Chương 24: Kẻ đứng đầu.

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 24: Kẻ đứng đầu.

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh tượng tiếp theo khiến An Miên sốc nặng, gần như làm sụp đổ thế giới quan của cậu, tinh thần chấn động đến mức đầu óc cậu trống rỗng một hồi lâu.
Sao, sao lại có chuyện như thế này chứ?
Dung Tỉnh, hôn, hôn… Trời ơi, sao lại thế này?
Hình ảnh vô cùng kích thích này không ngừng phóng đại trong tâm trí An Miên, thời gian như ngừng trôi. An Miên không kìm được mà ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu, ôm chặt đôi tai đang nóng bừng, cả gương mặt đỏ bừng.
Luồng sáng xanh trong tâm trí cậu không biết đã biến mất từ lúc nào, cậu quay trở lại phòng ngủ của Dung Tỉnh.
An Miên bỗng cảm thấy căn phòng này tràn ngập hình bóng của Dung Tỉnh, bất cứ chỗ nào cũng đều vương vấn hơi thở của Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh, sao Dung Tỉnh lại có thể làm thế với cậu chứ…
An Miên không kìm được khẽ liếm môi, sắc mặt càng lúc càng đỏ, ngay cả cổ cũng đỏ bừng.
Dần dần, ngay cả làn da trên cơ thể cậu cũng chuyển sang màu hồng. An Miên co người lại, đỏ bừng như tôm luộc, cả người nóng ran.
Hai người là bạn học, rõ ràng chỉ là bạn cùng lớp mà thôi.
Tuy ánh mắt cậu sớm đã dừng lại ở Dung Tỉnh từ lâu nhưng Dung Tỉnh không thể nào cũng có suy nghĩ tương tự với cậu được, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.
Không biết đã qua bao lâu, An Miên hít một hơi thật sâu, rồi lại hít một hơi nữa, đầu óc lúc này mới chậm rãi hoạt động trở lại, bắt đầu suy nghĩ về những vấn đề khác và rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sao cậu lại có thể thấy được cảnh tượng như vậy?
Rõ ràng cậu chỉ ước được quay trở lại cơ thể của mình thôi mà, cậu chỉ muốn biết làm sao để quay lại cơ thể của mình, sao cậu lại thấy cảnh tượng như vậy?
Chẳng lẽ…
Sắc mặt An Miên càng đỏ hơn, cậu không dám nghĩ nữa. Cậu cố gắng coi cảnh tượng đó là ảo giác chứ không phải là cảnh báo hay tiên đoán như cậu từng nghĩ. Sao có thể là cảnh tượng tiên đoán được? Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, Dung Tỉnh cũng không thể nào có những suy nghĩ như vậy đối với mình, đây tuyệt đối chỉ đơn giản là ảo giác mà thôi.
Nhưng không thể như vậy được, cậu không thể ngừng suy nghĩ.
Cậu phải tìm cách quay trở lại cơ thể của mình, cậu phải nắm bắt mọi manh mối. Dù cảnh tượng đó thực sự chỉ là ảo giác đi chăng nữa nhưng dù sao nó cũng là ảo giác xuất hiện sau khi cậu ước nguyện, không thể chỉ đơn giản như vậy được, nhất định là điềm báo nào đó.
Chẳng lẽ cảnh tượng cậu vừa thấy chính là chìa khóa giúp cậu quay trở lại cơ thể của mình?
An Miên khẽ lắc đầu, sắc đỏ và nhiệt độ trên người có làm cách nào cũng không thể giảm bớt, càng lúc càng bối rối.
Cậu không kìm được khẽ chạm lên ngực mình, cảm thấy có đôi chút khó tin. Rõ ràng lần đầu cậu trở thành trạng thái này, cậu đã xác nhận bản thân không hề có nhịp tim, vậy mà sao cậu lại thấy tim mình đập nhanh như vậy? Phải rồi, là do trái tim ấy vẫn luôn nằm trong lồng ngực cậu nhưng hiện tại cậu không cần nhịp tim để duy trì sự sống nữa. Chỉ là, khi cần, trái tim ấy vẫn đập.
Bỗng chợt, chiếc tai nghe bên cạnh khẽ vang lên một tiếng.
An Miên giật mình, suýt nữa thì ngã nhào.
“An Miên?” Sau đó, giọng Dung Tỉnh vang lên trong tai nghe.
Giọng Dung Tỉnh như đang kìm nén điều gì đó, rõ ràng anh đang không vui. Anh cứ chờ An Miên chủ động liên lạc với mình nhưng chờ mãi không được, kết quả là không kìm được mà gọi cho cậu trước. Điều này khiến Dung Tỉnh cảm thấy có đôi chút thất vọng.
Nhưng An Miên đã bị dọa đến gần như ngơ ngẩn cả người, tim như sắp vọt ra khỏi cổ họng.
Giọng Dung Tỉnh nghe có vẻ càng không vui, “An Miên, cậu có ở đó không?”
An Miên giật mình lùi về sau hai bước.
“Annnn Miênnnn” Dung Tỉnh kéo dài giọng.
An Miên kịp thời lấy lại tinh thần, vội vã lao về chỗ cũ, nhanh chóng vồ lấy tai nghe, “Tớ ở đây, Dung Tỉnh, tớ đây,…”
Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm, không kìm được khẽ mỉm cười. Cuối cùng cũng nghe được giọng nói mềm mại này, tâm trạng khó chịu đều tan biến, chỉ còn lại niềm vui khó giải thích.
Nhưng sau đó Dung Tỉnh nhận ra tình hình của An Miên có đôi chút kỳ lạ. Nhịp thở hơi nhanh, giọng nói có phần run rẩy.
“Cậu sao thế?” Dung Tỉnh vội hỏi.
“Tớ, tớ không sao, tớ không sao cả…” An Miên căng thẳng vô cùng, bàn tay nhỏ xíu đầm đìa mồ hôi, thậm chí tai nghe suýt trượt khỏi tay mấy lần, “Dung, Dung Tỉnh, cậu có chuyện gì à?”
Dung Tỉnh khẽ cau mày, “Cậu thực sự không sao chứ?”
“Không sao, không sao, thực sự không sao cả, không có chuyện gì đâu.” An Miên ngượng ngùng rụt rè, sợ Dung Tỉnh phát hiện ra chuyện gì.
“Ồ,” Dung Tỉnh nói, “Thực ra tôi cũng chẳng có chuyện gì.”
An Miên hơi kinh ngạc.
Sau đó Dung Tỉnh nói tiếp, “Sở dĩ tôi gọi cho cậu chẳng qua là vì tôi nhớ cậu.”
…Hở?
An Miên ngớ người, tim đập loạn trong lồng ngực.
Sau đó chỉ nghe “tút” một cái, Dung Tỉnh ngắt cuộc gọi.
An Miên sửng sốt hồi lâu mới nhận ra Dung Tỉnh thực sự đã cúp máy rồi.
Cậu không kìm được mà ôm tai nghe thật chặt, thậm chí còn lắc lắc vài cái. Nhưng một cuộc gọi bị ngắt máy đương nhiên không thể kết nối lại bằng cách lắc vài cái.
Dung Tỉnh thực sự đã cúp máy rồi!
An Miên không phí công lắc tai nghe vô ích nữa mà cậu ngồi xổm xuống, hai tay ôm đầu, khóe mắt ướt lệ.
Cậu vẫn muốn nghe lại giọng của Dung Tỉnh mà. Dù giờ cậu rất căng thẳng, sợ hãi và hoảng loạn nhưng dường như cậu hơi nghiện giọng nói của Dung Tỉnh mất rồi, nghe bao nhiêu cũng không đủ.
Cùng lúc đó, trong khuôn viên trường Trung học Tinh Anh Số 1.
Dung Tỉnh cúp máy, thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bản thân cuối cùng cũng trút được một hơi oán khí. Hừ, chơi chiêu thả thính rồi chạy với anh sao? Vậy để anh đây cũng cho cậu trải nghiệm một chút thứ gọi là thả thính rồi chạy!
Tưởng tượng tâm trạng của An Miên lúc này như thế nào, Dung Tỉnh cảm thấy trong lòng hơi hả hê.
Cơ mà có lẽ An Miên căn bản chẳng thèm quan tâm đến chuyện này, dù sao cậu cũng là vị thần tối cao mà. Nghĩ đến đây, Dung Tỉnh không kìm được lại cảm thấy buồn bực.
An Miên có sốt ruột gọi lại không? Giống như mình hôm qua đã sốt ruột gọi lại hơn hai mươi cuộc ấy.
Dung Tỉnh có hơi hồi hộp mong chờ.
Cơ mà chờ mãi chờ mãi vẫn không thấy phản hồi nào từ phía An Miên, Dung Tỉnh không kìm được càng lúc càng ưu sầu.
Anh thở dài một hơi, lắc đầu, nhìn trái nhìn phải một chút.
Vừa nhìn một cái, Dung Tỉnh không kìm được hơi sửng sốt.
Do anh tưởng tượng à? Sao anh lại cảm thấy các bạn học xung quanh có hơi kỳ lạ?
Ngược lại, các bạn học đều cực kỳ yên lặng, không ồn ào như trước. Nhưng vẻ mặt mỗi người dường như đều giống y nhau, thỉnh thoảng liếc nhìn anh, sau đó hớn hở gõ điện thoại, rồi lại lén nhìn anh một lát.
Đôi lúc, các bạn học còn nhìn nhau nở nụ cười thầm.
Cái nhìn này quá quen thuộc với Dung Tỉnh, quả thực Dung Tỉnh đã quá quen rồi. Mỗi khi mọi người bắt đầu sôi nổi nói chuyện trong nhóm, buôn chuyện về một chủ đề nào đó, họ đều nở nụ cười như vậy, mặt mày hớn hở, ngầm hiểu giống nhau.
Hơn nữa, từ việc thỉnh thoảng họ liếc mắt nhìn Dung Tỉnh một cái, đồng nghĩa với chuyện Dung Tỉnh là trung tâm của vụ buôn chuyện này.
Nhưng Dung Tỉnh liếc nhìn nhóm lớp trên điện thoại, thấy nó vẫn yên tĩnh vô cùng.
Điều này không bình thường, hoàn toàn bất thường. Dung Tỉnh trầm mặc một lát, vẻ mặt không kìm được trở nên có chút vi diệu. Dường như anh hiểu được đã có chuyện gì. Mấy bạn học này ấy mà, có lẽ đã lập một nhóm nhỏ mới rồi.
Dung Tỉnh không thích phỏng đoán vô căn cứ.
Vậy nên Dung Tỉnh xoay người, nhân lúc bạn học ngồi sau chưa kịp phản ứng, nhanh tay nhanh mắt bắt lấy tay đối phương, liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay bạn.
Một cái tên nhóm mới toanh chợt lọt vào tầm mắt Dung Tỉnh - Hội buôn chuyện khẩn cấp về chuyện tình yêu của Dung thiếu.
Đây là cái gì? Tên của cái nhóm khó đỡ này rốt cuộc là thứ gì!
Đương sự bị bắt quả tang còn cười hềnh hệch, không hề chột dạ khi bị vạch trần. Cậu chàng nhanh chóng thoát khỏi tay Dung Tỉnh, bước sang một góc khác, tiếp tục vui vẻ buôn chuyện.
“Các cậu, mấy người này thật là, các cậu nói xem có phải các cậu hết thuốc chữa rồi không?” Dung Tỉnh không kìm được cảm thấy đau đầu.
Các bạn học căn bản không thèm để ý đến lời oán trách của anh mà tiếp tục mặt mày hớn hở, sôi nổi ngất trời.
Còn có người nhỏ giọng chào mời Dung Tỉnh, “Dung thiếu, cậu có muốn tạo một tài khoản phụ rồi lẻn vào không? Chỉ cần cậu giả vờ như không phải cậu, bọn này không ngại đâu.”
Dung Tỉnh nghẹn lời, xin miễn cho kẻ bất tài này.
Mãi đến khi chuông vào học lại reo lên, mọi người mới nghiêm túc trở lại, lần lượt thu lại vẻ mặt vui tươi hớn hở, quay trở về chỗ ngồi.
Nhưng trên nét mặt của mọi người vẫn còn vương chút hưng phấn.
Mãi đến khi giáo viên bước vào với một chồng bài kiểm tra.
Vẻ mặt mọi người tức khắc cứng ngắc lại, bầu không khí đang nóng trong lớp chợt lạnh như băng.
Vấn đề không nằm ở đề kiểm tra trong tay giáo viên, học sinh lớp chọn ở trường trọng điểm sao có thể sợ mấy tờ đề chứ? Vấn đề nằm ở chỗ vẻ mặt cực kì khó coi của giáo viên, quả thực khiến họ bất an trong lòng.
Thầy giáo ngẩng lên, chậm rãi quan sát từng gương mặt, rồi lặng lẽ thở dài, “Đã có kết quả thi tháng trước rồi.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều cảm thấy tim đập thình thịch.
Chỉ có Dung Tỉnh tương đối bình tĩnh, dù sao kết quả thi tháng trước chẳng liên quan gì đến anh, bởi anh đã bỏ thi vì chuyện của An Miên. Nhưng thấy bầu không khí trong lớp nặng nề như vậy, tâm trạng Dung Tỉnh cũng có chút trầm xuống.
Bọn họ là lớp trọng điểm, mỗi học sinh đều là những người đứng đầu với thành tích xuất sắc.
Dù vắng mặt An Miên và Dung Tỉnh thì thành tích tổng thể vẫn ở mức tốt, bầu không khí nặng nề như thế này rốt cuộc là sao?
Dung Tỉnh không kìm được quay đầu lại, liếc nhìn chỗ lớp trưởng. Theo lẽ thường thì sau khi không tính anh và An Miên, lần này vị trí đầu tiên hẳn là của lớp trưởng. Nhưng giờ phút này, sắc mặt lớp trưởng cũng tệ như những bạn học khác.
Thầy thở dài một hơi, bắt đầu phát từng bài một.
Vừa phát, vừa báo thành tích của học sinh cùng với thứ hạng mỗi người đạt được lần này.
Dung Tỉnh càng nghe càng ngạc nhiên.
Sao có thể như thế này? Lần thi tháng này, không phải chỉ anh và An Miên bị ảnh hưởng thôi sao? Anh và An Miên đều vắng mặt, là chuyện bất khả kháng nhưng sao các bạn khác trong lớp lại có thành tích kém đến vậy?
Cuối cùng, người đứng nhất trường không phải bất kì ai trong lớp trọng điểm của bọn họ mà lại là một con hắc mã ở lớp thường bên cạnh.
Top 20 của trường, cũng bị lớp thường lấy mất chín vị trí.
Phải biết rằng bình thường thành tích của họ gần như cách xa điểm số của lớp thường, nếu không bọn họ chẳng thể nào ngồi ở lớp ấy. Nhưng trong kì thi tháng lần này, đa số mọi người lại thụt lùi đáng kể.
Đây mới chỉ là xếp hạng trong trường. Kế đó, giáo viên báo thứ hạng đại khái của bọn họ trong ba trường Tinh Anh, càng lúc càng thảm không dám nhìn. Tinh Nhất hai năm gần đây vẫn luôn áp đảo hai trường còn lại, nhưng lần này vậy mà lại bị Tinh Nhị và Tinh Tam nghiền ép không thương tiếc.
Tóc trên đầu thầy giáo dường như bạc thêm mấy sợi. Lúc trước ông từng nghĩ Tinh Nhất sẽ có tổn thất nhưng ông cũng chỉ cho rằng mất đi hai trụ cột là An Miên và Dung Tỉnh mà thôi. Ai có ngờ cả lớp đồng loạt đi xuống, đây là điều mà không một ai nghĩ tới.
“Nếu kì thi tới còn tiếp tục như thế này, có thể một số bạn sẽ không được ngồi ở lớp này nữa.” Sau khi trả hết bài thi, giáo viên đã nói như vậy.
Không ai đáp lại, không khí trong lớp dường như đặc quánh lại.
Chuông hết tiết đã vang từ lâu nhưng không khí trong lớp vẫn yên tĩnh vô cùng.
Thậm chí mọi người còn quên mất rằng đây cũng là chuông báo tan học, chẳng ai rời khỏi phòng học này cả.
Mọi người đều yên vị tại chỗ của mình, nhìn bài kiểm tra trước mắt, vẻ mặt mờ mịt, bi thương, thậm chí có mấy cô gái đã đỏ hoe khóe mắt.
Những giờ học trước, giáo viên đã giảng bài tập, sửa bài kiểm tra. Cũng không phải là bài quá khó nhưng bọn họ mắc phải không ít lỗi nhỏ nhặt, cơ bản là do lơ đãng nên mới đến mức này.
Tâm trạng của Dung Tỉnh phức tạp hơn các bạn khác nhiều.
Anh dần hiểu được, vì sao mọi người trong lớp lại làm bài tệ đến vậy.
Là do anh. Do anh đã từng bỏ thi tháng, không chút do dự lao ra khỏi phòng thi.
Lúc làm bài kiểm tra tháng không trộn lẫn danh sách, khi ấy những người cùng trong một phòng thi với anh chính là những người bạn học bên cạnh. Dĩ nhiên hành động của anh đã ảnh hưởng đến những bạn học ấy. Nếu anh vì chuyện An Miên không có mặt mà mất hồn mất vía thì những người bạn học này đương nhiên cũng sẽ vì chuyện anh bất chợt trốn học mà mất tập trung. Trong lớp học này, Dung Tỉnh chính là có danh tiếng và sức ảnh hưởng đến vậy.
Dĩ nhiên thì chuyện các bạn bị ảnh hưởng không phải do lỗi của Dung Tỉnh mà vấn đề nằm ở chính bản thân người bạn học đó. Cũng vẫn có nhiều bạn không bị ảnh hưởng gì, ngược lại còn làm bài tốt hơn cả kỳ thi trước. Nhưng với bản thân Dung Tỉnh, anh không kìm được cảm thấy áy náy.
Lớp trưởng là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, đứng dậy vỗ tay một cái thu hút sự chú ý của cả lớp, “Chẳng qua chỉ là một lần làm bài không tốt thôi, đừng làm như trời sập thế chứ. Chúng ta cùng cố gắng học tập chăm chỉ hơn nữa, lần sau lại theo kịp là được.”
Lác đác có tiếng đáp lại, nhưng vẻ mặt mọi người vẫn cứng ngắc như trước, khó có thể miễn cưỡng bản thân để lộ vẻ mặt thoải mái, tự nhiên hơn.
Dung Tỉnh thân là lớp phó học tập, đương nhiên không thể trơ mắt ngồi nhìn tình trạng này tiếp diễn, lúc này anh cũng đứng lên, “Lớp trưởng nói đúng. Chuyện có gì to tát đâu, bài thi lần này tôi còn làm kém hơn mọi người nhiều, mà tôi lại đâu có như các bạn chứ.”
Lời này vừa thốt ra, trong lớp có vài bạn không kìm được mà bật cười.
Dù ai ai cũng biết lần thi này Dung Tỉnh vắng mặt nhưng Dung Tỉnh cũng không để bài thi trắng, anh ngồi trong phòng làm bài mười phút, hoàn thành một vài câu trắc nghiệm. Vậy nên kì thi này Dung Tỉnh vẫn có điểm, điểm số đội sổ của trường.
Nghĩ đến Dung thiếu mà lại đứng chót, nhiều người không còn cảm thấy bản thân thảm đến mức ấy nữa mà thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Các cậu, mấy người không có lương tâm này,” Dung Tỉnh bất lực lắc đầu, “Chỉ biết cười trên nỗi đau của người khác thôi.”
Mọi người phút chốc càng vui vẻ hơn, có người ồn ào nói, “Dung thiếu, cậu là người được hạng nhất từ dưới đếm lên, có phải nên khao mọi người một chầu không?”
“Muốn tôi đãi các cậu,” Dung Tỉnh cười, “Tôi mời mỗi người một cốc trà sữa được không?”
“Được được được! Dung thiếu muôn năm! Trà sữa muôn năm!” Càng lúc càng nhiều người ồn ào, cả lớp nhất thời trở nên vô cùng náo nhiệt, mọi người lại lần nữa cùng nhau cười nói.
Dung Tỉnh cũng không khách khí, lập tức khoác cặp lên vai, chỉ tay ra cửa, “Đi thôi.”
“Dung thiếu, mời trà sữa thật à?”
“Dung thiếu của các cậu đã bao giờ nói suông chưa?” Dung Tỉnh cười.
Cuối cùng, cả một đoàn vui vẻ kéo nhau theo Dung Tỉnh ra khỏi cổng trường.
Không phải mọi người cần cốc trà sữa ấy, nhưng kiểu hoạt động tập thể vui vẻ như thế này thực sự xua tan bầu không khí u ám trước đó.
“Cốc này, cốc này!”
“Dung thiếu, tôi muốn cốc này!”
Mọi người tập trung trước cửa quán trà sữa nổi tiếng nhất thành phố A cách đó một con phố, cả đoàn xếp thành một hàng dài.
Chỉ có lớp trưởng tốt tính, còn khăng khăng muốn nhét tiền vào túi Dung Tỉnh, “Hoạt động tập thể của lớp, sao có thể để cậu tự mình bỏ tiền túi ra?”
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, đành nói một câu chung chung, “Cậu coi thường tôi đấy à?”
Lớp trưởng đứng hình.
Dung Tỉnh tiêu sái xoay người lấy điện thoại ra quét mã thanh toán, nhất thời biến thành một cỗ máy thanh toán vô tình.
Tuy anh là người đãi khách nhưng nói thật bản thân anh thấy cũng khá vui, dù sao lớp cũng chỉ có khoảng hơn hai mươi người, mỗi người một cốc trà sữa cũng không đến nỗi đắt.
Chỉ là anh không thể về sớm như ngày thường, chẳng biết nhóc con có sốt ruột không thôi…
Không không không, anh đang nghĩ linh tinh gì thế?
Dung Tỉnh vội lắc đầu, xóa bỏ những suy nghĩ vừa nảy ra trong đầu. Nếu anh tưởng tượng tiếp dáng vẻ đáng thương cô độc của An Miên một mình trong nhà ngồi chờ anh, chắc chắn anh lại không kìm được muốn gọi cho An Miên.
Lúc trước anh mới thả thính rồi chạy, rõ ràng không chờ được An Miên gọi lại thì thôi, sao anh lại chủ động gọi đi lần nữa được chứ?
Nghĩ tới đây, Dung Tỉnh không kìm được lại cảm thấy khó chịu.
Sao đến giờ này vẫn không chờ được cuộc gọi lại nào chứ? Đúng là vật nhỏ lạnh lùng vô tâm mà.
Cùng lúc đó, trong phòng ngủ của Dung Tỉnh.
An Miên ôm chặt tai nghe trong tay xoa xoa một lúc, nhìn đồng hồ rồi lại xoa xoa.
Hơn năm giờ rồi, chắc Dung Tỉnh sẽ sớm quay về thôi đúng không?
Làm sao bây giờ, sau khi Dung Tỉnh về, cậu biết phải đối mặt với Dung Tỉnh thế nào đây?
An Miên không kìm được dùng tay che mặt lần nữa, hai má cậu đỏ bừng. Nghĩ lại những gì mình đã từng thấy trong ảo cảnh trước đó, cậu chợt thấy cả người nóng ran.
Lại nghĩ, những hình ảnh đó có thể là chìa khóa giúp bản thân quay trở lại cơ thể, nhịp thở của An Miên càng lúc càng gấp, gần như sắp không thở nổi.
Cậu bất giác mím môi, lại không kìm được dùng ngón tay khẽ quẹt môi mình một cái.
Rụt rè e lệ, bờ mi mờ sương.
Bên ngoài chợt vang lên tiếng cửa mở làm An Miên giật mình.
Một lát sau không còn bất kỳ âm thanh nào nữa. Không phải Dung Tỉnh đã về, mà là mẹ Dung Tỉnh ra ngoài.
An Miên dần thả lỏng cơ thể, từ từ ngồi xuống.
Cậu cũng chẳng rõ mình rốt cuộc là thở phào nhẹ nhõm hay đang thất vọng buồn bực. Cậu rất muốn gặp Dung Tỉnh nhưng cũng sợ phải gặp Dung Tỉnh.
Rốt cuộc Dung Tỉnh đối với cậu như thế nào? Nếu Dung Tỉnh cũng thấy cảnh tượng ấy, thấy bản thân cúi xuống hôn An Miên, có phải cậu ấy sẽ cảm thấy ghét bỏ không? An Miên không kìm được che mặt lại, vì những suy nghĩ của bản thân mà mặt ủ mày ê.
Cậu duỗi tay ra, không kìm được lại ôm tai nghe vào lòng.
Giây phút này, cậu chợt thấy rất muốn nghe lại giọng nói của Dung Tỉnh.
Trước cửa quán trà sữa, Dung Tỉnh vừa thành thạo thanh toán vừa oán thầm An Miên trong lòng.
Sao không gọi lại cho tôi, sao vẫn không gọi cho tôi?
Dung Tỉnh dần cảm thấy đây thực sự như một cực hình to lớn, hành hạ anh đến đầy bụng oán niệm.
Để không phải chịu cực hình ấy nữa, anh thậm chí đã bắt đầu cân nhắc đến việc có nên để An Miên ở nhà một mình nữa hay không. Thực ra mỗi ngày đều nhét nhóc con vào túi áo, mỗi giây mỗi phút chỉ cần liếc mắt xuống là thấy được thì tốt biết bao.
Dung Tỉnh lặng lẽ thở dài.
Sau đó anh nghe thấy tiếng ồn ào từ khắp bốn phía.
Không, cũng không phải tiếng cười vui ồn ào của các bạn học, không phải kiểu ồn ào náo nhiệt đó mà là một vài âm thanh không mấy hòa thuận, ngược lại còn phá vỡ không khí hòa thuận trước đó.
Dung Tỉnh quay đầu lại, thấy một vài vị khách không mời.
Là học sinh của Tinh Tam.
“Tôi còn hỏi sao ở đây lại chen chúc một đám như thế, mới đầu còn tưởng ai chứ?” Một học sinh Tinh Tam quái gở nói, “Đây không phải một đám bại tướng dưới tay hay sao?”
Các bạn học nghe vậy lập tức cau mày, nhất thời giương cung bạt kiếm, “Mày nói cái gì?”
Lại thêm một đám học sinh Tinh Tam chừng hai mươi người trùng trùng điệp điệp bước tới từ sau ngã rẽ, tụ lại thành một hội, giằng co với học sinh Tinh Nhất.
Người nói chuyện trước đó tiếp tục quái đản nói, “Kì thi này chúng mày chỉ đạt tới cái đức hạnh đó, chẳng phải là bại tướng hay sao?”
Mọi người sắp bùng nổ tới nơi, nhưng lớp trưởng kiên định đã bước tới, cố gắng làm dịu bầu không khí căng như dây đàn.
Cơ mà với tình huống như thế này sao có thể dễ dàng dịu xuống? Dung Tỉnh cầm điện thoại, lạnh nhạt nhìn nhóm học sinh Tinh Tam kia. Đây cũng không phải cửa hàng văn phòng phẩm mà anh từng gặp ba học sinh Tinh Tam kia, chỗ này cách Tinh Tam rất xa. Một đám Tinh Tam xuất hiện ở đây, tuyệt đối không phải tình cờ đi ngang qua.
Quả nhiên có một bạn cùng lớp hỏi, “Chúng mày ở đây làm gì?”
“Đương nhiên là uống trà sữa rồi, chẳng lẽ chúng mày thầu tiệm này à?” Đám Tinh Tam cười to, “Nhân tiện, xem một đám bại trận ấy mà.”
“Mày…”
Với tư cách là một lớp phó học tập, lúc này Dung Tỉnh cũng phải bước ra để xoa dịu những bạn học đã có phần kích động.
Anh đứng bên người bạn học đó, nhỏ giọng nói một câu, “Đừng dính bẫy.”
Thoạt trông những người này như cố ý tới giễu cợt bọn họ. Mà mấy người họ là học sinh, chứ không phải bọn đầu đường xó chợ, nếu vừa bị khích một cái là nổi nóng, đến lúc đấy người chịu thiệt là chính họ.
“Dù sao trà sữa cũng mua rồi, kệ mấy người rảnh rỗi này đi, chúng ta về thôi.” Dung Tỉnh nói.
Kết quả, khi thấy anh ra mặt, mấy người Tinh Tam càng cười lớn hơn, “Ôi da, đây lại là ai thế? Chẳng phải bạn nhỏ đội sổ đáng thương của chúng ta hay sao? Cậu làm bài thành ra như thế, lại còn mặt mũi ngồi ở trường Tinh Anh, bọn này thấy nhục thay!”
Lời này vừa dứt, ngay cả những bạn học bình tĩnh trước đó cũng không kìm được nổi nóng.
Giễu cợt bọn họ thì thôi đi, lại còn dám cười nhạo Dung thiếu của bọn họ? Đúng là không thể chịu nổi!
Dung Tỉnh chẳng quan tâm, chỉ xem thường liếc nhìn đối phương một cái.
Anh biết người này, thành tích cũng được, một người trong top đầu của Tinh Tam. Lúc còn học lớp 10, cậu ta từng thi khá hơn Dung Tỉnh. Nhưng sau đó Dung Tỉnh chuyên tâm đuổi theo An Miên, tự yêu cầu bản thân mỗi lúc một hà khắc hơn. Đến giờ, ngoại trừ An Miên anh chưa thể vượt qua, những đối thủ cũ này không còn được tính là đối thủ của anh nữa rồi.
“Dù sao thì sau khi lên 11, đây là lần đầu tiên cậu vượt qua tôi nhỉ.” Ánh mắt Dung Tỉnh thậm chí còn để lộ vẻ thương hại, “Không tồi, rất đáng khích lệ, cứ tiếp tục giữ vững. Vì để giữ sự tự tin cho cậu, cứ coi như cậu thực sự tin rằng lần này là điểm số thực của tôi, tôi cũng không ngại.”
“Mày, mày…” Chỉ ba câu ngắn ngủi, đối phương bị Dung Tỉnh chọc cho tức chết, “Đây là thái độ của mày đối với hạng nhất đấy à? Biết điều chút đi, lần này tao là đứng nhất khối phổ thông thành phố A!”
“À, hạng nhất,” Dung Tỉnh lắc đầu, “Chẳng qua là núi không hổ, khỉ xưng vương mà thôi.”
Đối phương cả giận hỏi, “Mày nói ai là hổ ai là khỉ?”
“Dù sao tôi không phải hổ cũng chẳng phải khỉ.” Dung Tỉnh cười nói, “Chẳng lẽ cậu không biết, người thực sự đứng nhất là ai sao?”
Lời này vừa nói ra, không khí xung quanh nhất thời im lặng.
Mọi người ở đây đều biết Dung Tỉnh đang nhắc đến ai. Người thực sự đứng nhất ấy, chắc chắn là An Miên.
Ngay cả đám Tinh Tam kia cũng như thể lập tức mất khả năng tranh cãi.
Đối mặt với Dung Tỉnh, họ có thể không phục, có thể coi thường. Vì suy cho cùng thì ngay từ đầu phong độ của Dung Tỉnh ngang bằng với bọn họ, có thắng có bại, sau đó mới vượt mặt đi lên. Nhưng An Miên không giống vậy. Cái tên An Miên này ngay từ đầu đã là một ngọn núi lớn đè ép trên đầu tất cả mọi người.
“Thế thì sao?” Mãi lâu sau, mới có một học sinh Tinh Tam nói, “Vị thần tối cao đó của chúng mày, nhất định lúc này đang nằm ở một bệnh viện nào đó, chẳng biết có tỉnh lại được không kìa!”
Lời này vừa nói ra, gương mặt Dung Tỉnh vẫn đang mỉm cười như cũ nhưng không khí xung quanh như lần nữa đặc quánh lại.
Không chỉ không khí xung quanh Dung Tỉnh đông cứng lại, ngay cả những bạn học khác của Tinh Nhất cũng lập tức đổi sắc mặt.
Dù trong trường không ai gần An Miên, dù vô số bạn học từng oán thầm tính cách An Miên nhưng không thể nghi ngờ rằng mấy chữ “vị thần tối cao” ấy thực ra đã sớm bám rễ thật sâu trong tim mỗi người ở Tinh Nhất, trở thành tín ngưỡng cao nhất của bọn họ.
Dám nói mấy lời đấy về vị thần tối cao, đúng là chán sống mà.
Dung Tỉnh với gương mặt mỉm cười lạnh tanh, chậm rãi bước về phía trước một bước.
Tất cả các bạn trong lớp đều đồng loạt theo sát Dung Tỉnh, hướng về đám Tinh Tam kia, bước ra một bước.
Đúng lúc đó, An Miên đang trong phòng ngủ của Dung Tỉnh cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Cậu ôm tai nghe thật chặt, ngẩng gương mặt đang đỏ bừng lên, dùng giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại gọi hai tiếng, “Dung Tỉnh…”