìn xung quanh.
Cậu vẫn ở trong phòng ngủ của Dung Tỉnh, vẫn nằm trong cái nắp chai lót bông gòn. Nhưng ngoài lớp bông phía dưới ra, trên người cậu còn được đắp thêm một lớp nữa, chắc là Dung Tỉnh đã thêm vào sau đó.
Ngoài ra, cách cậu không xa, chếch về phía bên phải, có một túi bánh quy nhỏ đã mở sẵn.
Bên trong có một chiếc bánh quy mỏng đã vỡ vụn, nằm rải rác trong góc.
Đây là gì? Đồ ăn cho mèo à?
An Miên bước vào trong túi bánh quy, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi mới nhận ra. Hình như cái này là để dành cho cậu ăn.
An Miên duỗi tay lấy một mẩu nhỏ vừa đủ để cầm, sau đó khẽ đưa đến bên miệng, cắn một miếng.
Cậu cảm thấy có lẽ mình không cần đồ ăn, dù sao thì cậu cũng không đói. Nhưng khi đưa bánh vào miệng, An Miên vẫn thấy một chút cảm động vô hình.
Cậu nhai bánh quy rốp rốp như chú sóc nhỏ, từng miếng từng miếng, gặm sạch một mẩu bánh quy.
Sau đó An Miên liếm ngón tay, suy nghĩ về trạng thái cơ thể mình hôm nay. Đúng là cậu không cần đồ ăn, nhưng ăn một chút cũng không có vấn đề gì, cậu vẫn cảm nhận được mùi vị đồ ăn trên đầu lưỡi.
Cậu thích cảm giác được ăn uống này, giống như bản thân vẫn còn là con người vậy.
…Nhưng hiện tại cậu thực sự còn có thể coi là con người nữa sao?
An Miên để mình được ánh trăng bao phủ, tự sờ hai phiến lá non trên đầu, ai oán thở dài.
Sau đó cậu phát hiện, lúc này bàn học đối với cậu mà nói, không còn là một hòn đảo biệt lập giữa vực sâu nữa, bởi Dung Tỉnh đã bắc cho cậu mấy cây cầu.
Đó là một cây cầu được làm từ túi lưới, một đầu được đóng ở mép bàn học, đầu còn lại được kéo đến khắp nơi: mặt đất, giá sách, bệ cửa sổ.
An Miên đi dọc theo cầu đến bên bệ cửa sổ, đến gần ánh trăng hơn.
Cửa sổ không đóng chặt, để lại một khe hở thông ra ngoài. Bên ngoài bệ cửa sổ là một bồn hoa nhỏ, đổ chút đất, trồng mấy cây hoa.
An Miên chậm rãi bước lên chỗ đất bùn. Cậu phát hiện, so với mặt đất, mặt bàn hay thậm chí là “đệm” bông gòn, thì dường như bùn đất khiến cậu an tâm hơn nhiều.
Phát hiện này khiến An Miên càng thêm sầu não.
Cậu sờ sờ chồi non trên đầu mình, không nhịn được bắt đầu tự hỏi một số vấn đề quan trọng. Cơ thể hiện tại của cậu rốt cuộc là con người An Miên, hay là hai phiến lá trên đỉnh đầu đây?
Cơ thể của cậu vẫn chưa được chẩn đoán là trạng thái thực vật, vậy liệu cậu đã thực sự trở thành một người thực vật rồi sao?
Trong khi An Miên đang nghĩ lung tung, chợt nghe tiếng động phía sau lưng. Trong căn phòng ngủ phía sau cửa sổ, chợt có người tỉnh giấc.
“An Miên?” Dung Tỉnh vội vã gọi.
Dung Tỉnh chưa kịp đeo tất hay mang giày dép gì đã nhảy xuống đất, lập tức thấy nắp chai rỗng không trên bàn.
Trong phút chốc, hô hấp của Dung Tỉnh dường như ngừng lại.
Nhưng An Miên đã nhanh chóng đứng dậy khỏi bồn hoa ngoài cửa sổ, thò đầu vào trong.
Dung Tỉnh thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
“Dung Tỉnh?” An Miên chú ý thấy sắc mặt khó coi của Dung Tỉnh, mồ hôi ướt đẫm, nên không khỏi kinh ngạc, “Cậu gặp ác mộng sao?”
Dung Tỉnh đến bên cạnh cậu, ánh mắt quan sát cậu tới lui, cẩn thận tỉ mỉ nhìn nhiều lần, sau đó gật đầu, “Đúng là tôi đã mơ thấy một ác mộng.”
“Mơ thấy gì vậy?”
“Mơ thấy tôi tỉnh giấc,” Dung Tỉnh tự giễu cười nói, “Sau đó thì chẳng có gì cả, mọi thứ không hề thay đổi. Trên đời này chưa từng xuất hiện một nhóc con như cậu, tất cả những gì xảy ra trước đó chỉ là mơ.”
An Miên chớp mắt một cái, nghi hoặc nói, “Nghe qua cũng không phải một giấc mơ đáng sợ.”
“Đối với tôi mà nói, rất đáng sợ.” Dung Tỉnh đưa tay ra, dùng ngón tay khẽ nhấc An Miên lên, đưa cậu vào trong nhà.
Nhấc lên được một nửa, Dung Tỉnh chợt nghĩ thật ra bây giờ An Miên khá cứng cáp, không nhất thiết phải cẩn trọng đến thế.
Thế nên Dung Tỉnh tăng thêm lực tay, cố tình nhào nắn cậu.
“Ai da,” Quả nhiên An Miên lập tức không vui, “Cậu đừng nhào nắn tớ mà.”
Dung Tỉnh sầm mặt lại, bỗng cảm thấy mất hứng, “Mèo nhào thì được, còn tôi thì không sao?”
An Miên, “…”
Tình huống gì thế này?
Tối nay Dung Tỉnh mất vui đến vậy, chẳng lẽ là do anh ghen tị với mèo con nhà mình sao?