Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 18: Tắm rửa
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tắm, tắm, phải đi tắm ngay lập tức!
Với suy nghĩ kiên quyết đó, Dung Tỉnh đổ nước ấm vào chiếc đĩa gia vị nhỏ, rồi liếc nhìn An Miên đang đứng cạnh.
An Miên không khỏi che mặt, “Nhất thiết phải tắm sao?”
“Nhất định phải tắm!” Dung Tỉnh khẳng định, chuyện này không cần phải nghi ngờ gì nữa.
An Miên vẫn ngần ngại giãy dụa, “nhưng mà không phải tớ không muốn tắm, chỉ là cậu đừng nhìn tớ chằm chằm như vậy được không?”
Dung Tỉnh nhếch mép, nhìn cậu với vẻ mặt như thể đang nói “cậu đùa tôi đấy à?”, “Cậu nhìn lại xem bây giờ cậu lớn cỡ nào? Cậu nghĩ tôi có thể thấy được gì chứ?”
Đây là vấn đề lớn hay nhỏ sao?
An Miên không khỏi bĩu môi phản bác, “Rõ ràng cậu cũng không muốn thay quần áo trước mặt tớ, vậy mà lại muốn tớ tắm trước mặt cậu? Cậu không thể như vậy được, cái con người cậu… A!”
Dung Tỉnh trực tiếp nhấc An Miên lên, thả cả cậu lẫn quần áo vào nước.
Đằng nào thì quần áo cũng phải giặt.
“Không tắm nữa thì nước sẽ nguội mất.” Dung Tỉnh lạnh mặt nói.
An Miên vô cùng tức giận, cảm thấy tủi thân tột cùng, nước mắt lưng tròng. Sao có thể như vậy, sao Dung Tỉnh có thể đối xử với cậu như thế chứ! An Miên ôm gối, cả người không kìm được chìm xuống, phun bong bóng lách tách.
Dung Tỉnh dùng ngón tay chọc chọc cậu, “Được rồi, tắm xong thì thôi.”
An Miên ôm lấy ngón tay anh, giận đến mức không kìm được há miệng cắn một cái.
Dung Tỉnh chỉ thấy hơi nhột, bật cười thành tiếng, “Tôi chỉ nhúng cậu vào nước thôi mà cậu đã không vui đến vậy rồi? Cậu đoán xem tôi tắm cho Hạt Nhỏ như thế nào?”
An Miên nhớ lại cảnh người khác tắm cho mèo mình từng thấy, nhớ lại mấy con mèo bị túm gáy giãy dụa bất lực thế nào, không khỏi rùng mình. Chẳng lẽ Dung Tỉnh cũng muốn túm cổ cậu lên tắm? Không không không, cậu không phải mèo, cậu cũng không ghét tắm, chẳng qua cậu không muốn Dung Tỉnh nhìn thôi mà.
Một lúc sau, An Miên mới chậm rãi đứng thẳng dậy, ló đầu ra khỏi nước, bắt đầu ngoan ngoãn xoa xoa bộ quần áo đang mặc, rồi mặc quần áo tắm.
“Cậu cứ thế mà tắm à?” Dung Tỉnh dở khóc dở cười, “Cởi quần áo ra.”
“Không, tớ không… tớ không muốn…” Giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt An Miên, cậu tủi thân như cô gái nhà lành bị kẻ ác bắt nạt vậy.
Dung Tỉnh thấy cậu như vậy, không khỏi thở dài, “Tôi đã nói rồi, dáng vẻ này của cậu đúng là khiến người khác muốn bắt nạt mà.”
“Không phải bây giờ cậu đang bắt nạt tớ đấy à!” An Miên khóc, An Miên khóc thật rồi.
Dung Tỉnh chợt cảm thấy mình đúng là một kẻ bắt nạt thực sự.
“Đừng khóc,” anh đau đầu nói, “không phải tôi chỉ muốn cậu đi tắm thôi à?”
An Miên khóc tỉ tê lên án, “Tớ bảo cậu đừng nhìn tớ, vậy mà cậu lại ép tớ cởi đồ!”
Đây thực sự là đang bắt nạt cô gái nhà lành đấy à? Dung Tỉnh cảm thấy hơi buồn cười nhưng lại mơ hồ nhận ra có lẽ hình như mình thực sự làm sai. Rõ ràng lúc trước anh còn tự nhủ không nên bỏ qua cảm nhận của An Miên, vậy mà sao lại quên mất rồi? Đều là do bệnh sạch sẽ gây họa, quá mức vội vàng.
Dung Tỉnh vươn tay, nhấc đĩa gia vị nhỏ lên.
An Miên chỉ cảm thấy chỗ tắm của mình lắc lư một cái, nước bên trong suýt nữa thì văng tung tóe ra ngoài, cậu sợ đến mức vội nắm chặt thành bồn tắm.
Dung Tỉnh đặt chiếc đĩa gia vị nhỏ lên ngăn tủ đối diện, cao hơn tầm mắt một chút, “Được rồi, giờ tôi không nhìn nữa, cậu yên tâm chưa?”
An Miên ló đầu nhỏ ra khỏi mép đĩa gia vị, nhìn Dung Tỉnh bên dưới.
Dung Tỉnh mỉm cười với cậu, sau đó quay lại bàn học, lục sách vở trong cặp ra, bắt đầu hoàn thành bài tập của ngày hôm nay.
An Miên nhìn bóng lưng anh, hơi thở phào nhẹ nhõm. Vẫn may, vẫn may, dù Dung Tỉnh chưa nhận lỗi với cậu nhưng tám phần mười là anh đã biết mình sai rồi, rốt cuộc không định nhìn cậu chằm chằm nữa.
Vừa nãy thật là quá đáng, quá đáng lắm luôn á!
Trong lúc An Miên không ngừng thầm phàn nàn, cậu cảm thấy má mình không khỏi ngày càng đỏ ửng.
Thật là, sao có thể như vậy chứ… Chẳng lẽ bây giờ cậu bé tí xíu như vậy thì có thể không cần để tâm đến chuyện riêng tư nữa sao? Chẳng lẽ quần áo của một người chỉ cao có hai centimet thì không phải quần áo nữa hả, có thể tùy tiện cởi trước mặt người khác?
An Miên đỏ mặt hừ hừ, sau đó lại cẩn thận nhìn xuống để chắc chắn rằng Dung Tỉnh thực sự đã bắt đầu nghiêm túc làm bài.
Sau đó An Miên thoáng thở phào, bắt đầu chậm rãi cởi cúc áo mình.
Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật sách của Dung Tỉnh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng mèo con kêu hai tiếng.
An Miên cởi quần áo mình ra, nghiêm túc giặt giũ, vò mạnh hai ống quần bám đầy bụi đất. Cẩn thận nghĩ lại thì, cậu lưu lạc đến nông nỗi này tất cả là lỗi tại cái ống quần. Giặt, tuyệt đối phải giặt thật sạch sẽ.
Sau khi giặt giũ quần áo xong xuôi, An Miên vắt bộ quần áo lên mép bồn tắm nhỏ của mình rồi mới tắm rửa cho bản thân sạch sẽ.
Tiếng sột soạt khi đầu bút lướt trên giấy của Dung Tỉnh chợt dừng lại, mà An Miên hoàn toàn không phát hiện. Chẳng biết từ khi nào Dung Tỉnh đã không kìm được ngẩng đầu lên, lặng lẽ đưa mắt nhìn chiếc đĩa gia vị nhỏ.
Nhưng Dung Tỉnh cũng không bước tới nhìn An Miên. Từ góc nhìn của anh, chỉ có thể thấy quần áo đang vắt ngoài mép đĩa, thỉnh thoảng anh thấy cái đầu lắc lư bên trong, thấy mấy cọng tóc nghịch ngợm trên đỉnh đầu ấy.
Khi thấy những điều này, tâm trạng Dung Tỉnh chợt trở nên kì lạ.
Rõ ràng lúc anh bảo An Miên đi tắm, bảo An Miên cởi đồ, suy nghĩ của anh vô cùng trong sáng, cơ bản là không có bất kỳ ý nghĩ linh tinh nào, cảm giác chẳng khác nhấc mèo đi tắm là bao. Nhưng sau khi nghe theo yêu cầu của An Miên, lại thấy bộ quần áo đang được phơi bên ngoài chiếc đĩa gia vị, thấy mấy lọn tóc trên đầu đối phương, không hiểu sao trong lòng bắt đầu có chút rạo rực.
Chuyện này không bình thường, quá kì lạ, Dung Tỉnh chạm vào gò má mình, phát hiện nhiệt độ nơi đó hơi cao, thực sự quá khó hiểu.
Thậm chí còn có một vài cảnh tượng không hay chạy ngang đầu anh.
Bởi không thực sự thấy An Miên nên những suy nghĩ “không hay” kia không phải nghĩ về bé mầm đang trong chiếc đĩa gia vị kia, mà là… về An Miên nguyên bản, về cơ thể đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện kia, về vị thần tối cao chiếm giữ trái tim anh hơn một năm qua.
Hầu kết Dung Tỉnh không kìm được khẽ động.
Anh chợt phát hiện một điều vô cùng rõ ràng, trong lòng anh, bé con vừa mềm mại vừa bám người này với vị thần tối cao đang hôn mê trong bệnh viện kia không hoàn toàn giống nhau.
Tuy bất kể là An Miên nào đi chăng nữa thì vẫn là bản thân An Miên nhưng cảm giác đem đến cho Dung Tỉnh quả thực không giống nhau.
Đây không phải chỉ bởi vị thần tối cao vốn dĩ lạnh lùng hơn mà nhóc con trước mắt mềm mại bám người, không phải kiểu khác biệt tính cách. Trên thực tế, hai ngày này Dung Tỉnh vẫn luôn nghi ngờ, có khi nào vị thần tối cao thực ra chưa từng lạnh lùng hay không, dù sao hiểu biết của anh về vị thần tối cao nguyên bản là bằng không, có lẽ tính cách hiện tại mà bé con này thể hiện mới là tính tình vốn có của An Miên.
Sở dĩ anh cảm thấy hai bên có sự khác biệt có lẽ chỉ là do… nhóc con quá nhỏ, không tiện bắt nạt.
Đúng vậy. Dung Tỉnh chợt nhận ra, thực ra mỗi lần anh nói “cậu dễ khiến người ta muốn bắt nạt” kia đều cực kỳ không cam lòng. Chẳng lẽ anh muốn bắt nạt bé con này thật? Không phải mà, bé con nhỏ xíu như vậy, dùng hai ngón tay xoa nắn một hồi đã kêu ầm lên, người anh muốn bắt nạt hẳn là cậu nhóc trong bệnh viện kia kìa.
Anh muốn nhéo má cậu nhóc đó, muốn nắm tay tên nhóc đó, muốn tiếp xúc nhiều hơn nữa, mà không phải chỉ đơn giản là dùng ngón tay chọc bé mầm trước mắt.
Nhưng suy nghĩ của anh, có thật là chỉ có vậy thôi sao?
Dung Tỉnh không kìm được nuốt nước miếng, hít một hơi thật sâu, hai má ngày càng nóng bừng lên.
Dường như có điều gì đó không đúng lắm…
Đương lúc Dung Tỉnh suy nghĩ miên man thì chợt có tiếng nước truyền tới từ chiếc đĩa gia vị trên giá sách, đầu nhỏ của nhóc con ló ra, vừa khéo chạm mắt Dung Tỉnh.
Không hiểu sao Dung Tỉnh chợt cảm thấy chột dạ, theo phản xạ muốn dời tầm mắt nhưng lại buộc mình kìm lại, cố vờ trấn tĩnh: “Sao thế?”
“Tớ tắm xong rồi.” An Miên nói.
“Ừm, vậy là được rồi.” Dung Tỉnh gật đầu, “Nếu tắm rửa sạch sẽ rồi thì đi ra thôi, nhân lúc nước còn chưa nguội.”
An Miên khẽ nhíu mày, đưa tay lên kéo kéo quần áo bên cạnh, “Quần áo còn chưa khô mà.”
Dung Tỉnh quay đầu lại bắt đầu tìm xung quanh xem có cái gì có thể giải quyết vấn đề quần áo trước mắt không. Lát sau, Dung Tỉnh tìm được một cuộn khăn giấy.
Vừa cầm cuộn giấy lên, Dung Tỉnh đã nghe tiếng mèo kêu.
Không biết Hạt Nhỏ đã qua bên này từ lúc nào, thích thú nhìn chiếc đĩa gia vị nhỏ trên tủ, thậm chí còn đưa tay ra muốn chộp lấy.
An Miên hoảng hốt tạt nước qua chỗ bé mèo. Đại ca, bình thường anh nhào nặn em còn chưa tính, giờ quần áo em còn đang phơi bên kia, anh ngàn lần vạn lần đừng nhào loạn nha.
“Meo!” Hạt Nhỏ không vui, càng muốn vươn vuốt ra mò.
Kết quả vuốt nhỏ còn chưa kịp duỗi ra, mèo ta đã bị người khác túm gáy lên rồi.
“Meo~” Hạt Nhỏ vừa thấy Dung Tỉnh, tiếng kêu lập tức trở nên mềm mại.
Dung Tỉnh đặt một khúc khăn giấy bên cạnh chiếc đĩa gia vị, sau đó thả mèo con trong tay ra khỏi phòng, “Đi đi, đừng quậy nữa.”
An Miên chớp mắt, duỗi tay chạm vào đống khăn giấy kia.
Hình như, có lẽ, Dung Tỉnh muốn cậu tạm thời coi cái này như quần áo mới? An Miên không kìm được nước mắt rơi ướt má, cảm thấy cuộc sống này quá mức gian nan.
Nhưng nước đã bắt đầu hơi lạnh rồi nên việc ngâm mình luôn trong đó là chuyện không thể.
An Miên nhân lúc Dung Tỉnh thả mèo ra ngoài, chớp lấy thời cơ nhảy ra khỏi chiếc đĩa gia vị, quấn chặt một vòng giấy lớn quanh mình.
Lát sau, Dung Tỉnh quay lại.
Anh thấy trên tủ xuất hiện một thứ gì đó mới mẻ, trông như nhộng tằm, không khỏi dở khóc dở cười: “Cậu có cần phải như vậy không? Quấn chặt như thế làm gì?”
Cả người quấn chặt trong khăn giấy tới mức này, chẳng những không có tí sức quyến rũ nào, trái lại nom còn hơi buồn cười.
An Miên nghiêm túc gật đầu, cần chứ, đương nhiên là phải như này rồi. Phải bọc kín một chút mới được, chỉ là hoạt động bất tiện tí thôi.
Dung Tỉnh bất đắc dĩ nhấc bé “nhộng tằm” quay về biệt thự hai tầng, sau đó đổ nước trong chiếc đĩa gia vị đi.
Rồi anh lấy máy sấy tóc ra.
An Miên không khỏi hồi hộp khi thấy máy sấy tóc.
May mà Dung Tỉnh không định dùng máy sấy sấy cậu cho khô mà cầm qua thổi vào bộ quần áo cậu mới thay ra.
Dù sao thì cũng chỉ là một bộ quần áo nhỏ xíu xiu, sấy chưa đầy hai phút đã khô.
Dung Tỉnh đặt quần áo nhỏ vào phòng ngủ của An Miên.
An Miên nhanh chóng cầm lấy quần áo của mình, cuốn cả khăn giấy chui vào chăn. Đệm chăn lay động, An Miên cũng thuần thục mặc quần áo vào người. Lát sau, một bé con sạch sẽ sáng lấp lánh chui ra khỏi chăn.
Dung Tỉnh vứt đống giấy cậu “thay” ra, lấy kính lúp cẩn thận quan sát nhóc con, càng nhìn càng thấy hài lòng, “Tốt lắm, sau này ngày nào cũng tắm như vậy.”
An Miên không khỏi đỏ mặt, “Cũng, cũng đâu cần tắm rửa mỗi ngày, dù sao tớ cũng chỉ là một cái cây…”
Dung Tỉnh nghiêm túc suy nghĩ một lát, nhượng bộ một bước, “Vậy ít nhất hai ngày tắm một lần.”
An Miên gật đầu, đạt được sự đồng tình.
Dung Tỉnh bẻ một mẩu bánh quy đưa cho cậu như một phần thưởng nhỏ, khẽ đặt bánh trước mặt cậu.
An Miên vui vẻ ôm bánh quy trong tay gặm gặm. Tuy không cần ăn uống lắm nhưng cậu vẫn rất thích loại quà vặt nhỏ như thế này.
Cùng lúc đó, Dung Tỉnh lục tìm một túi đồ ăn vặt cho mèo, ném cho Hạt Nhỏ đang kêu meo meo bên ngoài.
Hạt Nhỏ vừa ăn quà vặt của mèo vừa hướng về phía bàn học kêu meo meo.
“Ngoan,” Dung Tỉnh vuốt ve nó, “Nếu mấy ngày nữa mà nhóc ngoan thì anh mua cây cào móng mới cho nhóc nhé.”
Miệng An Miên đang nhai bánh quy rốp rốp chợt khựng lại. Có phải ảo giác không nhỉ? Sao cậu có cảm giác như Dung Tỉnh nuôi cậu không khác nuôi mèo là bao…
Không đúng không đúng, cái gì gọi là “Dung Tỉnh nuôi cậu”, cậu là bạn học của Dung Tỉnh, sao lại dùng từ “nuôi”?
An Miên lại lập tức rơi vào trầm tư.
Dung Tỉnh vừa chăm mèo xong quay lại, anh cầm cái thước mới mua trong tay lên bắt đầu đo chiều cao cho An Miên.
“Đã cao hơn 1.95 cm rồi.” Dung Tỉnh hơi kinh ngạc nói, “Hóa ra cậu cao lên thật à? Lớn cũng nhanh lắm đó.”
An Miên gặm tiếp bánh quy trong tay, gật đầu mắng thầm: Hóa ra cậu vừa mới phát hiện tớ thực sự sẽ cao lên à…
Dung Tỉnh lại đi đo hai chiếc lá nhỏ trên đầu.
Vì đây là lần đầu đo kích thước hai chiếc lá nhỏ này nên hai người không có số liệu so sánh, khó mà xác định được liệu có thay đổi chút nào không. Nhưng bằng trực giác, hai người đều cảm thấy hai chiếc lá dường như lớn hơn trước đôi chút.
“Phát triển tốt quá nha” Dung Tỉnh vui vẻ nói, “Cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng cơ thể ban đầu của cậu nhanh chóng có thể tỉnh lại.”
An Miên đã ăn hết bánh quy, đang định tìm chỗ lau tay thì nghe được những lời này, cậu không khỏi kinh ngạc, “Dung Tỉnh, cậu mong tớ có thể sớm quay lại cơ thể ban đầu sao?”
Dung Tỉnh sửng sốt: “Sao cậu lại hỏi vậy?”
An Miên ngượng ngùng cúi đầu, “Tớ luôn cảm thấy, lúc trước dường như cậu không quá hy vọng tớ có thể nhanh chóng trở lại… Chắc là tớ hiểu lầm rồi, xin lỗi cậu.”
Dung Tỉnh yên lặng hồi lâu.
An Miên bối rối chớp mắt, ngẩng đầu lên mới phát hiện hai má Dung Tỉnh không hiểu sao lại đỏ lên.
Lúc trước Dung Tỉnh quả thực không quá hy vọng An Miên sớm ngày quay lại. Dù biết đã sớm hứa hẹn An Miên nhất định quay trở về trong thời gian ngắn nhất nhưng anh thực sự không nỡ xa nhóc con bám người trước mắt này.
Giờ tâm trạng Dung Tỉnh có chút biến đổi, anh bắt đầu hy vọng tên nhóc trong bệnh viện kia sớm ngày tỉnh lại. Nếu cậu ấy mà không tỉnh lại thì sao mà bắt nạt được đây?
Đương nhiên thì, anh vẫn không nỡ buông bỏ bạn nhỏ bám người trước mặt.
Nhất thời, Dung Tỉnh cảm thấy khó chọn quá, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tức thật, cái nào cũng muốn thì phải làm sao?