Chương 44: Truy xét

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tỉnh không ngừng an ủi mẹ mình, dốc hết tâm sức cũng chỉ khiến bà tạm nguôi ngoai đôi chút nhưng bà vẫn khóc không ngừng. Suốt cuộc đời, bà chưa từng trải qua chuyện động trời đến vậy, giờ đây bà vô cùng hoảng loạn và hoang mang.
Mãi hơn mười phút sau, cuối cùng mẹ anh cũng không còn quá đau buồn và sợ hãi nữa. Cơn mệt mỏi bị dồn nén cuối cùng cũng ập đến, khiến bà chìm vào giấc ngủ trong vòng tay an ủi của Dung Tỉnh.
Lúc này Dung Tỉnh mới thở phào một hơi, đắp kín chăn cho mẹ.
Sau đó anh đi lên tầng, trở về phòng của mình.
An Miên đã bám hai tay vào mép túi anh từ lâu, không ngừng thò đầu ra ngoài quan sát, rõ ràng là không thể đợi thêm nữa để ra ngoài. Dung Tỉnh nhẹ nhàng cầm cậu bé trong tay, đặt lên bàn học.
“Dung Tỉnh…” An Miên nắm lấy ngón tay Dung Tỉnh, muốn dùng chút sức lực của mình để an ủi anh.
Nhưng cậu cũng hiểu, trong tình huống hiện tại, loại an ủi này thực sự là vô ích nhất.
“Tớ không sao,” ngược lại là Dung Tỉnh mỉm cười an ủi An Miên, “Tớ thực sự không sao, cậu không cần phải lo đâu.”
Cuộc đối thoại như vậy hôm nay đã diễn ra vô số lần.
An Miên không khỏi cảm thấy mình vô cùng bất lực, cậu mong mình có thể hỗ trợ Dung Tỉnh biết bao. Đúng vậy, cậu hiểu cực kì rõ, rằng vào thời điểm này thứ Dung Tỉnh cần tuyệt đối không phải là lời an ủi mà là sự giúp đỡ thiết thực.
Dung Tỉnh ngồi trên ghế, nhanh chóng lấy điện thoại ra, mở lại những tin tức hot mà mình từng xem qua.
So với lúc đầu thì những tin tức hot này đã trở nên náo nhiệt hơn nhiều, vô số người tham gia vào, khuấy động dư luận đến mức hỗn loạn tột độ, gần như hoàn toàn mất kiểm soát, bất cứ ai bị cuốn vào cũng phải chịu sự công kích điên cuồng.
Dung Tỉnh mím môi, vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, cố gắng giữ vững lý trí và sự bình tĩnh, không ngừng tìm kiếm thông tin hữu ích giữa sự điên cuồng của đám đông. Đầu óc anh xoay chuyển liên tục, phân tích hướng đi của dòng thông tin, cố gắng tìm ra rốt cuộc kẻ nào đứng sau giật dây tất cả những chuyện này.
Nhưng dù anh đã cố giữ bình tĩnh đến thế, dù anh cho rằng mình không còn bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ điên cuồng kia nữa, nhưng khi những từ ngữ sắc bén ấy không ngừng lướt qua mắt anh, tim anh vẫn thắt lại từng cơn, mỗi hơi thở dường như càng lúc càng khó khăn hơn.
Trong khi Dung Tỉnh cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình thì An Miên cũng nhanh nhẹn leo lên bàn máy tính, mở máy tính đặt trên đó ra.
Dung Tỉnh ngước lên nhìn cậu bé tí hon này.
Chỉ thấy An Miên ra sức đẩy con chuột rồi lại dùng hết sức nhảy nhót trên bàn phím, làm chuyện giống như Dung Tỉnh.
“An Miên…”
“Cậu nghỉ ngơi đi, Dung Tỉnh,” An Miên nói, “chuyện này tớ cũng làm được, cái này để tớ xem là được, cậu đi nghỉ đi.”
Khi nói những lời này, sắc mặt An Miên vô cùng khó coi.
Lúc trước cậu vẫn luôn ở trong túi áo Dung Tỉnh, dù biết đại khái chuyện gì đang xảy ra nhưng cậu vẫn chưa thực sự đối mặt với làn sóng dữ dội này.
Giờ cuối cùng cậu cũng thấy rồi.
Vô số lời lẽ điên cuồng công kích đến mức ngay cả cậu cũng cảm thấy trước mắt mình dần tối sầm lại, sao cậu có thể dễ dàng để Dung Tỉnh đối mặt với tất cả những chuyện này?
“An Miên…” Dung Tỉnh vươn tay chắn trước cơ thể bé nhỏ của cậu, nhìn dáng vẻ thở hổn hển của cậu, dịu dàng nói, “An Miên, không sao đâu, tớ làm được mà.”
“Cậu cho rằng tớ không thể giúp gì được cho cậu sao?” An Miên hỏi.
“Tớ…” Nhất thời Dung Tỉnh cứng họng.
“Tớ có thể giúp cậu,” An Miên chăm chú nhìn màn hình máy tính không rời, không để mắt mình rời đi dù chỉ một giây, cậu không ngừng phân tích thông tin hữu ích giữa dòng chảy hỗn loạn trên mạng, “Những lúc như thế này, cậu để tớ san sẻ với cậu một chút thôi, được không?”
Dung Tỉnh nhìn dáng vẻ nghiêm túc này của An Miên, một lúc lâu sau, cuối cùng cũng không nhịn được mà mỉm cười.
Anh dùng đầu ngón tay khẽ xoa cái đầu nhỏ kia, “Đúng là một cậu bé đáng tin.”
An Miên không nhịn nổi mà phồng má.
Sau đó Dung Tỉnh lập tức ngoan ngoãn nghe lời, cầm điện thoại của mình bước về giường nằm.
An Miên nghiêng đầu nhìn một cái, chỉ sợ Dung Tỉnh vẫn đang xem những tin tức hot kia.
Đến khi cậu thấy rõ màn hình điện thoại của Dung Tỉnh, thấy Dung Tỉnh đang nói chuyện với những người bạn quan tâm anh thì An Miên mới thở phào nhẹ nhõm, lần nữa tập trung sự chú ý của mình vào màn hình trước mặt.
Lát sau, cuối cùng An Miên cũng có thu hoạch.
Tuy rằng dòng tin tức lúc này đã chuyển hướng vô cùng phức tạp nhưng tìm lại nguồn gốc ban đầu, khi chưa có quá nhiều người để ý tới chuyện này, tất cả nguồn tin, nguồn ảnh dường như đều chỉ về cùng một người.
Đó là một phóng viên chẳng có chút tiếng tăm nào.
Một phóng viên nhỏ theo dõi chuyện liên quan đến Chu Úy Lan, cuối cùng nhờ vào khứu giác nhạy bén của một thợ săn tin, đào ra được một bí mật động trời – chuyện này có vẻ hợp lý, dường như chẳng có chút bất thường nào cả.
Nhưng An Miên vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Không đúng ở đâu? Không phải tốc độ moi móc bí mật này của phóng viên nhỏ này thực sự quá nhanh sao?
Không, không phải, thậm chí hoàn toàn ngược lại – các phóng viên đào ra bí mật này quá chậm.
Chu Úy Lan là Tiểu Thiên Hậu trong giới ca hát ba mươi năm trước, bà ta đã ở bên Dung Chấn Đức ít nhất hai mươi lăm năm, con trai bà ta cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi. Mà mẹ Dung Tỉnh thì gả cho Dung Chấn Đức hơn mười năm, nói cách khác thì Chu Úy Lan đã làm kẻ thứ ba khoảng mười tám năm.
Một tin tức động trời như thế, sao đến tận ngày hôm nay mới bị vạch trần.
An Miên ngửi thấy mùi bất thường từ đó, trong lòng nảy ra rất nhiều suy đoán.
Nhưng suy đoán này cuối cùng cũng chỉ là suy đoán, cậu phải tìm được dấu vết thực sự. An Miên nhắm mắt lại, trong đầu hồi tưởng lại tất cả những gì mình vừa thấy trong tài khoản của phóng viên nhỏ đó.
Nhưng không được, căn bản là không thể.
Những gì mọi người đều có thể thấy trên bề nổi căn bản không đủ để cậu nắm được manh mối. Có lẽ cậu cần một vài thủ thuật đặc biệt hơn.
Từ “hacker” chợt lóe lên trong đầu An Miên.
Cậu hơi do dự, băn khoăn, không biết có nên dùng thủ đoạn "vùng xám" như thế này để đạt được mục đích của mình hay không.
Quan trọng hơn cả… An Miên nhớ lại mạng lưới quan hệ hạn hẹp của mình, phát hiện bản thân hình như chẳng quen biết hacker nào. An Miên chỉ đành quay đầu lại, yên lặng bước tới mép bàn, trông mong nhìn Dung Tỉnh vừa bị mình đuổi đi nghỉ ngơi.
“Sao thế?” Dung Tỉnh ngẩng lên hỏi cậu.
Lúc này Dung Tỉnh đã trả lời xong tất cả những lời hỏi han quan tâm của bạn bè, đang trao đổi công việc của mình với vị nghiên cứu viên sáng nay.
“Dung Tỉnh…” An Miên thuật lại phát hiện của mình vừa nãy rồi yếu ớt bày tỏ một chút khó khăn mà cậu đang gặp phải.
Hacker?
Dung Tỉnh nghe thấy lời này, thuận tay gõ vào khung chat trên điện thoại một câu hỏi, “Anh bạn, cậu có biết giờ tìm được ở đâu hacker đáng tin không?”
Thế mà lại hỏi thẳng vị khách hàng đang ủy thác công việc? An Miên bị hành động này dọa cho ngây người.
Càng khiến cậu hoảng hơn chính là đối phương vậy mà đáp lại thật.
Vị khách hàng này trực tiếp gửi cho Dung Tỉnh một chuỗi mã như ám hiệu ngầm.
“Đây là gì?” Dung Tỉnh ngẩng đầu hỏi An Miên.
“Mã Morse.” An Miên nhìn thoáng qua, không mất đến nửa giây để nhận ra, “Đây là một đoạn mã rất cơ bản.”
Sau đó An Miên không mất đến năm giây để giải mã, đưa ra một địa chỉ trang web. Hai người nhập địa chỉ trang web này vào máy tính, nhanh chóng mở ra một thế giới mới.
Thì ra các hacker vẫn có thị trường giao dịch!
Hai người không có quá nhiều thời gian để cảm thán sự thần kỳ của thế giới mới, nhanh chóng chọn ra một hacker trong trang web này, đưa ra yêu cầu sơ bộ của mình.
Qua nửa giờ trao đổi, hacker nhận đơn, cũng cam đoan rằng sẽ cho bọn họ một kết quả trong vòng ba ngày làm việc.
Cuối cùng cũng thuận lợi giải quyết chuyện này, An Miên không nhịn được thở phào một hơi nặng nhọc.
Lúc này An Miên và Dung Tỉnh còn chưa biết rằng, số lượng hacker đang cố gắng xâm nhập vào tài khoản của phóng viên nhỏ kia không chỉ có mỗi người họ vừa tìm được.
Dung Chấn Đức điên rồi.
Mạng lưới quan hệ của ông ta rộng hơn An Miên và Dung Tỉnh nhiều, đã sớm vung tiền thuê vô số hacker, thề phải lật tẩy đối phương cho bằng được.
Giờ phút này, trong nhà của Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan cũng là một mớ bòng bong.
Trong cơn phẫn nộ điên cuồng, Dung Chấn Đức đã đập hỏng không ít đồ đạc, những mảnh thủy tinh vỡ cùng nước tung tóe khắp sàn nhà.
Chu Dung Di sợ hãi trốn trong phòng mình khóc không ngừng.
Dường như Chu Dung Hoa cảm thấy đây là một cơ hội để thể hiện bản thân nên không ngừng vây quanh Dung Chấn Đức, cùng Dung Chấn Đức mắng mỏ tất cả những gì có thể mắng. Còn nắm chặt cơ hội không ngừng công kích hai mẹ con Dung Tỉnh, một lòng muốn đổ hết oan ức này lên đầu hai mẹ con họ. Thậm chí còn khuyên Dung Chấn Đức nhanh chóng đuổi hai mẹ con nhà kia ra khỏi căn nhà ấy.
Còn Chu Úy Lan, người vẫn luôn đứng ra giảng hòa trong những tình huống như thế này, giờ lại có thái độ khác lạ, chẳng thèm đứng ra nói lấy một lời nào. Bà ta thờ ơ, lạnh nhạt, vừa không trấn an Dung Chấn Đức, cũng chẳng trách cứ Chu Dung Hoa vì những lời ăn nói hàm hồ, cùng lắm chỉ an ủi cô con gái đang sợ hãi của mình.
Dưới sự an ủi của Chu Úy Lan, cuối cùng thì Chu Dung Di cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Cô ta nghe tiếng cha và anh trai không ngừng gầm gừ giận dữ bên ngoài, không khỏi bàng hoàng hỏi mẹ, “Lời bọn họ nói là thật ạ?”
“Dung Di,” Chu Úy Lan nhẹ nhàng cười nói, “Con không cần để tâm cha và anh con nói gì, hẳn trong lòng con tự có phán đoán riêng của mình.”
Chu Dung Di lau nước mắt, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.
Dù cô ta thật sự chán ghét Dung Tỉnh, ngay từ đầu thân phận của cô ta đã định sẵn chẳng thể vui vẻ mà chung sống với mẹ con Dung Tỉnh nhưng dù thế nào cô ta cũng vẫn cảm thấy mẹ con Dung Tỉnh chẳng có lý do gì để làm ra chuyện này.
Lúc này cô ta chợt nghe thấy tiếng anh mình mở cửa đi ra ngoài.
“Anh,” Chu Dung Di ghé vào bệ cửa sổ hỏi Chu Dung Hoa, người đã đi xuống tầng, “anh đi đâu thế?”
“Tao phải vứt hết đồ đạc của hai mẹ con kia ra ngoài!” Chu Dung Hoa lớn tiếng chửi rủa, “thằng Dung Tỉnh khốn kiếp kia còn cho bạn của nó nằm trong bệnh viện của chúng ta, chi phí đều đổ lên đầu cha ta!”
Chu Dung Di nghe xong thì hơi bối rối.
Cô ta từng nghe qua chuyện của An Miên, biết quả thực Dung Tỉnh đã để một người bạn học nằm trong bệnh viện đó. Tình trạng của người bạn kia thay đổi thất thường, hình như trước đó có tỉnh lại một lần, giờ lại hôn mê bất tỉnh. Chu Dung Hoa đã oán giận nhiều lần, mà ý của Chu Dung Hoa lúc này là muốn ném cậu bạn kia ra khỏi bệnh viện sao?
Nhưng điều này có gì đó không ổn! Chu Dung Di nói, “Có nhất thiết phải làm thế không? Anh đang giận cá chém thớt rồi!”
Chu Dung Hoa căn bản không thèm nghe lời khuyên của cô ta, chớp mắt đã khuất dạng.
Chu Dung Di ở lại trong phòng mình, cổ tay run rẩy liên hồi, suýt nữa đánh rơi điện thoại xuống đất vài lần, cuối cùng cũng tìm thấy số điện thoại của Dung Tỉnh ở trong góc danh bạ. Có nằm mơ cô ta cũng không ngờ được rằng có một ngày bản thân sẽ vì chuyện ngu xuẩn mà anh mình làm ra mà phải đi nhắc nhở Dung Tỉnh.