Chương 4: Ướt sũng

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tớ không trêu cậu đâu, thật sự là không trêu nữa.
Nuôi chuột hamster?
Câu hỏi này khiến Dung Tỉnh không khỏi bật cười một tiếng. Đương nhiên là anh không hề nghĩ đến việc nuôi chuột hamster rồi, anh chỉ muốn nuôi "bạn nhỏ" đột nhiên xuất hiện trên bàn mình mà thôi.
“So với ở trường, trông cậu thế này hoạt bát hơn nhiều nhỉ.” Dung Tỉnh nói, “Lúc ở trường, cậu gần như chẳng hé răng nửa lời.”
An Miên cảm thấy Dung Tỉnh đang chê mình nói nhiều, lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt không vui. Cậu vội vàng muốn giải thích điều gì đó nhưng lại sợ Dung Tỉnh càng thêm ghét bỏ, bèn luống cuống xoay tới xoay lui trước màn hình.
Cứ xoay vòng vòng khoảng năm phút, An Miên đột nhiên cảm thấy chân mình mềm nhũn, cả người đổ sụp xuống.
Dung Tỉnh vẫn luôn lặng lẽ chú ý đến cậu. Thấy vậy, anh lập tức dừng thao tác chuột, hỏi: “Sao thế?”
An Miên lắc đầu, vẻ mặt mơ hồ. Tình trạng của cậu lúc này hơi lạ, một sự mệt mỏi khó hiểu đột nhiên ập đến. Cậu cảm thấy không hẳn là mệt mỏi, cũng chẳng phải đói bụng, mà dường như có hơi... khát?
Nói khát thì cũng không đúng lắm, cậu cũng không muốn uống nước, nhưng cảm giác đơn thuần là thiếu nước, hơi khô khô.
Cảm giác khô ráp này khiến cậu thấy da mình như đang nhăn lại, nhưng An Miên luồn tay vào dưới tay áo sờ thử, xúc cảm vẫn bóng loáng mềm mại như cũ, không rõ cảm giác cả người nhăn nhúm ấy từ đâu tới.
Dung Tỉnh vẫn luôn quan sát cậu. Càng nhìn kỹ, sắc mặt anh càng trở nên kỳ lạ. Hai phiến lá nhỏ bắt mắt trên đỉnh đầu An Miên không biết đã héo rũ từ lúc nào.
Một lúc lâu sau, An Miên cuối cùng cũng hạ quyết tâm nhờ Dung Tỉnh giúp đỡ. Cậu hơi chần chừ, sợ bị từ chối lần nữa nên có chút rụt rè, gương mặt nhỏ nhắn cũng vì xấu hổ mà ửng hồng: “Xin... xin lỗi, cậu... cậu có thể cho tớ xin ít nước được không?”
Dung Tỉnh dứt khoát lấy ra một chai nước suối, rót một ít ra nắp rồi đặt trước mặt An Miên. Nếu là lúc khác, có lẽ anh còn giả vờ từ chối, trêu chọc cậu một chút, nhưng lúc này tình trạng của An Miên khiến anh hơi lo lắng.
Có vẻ như anh đã đánh giá quá cao chiều cao của An Miên. Dù chỉ là chiều cao của nắp chai nước bình thường thôi, An Miên cũng phải nhón chân lên mới với tới mép ngoài nắp, cố gắng lắm mới chạm được mặt nước.
“Cậu chờ một lát.” Dung Tỉnh cau mày đứng dậy, định đi tìm xem có vật gì chứa nước thấp hơn một chút không.
Nhưng cuối cùng, Dung Tỉnh còn chưa kịp rời chỗ đã nghe “bịch” một tiếng, nắp chai nước bị An Miên lật úp xuống.
Nước văng tung tóe khắp nơi, An Miên bị dội cho ướt như chuột lột.
Dung Tỉnh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng... cứu lấy chiếc laptop bên cạnh.
An Miên ai oán nhìn anh.
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, vội rút mấy tờ giấy ra thấm nước trên bàn: “Đã bảo cậu chờ một chút rồi mà.”
An Miên cởi đôi giày tí hon của mình ra, giẫm giẫm đôi chân nhỏ lên tờ giấy, rồi lại nắm lấy mép tờ giấy bên cạnh, dùng sức lau cả người ướt sũng của mình. Nhưng có lẽ vì lúc này cậu quá nhỏ nên mặt giấy trở nên quá thô ráp so với làn da của cậu, chỉ vừa lau một chút mà da cậu đã hơi đỏ lên rồi.
“Hắt xì!” Ngay sau đó, An Miên hắt xì một cái.
Dung Tỉnh thấy vậy, lục tủ đầu giường một hồi, lấy ra một bịch bông gòn, cầm trong tay.
An Miên thấy ngón tay anh tiến lại gần, nhớ lại hai lần mình bị anh chọc ngã chổng vó trên bàn, không khỏi lùi về sau hai bước.
“Đứng yên đó, đừng động đậy.” Dung Tỉnh bất đắc dĩ nói: “Lần này tôi không chọc cậu nữa đâu.”
An Miên lắc đầu, tiếp tục lùi lại hai bước.
Dung Tỉnh đành đặt cục bông trong tay xuống cạnh cậu: “Vậy cậu tự làm đi.”
An Miên cẩn thận dè dặt tiến gần cục bông, vươn tay khẽ sờ sờ, xúc cảm mềm mại. Cậu lại dựa sát hơn, khẽ cọ cọ mặt mình lên cục bông trắng mềm.
Thật sự rất mềm, An Miên thích thú nheo đôi mắt lại, trông như một chú mèo nhỏ đang được gãi cằm.
“Có cần tôi giúp không?” Dung Tỉnh hỏi.
An Miên đỏ mặt lắc đầu, dùng sức chen vào cục bông, chỉ chốc lát sau cả người đã chui hẳn vào trong cục bông. Dung Tỉnh ngồi lại xuống ghế, chống cằm nhìn cục bông khẽ rung rung, sắc mặt không kiềm được ý cười.
Cục bông cứ run rẩy khoảng chừng năm phút, sau đó, một cái đầu nhỏ nhắn mới ló ra từ phía trên.
Mặt An Miên hồng hồng, dồn hết sức mình mới rút được cả người ra khỏi cục bông.
“Khô chưa?” Dung Tỉnh hỏi.
An Miên gật đầu một cái.
Dung Tỉnh duỗi một ngón tay về phía cậu.
An Miên lần nữa sợ hãi lùi về phía sau.
“Tôi chỉ muốn xem cậu khô rồi hay chưa thôi mà,” Dung Tỉnh dở khóc dở cười: “Tôi thật sự không chọc cậu nữa đâu.”
Cuối cùng, An Miên cũng ngừng lùi bước nhưng lại yếu ớt hỏi nhỏ: “Vậy cậu đồng ý giúp tớ tìm cơ thể nha?”
Sắc mặt Dung Tỉnh lập tức sa sầm, thu ngón tay lại, cả người toát ra vẻ không vui: “Có ý gì? Tôi chỉ muốn xem người cậu đã khô hay chưa thôi mà cậu còn muốn đặt điều kiện với tôi à?”
“Tớ... tớ cũng không phải có ý đó,” An Miên hơi hoảng, “Tớ chỉ, tớ thật sự muốn biết cơ thể của chính mình lúc này như thế nào.”
Cậu thật sự không phải người khéo léo giao tiếp, tình huống như này khiến cậu không khỏi luống cuống tay chân.
Dung Tỉnh cũng thật sự tức giận, lại quay đầu tiếp tục nhìn màn hình laptop.
Nhưng đoạn nhạc đệm kia vừa trôi qua, anh lại thấy đống lồng hamster trên màn hình khiến Dung Tỉnh cảm thấy có điều gì đó không ổn lắm.
Nhóc con này còn nhỏ hơn cả một cái nắp chai, mà chuột hamster nhỏ nhất thì bé hơn được bao nhiêu?
“Dung Tỉnh...” An Miên đến bên tầm tay anh, khẽ kéo kéo ống tay áo Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh nhìn cậu qua khóe mắt: “Làm sao?”
“Không phải cậu muốn xem tớ đã tự lau khô hay chưa à?” An Miên làm bộ đáng thương nhìn anh.
“Không xem nữa.” Dung Tỉnh tỏ vẻ: “Chuyện có chút xíu như vậy mà cậu muốn tôi giúp cậu chạy tới chạy lui, tôi không thèm đồng ý đâu.”
Hai mắt An Miên ươn ướt: “Là do tớ nói sai rồi, tớ xin lỗi.”
Sau đó, Dung Tỉnh duỗi năm ngón tay thon dài của mình ra, đầu ngón tay hướng về phía cậu: “Vậy cậu tự qua đây.”
An Miên đỏ mặt nhìn ngón tay cong mượt của anh, rối rắm do dự chốc lát rồi mới lặng lẽ bước qua. Đầu tiên, cậu dùng đôi tay nhỏ xinh của mình đặt lên móng tay của Dung Tỉnh, sau đó mới ló đầu ra, cọ cọ lên đầu ngón tay anh.
Dung Tỉnh đột nhiên nâng ngón tay lên, duỗi về phía đầu của cậu.
An Miên run lẩy bẩy, chuẩn bị sẵn tinh thần để lăn thêm một vòng nữa trên bàn, hai mắt cũng nhắm chặt lại.
Nhưng Dung Tỉnh không đẩy cậu ngã nữa.
Dung Tỉnh khống chế sức lực ở mức An Miên vẫn có thể đứng vững rồi mới khẽ chạm lên đỉnh đầu cậu, nhẹ nhàng xoa xoa.
Theo một nghĩa nào đó, thực ra mấy lần trước không phải Dung Tỉnh muốn chọc An Miên ngã... mà đơn giản chỉ là bởi anh không kiểm soát tốt lực tay của mình mà thôi.
An Miên mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn anh, có hơi được sủng mà sợ.
“Không tồi.” Dung Tỉnh kiểm soát biểu cảm trên mặt mình, không để bản thân lộ quá rõ ý cười: “Tóc cũng lau khô rồi.”
Nói xong, anh lại yên lặng nhìn hai phiến lá thu hút ánh mắt người khác trên đầu An Miên.
Anh hơi muốn hỏi cậu xem đó là gì nhưng lại không dám hỏi thẳng, tựa như đang sợ mình vừa hỏi xong thì sẽ tỉnh giấc khỏi giấc mộng đẹp.
Tất cả mọi chuyện phát sinh lúc này, chẳng phải đều tựa như mộng sao?
Dung Tỉnh thầm nghĩ như vậy nhưng tay vẫn không nghe lời mà khẽ chạm vào hai phiến lá nhỏ nhắn kia.
Kết quả khiến An Miên run run, mặt lập tức đỏ bừng lên.
“Cậu làm sao thế?” Dung Tỉnh giật thót hỏi.
An Miên lắc đầu: “Tớ không biết... Vừa nãy cậu chạm vào chỗ nào thế, tớ có cảm giác lạ lắm...”
Chuyện này khiến Dung Tỉnh càng kinh ngạc hơn, chẳng lẽ hai cái lá nhỏ kia cũng có cảm giác à?
An Miên hít sâu một hơi, vỗ vỗ mặt mình làm giảm nhiệt độ: “Dung Tỉnh, về chuyện cậu giúp tớ tìm cơ thể ấy...”
Dung Tỉnh nén nghi vấn xuống, lần thứ hai cau mày: “Cậu vẫn định bàn điều kiện với tôi đấy à?”
An Miên lắc đầu: “Không phải, vừa nãy đúng là tớ không phải. Tớ muốn cậu giúp thì không nên chỉ trả một cái giá dễ dàng như vậy được. Vậy nên...”
Vậy nên?
An Miên hít sâu một hơi, tựa như đang hạ quyết tâm làm một chuyện gì lớn lao lắm: “Tớ cho cậu tiền, tớ cho cậu tất cả tiền của tớ luôn, cậu giúp tớ đi, nha?”
“Tôi còn tưởng cậu định nói cái gì cơ.” Dung Tỉnh nở nụ cười: “Với bộ dạng hiện tại của cậu thì lấy tiền đâu ra?”
An Miên cắn chặt răng, đọc một dãy số.
Dung Tỉnh thu lại ý cười trên gương mặt: “Cậu nghiêm túc đấy à?”
An Miên không ngừng một giây, tiếp tục đọc dãy số thứ hai.
“Dừng! Dừng dừng!” Dung Tỉnh vội vã cắt ngang. Đương nhiên anh nhận ra dãy số kia là số thẻ ngân hàng, dãy số thứ hai là mật mã: “Cậu đừng đọc nữa, giờ cậu đừng đọc nữa! Cậu để tôi nghĩ đã... Tôi không đồng ý, đúng, tôi còn chưa đồng ý mà. Vả lại cậu nghèo như thế thì trong tài khoản có được mấy đồng chứ?”
“Tất cả số tiền tớ tích cóp từ nhỏ tới giờ đều ở trong thẻ này.” An Miên nói: “Có bao nhiêu thì tự cậu xem là biết.”
Dung Tỉnh khẽ nhíu mày: “Cậu thật sự nghiêm túc?”
An Miên dùng sức gật đầu thật mạnh, ánh mắt kiên định.
Vậy nên Dung Tỉnh nhập số thẻ và mật mã tài khoản ngân hàng của An Miên lên máy tính.
Anh cũng chẳng cần số tiền này làm gì, anh có thiếu tiền đâu. Chẳng qua là anh hơi tò mò, không biết An Miên nghèo như vậy thì dành dụm được bao nhiêu.
Sau khi có kết quả, Dung Tỉnh lại trầm mặc.
“Sao thế?” An Miên như đang hiến vật quý vậy: “Năm mươi nghìn tuy không nhiều nhưng tớ đã tích cóp lâu lắm đó, ngay cả máy tính cũng không nỡ mua.”
Dung Tỉnh nhíu mày: “Năm mươi nghìn?”
Anh xoay màn hình về phía An Miên để cậu tự xem.