Chương 31: Thay thế

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảm giác mềm mại trên môi tan biến ngay sau cái chạm đầu tiên, trái tim Dung Tỉnh đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh vội vàng lùi lại, như thể vừa làm chuyện gì đó mờ ám, khiến anh giật mình hoảng hốt.
Mà quả thật là mờ ám... may mà anh đã khóa cửa từ trước.
Phải mất một lúc lâu Dung Tỉnh mới ổn định lại nhịp thở. Đến khi trái tim ngừng đập loạn, anh mới ngẩng đầu lên, cẩn thận nhìn về phía An Miên đang nằm trên giường bệnh.
Trong khoảnh khắc ấy, anh thực sự sợ An Miên sẽ tỉnh giấc.
May mà đôi mắt An Miên vẫn nhắm nghiền như cũ.
Dung Tỉnh khẽ thở phào một hơi, giờ mới nhận ra mình vừa rồi căng thẳng đến mức gần như nín thở.
Nhưng chỉ một phút sau đó, Dung Tỉnh lại bắt đầu lo lắng. Nếu cách này cũng không thể đánh thức An Miên, vậy thì phải làm sao cậu ấy mới tỉnh lại đây?
Dung Tỉnh vừa suy nghĩ về vấn đề nan giải ấy, vừa cúi người, ghé lại gần người đang nằm trên giường bệnh.
Anh khẽ chạm môi An Miên một lần, rồi lại một lần nữa.
Cảm giác này thực sự khiến người ta đê mê. Anh vừa tự mắng mình bỉ ổi, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, toàn làm chuyện tiểu nhân, nhưng lại không thể kiềm chế bản thân, chỉ muốn tận hưởng mùi vị chỉ riêng An Miên mới có.
Thế mà lần nào anh cũng chỉ dám nếm thử như vậy thôi.
Phải mất đến nửa phút sau, Dung Tỉnh mới dám dừng lại lâu hơn đôi chút, khẽ cọ xát môi cậu.
Tay anh dần vòng qua vai An Miên, siết chặt lấy. Anh vừa thở dài thỏa mãn, nhưng cũng vừa cảm thấy chưa đủ, khát vọng sâu thẳm trong lòng lại không ngừng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Anh muốn đến gần cậu ấy hơn nữa, muốn thân mật hơn, còn muốn...
Trong khoảnh khắc ấy, một luồng sáng dần xuất hiện trong đầu Dung Tỉnh. Ánh sáng ấy có màu xanh ngọc nhàn nhạt, trông giống như những phiến lá nhỏ xanh biếc ươn ướt. Nhưng lúc này tâm trí Dung Tỉnh toàn là An Miên nên hoàn toàn không để ý đến.
Cho đến khi Dung Tỉnh có cảm giác môi An Miên như đang mấp máy.
Lần này cũng khiến Dung Tỉnh khá hoảng hốt.
Anh ngẩng đầu lên thì An Miên đã mở mắt từ lúc nào, đang nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Dung Tỉnh sững sờ trong giây lát.
An Miên chớp mắt một cái, khẽ gọi anh một tiếng, giọng mềm mại, “Dung Tỉnh...”
Dung Tỉnh chợt phản ứng lại, tim như muốn ngừng đập. Anh sợ đến nỗi lùi lại một bước dài, va vào chiếc bàn cạnh giường đến nỗi suýt ngã nhào.
Lúc này Dung Tỉnh mới phát hiện trong đầu mình như có những chiếc lá nhỏ được ánh sáng xanh bao quanh.
Những phiến lá nhỏ ấy còn đang run run, trông rất vui vẻ.
An Miên chưa từng thấy dáng vẻ kỳ lạ như vậy của Dung Tỉnh bao giờ, nhất thời cũng hơi ngẩn người. Cậu từ từ ngồi dậy khỏi giường bệnh, nhìn quanh rồi vô thức dùng ngón tay lau môi. Rõ ràng vừa nãy cậu vẫn còn đang làm việc trước máy tính. Sao mà mới chớp mắt một cái, trong đầu lóe lên ánh sáng xanh, lại bất ngờ xuất hiện trong phòng bệnh này và tỉnh dậy?
Mà vào lúc cậu tỉnh lại, nếu cảm giác của cậu là đúng thì... Dung Tỉnh lúc đó... đang, đang...
An Miên bất giác dùng ngón tay lau môi, hai má dần đỏ ửng lên, “Dung Tỉnh, xảy ra chuyện gì vậy?”
Dung Tỉnh đưa sự chú ý của mình ra khỏi những chiếc lá nhỏ tự nhiên mọc thêm trên đầu mình, lần nữa dời tầm mắt về phía An Miên nhưng phút chốc lại không thốt nên lời.
Hai người cứ mặt đối mặt với nhau như thế, rồi cùng đỏ mặt, nhìn nhau trong im lặng.
Không khí trong phòng có thể nói là vừa nóng bỏng lại vừa xấu hổ.
Đến khi An Miên không nhịn được mà hỏi, “Dung Tỉnh, vừa nãy có phải cậu đang hôn...”
Khi hỏi câu này, An Miên chợt thấy căng thẳng. Nhưng sau khi trở lại cơ thể mình, dường như da mặt cậu đã không còn mỏng như trước nữa. Khi còn là bé mầm với hai phiến lá trên đầu, có lẽ do da quá mỏng nên cậu mới dễ ngại ngùng đỏ bừng cả người như thế. Giờ phút này, sắc mặt cậu vậy mà chỉ hơi hồng một chút.
Cậu tin chắc rằng vừa rồi Dung Tỉnh đang hôn mình, cảm giác lúc đó dường như vẫn còn vương trên môi đến tận bây giờ. Nhưng rốt cuộc thì sao Dung Tỉnh phải làm như vậy?
“Vừa nãy tôi... chỉ đang thử nghiệm một chút thôi.” Dung Tỉnh trả lời.
An Miên nhìn anh, nửa tin nửa ngờ.
“Dẫu sao thì hình ảnh cậu thấy đúng là cảnh hôn, tôi vẫn còn nghi hoặc không rõ liệu nụ hôn có giúp cậu tỉnh lại hay không.” Dung Tỉnh đút hai tay vào túi quần – đây là hành động nhỏ anh thường làm mỗi khi căng thẳng. “Nhân lúc tối nay mẹ tôi đến bệnh viện này, nên cũng tiện thể thử nghiệm một chút. Sự thật chứng minh, đúng là có thể được.”
Sau khi nói xong, nắm tay trong túi quần của Dung Tỉnh siết chặt lại, anh thấp thỏm không yên chờ phản ứng của An Miên.
Phản ứng của An Miên vậy mà lại là thở phào nhẹ nhõm, “Ra là vậy.”
...Tin thật ư?
Dung Tỉnh thực sự không ngờ cậu ấy lại dễ dàng tin tưởng đến thế, khiến lòng anh ngổn ngang, không biết nên vui hay buồn.
An Miên thực sự nhẹ lòng. Dung Tỉnh còn bằng lòng làm loại thử nghiệm này vì mình, xem ra thực sự không ghét cậu. Nghĩ đến đây, An Miên thậm chí không nhịn được mà khẽ mỉm cười, “Dung Tỉnh, cảm ơn cậu.”
Thấy nụ cười ấy, Dung Tỉnh có chút chạnh lòng.
Sao An Miên vẫn nói cảm ơn sau khi bị anh tự tiện hôn? An Miên thực sự không để tâm đến chuyện bị người khác hôn ư?
Anh lắc đầu, cố không nghĩ đến những chuyện khó chịu ấy nữa nhưng lại không nhịn được hỏi, “Sao vừa nãy cậu lại nói ‘xin lỗi’ với tôi qua điện thoại?”
An Miên không ngờ anh lại để ý đến những lời ấy như thế, bối rối xoa tay, “Vì... tớ biết được chuyện cậu không muốn người khác biết rồi...”
Chỉ vậy thôi ư? Dung Tỉnh cau mày hỏi, “Cậu không còn ý gì khác sao?”
An Miên gật đầu.
Thế là Dung Tỉnh cũng bất giác thở phào một hơi. Vẫn may, vẫn may, dù anh chắc đến tám chín phần là mình đã thất tình rồi nhưng ít ra thì vẫn chưa bị từ chối thẳng thừng. Hơn nữa lúc này An Miên còn dễ dàng tiếp nhận nụ hôn của anh, nếu nghĩ tích cực thì ít ra An Miên cũng không trốn tránh anh.
Chỉ cần không trốn tránh thì sau này vẫn còn cơ hội.
Dung Tỉnh nghĩ đến đây, trong lòng đang lo lắng đủ điều lập tức bình tĩnh lại.
Sau khi bớt lo lắng, Dung Tỉnh quay sang nhìn An Miên đang ngồi trên giường bệnh, quan sát làn sáng trăng mỏng như tơ lụa khẽ phủ lên người đối phương, cuối cùng cũng cảm nhận được bầu không khí nóng bỏng và kiều diễm trước đó.
Bầu không khí như vậy luôn khiến người ta muốn làm thêm điều gì đó để trân trọng khoảng thời gian hiếm hoi này.
Dung Tỉnh xoay người, lấy những thứ mình mang vào từ trước từ trên tủ đầu giường.
Đó là một chiếc hộp nhỏ được đóng gói tinh xảo, bên trong là một chiếc bánh được trang trí đẹp mắt.
Dung Tỉnh đưa chiếc bánh nhỏ cho An Miên, “Hôm nay tôi qua nhà họ La dự tiệc, đầu bếp nhà họ làm đồ ngọt khá ngon, ngon hơn đồ bên ngoài rất nhiều, cậu thử xem.”
An Miên chớp mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc bánh nhỏ trước mắt, rõ ràng là muốn ăn nhưng lại không lập tức đưa tay ra nhận lấy.
“Tối nay tôi chỉ thử xem cách này có thể giúp cậu tỉnh lại hay không thôi.” Dung Tỉnh cười nói, “Nếu đã thuận lợi tỉnh lại rồi thì ăn cái này đi. Vốn là tôi đặc biệt mang về cho cậu nhưng lại sợ với dáng vẻ nho nhỏ đó của cậu thì không ăn được.”
An Miên lúc này mới nhận lấy chiếc bánh ngọt nhỏ, vui vẻ đưa vào miệng.
Lúc miếng bánh vừa đưa vào miệng, hai mắt An Miên sáng rỡ lên, cậu chưa từng ăn loại đồ ăn vặt nào ngon đến vậy.
An Miên chậm rãi ăn từng miếng bánh ngọt nhỏ.
Bầu không khí nóng bỏng kiều diễm khi nãy hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một chút ngọt ngào ấm áp.
Dung Tỉnh đứng cạnh nhìn, không khỏi khẽ cong mắt cười, anh cảm thấy cảnh tượng ấy tốt đẹp vô cùng.
Chỉ tiếc lần này An Miên chỉ tỉnh lại có năm phút, không tệ, thời gian ngắn hơn lần trước. An Miên mới kịp nuốt miếng bánh, còn chưa kịp lau vệt kem bên khóe miệng đã nghiêng người ngã sang một bên.
Dung Tỉnh nhanh chóng đưa tay ôm cậu vào lòng.
Anh nhìn gương mặt như đang say ngủ của An Miên rồi thoáng cúi đầu, khẽ liếm đi vết kem dính bên khóe môi An Miên.
Kem rất ngọt, môi An Miên cũng vậy.
...
Cuối cùng Dung Tỉnh cũng thuận lợi trở về nhà, khi ấy đã là nửa đêm, gần mười hai giờ.
Mẹ đã được tiêm một mũi thuốc giải rượu, tạm thời tỉnh táo hơn đôi chút nhưng vẫn còn choáng, dọc đường đi vẫn còn nửa tỉnh nửa mê. Dung Tỉnh vất vả lắm mới đưa được bà về đến nhà, đưa bà vào phòng ngủ. Chờ khi làm xong tất cả những chuyện đó, Dung Tỉnh đã mệt đến mức ngáp ngắn ngáp dài.
Lúc trở lại phòng ngủ đã muộn hơn giờ ngủ thường ngày của nhóc con đến tận hai tiếng, An Miên đương nhiên đã đi ngủ từ lâu.
Máy tính vẫn chưa tắt, An Miên cứ thế ngủ gục trên bàn phím.
Dung Tỉnh liếc nhìn màn hình máy tính, anh kinh ngạc phát hiện trên màn hình không phải các cửa sổ trò chuyện mà thay vào đó là quá trình chỉnh sửa một ít số liệu thí nghiệm. Điều này cho thấy cuối cùng An Miên cũng đã thuận lợi tìm được công việc rồi.
Dung Tỉnh vừa mừng cho An Miên vừa nhấc nhóc con lên, đặt nhóc con vào chiếc giường trong tòa nhà hai tầng.
Nhưng được nửa đường, An Miên vùng vẫy một lát, cuối cùng cậu cũng thức giấc.
“Dung Tỉnh...” Cậu bất giác ôm lấy ngón tay Dung Tỉnh, cọ cọ rất thân mật, “Tớ tìm được việc làm rồi, tớ vui lắm...”
Dung Tỉnh mỉm cười xoa đầu cậu, “Chúc mừng cậu, tôi cũng rất vui.”
“Cậu đã chi cho tớ nhiều tiền như vậy, nhất định tớ có thể trả lại cho cậu.” An Miên nói, “Tớ không những có thể trả lại tiền cho cậu mà còn có thể tích cóp thật nhiều, tiết kiệm thật nhiều tiền, tích đủ 50000 tệ như trước. Tớ còn muốn mua một cái máy tính cho riêng mình, trước đây tớ vốn định mua máy tính...”
An Miên vừa mơ màng nói những lời này, hai mí mắt đã díp lại, cuối cùng lại ngủ thiếp đi.
Dung Tỉnh nhìn cậu hồi lâu, sau đó không nhịn được khẽ thở dài, “Sống thật nghiêm túc đấy.”
Những lời lầm bầm nhỏ này giúp Dung Tỉnh một lần nữa hiểu hơn về cuộc sống của An Miên. Cho đến tận giờ phút này, An Miên chưa từng oán giận cuộc sống dù khó khăn mà vẫn luôn cố gắng sống, dùng đôi bàn tay mình nỗ lực làm việc để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Rõ ràng trước khi gặp phải tai nạn giao thông, mọi nỗ lực của An Miên đã sắp được gặt hái.
Nhưng sao chuyện này lại xảy ra với An Miên? Nếu không có những chiếc lá nhỏ thần kỳ ấy thì giờ này An Miên đã chẳng còn tồn tại nữa. Nhưng dù mạng sống vẫn còn treo trên những chiếc lá nhỏ ấy, An Miên cũng khó có thể duy trì cuộc sống của một người bình thường, cậu không thể không giữ dáng vẻ gõ chữ trên bàn phím thôi cũng mệt gần chết như bây giờ.
Dù chiếc lá ấy phải chăm sóc mấy ngày trời nhưng cũng chỉ quay lại trạng thái ban đầu được vài phút, An Miên cũng không có ý từ bỏ, mỗi ngày đều tin rằng sớm muộn gì mình cũng có thể khôi phục hoàn toàn.
...Chờ đã, tiêu hao lá cây ư?
Dung Tỉnh chợt nhớ đến điều này, vội lấy thước kẹp ra đo kích thước của hai chiếc lá nhỏ còn sót lại trên đầu An Miên. Phải biết rằng lần trước An Miên khôi phục lại, đã tiêu hao hết một chiếc lá hoàn chỉnh mà vẫn không đủ, còn mất thêm một nửa của hai chiếc lá còn lại.
Giờ An Miên mà vì nụ hôn ấy tỉnh lại một lần, nếu lại tiêu hao rất nhiều lá thì Dung Tỉnh sẽ cảm thấy mình có tội lớn lắm.
May thay, kết quả đo được là hai chiếc lá đúng là nhỏ hơn trước nhưng không đáng kể, mức độ tiêu hao hiển nhiên ít hơn nhiều so với lần trước. Điều này có thể là do thời gian tỉnh lại của An Miên quá ngắn, cũng có thể là nhờ nụ hôn ấy đã hỗ trợ, hoặc cũng có thể là do có ánh trăng đêm đã phù trợ.
Dung Tỉnh bên này thở phào nhẹ nhõm, bên kia lại vì tình hình hiện tại của An Miên mà đau lòng khôn nguôi. Hy vọng tỉnh lại hoàn toàn cứ lơ lửng trước mắt nhưng chẳng biết đến khi nào mới có thể đạt được, áp lực như thế này đâu phải ai cũng có thể chịu được.
An Miên là người sống một cách nghiêm túc như vậy. Ngay cả Dung Tỉnh cũng tự nhận thấy bản thân mình chẳng hề nghiêm túc được như An Miên.
Trong giây phút ấy, anh nhen nhóm một chút hy vọng rằng mình có thể thay An Miên gánh vác những điều này.
Dung Tỉnh đắp lại chăn cho An Miên lần nữa rồi vào phòng tắm tắm rửa, nhanh chóng quay lại giường.
Vừa nhắm mắt lại, những chiếc lá nhỏ được ánh sáng xanh bao quanh trong đầu Dung Tỉnh bắt đầu rung rinh.
Dung Tỉnh cảm thấy mình như hiểu được một câu từ những chuyển động của phiến lá ấy: Cậu bé, cậu muốn ký khế ước không?
...
Rạng sáng, 3 giờ, An Miên thức giấc không sai một phút nào.
Cậu bò dậy khỏi giường, rời khỏi biệt thự nhỏ, bước tới bên mép bàn nhìn Dung Tỉnh đang say ngủ.
Vừa nhìn là mặt An Miên đã nóng bừng bừng, lại bất giác chạm môi mình.
Nghĩ về nụ hôn đó khiến An Miên có chút ngượng ngùng nhưng cũng rất vui. Cậu như bé mèo con trộm được miếng cá, chẳng dám tỏ ra vui mừng trước mặt Dung Tỉnh mà chỉ dám len lén tự vui một mình.
Thế nhưng Dung Tỉnh chỉ đang thử nghiệm thôi... An Miên vỗ nhẹ vào má để bản thân tỉnh táo hơn.
Tỉnh táo lại chưa được bao lâu, An Miên đã vui vẻ trở lại.
Dung Tỉnh không chỉ hôn cậu mà còn mang bánh ngọt nhỏ về cho cậu ăn, chiếc bánh nhỏ ngon miệng vô cùng. Dung Tỉnh đối xử với cậu tốt như vậy, hẳn là không hề không thích cậu chút nào đúng chứ?
Nhưng có vẻ Dung Tỉnh là trai thẳng, vậy nên mới cảm thấy hôn một đứa con trai khác chẳng phải vấn đề gì to tát.
An Miên không khỏi lại cảm thấy đau lòng.
Sau đó An Miên lặng lẽ siết chặt nắm tay. Dù Dung Tỉnh cảm thấy hôn một người con trai khác không có vấn đề gì thì cậu cũng không thể coi như không có chuyện gì xảy ra được. Dung Tỉnh đã hôn cậu rồi thì cậu phải chịu trách nhiệm với Dung Tỉnh.
Chẳng qua không phải ngay bây giờ thôi, An Miên vẫn nhận rõ được giờ còn nhỏ xíu như vậy, rất có thể Dung Tỉnh chỉ nuôi cậu như thú cưng.
Sau khi cậu hoàn toàn khôi phục rồi, Dung Tỉnh mới có thể xem cậu như một chàng trai bình thường.
Đến lúc ấy, cậu phải tỏ tình với Dung Tỉnh sao?
An Miên vừa nghĩ tới đây là lại đỏ bừng cả người, không nhịn được lại cuộn tròn người lại. Cậu thầm thương Dung Tỉnh lâu như vậy rồi mà đây mới là lần đầu cậu dám nghĩ đến chuyện tỏ tình.
Khoảng cách giữa cậu và Dung Tỉnh xa vời vợi, cậu rất sợ Dung Tỉnh sẽ ghét mình, sợ bị Dung Tỉnh coi là một người đáng ghê tởm. Nhưng tất cả đều là chuyện đã qua rồi.
An Miên cảm thấy bản thân cần can đảm hơn.
Đợi đến khi có thể ổn định trong cơ thể mình rồi, cậu muốn thử tỏ tình với Dung Tỉnh.
...
Hôm sau, An Miên ngồi bên mép bàn chờ Dung Tỉnh thức giấc như thường lệ.
Nhưng Dung Tỉnh còn chưa kịp ra khỏi giường thì căn phòng đã bất chợt trở nên ồn ào.
Nguyên nhân là từ một cuộc điện thoại mà mẹ Dung Tỉnh nhận được. An Miên cũng không rõ đầu dây bên kia đã nói gì, chỉ loáng thoáng nghe tiếng mẹ Dung Tỉnh không ngừng xin lỗi.
“Xin lỗi, hôm qua em không nên uống nhiều như vậy.”
“Xin lỗi, hôm qua em thực sự quá chén nên lúc lên xe đã nói năng linh tinh.”
“Không không không, sao em có thể có ý kiến gì với Úy Lan chứ, chúng em vẫn là chị em tốt mà.”
“Em không ghét Tiểu Hoa, Tiểu Hoa là anh trai của Dung Tỉnh mà, sao em lại không thích chứ? Hôm qua em chỉ là uống nhiều nên nói vớ vẩn thôi.”
“Xin lỗi, em xin lỗi...”
An Miên nhích lại gần cửa phòng, nghe thấy giữa những lời xin lỗi của mẹ Dung Tỉnh, bà dần nghẹn ngào.
Cậu quay đầu lại nhìn, thấy Dung Tỉnh đã thức giấc, anh đang vò đầu, từ từ ngồi dậy.
“Dung Tỉnh...” An Miên lo lắng gọi một tiếng.
Dung Tỉnh nghe động tĩnh bên ngoài một lúc cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh không khỏi thở dài. Hôm qua Dung Chấn Đức phái tài xế đưa hai mẹ con về, rõ ràng tên tài xế đó không phải là người đơn giản, mẹ anh nói gì trên xe đều truyền đến tai Dung Chấn Đức cả.
Anh quay lại nhìn An Miên, khẽ nhếch miệng thầm nói một câu, “Không sao đâu.”
Dung Tỉnh xoay người, rời giường, giấu An Miên vào biệt thự nhỏ, chưa kịp thay quần áo đã vội ra ngoài xem mẹ thế nào.
Mẹ Dung Tỉnh đã không ngừng nói lời xin lỗi suốt hồi lâu, hèn mọn đến cùng cực, nước mắt đã vờn quanh khóe mắt. Vậy mà đầu dây bên kia vẫn chưa thấy vừa lòng với những lời xin lỗi ấy, còn đang hung hăng chỉ trích không ngừng.
“Mẹ.” Dung Tỉnh cau mày, không nhịn nổi nữa, “Sao mẹ phải như thế?”
Mẹ chỉ xua tay ra hiệu bảo Dung Tỉnh đừng can thiệp vào chuyện của người lớn.
Nghe thấy tiếng Dung Tỉnh bên kia đầu dây, Dung Chấn Đức nói, “Là Dung Tỉnh à, để tôi nói chuyện với Dung Tỉnh.”
“Chuyện này không liên quan đến Dung Tỉnh.”
“Đưa tôi nói chuyện với Dung Tỉnh!”
Mẹ không làm gì được, đành đưa điện thoại của mình cho Dung Tỉnh. Trong lúc đưa máy, mẹ không ngừng nháy mắt với Dung Tỉnh, muốn Dung Tỉnh đừng nói linh tinh.
Nhưng khóe mắt bà vốn đã đẫm nước mắt, một cái nháy mắt thôi đã đủ để nước mắt trượt dài bên gò má.
“Dung Tỉnh,” giọng Dung Chấn Đức truyền đến tai Dung Tỉnh, “Nói thật cho cha biết, có phải bình thường ở nhà mẹ con vẫn luôn nói những lời không nên nói với con không? Có phải bà ấy thường xuyên nói xấu dì Chu cùng anh trai và em gái con không?”
Dung Tỉnh cảm thấy đúng là không thể tưởng tượng nổi, sao Dung Chấn Đức có thể hỏi những lời như thế này?
Dung Tỉnh nhìn những giọt nước mắt lăn dài bên má mẹ, cố nhịn hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng chẳng thể nhịn nổi nữa, nói, “Chẳng lẽ mẹ nói sai gì sao?”
Lời này vừa dứt, biểu cảm trên mặt mẹ đã cứng đờ cả lại, ngay cả nước mắt đang rơi xuống đất mà bà cũng chẳng hề hay biết.
“Con...” Dung Chấn Đức bên kia đầu dây càng khó chịu hơn, “Được, được lắm! Hóa ra đây là cách mẹ con hay dạy con đấy à?”
Dung Tỉnh đang định nói thêm gì đó thì điện thoại đã bị mẹ giật lấy.
“Không phải, không phải vậy,” giọng mẹ run run, ngay cả cơ thể bà cũng không ngừng run rẩy, “Dung Tỉnh, Dung Tỉnh chỉ là đang trong thời kỳ nổi loạn thôi, bây giờ đang là thời điểm thằng bé nổi loạn. Bình thường con không như vậy, em chưa từng dạy con như thế, thật đó, thật mà...”
Dung Chấn Đức bên kia đầu dây trầm mặc một hồi lâu, lúc cất lời, lại lạnh lùng nói, “Bà đừng nói nữa. Giờ tôi đang tự hỏi chuyện để Dung Tỉnh bên cạnh bà có phải là lựa chọn sai lầm hay không đây.”
Nói xong, Dung Chấn Đức lập tức cúp máy.
“Không phải, không phải vậy, sao anh lại nói vậy hả? Gì mà Dung Tỉnh ở bên cạnh em là sai lầm?” Mẹ còn muốn giải thích thêm đôi câu nhưng chỉ nghe thấy tiếng “tút, tút” lạnh như băng, cuối cùng nước mắt bà không ngừng rơi xuống.
“MẸ!” Dung Tỉnh thực sự không thể đứng nhìn nổi nữa, anh chẳng thể hiểu nổi cha mình, cũng không cách nào hiểu được mẹ, “Sao mẹ lại phải nói xin lỗi với ông ấy? Con đã nói rồi, hai người nên ly hôn đi!”
Mẹ nâng tay lên, tát Dung Tỉnh một cái thật mạnh.
Dung Tỉnh bị tát một cái đờ đẫn cả người, qua một hồi lâu vẫn chẳng nói lên lời.
“Câm miệng! Mày câm miệng lại! Mày thì hiểu cái gì chứ?” Mẹ điên cuồng gào, “Ly hôn? Sau khi ly hôn thì tao còn lại gì? Sao tao có thể ly hôn được!”
Dung Tỉnh sờ lên bên má nóng rát của mình, xoay người bước thẳng về phòng ngủ của mình.
Mẹ trong phòng khách chợt ngồi thụp xuống, gào khóc.
...
Dung Tỉnh vừa về đến phòng đã thấy An Miên vươn đôi tay nhỏ xíu về phía anh, đau lòng gọi tên anh, “Dung Tỉnh, Dung Tỉnh.”
Dung Tỉnh nhấc An Miên lên, phát hiện An Miên luôn hướng về phía mặt anh nên để cậu sát bên má mình.
Bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo chạm vào gò má nóng bừng, khẽ xoa.
Đó là một lực rất đỗi nhẹ nhưng lại là một loại an ủi mà Dung Tỉnh hiếm khi cảm nhận được, loáng cái nỗi đau đớn như tan biến vào hư không.
“Sao lại như thế?” An Miên vừa đau lòng vừa lo lắng, giọng nói chất chứa vẻ bối rối, “Sao mẹ lại đánh cậu chứ? Rõ ràng cậu chỉ không muốn mình bị bắt nạt thôi mà...”
Dung Tỉnh cười nói, “Dáng vẻ bà ấy như thế này, có lẽ là do bị bắt nạt quen rồi.”
An Miên chẳng biết nói gì, chỉ có thể tiếp tục xoa nhẹ má anh, mong rằng có thể an ủi anh đôi chút.
“Dung Tỉnh, Dung Tỉnh, mẹ xin lỗi,” lúc này, mẹ đã thấy hối hận, đứng ngoài cửa gõ cửa, “Mẹ không cố ý, mẹ không muốn làm con tổn thương, mẹ, mẹ chỉ là do mẹ rối quá.”
Dung Tỉnh vừa tận hưởng sự an ủi vụng về của An Miên, vừa thở dài. Có thể làm gì được đây? Đó là mẹ anh. Mười bảy năm qua, sau mỗi một trận cãi vã, anh chỉ có thể chọn bỏ qua cho bà mà thôi.
Lúc này cả Dung Tỉnh và An Miên đều không ngờ rằng chuyện này còn dẫn đến hậu quả.
Khoảng chừng một tiếng sau, Dung Chấn Đức thực sự đến tận nơi. Không chỉ Dung Chấn Đức mà Chu Úy Lan cùng hai đứa con khác cũng tới.
Mẹ đã ngừng khóc, ra mở cửa cho họ bước vào phòng khách.
Dung Chấn Đức nhíu mày thật sâu, sắc mặt vô cùng tệ, “Bà đã nói gì lúc xin để Dung Tỉnh ở bên cạnh, bà không quên chứ?”
Mẹ mấp máy môi nhưng lại yên lặng.
Dung Tỉnh giấu An Miên thật kỹ rồi mới bước ra ngoài.
Kết quả, vừa thấy vết đỏ chưa tan trên mặt Dung Tỉnh, Dung Chấn Đức càng nổi giận, “Bà đánh nó? Rõ ràng do bà không biết dạy con mà sao bà lại dám trút giận lên trẻ con! Bà dạy con như thế à!”
“Em xin lỗi, em xin lỗi...” Môi mẹ run run, chỉ biết nói những lời khô khan yếu ớt, “Quả thực hôm nay em quá mức cảm tính, em rối quá, bình thường không như thế đâu. Anh đừng, anh đừng đưa Dung Tỉnh đi mà...”
Dung Tỉnh khẽ cau mày. Anh không ngờ Dung Chấn Đức lại muốn đưa anh đi. Đúng là chuyện cười không tưởng tượng nổi, một người làm chồng nhưng ngày ngày ấm êm bên cạnh một người phụ nữ khác lại dám cướp con trai khỏi tay vợ mình?
“Mẹ con thực sự không cố ý...” Dung Tỉnh muốn lên tiếng thay mẹ.
Nhưng Dung Chấn Đức lại xua tay với anh, nói, “Chuyện người lớn, trẻ con chen miệng làm gì. Tiểu Hoa, Tiểu Di dẫn Tiểu Tỉnh vào phòng sách chơi đi.”
Chu Dung Hoa và Chu Dung Di bước tới với vẻ mặt thân thiện.
Ngay cả mẹ cũng nói, “Dung Tỉnh, con đưa anh trai và em gái vào phòng sách ngồi một lát đi, không sao đâu, mẹ nói chuyện cùng cha và dì Chu của con một chút là được.”
Dung Tỉnh không biết phải làm sao, chỉ đành đưa theo hai người đến phòng sách.
Đến khi bước vào phòng, Chu Dung Hoa quay tay đóng cửa lại. Chớp mắt đã đổi một biểu cảm khác, nét thân thiện vốn có chẳng còn tăm hơi mà thay vào đó là vẻ giễu cợt, “Dung Tỉnh này, xem ra sau này chúng ta phải sống chung dưới một mái nhà rồi.”
“Chưa biết được.” Dung Tỉnh cười nói, “Không phải còn đang nói chuyện đấy sao?”
“Anh thực sự cho rằng họ đang nói chuyện đấy à? Chẳng qua chỉ là thông báo thôi.” Chu Dung Di cũng lộ vẻ cười nhạo, “Bà ta dựa vào cái gì mà nói chuyện với ba? Quyết định của ba, bà ta thay đổi được chắc?”
“Đúng đấy.” Chu Dung Hoa mỉm cười, “Thế nhưng đừng lo, Dung Tỉnh, mẹ bọn này bao dung hơn mẹ cậu nhiều. Cậu đến nhà tôi rồi, nhất định mẹ tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu.”
Dung Tỉnh thấy hơi lạ, không khỏi cười lạnh, “Sao thế, hai người mong tôi đến nhà hai người đến thế cơ à? Vậy mà tôi tưởng hai người thấy tôi chướng mắt chứ.”
Chu Dung Di lập tức trợn mắt, “Đúng là thấy anh chướng mắt đấy.”
Chu Dung Hoa lại càng cười đểu hơn, “Nhưng tôi rất chào mừng cậu đến nhà chúng tôi.”
Dung Tỉnh chưa kịp trả lời, Chu Dung Hoa đã bất chợt đẩy Dung Tỉnh về phía giá sách, túm lấy cổ áo Dung Tỉnh, nghiến răng nghiến lợi nói, “Chờ khi đến chỗ tao rồi, mày sẽ biết, muốn hủy hoại mày, đối với bọn tao mà nói là chuyện dễ dàng đến mức nào.”
Dung Tỉnh chỉ cười.
Đương nhiên anh biết đôi huynh đệ này chẳng có ý tốt gì với mình.
Hôm nay dù mẹ có đánh anh thì anh cũng không thể thực sự rời khỏi mẹ mình mà đến nhà những người này.
Làm sao giờ nhỉ? Hay là ăn vạ đi.
Vừa hay hôm qua anh mới ký khế ước với một thứ kỳ lạ.
Dung Tỉnh nhắm mắt lại, những phiến lá xanh biếc hiện rõ trong đầu anh.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của mẹ, ba người lớn chuẩn bị bước vào. Một phút sau, Dung Tỉnh nghiêng người, ngã thẳng sang một bên.
...
Một phút trước, An Miên còn đang ngồi trong tòa nhà hai tầng nhỏ lo lắng cho Dung Tỉnh.
Phút sau cậu đã thấy luồng sáng xanh chợt lóe trong đầu.
Lúc An Miên mở mắt ra, cậu phát hiện mình đã quay trở lại phòng bệnh, mọi thứ xung quanh cũng trở về kích thước bình thường.
An Miên ngơ ngác nhìn tay mình.
Sao mình lại bất ngờ hồi phục thế này? Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Dung Tỉnh đâu? Dung Tỉnh sao rồi?