Chương 30: Đáng Khinh

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Miên nhìn chằm chằm ảnh đại diện chợt tối sầm lại trong danh sách liên hệ, thử nói thêm mấy câu xem sao.
Thế nhưng Đổng Văn Lương kiên quyết làm ngơ, hoàn toàn bỏ qua cậu.
Cuối cùng An Miên đành chịu thua. Cậu bước ra khỏi khu vực bàn phím, ngồi bên mép bàn.
Nhưng An Miên vẫn không ngừng nghĩ đến lời đối phương nói.
“Chẳng lẽ cậu cũng muốn tôi đừng nói cho bạn học của cậu biết sao?”
Câu này ý là sao? Có vẻ như ai đó đã dùng danh nghĩa bạn học của An Miên và từng hỏi câu hỏi tương tự, hơn nữa còn đặc biệt dặn dò Đổng Văn Lương đừng nói cho ai khác.
An Miên nghĩ tới đây, không khỏi dùng tay che kín mặt.
Rốt cuộc là ai sẽ làm như vậy? Còn phải nghi ngờ gì nữa, làm gì có ai ngoài Dung Tỉnh đây.
Dung Tỉnh đã hỏi Đổng Văn Lương trước cậu rất lâu. Trong khi cậu vẫn đang vui vẻ vì Dung Tỉnh không biết những chiếc lá tình yêu nhỏ bé kia thì Dung Tỉnh đã biết từ trước rồi.
Vậy… có phải Dung Tỉnh đã biết lý do hôm qua bản thân có thể thuận lợi quay trở về cơ thể của mình là thích cậu ấy rồi không?
An Miên nghĩ tới đó, mặt càng lúc càng đỏ bừng. Cậu dùng tay xoa mặt mình, cảm nhận nhiệt độ nóng rực truyền vào lòng bàn tay.
Một bên cậu vừa xấu hổ tột độ, nhưng bên kia cậu lại thấy sợ hãi vô cùng.
Nếu Dung Tỉnh vì chuyện này mà ghét bỏ cậu thì sao?
“Dung Tỉnh…” An Miên khẽ gọi, giọng cậu trầm thấp run rẩy, tựa như hơi nghẹn ngào.
Cùng lúc đó, Dung Tỉnh và mẹ đã lên xe riêng do Dung Chấn Đức cử đến, đi thẳng tới một biệt thự ở ngoại thành.
Bữa tiệc đang diễn ra, mọi người trong sảnh biệt thự đều nâng ly chúc tụng, náo nhiệt vô cùng.
Dung Tỉnh cùng mẹ đứng bên cạnh Dung Chấn Đức, mỉm cười giao lưu với mọi người trong hội trường, trông chẳng khác gì một gia đình bình thường.
Nhưng nụ cười trên gương mặt mẹ Dung Tỉnh lại cứng đờ, khác hẳn vẻ vui mừng trước khi ra khỏi cửa. Bà hơi nghiến chặt răng nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Hết thảy đều do chàng trai được Dung Chấn Đức dẫn theo bên mình kia – Chu Dung Hoa.
Điều này hoàn toàn khác với những gì bà từng nghĩ trước đây. Trong những sự kiện tương tự từng diễn ra, Dung Chấn Đức chưa từng dẫn theo hai đứa con riêng của Chu Úy Lan, vậy mà lần này lại đưa Chu Dung Hoa đi cùng.
Đương nhiên thì lần này Chu Dung Hoa không dùng thân phận con trai để đi cùng Dung Chấn Đức mà chỉ đi chung với tư cách là một hậu bối được Dung Chấn Đức trọng vọng. Dù mọi người trong giới đều hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng dù vậy, phép tắc xã giao ngoài mặt vẫn phải giữ.
Sau khi bữa tiệc bắt đầu, Dung Chấn Đức dẫn Chu Dung Hoa đi chào hỏi các đối tác làm ăn để giúp gã mở rộng các mối quan hệ.
Mẹ cũng làm ngơ, quay sang chuyện trò rôm rả với hội chị em.
Dung Tỉnh đứng sang một bên, ăn món tráng miệng mình thích, chẳng màng để tâm đến những gì đang diễn ra trước mắt.
“Dung Tỉnh,” mẹ chợt rời khỏi nhóm phu nhân đang trò chuyện, bước đến đẩy vai Dung Tỉnh, khẽ nói, “Con nhìn bên kia xem.”
Dung Tỉnh ngước mắt nhìn về hướng mẹ chỉ, hóa ra là con gái của chủ bữa tiệc đã xuất hiện.
Cô gái kia tên La Niệm Tử, lớn hơn Dung Tỉnh hai tuổi, đang học năm nhất đại học, dung mạo và vóc dáng đều vô cùng xinh đẹp, tràn đầy sức sống thanh xuân. Quan trọng hơn cả, cô là con gái độc nhất của gia đình họ La.
La Niệm Tử vừa xuất hiện, một đám thanh niên cùng tuổi đều vây quanh cô. Người dẫn đầu trong số đó không ai khác chính là Chu Dung Hoa, anh cùng cha khác mẹ với Dung Tỉnh.
”Đồ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!” Mẹ Dung Tỉnh đứng bên cạnh thấp giọng mắng một câu.
Dung Tỉnh tiếp tục ăn đồ tráng miệng, không đồng tình với mẹ nhưng cũng chẳng định bận tâm đến chuyện này.
Chẳng qua, thấy được cảnh tượng ấy giúp anh hiểu được lý do hôm nay Dung Chấn Đức dẫn Chu Dung Hoa tới đây.
Sự nghiệp nhà họ La lớn mạnh, thảo nào Dung Chấn Đức lại có ý định này.
Không thể không nói, Chu Dung Hoa vô cùng điển trai, từ nhỏ đã được các bạn nữ vây quanh. Lúc này gã đứng giữa một đám thanh niên cứ như hạc giữa bầy gà. Dù thân phận con riêng của Chu Dung Hoa có lẽ không xứng với La Niệm Tử, nhưng nhỡ đâu cô ấy lại để mắt đến gã, thì thân phận cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Tuy dáng vẻ Dung Tỉnh cũng rất đẹp, địa vị tương xứng hơn, quan hệ với La Niệm Tử cũng tốt hơn, nhưng Dung Tỉnh năm nay mới mười bảy tuổi.
Vì chuyện này mà mẹ sốt ruột đến mức luống cuống, ngược lại thì Dung Tỉnh cảm thấy có chút may mắn.
Anh chăm chú nhìn mấy món tráng miệng mình thích đang bày trước mặt, nghĩ xem làm thế nào để mang về cho An Miên nếm thử.
Bên kia, La Niệm Tử từ chối sự quan tâm của Chu Dung Hoa một cách lạnh nhạt, chẳng khác gì khi từ chối những người khác, thậm chí còn không thèm liếc nhìn thêm một cái.
Cô ngước lên nhìn quanh sảnh lớn, thấy bóng Dung Tỉnh thì lập tức vui vẻ bước tới, mái tóc đuôi ngựa dài sau lưng vung lên, “Dung Tỉnh!”
Dung Tỉnh lấy lại tinh thần, mỉm cười gật đầu với cô, “Chị Niệm.”
“Chị nhìn em cả buổi cứ thấy em đứng đây ăn gì đó, hóa ra là đang ăn vặt à.” La Niệm Tử híp hai mắt, vui vẻ cười nói, “Biệt thự này nhà chị mới mua năm nay, đây là lần đầu em tới đúng không? Đi, chị dẫn em ra vườn hoa đi dạo.”
“Không đi đâu.” Dung Tỉnh chỉ vào món tráng miệng trước mặt, “Em vẫn chưa ăn xong mà.”
“Đúng là nhóc ham ăn!” La Niệm Tử cường điệu kêu lên một tiếng, gọi người phục vụ đến gói lại mấy món tráng miệng, “Chúng ta mang ra ngoài vườn ăn.”
Dung Tỉnh không từ chối nữa, cùng La Niệm Tử vừa cười vừa nói đi ra ngoài.
Chu Dung Hoa nhìn bóng lưng hai người từ phía sau, nheo mắt lại, vẻ mặt thoạt nhìn bình tĩnh nhưng dường như ẩn chứa một nét hung ác.
Bữa tiệc bắt đầu từ lúc trưa rồi kéo dài đến tận sau bữa tối.
Dung Chấn Đức cùng mẹ con Dung Tỉnh rời khỏi biệt thự nhà họ La nhưng lại tách ra giữa chừng, về nhà bên kia với Chu Dung Hoa. Còn Dung Tỉnh và mẹ ngồi trên một chiếc xe khác.
Trong bữa tiệc, mẹ Dung Tỉnh có uống chút rượu, lúc ở biệt thự cũng không có biểu hiện gì nhiều nhưng khi lên xe bà đã có vẻ hơi say.
Cả người bà nồng nặc mùi rượu, cười khúc khích, “Dung Tỉnh này, con không thấy lúc con và La Niệm Tử cùng nhau ra ngoài, vẻ mặt Chu Dung Hoa trông như thế nào đâu, cái dáng vẻ ấy, ái chà, thực sự chọc mẹ cười ngất.”
Dung Tỉnh đưa cho bà chút nước ấm, bất đắc dĩ nói, “Mẹ, mẹ say rồi, hãy tỉnh rượu lại đã.”
Mẹ xua tay, vẫn say sưa mỉm cười, “Chỉ bằng một đứa con riêng như nó, sao còn dám tơ tưởng đến La Niệm Tử chứ? Cũng chẳng tự soi gương mà xem! La Niệm Tử đâu có mù, nó sao sánh bằng con được?”
Câu nói ấy khiến Dung Tỉnh không khỏi giật mình, người mẹ này của mình, chẳng phải cũng đang tính chuyện của anh với La Niệm Tử đó sao? Đừng mà, quan hệ giữa hai người cùng lắm chỉ là hồi còn bé tí được đưa đi chơi chung với nhau vài lần. Sở dĩ hôm nay La Niệm Tử tìm anh, dẫn anh ra vườn chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là mượn danh anh để tránh đám thanh niên đang độ tuổi ve vãn kia.
Huống hồ, trong lòng Dung Tỉnh, dù sau này thực sự có quan hệ như thế với ai, thì cũng phải là…
Gương mặt An Miên chợt hiện lên trong tâm trí, Dung Tỉnh không khỏi sững sờ trong giây lát.
Một lát sau, Dung Tỉnh chợt hoàn hồn, dùng đốt ngón tay gõ mạnh vào trán rồi gượng cười. Anh đang nghĩ cái quái gì vậy? An Miên chỉ coi anh như bạn cùng lớp, vậy mà anh lại ở đây nghĩ đến những chuyện này.
Đúng lúc Dung Tỉnh đang buồn bực thì tiếng cười của mẹ càng lớn hơn.
“Nó không bằng con, kém con mọi thứ!” Bà vừa cười vừa mắng, “Nó là cái thá gì chứ? Nó cũng chỉ là… cũng chỉ là… ỷ vào việc được Dung Chấn Đức yêu thích!”
Cười được một lúc thì mẹ lại chợt òa khóc.
“Mẹ,” Dung Tỉnh dùng khăn ướt lau mồ hôi trên trán bà, “Mẹ thực sự uống nhiều rồi, lát nữa về thì đi nghỉ cho khỏe.”
“Nó chỉ ỷ vào việc được Dung Chấn Đức yêu thích mà thôi!” Mẹ vừa cười vừa khóc.
Ban đầu là một tràng cười lớn, xen kẽ vài tiếng thút thít. Đến cuối cùng, gần như biến thành tiếng gào khóc.
Dung Tỉnh thở dài, đặt tay lên vai mẹ, khẽ vỗ về bà như dỗ một đứa trẻ.
Đây chẳng phải lần đầu anh thấy mẹ mình suy sụp như vậy. Mỗi khi xảy ra chuyện như thế này, anh đều cảm thấy mình nên an ủi mẹ nhiều hơn nhưng lại không biết phải làm thế nào.
“Mẹ,” Dung Tỉnh lại khuyên một cách vô vọng như những lần trước, “Hãy ly hôn đi.”
Kết quả, mẹ càng khóc lớn hơn nữa.
Khóc xong mẹ nôn thẳng vào xe.
Dung Tỉnh vội yêu cầu tài xế dừng xe, đỡ mẹ xuống vệ đường. Nhưng mẹ vẫn nôn không ngừng nên Dung Tỉnh phải nhờ tài xế đưa họ đến bệnh viện trước.
Bọn họ đến bệnh viện tư nhân của gia đình họ Dung, cũng chính là bệnh viện mà An Miên đang nằm.
Đến khi mẹ uống thuốc, tiêm xong, cuối cùng cũng yên tĩnh lại thì trời đã tối đen.
Dung Tỉnh nhìn đồng hồ treo trên bức tường của bệnh viện, cảm thấy vô cùng bất lực. Trưa nay anh ra ngoài, không ngờ giờ này vẫn chưa thể về được, cũng chưa giải thích lời nào với An Miên. Muộn thế này rồi, không biết nhóc con kia có lo lắng không.
Mẹ anh đang ngủ mê man, một chốc một lát chưa thể dậy ngay được, anh cũng không thể để bà ở một mình.
Cuối cùng, Dung Tỉnh cũng tìm được một chỗ khuất, thử dùng điện thoại gọi cho An Miên. Dù tai nghe hỏng rồi, chưa có thời gian mua cái mới nhưng vẫn gọi điện được.
Cuộc gọi được kết nối nhưng không có âm thanh gì trong một lúc lâu.
“An Miên?” Dung Tỉnh không nhịn được khẽ hỏi một câu, thầm nghĩ lần này có khi nhóc con cũng chẳng nghe thấy.
Sau đó bên kia đầu dây truyền tới tiếng sột soạt, cùng giọng nói mềm mại của An Miên, “Dung Tỉnh…”
Chỉ hai tiếng ấy thôi mà chẳng hiểu sao khiến Dung Tỉnh thấy tâm trạng khá hơn nhiều. Anh không khỏi khẽ nhếch khóe môi, nhỏ giọng kể lại tình hình ở đây rồi nói sẽ về muộn một chút.
An Miên ngập ngừng, nghe vẻ như có tâm sự nặng nề vô cùng.
“Cậu sao thế?” Dung Tỉnh thấy lạ, “Cậu có chuyện gì muốn nói với tôi à?”
Có tiếng cọ xát giữa bàn và tai nghe vang lên, hiển nhiên An Miên có phần lo âu. Một lúc lâu sau, An Miên cuối cùng cũng chịu mở miệng nói, “Dung Tỉnh… xin lỗi cậu.”
Dung Tỉnh bối rối.
Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? Sao lại phải xin lỗi? Chờ đến khi Dung Tỉnh định thần lại thì cuộc gọi đã bị ngắt.
Anh bối rối nghĩ đi nghĩ lại về điều đó nhưng vẻ mặt anh lại chợt biến sắc.
Không biết Dung Tỉnh chợt nghĩ đến điều gì, vội nhắn tin cho Đổng Văn Lương, “Hôm qua anh đã đồng ý với tôi là không nói cho người khác chuyện chúng ta liên lạc, đúng không?”
Một lát sau, Đổng Văn Lương chột dạ đáp lời, “Tôi không cố ý lỡ lời đâu.”
Dung Tỉnh đặt điện thoại xuống, dùng hai tay khẽ nhéo vào giữa hai hàng lông mày, trong lòng như đánh đổ lọ ngũ vị, đủ chua ngọt mặn đắng cay. Quả nhiên là vậy, quả nhiên là bị phát hiện rồi, bị An Miên biết được rồi.
Vậy lời xin lỗi của An Miên kia, là đang từ chối anh sao?
Dung Tỉnh ngơ ngác lắc đầu, tự nhủ bản thân tạm thời đừng nghĩ tới chuyện ấy nữa, cất điện thoại rồi đi bộ về phía tòa nhà bệnh viện.
Nhưng mới đến cửa tòa nhà, anh lại thấy một bóng dáng đang lấp ló.
Bóng người kia lúc ẩn lúc hiện, dáo dác ngó nhìn xung quanh, có vẻ hơi quen mắt.
Dung Tỉnh quan sát kĩ hơn, đây không phải ông cậu khốn nạn của An Miên sao? Dung Tỉnh chợt nổi giận, “Ông đến đây làm gì?”
Cậu của An Miên khựng lại, quay qua nhìn Dung Tỉnh, không nói lời nào mà nhanh chóng biến mất.
Thấy gã chạy nhanh như vậy, Dung Tỉnh không nghĩ được cách nào tính sổ với gã được nữa, chỉ đành lắc đầu đi vào tòa nhà của bệnh viện. Lão già khốn nạn này xuất hiện ở đây, chẳng lẽ lại muốn đến thăm An Miên sao? Dù người này nhìn bề ngoài không giống vẻ có lòng nhân hậu như vậy nhưng dù sao cũng là cậu của An Miên nên cũng chẳng thể nói rõ được.
Dung Tỉnh nghĩ tới đây, vô tình bước chân lại đi tới phòng An Miên.
Anh mở cửa, nhìn người thiếu niên đang nằm trên giường bệnh một lúc rồi bước vào. Không biết mang tâm trạng như nào mà anh còn thuận tay khóa trái cánh cửa sau lưng.
Dung Tỉnh bước tới bên giường bệnh, cụp mi mắt, dùng tay véo véo mặt người kia, “An Miên, giờ phải làm sao đây? Hình như tôi thất tình rồi.”
Lúc anh nói những lời này, Dung Tỉnh chợt thấy lồng ngực như nghẹn lại. Có một cảm giác chán nản không thể xua đi.
Anh hung hăng nắn bóp mặt An Miên, hung hăng bắt nạt cậu nhưng tâm trạng chẳng khá hơn chút nào, ngược lại càng thêm khó chịu.
Một lát sau Dung Tỉnh mới dừng hành động cực kì trẻ con này lại. Anh lơ đãng đưa mắt liếc nhìn về phía cửa sổ, nhìn ánh trăng sáng bên ngoài, ngẩn người hồi lâu.
Mãi đến khi anh nhận được một cuộc gọi khác.
Là thầy chủ nhiệm gọi tới. Thầy nghe nói An Miên đã tỉnh nên nhờ Dung Tỉnh truyền đạt lại thủ tục cho An Miên. Nhanh chóng hoàn thiện thủ tục bảo lưu cho An Miên càng sớm càng tốt, nhà trường cũng dễ giải thích rõ với cấp trên.
Dung Tỉnh cúp máy, cảm thấy chuyện này hơi khó giải quyết.
Dù An Miên đã thuận lợi tỉnh lại một lần nhưng anh cũng không biết phải làm sao để An Miên tỉnh lại lần nữa. Lần trước anh thành công lấy lòng những chiếc lá nhỏ bé kia, nhưng giờ tình cảm của anh vẫn chẳng có chút tiến triển mà dường như còn bị An Miên từ chối, vậy anh phải làm sao mới có thể lấy lòng những chiếc lá nhỏ ấy nữa đây?
Dung Tỉnh nhớ lại cảnh An Miên đã từng tả lại cho anh, nhớ lại cảnh tượng có liên quan tới nụ hôn ấy.
Đó cũng không phải nụ hôn thực sự, đó chỉ là chút ám chỉ về tình yêu – Dung Tỉnh đã từng đoán như vậy, nhưng suy đoán ấy liệu có thực sự chính xác không? Nếu anh hôn An Miên lúc cậu ấy còn hôn mê thì sẽ xảy ra chuyện gì?
Thực hành là cách duy nhất để kiểm chứng, phải thử một lần mới biết.
Dung Tỉnh khom người, dùng tay phải nắm cằm An Miên thật chặt.
Khi anh chợt cúi xuống, cảm nhận được sự mềm mại trên môi mình, Dung Tỉnh chợt phát hiện thật ra anh chẳng muốn kiểm chứng sự thật gì cả.
Nói đến đáng khinh.
Chẳng qua anh chỉ ỷ vào cái cớ này để hôn An Miên thật lâu mà thôi.