Chương 5: Người nhà

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tài khoản không có tiền, một đồng cũng không có.
An Miên im lặng hồi lâu, rõ ràng là đã chết lặng vì sốc. “Sao, sao lại như vậy… Tớ, tớ đã cực khổ lắm mới dành dụm được bấy nhiêu…”
“Còn ai biết số thẻ và mật khẩu của cậu nữa không?” Dung Tỉnh hỏi cậu.
Cùng lúc đó, Dung Tỉnh kiểm tra lịch sử giao dịch.
Kết quả cho thấy, trong thẻ này đúng là từng có năm mươi nghìn tệ, nhưng số tiền ấy đã bị rút sạch vào sáng nay.
An Miên nhìn lịch sử giao dịch, cả người run rẩy, hai mắt như muốn tối sầm lại.
Đó là toàn bộ gia sản của cậu! Là số tiền cậu đã liều mạng, nỗ lực trong một thời gian dài mới tích cóp được! Nếu không phải vì cố gắng kiếm tiền thì tại sao ba giờ sáng cậu vẫn chưa về nhà! Nếu không phải vì ba giờ sáng còn lang thang trên đường thì sao cậu lại bị xe đâm được!
“Cậu bình tĩnh một chút đã,” Dung Tỉnh thấy An Miên suy sụp như sắp ngã quỵ, sợ cậu quá đau khổ, vội vàng an ủi, “Biết đâu là ba mẹ cậu…”
Nói tới đây, Dung Tỉnh chợt ngừng.
Anh chợt nhớ ra, hình như anh chưa bao giờ gặp ba mẹ An Miên, thậm chí mỗi lần họp phụ huynh đều là An Miên thay mặt ba mẹ mình đi họp.
Quả nhiên An Miên càng đau lòng hơn, “Tớ không có ba mẹ.”
Dung Tỉnh hơi tự trách vì lời lỡ lời vừa rồi, nhưng chuyện đã đến nước này thì chỉ có thể tiếp tục an ủi cậu: “Cũng có thể là người lớn khác trong gia đình. Không phải lúc trước cậu gặp tai nạn giao thông sao? Biết đâu số tiền ấy dùng để chi trả viện phí.”
An Miên nói, “Cậu của tớ sẽ không tiêu nhiều tiền như vậy để cứu tớ đâu.”
Dung Tỉnh nhận ra sự cực kỳ chán ghét và bài xích qua từng lời nói của An Miên, anh không khỏi cau mày. Đây là lần đầu tiên anh nghe An Miên còn có một người cậu, hơn nữa nghe có vẻ mối quan hệ không mấy tốt đẹp.
“Tớ cũng không nói cho bất kỳ ai biết số thẻ và mật khẩu… Đúng rồi!” An Miên bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, “Tớ viết mật khẩu lên một tấm thẻ đánh dấu và để trong ví. Tối qua lúc xảy ra tai nạn, nó ở trên người tớ!”
“Nói cách khác là có thể do ai đó tìm được mật khẩu từ trên người cậu?”
An Miên gật đầu mạnh, ngay sau đó lại dồn sức kéo ống tay áo Dung Tỉnh, “Mau lên, đi tìm xem cơ thể tớ ở chỗ nào, tớ nhất định phải biết rốt cuộc ai đã lấy tiền của tớ!”
Dung Tỉnh yên lặng nhìn cậu.
Lực tay kéo áo Dung Tỉnh của An Miên dần yếu đi, lát sau cậu buông tay, gương mặt đầy vẻ lúng túng khi đối diện với ánh mắt anh. Vốn dĩ cậu muốn dùng tiền để nhờ Dung Tỉnh giúp đỡ, nhưng bây giờ tiền cũng không còn nữa rồi…
Chưa đầy một phút ngắn ngủi, An Miên lại hoảng loạn đến đỏ hoe hai mắt.
Dung Tỉnh thở dài một hơi, dùng ngón tay gõ gõ nắp chai nước, rồi lật ngửa nắp chai.
Sau đó anh tìm một mảnh giấy, đặt cạnh An Miên, “Đứng lên đi.”
An Miên không hiểu nhưng vẫn ngơ ngác làm theo, đứng lên trên tờ giấy.
Dung Tỉnh dùng hai tay nhấc tờ giấy lên, cẩn thận di chuyển về phía chiếc nắp chai, duy trì một độ cao vừa phải.
Sau đó anh nhấc hai tay lên, “xoạt” một cái, đổ An Miên đang run lẩy bẩy trên mặt giấy vào trong nắp chai.
“Oa!” An Miên sợ hãi kêu lên, suýt nữa thì sợ đến bật khóc.
Mãi mới lấy lại tinh thần thì vừa ngẩng đầu, cậu đã thấy mình bị nhốt trong nắp chai, mép nắp chai tựa như một bức tường cao sừng sững. Trong nháy mắt, An Miên lại luống cuống chân tay, chỉ muốn nhanh chóng trèo ra ngoài.
“Yên lặng chút đi.” Dung Tỉnh nói, “Không phải cậu muốn đi tìm cơ thể của mình à?”
An Miên ngừng hoảng sợ, ngơ ngác nhìn anh, “Cậu đồng ý à?”
Dung Tỉnh tặc lưỡi ‘chậc’ một tiếng, vô cùng mất kiên nhẫn.
Vốn dĩ anh có thể đi tìm cơ thể đó bất cứ lúc nào, anh cũng biết tình trạng hiện tại của cơ thể An Miên ra sao bởi vì trước đó anh đã đến bệnh viện.
Sở dĩ anh cứ khăng khăng nói dối An Miên chỉ vì cơ thể đó đã bị thương quá nặng, anh không muốn dập tắt tia hy vọng của cậu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh lấy tư cách gì mà giấu An Miên chuyện này? Có lẽ lựa chọn đúng đắn nhất là đưa An Miên đi xem cơ thể đó.
Dung Tỉnh dùng màng bọc thực phẩm bọc kín miệng nắp chai lại thật cẩn thận, chọc vài lỗ thông khí rồi mới cất chiếc nắp chai vào túi.
An Miên bị anh nhốt trong nắp chai rồi cứ thế bị anh nhét vào túi áo.
Cho đến khi bị Dung Tỉnh đưa ra khỏi căn phòng đó, An Miên vẫn thấy hơi bối rối.
Cậu ngẩng đầu nhìn xuyên qua miệng túi bên trên, lập tức thấy được đường cong hoàn mỹ dưới cằm Dung Tỉnh, nghe tiếng tim anh đập truyền qua lớp áo sơ mi khiến mặt cậu không kìm được mà ngày càng đỏ ửng lên.
Lúc Dung Tỉnh ra khỏi phòng, mẹ anh đang ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách.
Thấy Dung Tỉnh ra ngoài, bà ngẩng lên, sắc mặt có vẻ lo lắng, “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thế? Nhà trường vừa gọi điện về cho mẹ, nói là con trốn học.”
Phải biết rằng Dung Tỉnh không phải đứa trẻ lêu lổng, chốc chốc lại học đòi thói hư tật xấu, mà anh vẫn luôn là người ưu tú hoàn hảo, loại chuyện trốn học này là chưa từng xảy ra.
Bước chân Dung Tỉnh hơi chậm lại nhưng không ngừng.
Anh nhìn mẹ mình, vẻ mặt phức tạp, “Con tự có tính toán của riêng mình, mẹ không cần bận tâm đâu.”
Thái độ như vậy khiến người làm mẹ có chút khó xử, bà muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ bảo rằng, “Nếu ba con biết được chuyện này thì sợ là sẽ không hài lòng về con.”
Ba? Tiếng này khiến sắc mặt Dung Tỉnh càng thêm khó tả, “Mẹ sợ người đàn ông kia không hài lòng à?”
Người mẹ lập tức trở nên trầm mặc.
Dung Tỉnh cũng không bận tâm mẹ mình có thể sẽ còn phản ứng nào nữa hay không, cứ thế đi thẳng ra cửa.
Đến khi thấy trời xanh mây trắng bên ngoài, Dung Tỉnh mới thở ra một hơi thật dài.
An Miên ghé vào túi áo anh, xé rộng hơn chút cái lỗ trên màng bọc thực phẩm để ló đầu ra, “Quan hệ giữa cậu với ba mẹ không tốt à?”
Dung Tỉnh liếc nhìn cậu bạn nhỏ không chịu ngồi yên một cái, không trả lời.
“Đúng là bất ngờ thật đấy.” An Miên vừa thở dài vừa lẩm bẩm một mình, “Vốn dĩ tớ còn cảm thấy hâm mộ gia đình cậu. Lần họp phụ huynh trước, ba mẹ cậu cùng nhau tham dự, thoạt nhìn quan hệ không hề tệ chút nào.”
“Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh,” Dung Tỉnh vừa đi về phía bệnh viện, vừa nói với tâm trạng phức tạp, “Có một số việc không đơn giản như những gì mắt thấy.”
An Miên gật gật cái đầu nhỏ, lại quan tâm hỏi tiếp, “Nói mới nhớ, không phải bây giờ ở trường đang thi à?”
Bước chân Dung Tỉnh đột nhiên khựng lại.
“Tuy không phải kỳ thi quan trọng gì, chỉ là một bài thi tháng thôi,” An Miên hỏi anh, “Mà cậu cứ chạy ra ngoài như thế không sao chứ?”
Bước chân Dung Tỉnh xoay về một hướng, thoạt nhìn là về phía trường học.
Nhưng năm giây sau, Dung Tỉnh nghiến chặt răng, “Rốt cuộc là cậu muốn tôi lập tức đi tìm cơ thể cậu, tra rõ xem cuối cùng ai đã lấy tiền của cậu, hay chờ tan học mới tìm?”
“Bây giờ, ngay lập tức.” An Miên nhanh chóng đưa ra lựa chọn.
“Vậy cậu ngậm miệng lại cho tôi,” Dung Tỉnh hít sâu một hơi, “Đừng nhắc lại chuyện thi cử với tôi.”
An Miên yên lặng rúc vào nắp chai lần nữa, lấy tay bịt miệng mình lại.
Vì cậu mà Dung Tỉnh làm ra chuyện mà những đứa trẻ hư hay làm, đây không phải chuyện tốt lành gì nhưng lại khiến sự hoảng hốt trong lòng An Miên dần dịu đi, cảm giác tựa như cuối cùng cũng tìm được chốn dung thân.