Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 23: Mộc Thần và Lời Ước Nguyện
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu yêu đương rồi à?”
Mấy chữ này như sét đánh thẳng vào đầu Dung Tỉnh, khiến anh choáng váng. Quyển vở vừa nhận được cũng rơi thẳng xuống đất cái “bộp”.
Lớp trưởng nhìn anh với ánh mắt càng thêm lo âu.
Động tĩnh lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý của các bạn khác.
Lớp trưởng mặt đầy lo lắng hỏi: “Dung thiếu, không phải chứ, cậu thực sự yêu đương rồi? Đối phương lại còn là bạn cùng lớp ta?”
Lập tức, cả lớp xôn xao, các bạn học vểnh tai lên hóng chuyện.
“Không phải, đừng nói bậy, tôi không hề.” Cuối cùng Dung Tỉnh cũng cúi xuống nhặt lại quyển vở, cảm thấy lồng ngực như nóng bừng bừng.
Sau khi giải thích ngắn gọn xong, anh vội vã xoay người, quay lại chỗ ngồi của mình, né tránh ánh mắt dò xét của các bạn.
Mọi người xì xào bàn tán sau lưng một hồi, sau đó một cô bạn xinh xắn được cử ra. Cô bạn bước tới nói: “Dung thiếu, tớ nghe nói cậu…”
Dung Tỉnh ngước lên lạnh nhạt nhìn cô.
Cô bạn xinh xắn kia lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh toát ra, nhanh chóng ngậm cái miệng chuẩn bị tám chuyện của mình lại.
Dung Tỉnh thu ánh mắt lại, bắt đầu nghiêm túc chép bài.
Nhưng nhóm chat của lớp trên điện thoại đã trở nên náo nhiệt.
“Ôi chao, nãy Dung thiếu nhìn tôi đáng sợ quá, tôi chưa thấy cậu ấy tức giận như vậy bao giờ, tôi sợ đến mức không nói được lời nào luôn. Rốt cuộc tình hình sao rồi, chẳng lẽ lớp trưởng đoán trúng rồi à?”
“Không biết nữa, đừng hỏi tôi, tôi chỉ là một lớp trưởng bé nhỏ chăm chỉ thôi… dù tôi thấy dạo này Dung thiếu đáng nghi thật…”
“Tôi cũng thấy gần đây Dung thiếu đáng nghi thật, có khi yêu thật đấy! Nhưng trong lớp có ai vinh dự được đến vậy nhỉ? Chẳng nhẽ là hoa khôi Tiểu Hồ Điệp lớp mình?”
“Trí nhớ của cậu có vấn đề đúng không, người vừa bị Dung thiếu lườm cho sợ chạy mất chính là Tiểu Hồ Điệp đấy.”
“So với Tiểu Hồ Điệp thì vị thần tối cao có tỉ lệ cao hơn đấy.”
“Vị thần tối cao, ôi…”
“Vị thần tối cao, hê hê…”
“Vị thần tối cao, chậc chậc…”
Dung Tỉnh nhìn tin nhắn nhảy liên tục trên màn hình, tay đang chép bài không khỏi khựng lại.
Ý gì đây? Ý mọi người nói rốt cuộc là sao đây? Rốt cuộc các cậu cảm thấy là An Miên, hay không phải An Miên đây!
Anh không nhịn được, trả lời tin nhắn: “Các anh chị em thân mến, tôi vẫn ở đây.”
Lập tức, nhóm chat im bặt, các anh chị em nhanh chóng im thin thít.
Dung Tỉnh thở ra một hơi, thế giới cuối cùng cũng yên bình rồi, cuối cùng anh cũng có thể tiếp tục tĩnh tâm chép bài.
Nhưng đến tận khi chuông hết tiết lại vang lên lần nữa, Dung Tỉnh mới bất đắc dĩ phát hiện, tuy thế giới yên bình nhưng lòng anh lại chẳng thể bình yên.
Anh có đang yêu không? Anh thích An Miên sao? Anh không biết. Nghĩ đến bản thân lại phải xoắn xuýt cái vấn đề này mà trong lòng An Miên chỉ một mực nghĩ hai người là bạn học, Dung Tỉnh càng mất vui.
Dung Tỉnh vừa cất kỹ quyển vở còn đang chép dở, vừa vô thức chạm vào tai nghe đang đeo.
Rốt cuộc lúc này nhóc con kia đang làm cái gì vậy? Sao mãi vẫn chưa gọi cho anh?
Nếu còn tiếp tục chọc giận anh như vậy, anh càng muốn bắt nạt.
Dung Tỉnh nghĩ đến An Miên bé nhỏ thường nằm trong túi rồi lại nghĩ đến An Miên đang nằm yên bất động trong bệnh viện kia dù anh có làm gì cậu cũng chẳng phản ứng, khiến anh không khỏi trầm ngâm.
…
Lúc này, trong phòng ngủ của Dung Tỉnh, An Miên nhìn chiếc tai nghe trong tay, không nhịn được chạm vào, lúc sau lại sờ thêm cái nữa.
Thực ra thì sau khi Dung Tỉnh rời nhà vào buổi sáng, An Miên đã duy trì trạng thái này từ rất lâu rồi.
Cậu sợ mình lại nhỡ mất cuộc gọi của Dung Tỉnh nên không dám cách xa nửa bước. Cơ mà, tai nghe vẫn yên lặng, không phải hôm nay Dung Tỉnh sẽ gọi cho cậu à?
Cậu ôm tai nghe chặt hơn, dụi má lên một cái. Dù sao thì chỉ cần nghĩ đến trên tai Dung Tỉnh là một chiếc tai nghe khác cậu đã cảm thấy thỏa mãn rồi. Lúc dụi vào tai nghe, cậu cảm giác như mình đang nhẹ nhàng cọ vào vành tai của Dung Tỉnh.
Loại suy nghĩ ấy thực sự khiến người ta đỏ mặt, An Miên không nhịn được, xấu hổ đứng lên.
Chợt tiếng chuông thông báo vang lên, gọi An Miên hồi thần lại.
Chắc Dung Tỉnh đang học tiết hai nhỉ? Một học sinh giỏi như Dung Tỉnh, lúc ở trên lớp chắc chắn là sẽ không gọi điện thoại đâu. Cuối cùng, An Miên cũng lưu luyến buông tai nghe trong lòng ra.
Nhưng nếu có lỡ như thì sao? Lỡ như Dung Tỉnh gọi cậu trong giờ học thì phải làm thế nào? An Miên không nhịn được lại ôm tai nghe theo.
Nếu không phải bé tí xíu như vậy, nếu cậu vẫn ở trong cơ thể của chính mình, lúc này cậu có thể công khai ngồi trong phòng học đó, có thể quang minh chính đại nhìn Dung Tỉnh, cần gì phải lo lắng, bồn chồn như thế này…
An Miên thở dài, chuyển tầm mắt về phía màn hình máy tính đằng sau.
Cậu đặt tai nghe cạnh bàn phím, đảm bảo bản thân sẽ không bỏ lỡ cuộc gọi của Dung Tỉnh ngay cả khi đang dùng máy tính. Sau đó cậu gõ bàn phím, mở danh sách khách hàng ra.
An Miên nhìn thấy một cái tên giữa danh sách – Viện Nghiên cứu Thực vật, Nghiên cứu viên Đổng Văn Lương.
Đây chính là người tài xế tông cậu tối đó.
Nhưng lúc này, đây là một nhà nghiên cứu thực vật, một người có thể giải thích tình huống đang xảy ra với An Miên.
An Miên xoa xoa tay, siết chặt nắm tay, tiếp tục gõ bàn phím.
Giờ cậu đã quen với cách này rồi, tốc độ gõ chữ cũng khá tốt. Đương nhiên là không thể so với trước đây nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận được. Cậu liên hệ với Đổng Văn Lương, giới thiệu bản thân. Dĩ nhiên không phải là với danh tính của một nạn nhân bị Đổng Văn Lương đâm phải mà là nói ra tên của khách hàng trước đó, để chứng tỏ mình được giới thiệu.
Đổng Văn Lương có quan hệ tốt với người giới thiệu, nhanh chóng trả lời lại: “Có chuyện gì thế?”
An Miên theo phản xạ muốn hỏi anh ta có cần trợ lý sắp xếp dữ liệu thí nghiệm không… nhưng giờ chuyện hồi phục quan trọng hơn. An Miên tiếp tục gõ bàn phím: “Tôi muốn hỏi về thực vật.”
“Lúc cậu nhắc đến thực vật, tôi rất phấn khởi,” Đổng Văn Lương hỏi cậu, “Cậu muốn tư vấn điều gì?”
An Miên sờ sờ phiến lá nhỏ trên đầu, trong lòng có đôi chút căng thẳng.
Sau đó cậu tìm thấy một bức ảnh trong máy tính Dung Tỉnh. Đây chính là bức ảnh chụp ba chiếc lá có độ phân giải cao mà Dung Tỉnh mới chụp vào hồi sáng hôm qua. Chiếc lá thứ ba mới nhú một chồi non bé xíu, trông vô cùng mềm mại.
Nay phiến lá nhỏ thứ ba đã lớn hơn nhiều rồi, gần bằng một nửa phiến lá trước đó, có vẻ lớn rất nhanh.
An Miên mở phần mềm chỉnh sửa ảnh ra xử lý một chút, xóa đi phần thân cây nhỏ bên dưới lá, chỉ chừa lại ba chiếc lá nhỏ xíu rồi gửi qua cho Đổng Văn Lương.
Trong suốt quá trình ấy, An Miên vô cùng căng thẳng. Nhưng thực ra cậu cũng chẳng có bao nhiêu hi vọng, dù sao thì mầm cây trên đầu mình quá kì diệu, liệu một nhà nghiên cứu thực vật thực sự biết được sao?
Sau khi Đổng Văn Lương nhận được tấm hình, khẽ thốt lên một tiếng: “Cái cây này trông thoạt qua khá bình thường nhưng nhìn kỹ thì lại rất đặc biệt. Tôi thấy quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra được, cậu chờ một chút, để tôi đi tra tài liệu.”
An Miên chợt càng căng thẳng hơn, cậu liên tục nuốt nước bọt. An Miên không nhịn được quay lại chỗ chiếc tai nghe, ôm chặt lấy nó, tựa như thông qua cách này cậu cảm thấy gần gũi hơn với Dung Tỉnh. Việc ở gần Dung Tỉnh khiến cậu cảm thấy an tâm hơn.
Nửa tiếng sau, cuối cùng Đổng Văn Lương cũng trả lời.
Câu đầu tiên trong thư trả lời là: “Có vẻ như cái cây này không phải một loại có thật.”
Quả nhiên… An Miên thở dài, tâm trạng căng thẳng chợt thả lỏng như trút được gánh nặng rồi lại bỗng chốc cơn thất vọng sâu sắc ập đến ngập tràn trong lòng.
Nhưng ngay sau đó, Đổng Văn Lương đã gửi tới hai tin nhắn nữa. Đây cũng là một bức hình, trong đó là một tác phẩm điêu khắc gỗ.
Trên tác phẩm điêu khắc gỗ có một hoa văn, đó là một cái cây nhỏ, hình dạng của những chiếc lá đó rất giống với những chiếc lá nhỏ trên đầu An Miên chẳng qua chỉ là cành lá rậm rạp hơn mà thôi.
“Đây là vật tổ được một bộ tộc ở Nam Mỹ tôn thờ. Nhiều người tin rằng loại cây này có thật nhưng không may là tôi và đồng nghiệp đến giờ vẫn chưa tìm thấy nó.” Đổng Văn Lương giải thích, “Theo tín ngưỡng của bộ tộc đó thì loại cây này có sức mạnh có thể thực hiện mọi mong ước của con người, miễn là con người cống hiến hết mình để nuôi dưỡng nó. Hằng năm, bọn họ sẽ tổ chức hoạt động cúng tế, thành tâm cầu nguyện với loại cây này.”
Vật tổ? Nuôi dưỡng? Cầu nguyện?
An Miên nhìn những dòng chữ này, cảm thấy nhịp thở của mình ngày càng gấp, tựa như mình đang tiến rất gần đến sự thật vậy.
Cậu vẫn luôn cảm thấy phiến lá nhỏ trên đầu mình rất thần kì nhưng chưa bao giờ cậu nghĩ tới chuyện cầu nguyện với chúng cả.
Không, cũng không đúng lắm. Trong một khoảnh khắc nào đó, lúc mà cậu sắp rời bỏ thế gian này, cậu đã từng ước nguyện. Cậu ước bản thân sống sót, dù có phải trả bất cứ giá nào đi chăng nữa.
Sau đó dường như có một luồng sáng xuất hiện trong đầu cậu, khi mở mắt ra đã là dáng vẻ như hiện tại.
Nhưng quả thực là cậu còn sống, là do những phiến lá nhỏ này đáp ứng nguyện vọng của cậu sao?
Lúc này, An Miên khẽ vuốt ve lá nhỏ trên đầu, không nhịn được lại ước điều ước thứ hai. Cậu muốn trở lại cơ thể mình, cậu muốn biết rốt cuộc phải làm sao mới có thể quay trở lại cơ thể của mình.
Giây phút cậu ước nguyện ấy, một luồng sáng lại xuất hiện trong đầu An Miên.
Lần này An Miên thấy rõ, một quả cầu ánh sáng màu xanh lục, bên trong lấp lánh ba chiếc lá nhỏ xinh.
Ngay sau đó, ý thức của An Miên ngày càng trở nên mơ hồ, bay bổng. Dường như cậu đã vượt qua một tầng mây cao, đến bệnh viện, vào phòng bệnh, thấy cơ thể của mình.
Một tiếng gọi thân thương như kết nối với linh hồn cậu, cảm giác như cậu sắp quay trở lại cơ thể này.
Nhưng vẫn chưa đủ, cậu vẫn chưa thể trở về, còn một số điều kiện cần thiết mà chưa đáp ứng được.
Còn những điều kiện nào cần phải đáp ứng nữa? Lúc An Miên đang suy nghĩ vấn đề này, cậu thấy một người khác đang đứng ngay cạnh giường trong phòng bệnh, nhìn thẳng vào cơ thể cậu.
Điều càng khiến An Miên bất ngờ hơn là, người đó không ai khác ngoài Dung Tỉnh.
Sao lại là Dung Tỉnh được? Dung Tỉnh đang đi học, đang ở trên lớp mà, dù thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ không xuất hiện trong phòng bệnh như thế này được.
Vậy nên An Miên hiểu rằng, cậu thực sự không hề tới phòng bệnh, mọi thứ cậu thấy trước mắt đều không phải thật.
Nhưng đây không phải ảo giác thông thường, bởi Dung Tỉnh đang đứng cạnh giường bệnh dường như rất chân thật, mỗi cái nhíu mày, chớp mắt hay nụ cười ấy đều giống hệt Dung Tỉnh mà cậu biết, không thể có chút nào giả dối được. Đây hẳn là một dạng tiên đoán, nơi cậu được thấy trước một cảnh tượng sẽ xảy ra trong tương lai.
Dung Tỉnh trong tương lai duỗi một tay về phía cơ thể An Miên trên giường bệnh, đầu ngón tay khẽ chạm má An Miên.
Lại muốn nhéo mặt sao? Sao lại thích nhéo mặt đến vậy chứ, An Miên không khỏi tủi thân.
Nhưng không ngờ, Dung Tỉnh lại chỉ dùng đầu ngón tay khẽ vuốt má An Miên, rồi chậm rãi di chuyển lên mí mắt, lên trán, rồi rời xuống cằm… Bàn tay ấy di chuyển nhẹ nhàng chậm rãi, vô cùng dịu dàng, cẩn thận vuốt ve từng tấc da trên gương mặt ấy, rồi khẽ dừng lại trên bờ môi An Miên.
Bầu không khí chợt trở nên có chút kỳ lạ.
An Miên chớp mắt, khó hiểu nhìn Dung Tỉnh, không hiểu anh đang làm gì, hai má cậu nóng bừng khó hiểu.
Giây kế tiếp, Dung Tỉnh thầm thở dài một hơi.
Trong tiếng thở dài ấy dường như chất chứa vô vàn suy nghĩ bộn bề, ngàn vạn nỗi muộn phiền, nhưng cũng xen lẫn một niềm vui sướng như thể cuối cùng anh cũng nhận ra được lòng mình.
Dung Tỉnh chợt cúi người xuống, ghé sát lại gần An Miên đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt ánh lên vẻ cố chấp như muốn nuốt chửng đối phương vào bụng.
Từ từ! Dung Tỉnh? DUNG TỈNH! Rốt cuộc cậu định làm cái quái gì thế!
An Miên chợt hoảng.