Chương 10: Hạt Nhỏ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Miên đứng trên bàn, chuyên chú nhìn tờ giấy trước mặt, cầm một mẩu ngòi chì kim, nghiêm túc tính toán chừng mười phút.
Mới đầu Dung Tỉnh còn đứng một bên nghiêm túc nhìn, nhưng càng xem suy nghĩ anh càng bay xa.
Chốc lát sau, Dung Tỉnh phát hiện ra điều bất thường.
Tốc độ tính toán của An Miên chậm dần, càng lúc càng chậm lại, tay cầm bút cũng dần mất hết sức lực.
Rồi vào giây phút ấy, An Miên chợt buông lỏng năm ngón tay, mẩu chì nhỏ rời khỏi tay cậu rơi xuống bàn, lăn tròn hai vòng.
Sau đó, cơ thể của nhóc con này chợt mềm nhũn ra, ngã về phía trước, nằm vật ra mặt giấy.
“An Miên?” Dung Tỉnh lập tức hoảng sợ.
Anh vội vã đến xem tình hình An Miên, nhưng với thân hình nhỏ bé như vậy, anh chỉ nhìn thấy cậu ngã xuống rồi bất động, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh gấp đến độ như kiến bò chảo nóng, sau đó tìm được một cái kính lúp trong phòng bệnh.
Cuối cùng Dung Tỉnh cũng quan sát được tình huống của An Miên một cách tỉ mỉ qua lớp kính trong suốt.
Trên người An Miên không có thương tích gì, sắc mặt cũng không tệ, chỉ là đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể nhỏ xíu vẫn phập phồng theo từng nhịp thở… trông cứ như đang ngủ say.
Dung Tỉnh khẽ cong khóe miệng, dời thấu kính đi, dụi mắt rồi lại tiếp tục quan sát An Miên.
Quả thực là đang ngủ.
Dung Tỉnh dùng móng tay nhẹ nhàng lật An Miên lại.
An Miên chỉ lầm bầm vài tiếng, vô thức đưa tay đẩy ngón tay anh ra, sau đó lại cuộn tròn người, tìm tư thế thoải mái để ngủ.
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, “Ngủ thật luôn… Sao bỗng dưng cậu lại lăn đùng ra ngủ thế?”
Dù Dung Tỉnh không tính toán chính xác để xác nhận một vài thông tin như An Miên, nhưng anh cũng đoán được phần nào.
Cơ thể An Miên lớn có thể sống lại được, nhất định là do An Miên bé nhỏ đã phải trả một cái giá nào đó. Dù là dáng vẻ héo úa của An Miên bé nhỏ lúc trước hay hai chiếc lá trên đầu co lại, tất cả những phản ứng này đều xuất hiện sau khi trả giá.
Bây giờ An Miên mệt đến mức ngủ gục tại chỗ, có lẽ cũng là một trong những biểu hiện sau khi trả giá.
Dung Tỉnh nhẹ nhàng lật An Miên thêm hai lần nữa, cậu lầm bầm kháng cự nhưng vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh giấc.
Còn ngủ rất say.
Dung Tỉnh dùng đầu ngón tay mềm mại nhẹ nhàng vỗ vỗ lên gương mặt đang say ngủ của An Miên, không khỏi mỉm cười.
Sau đó anh tìm một cục bông gòn nhét vào trong nắp chai nước khoáng trước đó, nhét cho thật mềm mại rồi mới dùng hai đầu móng tay, cẩn thận nhấc nhẹ quần áo An Miên lên, khẽ đặt cậu vào trong.
Lúc này đã là hơn sáu giờ rồi.
Dung Tỉnh liếc nhìn đồng hồ, đặt An Miên bé nhỏ trở lại túi áo mình lần nữa, rồi định về nhà.
Trước khi rời đi, anh lại quay đầu nhìn An Miên lớn đang hôn mê.
Cơ thể An Miên nằm trên giường bệnh, đắp một tấm chăn trắng muốt, trông cứ như đang ngủ, không hề có dấu hiệu cho thấy cậu đang ở trạng thái thực vật.
Dung Tỉnh đưa tay vén sợi tóc đang rủ xuống trước trán An Miên, để lộ gương mặt thanh tú ấy, mu bàn tay anh khẽ chạm vào má cậu. An Miên lúc này trông thật mềm mại.
Lúc Dung Tỉnh về tới nhà đã khoảng chừng 7 giờ tối.
Đồ ăn mẹ chuẩn bị cho anh đặt sẵn trên bàn đã hơi nguội rồi.
Còn mẹ thì đang tự mình xem TV ở một phòng khác, hai mẹ con cũng không nói chuyện gì với nhau.
Dung Tỉnh quay về phòng mình trước, lấy nắp chai trong túi ra, nhìn kỹ An Miên vẫn đang ngủ say trong đó rồi đặt lên bàn, sau đó lặng lẽ ra ngoài ăn cơm một mình.
Trong lúc không ai để ý, một chú mèo con đã nhảy lên tay nắm cửa phòng Dung Tỉnh, “cạch” một tiếng, cửa mở ra.
Khi Dung Tỉnh ăn tối rồi dọn dẹp bát đĩa xong xuôi quay về phòng ngủ, anh nhìn thấy chú mèo con đang đi quanh bàn kêu meo meo.
Dường như nó ngửi thấy mùi gì đó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc bàn.
Dung Tỉnh ngồi xuống cái ghế đặt trước bàn, vỗ vỗ đùi: “Hạt Nhỏ.”
Chú mèo kêu nhẹ một tiếng, thoáng cái đã nhảy lên đùi anh.
Dung Tỉnh xoa đầu nó nhưng nó chỉ chú ý đến vật nhỏ trong nắp chai.
“Meo~” Mèo nhỏ vươn tay ra, định vồ lấy.
Dung Tỉnh vỗ nhẹ đầu mèo, ngăn móng vuốt nhỏ của nó lại.
Lúc An Miên tỉnh lại đã là khoảng mười phút sau.
Cậu vươn vai ngáp dài, dụi mắt, ngơ ngác đứng dậy khỏi đệm bông, không nhớ mình ngủ quên lúc nào.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng mèo kêu, “Meo~”
An Miên rùng mình, tỉnh táo hẳn. Lúc cậu ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt to tròn của chú mèo con, cơn buồn ngủ còn sót lại cũng lập tức tan biến, không khỏi rợn cả người.
Dù chỉ là một chú mèo con nhưng giờ cả người An Miên còn không to bằng một bên mắt mèo.
An Miên run lẩy bẩy khi đối diện với ánh mắt tò mò của chú mèo nhỏ.
“Meo meo~” Chú mèo con vui vẻ, tựa như thấy một món đồ chơi mới đang cử động, nhanh chóng vươn tay ra muốn vồ lấy.
Dung Tỉnh chợt vỗ nhẹ vào trán nó lần nữa.
“Meo meo meo…” Chú mèo thu móng vuốt lại, kêu meo meo tủi thân.
Lúc An Miên thấy Dung Tỉnh, cậu thở phào một hơi, an ủi đôi tay đang run rẩy của mình. Hóa ra Dung Tỉnh đang ở đây, có Dung Tỉnh ở đây thì tốt rồi. Không hiểu sao, An Miên lập tức cảm thấy cực kỳ yên tâm, dường như hoàn toàn tin rằng mình sẽ không gặp nguy hiểm.
Dung Tỉnh khẽ xoa đầu mèo con, giới thiệu với An Miên, “Nó là Hạt Nhỏ, là mèo nhà tôi.”
An Miên gật đầu, “Trước đây tớ từng gặp rồi… chú mèo này biết tự mở cửa.”
“Đúng vậy,” Dung Tỉnh cười, giọng nói có chút sợ hãi, “Là do tôi sơ suất.”
Lúc nãy anh vừa ăn cơm xong, mở cửa phòng thấy Hạt Nhỏ vậy mà đang vây quanh bàn học, anh gần như kinh hãi.
“Vậy nên tôi mới ôm nó lên.” Dung Tỉnh đặt hai tay dưới bụng mèo, nhấc nó lên, đưa đến gần An Miên: “Để cậu làm quen với nó.”
An Miên liên tục lui về phía sau mấy bước, “Đừng…”
“Meo~” Quả nhiên bàn chân mèo lại vươn tới trước mặt cậu lần nữa.
Móng vuốt nhỏ vừa lộ ra, lóe lên sắc lạnh, khiến lòng người run sợ.
Nhưng chân mèo chưa kịp chạm vào gì thì Dung Tỉnh đã kịp thời ôm Hạt Nhỏ lại, còn dùng tay vỗ vào chân mèo lần nữa.
“Meo…” Mèo con lại tủi thân rồi.
Dung Tỉnh hít một hơi thật sâu, nhìn An Miên đang sợ hãi run rẩy trên bàn, nói: “Kiên nhẫn một chút.”
Sau đó anh lần nữa đặt mèo nhỏ lại gần chỗ An Miên, chẳng qua tay anh từ đầu đến cuối vẫn giữ chặt chú mèo, giữ tư thế sẵn sàng kéo mèo lại bất cứ lúc nào.
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì thế?” An Miên cảm thấy tê dại cả da đầu.
Dung Tỉnh lặp lại hành động lúc nãy, anh ôm mèo lại vỗ mạnh vào trán mèo.
Mèo con tiếp tục cảm thấy tủi thân.
“Tôi đang cố cho nó làm quen với cậu.” Dung Tỉnh giải thích.
An Miên nghẹn họng không nói được lời nào, cậu đang định nói gì đó thì lại phát hiện giọng Dung Tỉnh khẽ run lên. Nhìn kỹ lại thì ngay cả đôi tay đang giữ mèo của anh cũng run lên nhè nhẹ.
“Dung Tỉnh…” An Miên hỏi: “Cậu sợ à?”
Dung Tỉnh bất lực ngẩng lên, nhìn cậu một cái, không nói gì.
Quả thực anh rất sợ. Khi nhận ra An Miên có thể bị chú mèo mình nuôi làm tổn thương, anh dường như bị sự sợ hãi và lo lắng nhấn chìm. Nhưng anh không muốn thừa nhận.
An Miên quan sát hành động của Dung Tỉnh, đưa ra kết luận, “Cậu đang luyện mèo?”
Dung Tỉnh gật đầu, “Hạt Nhỏ rất ngoan, biết nghe lời.”
An Miên nhìn chằm chằm chú mèo tên Hạt Nhỏ này, nghiêm túc suy nghĩ một lát. Tuy lúc này đúng là cậu sợ nhưng đây đơn giản chỉ là bởi kích thước cơ thể chênh lệch quá nhiều. Nhưng thật ra cậu rất thích mèo.
Nhất là chú mèo này còn là mèo lông xù, toàn thân có một màu đen bóng mượt mà, lông cổ là một vòng trắng, bốn chân cũng trắng, trông như một em bé đeo khăn quàng trắng và đi tất trắng, đáng yêu vô cùng.
“Hạt Nhỏ.” An Miên cũng khẽ gọi.
Chú mèo con vốn dĩ còn đang tủi thân chợt vểnh tai lên, tò mò nhìn An Miên, cả người chú mèo càng tỏ vẻ vui mừng hơn. Nhưng cứ mỗi lần nó cố duỗi móng vuốt ra lại bị Dung Tỉnh tét một cái thật mạnh.
Đây là một cách huấn luyện mèo. Mục đích là để mèo hiểu rằng đây là điều chủ cấm nó làm.
Dung Tỉnh không thể để cho mèo giương móng vuốt về phía An Miên. Anh nhất định phải cho mèo con biết địa vị của An Miên cao hơn chú mèo.
“Haha.” An Miên không khỏi bật cười khi thấy mèo con lại tủi thân.
“Vừa nãy cậu sợ lắm mà, sao giờ cậu không sợ nữa.” Dung Tỉnh bất lực.
“Mèo nhà cậu hơi ngốc nhỉ.” An Miên cười nói, “Rốt cuộc nó có hiểu cậu muốn nó làm gì không?”
Dung Tỉnh cau mày, đây thực sự là một vấn đề khó, sao anh biết được mèo có hiểu không? Nhưng cách huấn luyện này hẳn là đúng, lúc trước anh cũng dạy mèo đi vệ sinh đúng chỗ bằng cách này mà…
An Miên suy nghĩ một lát, lại hỏi Dung Tỉnh, “Ở đây cậu có gì không, mấy món ăn vặt mà mèo cực kỳ thích?”
Dung Tỉnh hất cằm chỉ vào một góc trong dãy tủ.
An Miên nhìn khoảng cách như vực thẳm giữa tủ và bàn, rơi vào trầm tư.
Dung Tỉnh ôm mèo đứng lên, một tay xách gáy mèo, tay kia lấy túi đồ ăn vặt trong tủ ra, đặt lên bàn.
An Miên dùng hết sức bình sinh, xé từng chút một cái túi đồ ăn kia ra, cuối cùng cũng xé được một góc. Cậu lấy ra một miếng thịt nhỏ. Tuy chỉ là một miếng thịt nhỏ nhưng đối với An Miên vẫn quá lớn. Vậy là An Miên lại xé nhỏ miếng thịt ra, cầm trên tay tiến lại gần chú mèo.
Hạt Nhỏ lập tức đánh hơi được mùi đồ ăn vặt mình thích nhất, tiếng kêu “meo meo” càng thêm vui vẻ.
Dung Tỉnh đoán được An Miên muốn làm gì, da đầu tê dại, “Cẩn thận một chút, nó coi cậu như đồ ăn nhẹ, nuốt chửng cậu ngay bây giờ.”
“Không đâu.” An Miên mỉm cười, “Dù mèo của cậu hơi ngốc thật nhưng dù sao nó cũng là mèo của cậu, sẽ không bao giờ ngốc đến mức đó đâu.”
An Miên dùng hai tay đưa quà vặt lên, càng lúc càng gần chú mèo con.
Mèo con duỗi móng.
Dung Tỉnh lại tét vào tay nó.
Mèo con tủi thân.
“Cậu thử nắm chân của nó sau khi tét xong.” An Miên nói.
Mèo con lại duỗi móng.
Dung Tỉnh tét một cái, tét xong rồi nắm chặt bàn chân mèo.
Mèo con lại tủi thân.
Mèo con…
Lặp đi lặp lại bốn năm lần như vậy, Dung Tỉnh lại thấy chú mèo duỗi móng lần nữa, đang định tét tay nó tiếp thì chợt dừng tay giữa không trung. Lần này khác rồi. Chú mèo duỗi tay ra nhưng bộ móng vuốt sắc bén lại được giấu trong đệm thịt.
Mèo chỉ thu móng vuốt lại khi gặp được thứ mà chúng không thể làm tổn thương.
“May là lần này cậu không tét.” An Miên cười nói: “Nếu không công sức từ nãy đến giờ đều đổ sông đổ bể, mãi nó mới hiểu được mình nên làm thế nào.”
Còn chưa dứt lời, An Miên đã bị miếng đệm thịt mèo vỗ trúng, kêu “ai ui” một tiếng rồi ngã xuống bàn.
May mà không bị làm sao.
An Miên để Hạt Nhỏ lấy đi miếng thịt mà cậu cầm trước đó, nhanh chóng đứng dậy, vỗ nhẹ quần áo rồi quay đầu nhìn Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh hiển nhiên bị dọa sợ hết hồn, đến giờ mặt vẫn trắng bệch.
Sau đó An Miên lại chui vào túi đồ ăn vặt của mèo lần nữa, xé ra một miếng thịt nhỏ.
Lần này mèo con duỗi râu, dò xét nhìn An Miên. Thấy hơi ngứa ngứa, An Miên không nhịn được bật cười.
“Đừng căng thẳng như vậy,” An Miên cười nói, “Hẳn là tớ mạnh hơn cậu nghĩ một chút.”
“Thật à?” Dung Tỉnh nhíu mày, nghĩ An Miên có thể bị một ngón tay chọc ngã, không tin lắm.
An Miên nghiêm túc gật đầu, “Lúc trước tớ rơi ra khỏi túi của cậu, ngã xuống khoảng nửa mét nhưng tớ không bị sao, tuy chỉ có nửa mét thôi nhưng cao gấp hai mươi lăm lần chiều cao cơ thể hiện tại của tớ rồi. Lúc đó lực mà lớp da tớ phải chịu là…”
“Dừng lại,” Dung Tỉnh ngăn quá trình tính toán của cậu lại, “Tóm lại, thực ra cậu không yếu như vẻ ngoài đúng không?”
An Miên gật đầu. Dù bị vuốt cào một cái thì chắc chắn không ổn, nhưng bị vỗ nhẹ mấy cái thì chắc không sao.
Lúc trước cậu không nói cho Dung Tỉnh biết chuyện này vì cậu sợ Dung Tỉnh sẽ trêu chọc cậu suốt. Trước đó Dung Tỉnh chọc còn để ý lực tay, khi biết mình mạnh tay một chút cũng không sao, Dung Tỉnh sợ là sẽ càng đưa tay chọc nhiều hơn.
Dù không đau nhưng cứ bị chọc hoài như vậy cũng chẳng vui chút nào.
Sở dĩ giờ cậu nói ra đương nhiên là vì cậu muốn sờ mèo.
Sau khi chắc chắn rằng mèo con sẽ không lộ móng vuốt trước mặt mình nữa, mắt An Miên sáng rỡ. Cậu nóng lòng muốn được lại gần chú mèo con, sau đó vui vẻ…
Bị mèo “sờ” lại.