Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 27: Tỉnh giấc bất chợt
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Miên đã nhận ra tình cảm của mình. Từ khi bắt đầu nảy sinh tình cảm, cậu đã chấp nhận tất cả những va chạm, thậm chí là sự thân mật của Dung Tỉnh.
An Miên không khỏi đỏ mặt lần nữa.
Cùng lúc đó, An Miên lại cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ. Một vầng sáng khác chợt lóe lên trong tâm trí cậu.
Dưới vầng sáng xanh dịu mát ấy, có ba chiếc lá nhỏ đang khẽ rung rinh, dường như thể hiện sự vui mừng.
…Vui mừng? Lẽ nào việc cậu thừa nhận tình cảm của mình lại khiến mấy chiếc lá nhỏ này vui sướng đến vậy?
An Miên bối rối vươn tay, khẽ chạm vào một chiếc lá trên đầu. Chiếc lá nhỏ thứ ba được hai chiếc lá trước bao bọc, giờ đã lớn gần bằng 'anh chị' của mình nhưng lại mềm mại hơn rất nhiều.
Nhưng ngay sau cái chạm ấy, chiếc lá thứ ba khẽ rung lên rồi rơi thẳng xuống.
Hả?
An Miên nhìn chiếc lá nhỏ rụng vào lòng bàn tay, ngây người vì kinh ngạc.
Lá của cậu! Chiếc lá thứ ba mà cậu khó khăn lắm mới nảy mầm được! Rụng rồi!
…
Giờ phút này, Dung Tỉnh vẫn do dự trước giường bệnh, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Anh không còn lựa chọn nào khác vì chính anh cũng đang căng thẳng. Đúng như câu 'nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt'*, ngay từ giây phút đầu tiên anh không thể lấy cớ tức giận để hôn cậu, đã định sẵn anh sẽ không dám tiến thêm bước nữa.
“An Miên…” Dung Tỉnh còn muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng An Miên bé nhỏ trong túi vẫn im lặng, dường như không có ý định trả lời bất kỳ câu hỏi nào của anh. Dung Tỉnh nghĩ có lẽ nhóc con này vẫn còn giận dỗi một chút, nhưng anh lại không dám cúi xuống nhìn.
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào giường bệnh, bóng hình An Miên nằm trên đó chiếm trọn tầm nhìn của anh.
So với dáng vẻ nhỏ xíu của nhóc con kia, An Miên trước mắt rõ ràng chân thực hơn nhiều. Mái tóc ngắn hơi lòa xòa trước trán, làn da trắng ngần, đôi mắt nhắm nghiền cùng hàng mi dài và đôi môi mềm mại ấy, tất cả đều khiến tâm tình Dung Tỉnh trở nên xao động.
Anh vươn tay khẽ vuốt nhẹ bên má đối phương, cảm nhận sự trơn nhẵn, mềm mại trong lòng bàn tay.
Không được rồi, các bạn đã sắp đến nơi, còn chần chừ gì nữa? Dung Tỉnh hít sâu một hơi, quyết định bất chấp tất cả. Dù sao anh cũng chỉ là đang giúp An Miên quay trở lại cơ thể này thôi, chắc không tính là lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn để chiếm tiện nghi đâu nhỉ.
Anh nâng cằm An Miên lên lần nữa, cúi người ghé sát mặt cậu.
Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa thôi.
Nhưng đúng lúc này, An Miên trên giường bệnh lại bất chợt mở mắt.
Dung Tỉnh giật mình ngớ người, hành động đang dở dang phanh gấp lại. Thấy An Miên bỗng dưng tỉnh lại trước mắt, anh không thể tin nổi. Rõ ràng còn chưa hôn mà sao đã tỉnh rồi?
Mà biểu cảm của An Miên lúc này, có vẻ như cũng kinh hoảng không kém.
Quả thực An Miên cũng rất hoảng hốt.
Bởi vì chiếc lá thứ ba của cậu đã rụng xuống, rơi vào lòng bàn tay cậu.
Là lá cây đó! An Miên gào thét trong lòng, lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, vội vã nhìn vào tay mình.
Dung Tỉnh theo phản xạ lùi lại, nhưng phản ứng hơi chậm một chút.
Ngay lúc ấy, có thứ gì đó mềm mại khẽ chạm vào môi anh.
Dung Tỉnh lùi về sau một bước, không khỏi dùng tay che miệng, trái tim trong lồng ngực đập loạn nhịp không ngừng. Rõ ràng chỉ là chuyện trong chớp mắt nhưng cảm giác mềm mại nhẹ nhàng trên môi vẫn mãi chẳng tan.
Mười bảy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên anh trải qua chuyện như thế này.
Dung Tỉnh bất giác mím môi, cảm nhận dư vị còn vương vấn, lòng rối như tơ vò.
Mất mấy giây sau anh mới định thần lại, nhìn dáng vẻ của An Miên lúc này.
Điều đáng giận là dường như An Miên chẳng có cảm giác gì.
An Miên đang nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trống không của mình, không biết đang nhìn gì, vẻ mặt ngơ ngác nghi hoặc.
“An Miên,” Dung Tỉnh không nhịn được, vừa giận vừa lo hỏi, “Cậu sao vậy?”
An Miên ngẩng đầu liếc nhìn anh một cái. Sau đó, gương mặt vốn bối rối nghi hoặc của cậu dần ngập tràn vẻ kinh ngạc.
Kế đó, An Miên vội quay đi, dường như không muốn tiếp tục đối mặt với Dung Tỉnh.
Chỉ riêng ánh nhìn ấy cũng đủ khiến trái tim Dung Tỉnh chợt lạnh giá. Xảy ra chuyện gì vậy, chuyện này hình như không giống những gì nhóc con kia từng kể.
Dung Tỉnh vội nhìn vào túi, nhưng bên trong chỉ còn lại một hạt giống.
Hạt giống màu xanh lá lớn cỡ một hạt đậu tằm, bên trên có hai lá mầm nho nhỏ.
Đây vốn là nhóc con ban đầu sao?
Phút chốc, Dung Tỉnh quên đi chút tức giận, vội vã muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, “An Miên, rốt cuộc cậu…”
Vừa nói được nửa câu thì tiếng bước chân nhốn nháo ngoài hành lang truyền tới.
Đúng lúc này thì các bạn đã đến.
“Dung thiếu!” Mấy bạn tính tình vui tươi bước vào trước, vừa mở cửa đã không ngừng ríu rít chào hỏi Dung Tỉnh. Nhưng vừa nói được hai chữ thì mọi người đã nhận ra tình huống trong phòng bệnh lúc này, nhất thời trầm mặc.
Bầu không khí trong phòng bệnh rất kỳ lạ.
Quả thực An Miên đã tỉnh lại, đang nửa ngồi trên giường nhưng tầm mắt lại đang nhìn vào một góc không người.
Còn Dung Tỉnh đứng cách giường bệnh một bước, dùng mu bàn tay che miệng, biểu cảm hoảng hốt.
Dù Dung Tỉnh nhanh chóng che giấu nét hoảng hốt ấy, buông tay xuống nhưng sự kỳ lạ trong giây lát đó vẫn khắc sâu vào đôi mắt mỗi người trong lớp.
Xảy ra chuyện gì thế? Cãi nhau à? Các bạn học đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh làm như không thấy ánh mắt dò hỏi của mọi người, cố bình tĩnh chào hỏi, “Mọi người tới rồi.”
“Đúng vậy, bọn này tới rồi đây.” Các bạn cười gượng, lời nói lộ vẻ lúng túng.
Dù sao họ cũng không phải tới gặp Dung Tỉnh mà tới thăm An Miên, nhưng An Miên lại chẳng để ý tới bọn họ, thậm chí còn không thèm liếc nhìn họ một cái, thật là ngại.
Cuối cùng, lớp trưởng lấy mình làm gương, chủ động bước tới trước mặt An Miên, đặt hoa và trái cây lên nóc tủ nhỏ cạnh giường, “An Miên, mọi người trong lớp nghe nói cậu tỉnh rồi nên hôm nay đặc biệt tới thăm cậu, mong cậu sớm ngày bình phục.”
An Miên giấu tay dưới chăn, lo lắng nắm lấy ga giường, hồi lâu sau mới nói ra hai chữ, “Cảm ơn.”
Lại có bạn học cười nói, “Bọn này không mời mà đến, hẳn không làm phiền cậu chứ?”
“Làm phiền rồi.” An Miên nói.
Nụ cười trên mặt các bạn cùng lớp đông cứng lại.
An Miên chỉ đơn giản nói ra sự thật ấy, không muốn tiếp chuyện các bạn thêm nữa mà nhanh chóng chuyển sự chú ý sang chỗ khác.
Mọi người không biết làm sao, chỉ bối rối nhìn Dung Tỉnh.
Có người nháy mắt với Dung Tỉnh, mong Dung Tỉnh hâm nóng lại không khí.
Có người huých nhẹ cùi chỏ vào tay Dung Tỉnh, thấp giọng hỏi, “Có chuyện gì thế?”
“Có chuyện gì ấy hả?” Dung Tỉnh thở dài, “Không phải cậu ấy vẫn luôn như thế sao?”
Lời này vừa dứt, mọi người nhìn nhau không thể phản bác. Đúng vậy, con người An Miên vẫn luôn là như thế, cậu ấy vẫn luôn là người khó gần, nếu không đã chẳng có chuyện nhiều người xem cậu là vị thần tối cao lạnh lùng cao quý đến vậy.
Nhưng khi nghe cuộc nói chuyện giữa Dung Tỉnh và An Miên qua điện thoại hôm qua, bên kia đầu dây là một An Miên mềm mại dịu dàng, dịu dàng tới nỗi họ không khỏi hâm mộ ghen tị với Dung Tỉnh.
Quả thực như hai người khác nhau vậy.
“Dung thiếu, cậu nói thật cho tôi biết,” một vài người bạn vây quanh Dung Tỉnh thì thầm, đặt tay lên vai anh, “Hai người cãi nhau à?”
Dung Tỉnh lắc đầu, không biết phải nói sao.
Ngay cả anh cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra lúc này. Dáng vẻ An Miên hiện tại so với nhóc con kia quả thực như hai người khác biệt, nhưng… trước khi biến thành nhóc con, An Miên thực sự chính là dáng vẻ này. An Miên của bây giờ chẳng qua chỉ là quay trở lại dáng vẻ vốn có mà thôi.
Vậy còn nhóc con kia thì sao? Có phải sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa?
Đáng lý ra Dung Tỉnh phải thấy vui vẻ nhưng bản thân anh ngược lại lại có đôi chút thất vọng. Hơn nữa, liệu An Miên còn nhớ những chuyện trong mấy ngày này không? Còn nhớ những trải nghiệm ngắn ngủi ấy không? Dung Tỉnh nhìn An Miên hiện tại rồi lại nghĩ đến nhóc con thân mật ôm lấy đầu ngón tay mình kia, cảm thấy hai hình tượng ấy chẳng thể xếp chồng lên nhau.
Tình huống xấu nhất cũng chỉ là anh và An Miên quay lại khoảng cách ban đầu mà thôi. Nghĩ tới đây, đầu ngón tay Dung Tỉnh không khỏi lạnh ngắt, lồng ngực chợt nặng nề.
Anh chưa kịp nghĩ xem nên nói gì thì An Miên chợt ngẩng lên nhìn bọn họ.
“Khi nào thì mọi người có thể về?” An Miên hỏi.
“…” Mọi người suýt nữa không kiểm soát được biểu cảm trên mặt. Cái gì gọi là lạnh lùng? Đây chính là sự lạnh lẽo ấy!
“Bọn này về ngay đây.” Có bạn lập tức cười nhạt.
An Miên chẳng hề nhận ra sự phật lòng trong câu ấy, chỉ khẽ gật đầu thở dài nhẹ nhõm.
Mấy bạn học tức giận quay người đi. Lớp trưởng không còn cách nào khác, chỉ đành nói thêm một câu, “Vậy bọn tôi không làm phiền cậu nữa.”
Sau đó lớp trưởng cũng bị người khác kéo đi.
Sau khi mọi người rời đi, ánh mắt An Miên mới hướng về phía Dung Tỉnh.
Nhưng An Miên chẳng nói gì, chỉ nhìn Dung Tỉnh.
Đương nhiên là vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, An Miên chưa từng lộ ra biểu cảm nào khác ngoài vẻ lạnh nhạt, thờ ơ.
Dung Tỉnh không khỏi cảm thấy có lẽ trong mắt An Miên, bản thân anh cũng nằm trong số những người nên rời đi.
Anh xoay người, trong lòng rối bời khôn nguôi, nói với các bạn cùng lớp, “Tôi tiễn mọi người.”
Đương nhiên Dung Tỉnh không định rời đi, anh chỉ muốn ra ngoài trấn tĩnh lại một chút thôi. Sau khi tiễn mọi người về, dĩ nhiên anh sẽ quay lại phòng bệnh tìm hiểu tình trạng hiện tại của An Miên xem thế nào.
Dù cho An Miên có thực sự không nhớ khoảng thời gian hai người ở cạnh nhau cũng chẳng sao, chỉ cần cậu tỉnh lại là được. Cùng lắm thì làm quen lại lần nữa thôi.
Nhưng ngay khi Dung Tỉnh vừa bước được một bước thì lại bị một lực nhỏ khẽ níu lại.
Dung Tỉnh thu chân về, ngạc nhiên cụp mắt nhìn An Miên.
An Miên duỗi bàn tay vẫn giấu dưới chăn ra, dùng đầu ngón tay trắng nõn kéo góc áo Dung Tỉnh.
Bước chân các bạn càng lúc càng xa nhưng Dung Tỉnh lại bị một lực nhỏ xíu này giữ chân lại phòng bệnh.
“Dung Tỉnh…” An Miên khẽ gọi tên anh, cùng lúc đó hai mắt cậu cũng đỏ lên.
Khó khăn lắm cậu mới không òa khóc trước mặt các bạn. Nếu mọi người rời đi chậm chút thôi, có lẽ cậu cũng không kìm được nữa.
“Lá của tớ rụng mất rồi.” An Miên nức nở, “Cái lá mà khó khăn lắm mới nảy mầm được ấy, động một chút là rụng mất rồi.”
Dung Tỉnh hơi sửng sốt một lát mới nhận ra, đây là đang nói về cái lá trên đầu bé mầm. Anh nhìn lại hạt giống trong túi áo, đúng là chỉ còn thấy hai cái lá.
Rụng rồi thì thôi, dù sao người cũng tỉnh lại rồi.
Dung Tỉnh đang định an ủi cậu như vậy thì chợt thấy cả người An Miên chợt mềm oặt, sắp ngã khỏi giường.
Dung Tỉnh vội vươn tay ôm người vào lòng.
Trong nháy mắt, hạt giống nhỏ trong túi anh lại biến thành bé An Miên.
Đôi mắt An Miên đẫm lệ, vô cùng buồn bã tiếc thương chiếc lá nhỏ của mình.
Dung Tỉnh bối rối một lát mới định thần lại.
Vậy là biến về lại rồi? Chẳng lẽ vì An Miên tỉnh lại trong chốc lát nên cái lá rụng xuống kia bị tiêu hao hết? Đây là một suy đoán có khả năng xảy ra.
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ tiền căn hậu quả, anh phải nhanh chóng dỗ nhóc con mít ướt này.
“An Miên…” Dung Tỉnh vừa nói được hai tiếng.
Cửa phòng bệnh lại chợt bị đẩy ra, mấy người bạn đi rồi lại quay lại, “Dung thiếu, bọn tôi…”
Âm thanh bỗng biến mất, phòng bệnh chợt yên tĩnh.
Các bạn nhìn Dung Tỉnh rồi lại nhìn An Miên đang được Dung Tỉnh ôm chặt trong lòng, mọi người đều bất ngờ đến mức cả người cứng đơ như tượng.
—
Chú thích:
* Tiếng trống vừa lên, lại thêm suy, ba lần tận: Đây là câu tạm dịch theo ý hiểu của tui, bản gốc là “ 一鼓作气, 再而衰, 三而竭” (Nhất cổ tá khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt). Câu này bắt nguồn từ “Tào Phi luận chiến” trong “Tả truyện- Trang Công thập niên” nói về Tào Phi đến từ thôn quê đã giúp Lỗ quốc nhỏ yếu đánh bại Tề quốc hùng mạnh ở Trường Chước. Rồi lưu lại cho đời sau câu nói trên, Tào Phi giải thích câu nói ấy như sau, “chiến đấu là dựa vào dũng khí. Lần đầu đánh trống là để lấy dũng khí, tiếng trống thứ hai dũng khí suy yếu, tiếng trống thứ ba rút sạch dũng khí. Một khi dũng khí của đối phương biến mất mà sĩ khí quân ta dâng cao, như vậy ắt thắng!” (Baidu hân hạnh tài trợ lời giải nghĩa này. Bác nào biết trong tiếng Việt có câu gì tương tự thì còm men để tui được mở mang thêm nhe)