Chương 17: Nhà mới.

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếp đó, Dung Tỉnh đi mua tai nghe Bluetooth và thước kẻ.
Việc mua tai nghe diễn ra rất thuận lợi. Thực ra Dung Tỉnh đã ghi nhớ loại mình muốn mua từ lâu, nhân cơ hội này mua luôn hai cái.
Còn quá trình mua thước cũng suôn sẻ.
Cửa hàng văn phòng phẩm gần trường Trung học Tinh Anh số 3 quả thực là một cửa hàng lớn, Dung Tỉnh không tốn nhiều công sức đã tìm thấy một cái thước nhựa khá nhẹ, giá chỉ khoảng 10 tệ.
Nhưng cửa hàng này gần trường Trung học Tinh Anh số 3 nên chuyện gặp mặt học sinh trường này là điều dĩ nhiên.
Mối quan hệ giữa hai trường Trung học Tinh Anh số 1 và số 3 khá kỳ lạ, bề ngoài tưởng chừng thân thiết nhưng thực chất, do cạnh tranh, ít nhiều vẫn có chút địch ý. Trong mấy kỳ thi hai năm gần đây, học sinh Tinh Nhất luôn dẫn đầu nên sự đối địch giữa hai trường càng gay gắt.
Đồng phục trường Trung học Tinh Anh số 1 trên người Dung Tỉnh quá nổi bật. Sau khi thấy anh, học sinh trường Trung học Tinh Anh số 3 chụm đầu thì thầm, trong đó không thiếu những lời nói mỉa mai.
Dung Tỉnh không để tâm, bình thản mua thước nhựa.
Lúc anh đang định cầm thước rời đi thì một giọng nói lớn vang lên từ sau lưng: “Tôi còn tưởng ai chứ, đây không phải kẻ vạn năm đứng thứ hai của Tinh Nhất sao?”
Dung Tỉnh khẽ nhíu mày, liếc nhìn thấy một đám học sinh Tam Trung đang vây quanh.
Người nói chuyện là một nam sinh dáng người nhỏ con. Nói xong, cậu ta liếc nhìn cô gái ở giữa với vẻ mặt nịnh nọt. Về phần cô gái được nhóm học sinh Tam Trung ngưỡng mộ kia, ngoại hình hay khí chất cô ta đều nổi bật, chính là hoa khôi của Tam Trung. Cô ta không nói gì, chỉ mỉm cười ngọt ngào để lộ má lúm đồng tiền trên má.
Nhìn kỹ lại thì nét mặt cô ta có ba phần tương tự Dung Tỉnh.
Có người gọi tên cô ta: “Chu Dung Di, cậu có thấy vậy không?”
Chu Dung Di? Khi nghe thấy cái tên này, An Miên trong túi khẽ giật mình, sờ lên gương mặt hơi nóng của mình, cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Vốn dĩ cái tên này chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý, nhưng giờ An Miên đã biết chuyện về cha của Dung Tỉnh và “dì Chu”.
Cậu lén lút ló đầu nhỏ ra, muốn cẩn thận quan sát cô gái kia.
Tiếc là Dung Tỉnh không cho cậu cơ hội này.
Dung Tỉnh không muốn tiếp xúc với cô ta nên bước chân ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, không thèm ngoảnh đầu nhìn lại.
Những gì cần mua đều đã mua xong, thời gian cũng không còn sớm, anh đã lãng phí hơn nửa buổi học tối nay rồi. Dung Tỉnh vừa rời khỏi khu phố mua sắm thì lập tức gọi taxi đi thẳng về nhà.
Mẹ Dung Tỉnh đợi ở nhà rất lâu. Dung Tỉnh đã gửi tin nhắn cho bà, nói rằng tối nay anh ăn với bố, không cần nấu cơm. Bà ra ngoài ăn, vốn muốn tận hưởng một đêm nhưng lại không yên tâm, về sớm đợi đến giờ.
“Này Dung Tỉnh,” bà vừa nghe tiếng mở cửa, lập tức bước ra, “Sao con về muộn thế?”
Dung Tỉnh giơ túi mua sắm trên tay lên và nói: “Con đi mua ít đồ con cần.”
An Miên lo lắng nằm trong túi áo Dung Tỉnh, tưởng tượng phản ứng của mẹ Dung Tỉnh khi nghe con mình đã tiêu hết 20.000 tệ, cậu càng nghĩ càng căng thẳng.
Nhưng mẹ Dung Tỉnh không hỏi Dung Tỉnh mua gì mà cứ hỏi: “Hôm nay con đi ăn cơm với cha, không đến muộn chứ? Không có điểm nào thiếu lễ phép chứ? Ông ấy có hài lòng với thái độ của con không?”
An Miên nghe Dung Tỉnh khẽ hít một hơi, nhìn thấy cặp lông mày khẽ nhíu của anh qua khe hở trên túi.
Vừa nãy gặp phải Chu Dung Di, tâm trạng Dung Tỉnh đã không tốt lắm. Giờ anh lại nghe mẹ hỏi những vấn đề này, tâm trạng Dung Tỉnh phút chốc càng tệ hơn: “Con đương nhiên là lễ phép rồi, lễ phép cực kỳ, ngay cả với dì Chu cũng rất lễ phép.”
Lời nói này có phần bất kính, sắc mặt mẹ anh hơi thay đổi.
Dung Tỉnh không nói thêm gì nữa, đi thẳng vào phòng mình.
“Này, Dung Tỉnh,” mẹ anh nói từ phía sau, “Thằng bé này, sao lại bướng bỉnh thế chứ. Mẹ để con làm hài lòng cha con là vì bản thân mẹ à? Chẳng phải vì tương lai tươi đẹp của con sao. Con có biết bao nhiêu người ngưỡng mộ con, ngưỡng mộ con có một người cha như vậy không?”
An Miên nghe Dung Tỉnh đáp: “Con thà rằng không có một người cha như vậy còn hơn.”
“Đồ bất hiếu! Chẳng lẽ con cũng không muốn có một người mẹ như mẹ sao?”
“Cái này thì không,” Dung Tỉnh lắc đầu, “Mẹ, con chỉ không hiểu, đã đến nước này rồi sao mẹ không ly hôn?”
“Ha! Quả nhiên là một đứa bất hiếu!” Mẹ anh càng mắng hăng hơn: “Có đứa con nào như con, lại muốn cha mẹ mình ly hôn sao? Chẳng lẽ con tưởng gả cho Vinh Chấn Đức là chuyện dễ dàng sao?”
Dung Tỉnh xoa trán, không muốn tranh cãi thêm nữa.
Những trận cãi vã tương tự đã xảy ra vô số lần kể từ cái ngày anh còn nhỏ và phát hiện ra sự thật về gia đình này. Mối quan hệ mẹ con cũng từ những lần cãi vã này mà càng trở nên tồi tệ hơn. Dung Tỉnh thường xuyên tự hỏi, liệu lúc mẹ anh cưới cha anh, bà không biết chuyện dì Chu, hay thực ra đã biết tất cả rồi?
“Mẹ, cha rất hài lòng với thái độ của con.” Cuối cùng, Dung Tỉnh nói: “Con muốn học bài tối nay, chúng ta đừng nhắc đến ông ấy nữa, được không?”
Sau đó anh đi vào phòng ngủ, ngăn cách tiếng của mẹ mình từ bên ngoài cửa.
Hạt Nhỏ nhân cơ hội lẻn vào, quấn quýt quanh chân anh, kêu meo meo.
Dung Tỉnh ôm Hạt Nhỏ đến bên cột cào móng, sau đó quay về bàn học, lấy An Miên ra khỏi túi.
Ánh mắt An Miên vẫn hướng về phía phòng khách, hiển nhiên vẫn còn để tâm đến cuộc cãi vã vừa rồi giữa Dung Tỉnh và mẹ.
“Không sao đâu,” Dung Tỉnh lại an ủi ngược lại, “Giữa mẹ con, cãi vã là chuyện thường tình mà.”
An Miên không biết phải nói sao. Mẹ con cãi nhau là chuyện thường tình, nhưng phần lớn đều là những vấn đề nhỏ nhặt. Bình thường giữa hai mẹ con sao có thể cãi nhau gay gắt như vậy?
Tuy rằng… An Miên không rõ bình thường giữa hai mẹ con sẽ ở chung như thế nào.
Cậu khẽ gãi đầu, làm hai phiến lá nhỏ trên đỉnh đầu khẽ rung rinh, không khỏi cố gắng hồi tưởng lại gương mặt của mẹ mình. Một lúc sau, An Miên có phần thất vọng, cậu chẳng thể nhớ nổi mẹ mình trông như thế nào.
An Miên không nhịn được hỏi: “Vậy Chu Dung Di kia là…”
“Là em gái cùng cha khác mẹ của tôi.” Dung Tỉnh vừa nói vừa tháo đống giấy gói ngôi nhà hai tầng kia ra: “Tình trạng này của gia đình tôi cũng chẳng phải ngày một ngày hai, không sao đâu, cậu không cần để tâm.”
Vừa nói, anh vừa ôm tòa biệt thự nhỏ phong cách phương Tây đặt lên bàn, để dựa vào tường, cười nói: “Đến xem chỗ ở mới của cậu một chút đi.”
Quả nhiên sự chú ý của An Miên bị thu hút, cậu lắc lắc cặp lá nhỏ trên đầu, chậm rãi bước tới tòa nhà nhỏ phong cách phương Tây.
Chiều cao của tòa nhà nhỏ hai tầng chỉ khoảng mười centimet, đặt trên bàn của Dung Tỉnh cũng không chiếm nhiều diện tích. Nhưng đối với An Miên, đây thực sự là một căn biệt thự vô cùng rộng rãi, cậu phải ngửa đầu lên mới thấy rõ toàn bộ.
Xung quanh ngôi nhà có khu vườn, vòng ngoài cùng là hàng rào gỗ nhỏ, thảm cỏ xanh mướt được làm từ nhung, rất êm chân. Giữa bãi cỏ còn có một cái ao, tuy chỉ là một vũng keo nhỏ màu xanh lam nhưng nhìn rất thích mắt.
Đương nhiên khu vườn này chỉ là phụ, bản thân biệt thự mới là điều đáng kinh ngạc hơn cả.
Tầng một có phòng khách rộng, được trang bị đầy đủ từ bàn trà, ghế dài, ghế lười, có đủ cả, thậm chí trên bàn trà còn có một bộ ấm trà tinh xảo đầy đủ. An Miên có cảm giác như mình vừa bước nhầm vào Đại Quan Viên*, lúc thì cậu sờ chỗ này một cái, lúc lại chạm chỗ kia một chút, lúc thì leo lên ghế ngồi, khi lại lăn trên sofa, hai phiến lá nhỏ vẫy vẫy như đuôi cún con, vui vẻ không tả xiết.
Thấy dáng vẻ vui thích của An Miên, Dung Tỉnh không khỏi khẽ cong khóe miệng.
Trong lúc An Miên bắt đầu bước lên tầng, Dung Tỉnh đã lén lấy đĩa gia vị nhỏ ra khỏi túi, lặng lẽ đặt nó bên cạnh biệt thự nhỏ, bày sát vào nhau.
Anh vẫn không tin, muốn xem xem cuối cùng An Miên thích cái nào hơn.
Khi Dung Tỉnh một lần nữa chuyển tầm mắt sang An Miên – người đang một mình vui vẻ trong biệt thự kia, anh thiếu chút nữa bị cảnh tượng trước mắt làm cho sốc.
An Miên đang nghiên cứu nhà vệ sinh ở tầng hai của tòa biệt thự phong cách phương Tây.
An Miên mở nắp bồn cầu trong nhà vệ sinh, gần như thò cả đầu vào, cẩn thận nghiên cứu cấu tạo của bồn cầu.
“Cậu đang làm gì đấy?” Chứng yêu sạch sẽ của Dung Tỉnh lại tái phát, anh không nhịn được cảm thấy cả người khó chịu.
An Miên ngẩng đầu, vô tội nhìn anh: “Cái bồn cầu này hỏng rồi, không dùng được.”
Nói thừa à! Dung Tỉnh nhất thời không biết phải nói gì.
Nếu cái biệt thự mini này có thể giải quyết được vấn đề hệ thống nước, vậy thì chắc chắn đó không phải là chuyện mà hai mươi nghìn tệ có thể giải quyết được.
Thế nhưng An Miên lại không nghĩ như vậy, cậu cảm thấy hai mươi nghìn tệ là quá nhiều: “Đây là 20.000 tệ đấy!”
Dung Tỉnh không nhịn được xoa trán: “Trước hết thì cậu có cần đi vệ sinh không?”
An Miên lắc đầu quả quyết.
Là một học thần tràn đầy tinh thần nghiên cứu học hỏi, An Miên đã xác định tuyệt đối bản thân không có loại nhu cầu sinh lý như vậy ngay từ sáu giờ đầu tiên sau khi biến thành dáng vẻ này.
“Vậy bồn cầu kia hỏng thì cứ hỏng đi,” Dung Tỉnh an ủi, “Dù sao cậu cũng không cần đi vệ sinh.”
An Miên gật đầu, tạm thời đồng ý với quyết định này. Cậu gác lại sự nuối tiếc về nhà vệ sinh, bước vào phòng làm việc bên cạnh phòng ngủ ở tầng hai.
Một lát sau, An Miên lấy một quyển sách trên giá xuống, mở ra, giơ trang giấy trắng tinh cho Dung Tỉnh xem: “Trong sách không có nội dung.”
Dung Tỉnh nghẹn lời.
Nói thật thì, việc sách trên giá có thể lấy xuống, lấy xuống rồi còn có thể mở ra như thế này đã là quá cao cấp rồi.
Nhưng cũng không thể trách An Miên quá khó tính được.
An Miên không phải người kén chọn, nhưng tòa nhà này quá giống thật. Lúc mới bước vào, thậm chí cậu còn cảm thấy đây là một căn biệt thự thực sự, bản thân đã trở lại kích thước của một người bình thường. Nhưng những chi tiết vừa rồi trong tòa biệt thự đã nhắc nhở An Miên rằng cậu vẫn chưa quay trở lại. Cậu vẫn là một bé mầm, mà biệt thự trước mắt này trên thực tế chỉ là một món phụ kiện trang trí, một món đồ chơi mà thôi.
Sau khi vui vẻ đến tột độ, tâm trạng An Miên không khỏi trầm xuống đôi chút.
Dung Tỉnh không khỏi trở nên căng thẳng.
Chẳng lẽ An Miên thực sự không thích tòa nhà phong cách phương Tây này sao? Có khi nào cậu thật sự thích đĩa gia vị hơn không?
Thế nhưng sự thật chứng minh anh đã nghĩ nhiều rồi, An Miên chỉ trầm buồn trong chốc lát mà thôi.
Lúc bước vào phòng ngủ nhỏ, ánh mắt An Miên lại sáng lên, cậu vèo một cái nhảy lên chiếc giường mềm mại của mình, ôm lấy chiếc chăn bông tinh xảo, không ngừng lăn lộn trên giường.
Về phần đĩa gia vị đặt ở góc vườn, An Miên có thể nhìn thấy rõ qua cửa sổ. Nhưng sau khi tận hưởng sự êm ái của chiếc giường rồi, ai lại muốn ngủ trong một cái đĩa chứ?
Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được lại lấy kính lúp ra, quan sát tỉ mỉ dáng vẻ vui mừng của An Miên trong phòng.
Sau đó anh thấy, một cục đất rơi ra từ quần của An Miên, đáp xuống ga trải giường nhỏ.
Dung Tỉnh lập tức sợ hãi tột độ, cả mặt lập tức đen như đáy nồi.
Tay anh nhanh như chớp, duỗi vào qua cửa sổ, kéo An Miên ra một cách chính xác, nghiến răng thốt ra hai chữ: “Tắm rửa.”
Tắm rửa! Phải đi tắm ngay! Quần áo cũng phải giặt!
Còn về việc tắm rửa như thế nào thì…
Dung Tỉnh liếc nhìn cái đĩa gia vị màu xanh, không khỏi trầm ngâm.
Nhìn kỹ lại thì, đây chẳng phải một cái nhà tắm hoàn hảo đấy sao?
Còn quần áo mới của An Miên… sao phải có quần áo mới? Rõ ràng là quần áo hiện tại của cậu khô nhanh như vậy, chỉ cần giặt là được!
*Đại Quan Viên (大观园) là một khu vườn hư cấu trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng