Chương 26: Đón nhận

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“An Miên,” Dung Tỉnh thò tay qua cửa sổ căn phòng tầng hai, nhẹ nhàng chọc vào chiếc giường nhỏ, “An Miên?”
Tấm chăn trên giường khẽ rung lên, nhưng An Miên vẫn cuộn mình chặt cứng trong đó.
Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Dung Tỉnh, vẻ mặt càng lúc càng bối rối. Nhóc con này tuy luôn nhút nhát e thẹn, nhưng lúc này có vẻ hơi quá mức rồi thì phải? Hơn nữa, Dung Tỉnh cảm thấy hiện giờ căn bản chẳng có chuyện gì đáng phải e thẹn cả, rốt cuộc nhóc con này bị làm sao vậy?
Anh dùng đầu ngón tay ấn nhẹ vào góc chăn, nhẹ nhàng kéo nó ra.
Tấm chăn bông nhỏ bị kéo, nhưng An Miên vẫn không chịu buông, cả người lẫn chăn cùng lăn xuống sàn.
Một lúc sau, cuối cùng An Miên cũng chui ra khỏi chăn, lộ ra gương mặt đỏ bừng.
Đỏ đến mức này, xem ra là vô cùng xấu hổ.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?” Dung Tỉnh không kìm được mà hỏi cậu.
An Miên cúi đầu, bồn chồn xoa xoa đôi tay nhỏ bé, không nói một lời nào.
Từ lúc thốt ra câu “có lẽ tớ biết một cách có thể giúp tớ khôi phục trở lại” kia, cậu vẫn luôn cảm thấy xấu hổ.
Dung Tỉnh càng lúc càng khó hiểu, “Thế cuối cùng là cách gì cơ?”
An Miên cúi đầu càng thấp, mặt cũng đỏ hơn.
Dung Tỉnh bất lực thở dài, chỉ đành vươn ngón tay muốn nhẹ nhàng xoa mặt đối phương, an ủi nhóc con ấy, để nhóc bình tĩnh lại một chút.
Kết quả, An Miên lại tránh né.
Không những tránh né mà cậu còn chui vào góc ngồi xổm, cả người như sắp khóc vì quá xấu hổ.
Cậu nên nói thế nào bây giờ? Cậu phải nói với Dung Tỉnh về cảnh tượng cậu thấy trong ảo cảnh như thế nào bây giờ?
Nếu cậu nói thật, Dung Tỉnh có cảm thấy chán ghét không?
An Miên không khỏi đưa tay lên sờ những phiến lá nhỏ trên đầu, oán trách mấy phiến lá nhỏ này sao lại để mình nhìn thấy những cảnh tượng đó. Từ lúc nhìn thấy đến giờ, những hình ảnh ấy cứ chiếm lấy tâm trí cậu, khiến An Miên cảm thấy bản thân quá dơ bẩn.
“Cậu không muốn nói à?” Dung Tỉnh kéo ghế ra ngồi xuống trước bàn, nhìn thẳng vào dáng vẻ bé nhỏ của An Miên, giọng điệu bình ổn trở lại, từ tốn phân tích, “Vậy nên, lý do khiến cậu tự nhiên thấy xấu hổ ấy, chính là cái cách đấy à?”
An Miên ôm kín mặt.
“Cái cách đấy rốt cuộc đến mức nào mới khiến cậu thẹn thùng không dám mở lời thế?” Dung Tỉnh thong thả nói, “Cần cậu ra ngoài l*t s*ch nhảy cha cha cha hay sao? Hoặc là bảo cậu ôm ấp, bế bồng người lạ?”
Càng nghe lời suy đoán mà Dung Tỉnh nói, An Miên càng ngại ngùng hơn, cậu chỉ thầm mừng vì đoán không trúng cái nào hết.
“Hay là… liên quan đến tôi?” Dung Tỉnh chợt nâng cao giọng.
Phút chốc, An Miên bị dọa đến hơi giật nảy cả người, ngay cả phiến lá nhỏ trên đầu cũng dựng thẳng lên.
“Ồ, liên quan đến tôi.” Dung Tỉnh có được đáp án chính xác, vẻ mặt có hơi phức tạp, “Vậy rốt cuộc là gì? Cần cậu làm gì với tôi? Hay nói cách khác, cần tôi làm gì cậu…”
“Đừng đoán nữa, Dung Tỉnh…” An Miên thực sự không chịu nổi cảm giác bối rối và căng thẳng khi chờ đối phương đoán đi đoán lại từng lần một nên không thể không nhỏ giọng xin tha, “Đừng đoán nữa, chờ mai đến viện tớ sẽ nói cho cậu biết, nha?”
Dung Tỉnh ngước mắt lên nhìn chăm chú quan sát cậu.
Hai má An Miên vẫn đỏ bừng bừng, vẫn ngượng ngùng e thẹn như cũ.
Nhưng đôi môi của An Miên dường như lại mọng nước hơn thường lệ. Từ nãy đến giờ, cậu luôn bất giác l**m môi mình liên tục.
Khi ánh mắt Dung Tỉnh va phải đôi môi của An Miên thì cậu lại vội nghiêng đầu, hốt hoảng né tránh.
Dung Tỉnh không khỏi suy ngẫm sâu xa, ánh mắt anh càng trở nên thâm trầm.
“Được, vậy chờ mai rồi cậu nói.”
...
Hôm sau là một ngày thứ bảy.
Theo lý mà nói, vào những ngày cuối tuần như thế này rất khó có lý do gì ngoài chuyện học tập để cả lớp tụ hội lại với nhau. Nhưng chẳng biết lớp trưởng lớp 11-1 trường Tinh Nhất có uy lực quá lớn hay các bạn học thực sự có hứng thú với câu chuyện phía sau hai nhân vật tên Dung Tỉnh và An Miên, nhưng tóm lại là ai ai cũng vô cùng nhiệt tình.
Dung Tỉnh mở điện thoại lên, thấy nhóm lớp náo nhiệt sôi nổi, thật sự rất nhức óc.
Mọi người tập trung đông đủ rồi đang cuồn cuộn kéo nhau tới bệnh viện, cùng lắm chỉ khoảng nửa tiếng nữa là sẽ đổ bộ tới.
Mà An Miên vẫn đang lặng lẽ ngồi xổm trong túi áo anh.
Đã lâu rồi anh mới có lại cái cảm giác cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy nhóc con ấy ngay lập tức. Dung Tỉnh không khỏi bật cười, thở dài một hơi, “Lát nữa mọi người tới rồi, cậu vẫn chưa chịu nói sao?”
An Miên kéo lớp vải lót túi áo của Dung Tỉnh che lên đầu như trùm một chiếc mũ, rồi kéo hai bên xuống thật thấp để giấu kín mặt mình.
Dung Tỉnh cũng không ép cậu mà xoay qua nhìn người đang nằm trên giường bệnh.
An Miên lớn vẫn đang lặng lẽ nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, hàng mi dài mềm mại như lông vũ, dáng vẻ điềm đạm bình yên. Dung Tỉnh đứng trước giường nhìn một lát rồi bất chợt duỗi tay ra chạm vào một bên má của người đang nằm trên giường.
Khi đầu ngón tay khẽ cảm nhận được làn da trên gò má, An Miên gần như nín thở.
Sau đó Dung Tỉnh khẽ nhéo má An Miên lớn.
Hóa ra chỉ là nhéo một cái thôi… An Miên thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu căng thẳng cái gì?” Dung Tỉnh hỏi nhóc con trong túi.
An Miên chẳng biết đáp làm sao.
“Hơn hai chục phút nữa là mọi người tới, cậu nên nói rồi chứ.” Dung Tỉnh thấy dáng vẻ cứ như hũ nút của cậu, đành nói thẳng vào chuyện quan trọng hơn, “Cách có thể giúp cậu quay lại cơ thể này rốt cuộc là gì thế?”
Cuối cùng lần này An Miên cũng phản ứng lại đôi chút.
Nhưng sau khi im lặng hồi lâu, An Miên lại không đưa ra lời giải đáp mà hỏi ngược lại một câu có vẻ chẳng liên quan, “Dung Tỉnh, cậu, cậu ghét tớ sao?”
Sống cùng nhau bao lâu rồi mà sao còn hỏi những câu như thế này? Dung Tỉnh khó hiểu đến kinh ngạc, “Đương nhiên là không ghét.”
“Vậy cậu…” An Miên càng kéo lớp vải lót túi xuống thấp hơn, dường như muốn giấu cả người mình đi, “Dung Tỉnh, cậu, cậu thích tớ sao?”
Sau những lời ấy, không khí chợt tĩnh lặng đến mức như nghe được cả tiếng kim rơi trong phòng bệnh.
Dung Tỉnh im lặng một cách khó hiểu rất lâu. Khi Dung Tỉnh lấy lại tinh thần, anh mới cảm thấy hình như vừa nãy mình thậm chí còn quên cả thở, sau lưng cũng đầm đìa mồ hôi.
“Sao tự dưng lại hỏi thế?” Dung Tỉnh đè nén giọng mình, không trả lời mà hỏi lại.
An Miên căng thẳng đến mức run rẩy cả người, “Cậu trả lời tớ trước.”
Dung Tỉnh lắc đầu, anh không nói được. An Miên vậy mà lại hỏi anh loại câu hỏi như này, đúng là khiến anh sốc tận óc.
Không phải mấy hôm trước An Miên vẫn nói hai người chỉ là bạn học thôi sao, giờ lại hỏi một câu như vậy?
“Là kiểu thích giữa bạn cùng lớp sao?” Dung Tỉnh tự giễu hỏi.
An Miên hé miệng.
Nhưng chưa kịp chờ An Miên đáp thì Dung Tỉnh lại hỏi, “Cậu thì sao? Cậu thích tôi không?”
Hai má An Miên lại đỏ bừng.
An Miên lúng túng hồi lâu rồi mới yếu ớt trả lời, “Cái này, cái này không quan trọng.”
“Sao lại không quan trọng?” Dung Tỉnh tức cười, còn hơi thở gấp, “Cậu có thích tôi hay không, nếu chuyện này không quan trọng thì tại sao cậu lại muốn biết tôi thích cậu hay không? Cậu không muốn trả lời thì mắc mớ gì tôi phải nói? Chẳng lẽ trông tôi giống kiểu dễ tùy ý nói ra hơn cậu sao?”
“Không, không phải vậy đâu,” An Miên vội vàng muốn giải thích, “Cái này chỉ bởi vì nếu cậu không thích tớ, chắc có lẽ cậu sẽ không thể hoàn thành chuyện sau đó, không đánh thức tớ được.”
“An Miên cậu nhầm rồi.” Dung Tỉnh tức giận nói, “Cứ coi như tôi không thích cậu, tôi vẫn hôn cậu được mà.”
“…”
An Miên đứng hình bất động.
Cậu chui ra khỏi lớp vải lót túi của Dung Tỉnh, nhìn anh chết lặng, sắc đỏ trước đó biến mất khiến mặt mày cậu cũng tái nhợt.
“Đây là lời cậu muốn nói à?” Dung Tỉnh chỉ vào người nằm trên giường bệnh với vẻ mặt lạnh lùng nói, “Cách để cậu quay lại cơ thể này là tôi hôn cậu, đúng chưa? Cậu vì cái này, sợ tôi không làm được nên mới hỏi tôi thích cậu không?”
“Cậu, cậu…” An Miên lạc cả giọng, “Sao cậu lại biết?”
“Tôi đoán ra từ tối qua rồi.” Dung Tỉnh nói, “Cậu sắp l**m mòn cả môi mình rồi mà tôi còn không đoán ra được sao?”
An Miên vô thức mím môi lại, hốt hoảng đến luống cuống cả tay chân.
“Nếu không phải đã đoán được từ lâu rồi thì sao tôi đủ kiên nhẫn thế, chờ cậu xoắn xuýt đến giờ mới chịu nói.” Dung Tỉnh nhíu mày, nhìn người trên giường bệnh, “Thế giờ tôi phải hôn ai đây, cái cơ thể này sao?”
Vừa dứt lời, năm ngón tay Dung Tỉnh vốn đang đặt trên má An Miên lớn siết chặt lại, nắm lấy cằm của cậu ấy.
Bé An Miên bắt đầu túm lấy áo Dung Tỉnh, cố gắng ngăn anh lại.
Chuyện như thế này không nên dễ dàng diễn ra trong tình huống như vậy… Chưa kể giờ cậu nhận ra được rằng lúc này Dung Tỉnh đang rất giận.
“Cậu hoảng cái gì?” Dung Tỉnh cười lạnh một tiếng, hỏi, “Không phải tôi đã nói rồi sao, cứ coi như tôi không thích cậu, tôi vẫn hôn cậu được. Cậu còn hoảng sợ cái gì?”
Vừa nói, anh vừa đẩy nhẹ tay đang nắm cằm An Miên, nâng gương mặt ấy lên.
Bé An Miên không trả lời được câu hỏi của Dung Tỉnh, đành buông áo anh ra rồi ôm đầu, nhắm chặt hai mắt lại, ngồi xổm xuống. Cảnh tượng tiếp theo, với cậu mà nói là quá mức k*ch th*ch nên cậu chẳng dám nhìn, dù chỉ là ngó qua khe hở trên túi.
Nhưng Dung Tỉnh vẫn chần chừ chưa có động tác kế tiếp.
Anh giận An Miên cứ mãi chậm chạp, đắn đo, giận An Miên thăm dò trái phải, cũng giận chính mình mãi đến giờ vẫn chưa thấu tỏ tâm ý của An Miên. Anh muốn thúc đẩy để hoàn thành nụ hôn ấy bằng sự tức giận như thế này, nhưng khi mọi chuyện đến, anh cũng trở nên căng thẳng.
“An Miên, dù tôi không thích cậu, vẫn có thể hôn cậu.” Dung Tỉnh lặp lại câu nói ấy, không kìm được mà hỏi, “Vậy còn cậu? Cậu có chịu để tôi hôn không?”
Câu hỏi ấy khiến trái tim trong lồng ngực An Miên như nổi trống canh dồn, hình ảnh hai người hôn nhau bắt đầu tua lại trong tâm trí cậu. Nhưng câu mà Dung Tỉnh hỏi lại là vấn đề mà trước giờ An Miên chưa từng nghiêm túc nghĩ tới.
Cậu chỉ mải mê nghĩ đến chuyện Dung Tỉnh có tiếp nhận được hay không, chỉ muốn biết liệu Dung Tỉnh có cảm thấy chán ghét cậu hay không.
An Miên nhắm chặt đôi mắt mình lại, từ chối chứng kiến những gì sẽ xảy ra sau đó, nhưng trong tâm trí cậu không khỏi văng vẳng câu hỏi của Dung Tỉnh.
Liệu cậu có đón nhận nụ hôn ấy không?
Có thể… Chẳng cần nghĩ nhiều, An Miên đã đưa ra câu trả lời khẳng định.
Đương nhiên cậu chịu để Dung Tỉnh hôn rồi, vì, vì cậu thích Dung Tỉnh mà.
Thích, thích rất nhiều.
Cậu đã thích Dung Tỉnh từ ngày mới vào cấp ba, từ ngày đầu gặp gỡ, từ lần đầu Dung Tỉnh chủ động đến bắt chuyện với cậu, cậu đã thích Dung Tỉnh mất rồi.