Chương 45: Đón về

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa nhận được cuộc gọi của Chu Dung Di, Dung Tỉnh đã vô cùng hoang mang. Cô em gái cùng cha khác mẹ này sao lại gọi cho anh vào lúc này? Vốn dĩ quan hệ giữa họ chẳng tốt đẹp gì, giờ hai bên đã gần như vạch mặt nhau, đâu cần phải giả vờ hòa thuận nữa.
Dung Tỉnh nhất thời khó tin cuộc gọi này có ý tốt, nhưng cuối cùng vẫn chọn bắt máy.
Đợi đến khi Chu Dung Di vội vã nói xong chuyện, sắc mặt Dung Tỉnh lập tức thay đổi: “Chu Dung Hoa muốn đuổi An Miên ra khỏi bệnh viện?”
Cuộc gọi này đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Ban đầu Dung Tỉnh còn phẫn nộ vì hành động của Chu Dung Hoa, nhưng sau đó mới nhận ra cuộc gọi này của Chu Dung Di đúng là có ý tốt thật. Đang định nói cảm ơn thì đối phương đã dứt khoát cúp máy.
“Dung Tỉnh, Dung Tỉnh,” An Miên vừa nghe thấy tên mình, hai chiếc lá nhỏ trên đỉnh đầu đã run rẩy như cọng ăng-ten, vội quay đầu lại hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”
“Xảy ra một vài chuyện ngu ngốc.” Dung Tỉnh cất điện thoại, tâm trạng phức tạp vô cùng: “Cũng tại tớ… đáng ra tớ nên nghĩ đến sớm hơn.”
“Nghĩ đến cái gì cơ?” An Miên nghiêng đầu nhìn anh.
Sau đó, An Miên bị Dung Tỉnh dùng hai ngón tay túm lấy, thả vào trong túi áo.
Dung Tỉnh khoác thêm áo rồi chạy ra ngoài, đón một chiếc taxi, vội vã đến bệnh viện.
“Tên anh trai cùng cha khác mẹ của tớ trước giờ đều có thù tất báo, tâm địa nhỏ nhen vô cùng.” Dung Tỉnh thấp giọng nói, bất chấp ánh mắt của người khác, như đang tự lẩm bẩm: “Bệnh viện là địa bàn của Dung Chấn Đức, ông ấy đã giao cho anh ta quản lý từ lâu. Nếu tớ cẩn thận hơn chút thì đã không để cậu ở lại bệnh viện lúc này.”
Nghĩ đến đó, hơn nửa sự phẫn nộ của Dung Tỉnh với Chu Dung Hoa biến thành tự trách. Anh chỉ mong mình có thể tới kịp, mong Chu Dung Hoa còn chưa kịp làm gì…
An Miên còn an ủi ngược lại anh: “Không sao đâu, không phải chỉ là ném tớ ra khỏi bệnh viện thôi sao? Dù anh ta có ném tớ ra đường thì cậu lại nhặt tớ về là được mà.”
Dung Tỉnh bị chọc cười: “Được được được, nhặt cậu về.”
Đúng lúc này, taxi vừa hay đỗ xịch trước cổng bệnh viện. Dung Tỉnh xuống xe, không để ý đến chuyện gì khác, lập tức chạy tới phòng bệnh của An Miên.
Khi anh chạy tới cửa phòng bệnh, đúng lúc thấy Chu Dung Hoa đang chỉ đạo một đám người mặc áo blouse trắng vây quanh giường bệnh của An Miên. Bên cạnh giường bệnh đặt một chiếc cáng cứu thương, mấy y tá đang nâng tay nâng chân An Miên lên, chuẩn bị chuyển cậu ấy lên cáng.
Một y tá liếc thấy Dung Tỉnh, lập tức căng thẳng, suýt nữa thì khiến An Miên bị ngã.
Dung Tỉnh vội xông vào, ôm An Miên vào lòng. Chu Dung Hoa đang chắn đường anh, bị anh đẩy ra không thương tiếc.
“Ui da,” Chu Dung Hoa bị đụng đến nhe răng trợn mắt, đang định chửi ầm lên thì thấy người tới là Dung Tỉnh. Gã lại nở nụ cười: “Ồ, đây không phải tiểu thiếu gia nhà chúng ta đó sao, sao cậu lại tới đây?”
Dung Tỉnh mặc kệ gã nói chuyện quái gở, lạnh mặt hỏi: “Các người định làm gì thế?”
“Làm gì ấy hả,” Chu Dung Hoa cười nhưng trong lòng không cười, nói: “Bạn học này của cậu ở viện đủ lâu rồi đấy, tôi thấy cậu ta hẳn nên xuất viện rồi, chuyện này chẳng lẽ có vấn đề gì sao?”
Dung Tỉnh liếc nhìn các y tá xung quanh một cái.
Các y tá đều lảng tránh ánh mắt ấy, rõ ràng là hơi chột dạ. Họ đều hiểu Chu Dung Hoa làm như vậy vô lý đến mức nào, nhưng bản thân Chu Dung Hoa lại làm vẻ đúng lý hợp tình như vậy.
Dung Tỉnh lại đưa mắt nhìn Chu Dung Hoa lần nữa, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Dù muốn cho cậu ấy xuất viện thì cũng phải báo người đến đón cậu ấy mới được chứ.”
“Báo cho ai đây? Cậu của nó lại mặc kệ.” Chu Dung Hoa cười lạnh nói: “Mày thì có lo đấy, nhưng mày là gì của nó? Chẳng lẽ mày trả viện phí cho nó à? Không phải mày chỉ ném nó ở đây rồi để tao với cha tao lo sao!”
“Không phải lúc trước cậu ấy muốn đưa tiền viện phí cho anh rồi sao, sao anh không nhận?” Dung Tỉnh hỏi.
Mặt Chu Dung Hoa giật giật hai cái, rõ ràng là bị hỏi cho cứng họng. Dù sao viện phí cũng chỉ là cái cớ, gã chỉ thấy mấy ngày gần đây cuộc sống quá tệ nên muốn tìm người trút giận, giận cá chém thớt lên người An Miên mà thôi.
“Cơ mà anh nói phải, cậu ấy đúng là nên xuất viện rồi.” Dung Tỉnh cũng không định tranh luận đúng sai với Chu Dung Hoa, trực tiếp bế ngang An Miên lên rồi đi ra ngoài: “Vậy nên giờ tôi tới đón cậu ấy xuất viện.”
Mấy y tá ở đó vội vã tránh ra.
Chu Dung Hoa vẫn cáu, không muốn để Dung Tỉnh đưa An Miên đi dễ dàng như vậy: “Đứng lại!”
“Sao nào?” Dung Tỉnh lên tiếng, bước chân không hề chậm lại: “Ngài còn vấn đề gì nữa?”
Chu Dung Hoa cảm thấy như đấm vào bông, nghẹn một hơi trong ngực nuốt không trôi nhả không ra. Vốn dĩ vì Dung Tỉnh nên gã mới giận cá chém thớt lên An Miên, chỉ chờ đến khi Dung Tỉnh biết chuyện sẽ giận tím mặt để gã được xem trò cười. Kết quả, phản ứng của Dung Tỉnh bình tĩnh như vậy khiến gã không biết phải làm sao.
Dung Tỉnh thấy gã không nói lời nào thì đương nhiên cũng sẽ không đợi. Anh bế An Miên rẽ qua một ngã rẽ, chớp mắt đã không còn bóng dáng.
Chu Dung Hoa bị nghẹn đến mí mắt co rút, quay đầu lại thì phát hiện bốn y tá đang nhìn mình, không kìm được giận dữ gào lên: “NHÌN CÁI GÌ MÀ NHÌN?”
Dung Tỉnh đưa An Miên từ tầng ba xuống tầng một.
Thực ra lúc này Dung Tỉnh cảm thấy hơi hối hận. Lúc mới bế An Miên vào lòng, anh cảm thấy động tác này thực sự lãng mạn tiêu sái vô cùng, nhưng giờ… anh nên mượn một chiếc xe lăn.
“Dung Tỉnh,” An Miên trong túi áo ngẩng đầu nhìn anh, hai tay bám lên mép áo trước ngực anh: “Cậu bế lâu như vậy mệt lắm đúng không, nghỉ một chút đi?”
“Không mệt tí nào.” Dung Tỉnh cắn răng, vội dùng thêm chút sức. Sao anh có thể thừa nhận mình mệt trước mặt An Miên được chứ?
An Miên vẫn thấp thỏm bất an hỏi: “Có phải tớ nặng lắm không?”
“Không nặng, không nặng tí nào luôn.” Dung Tỉnh nói.
Đây đúng là lời nói thật, dù sao khung xương của An Miên cũng nhỏ, trên người lại chẳng được mấy tí thịt. Dung Tỉnh chỉ thấy hơi mỏi tay mà thôi…
“Tớ hiểu rồi, vấn đề là ở tư thế.” An Miên lại nói: “Dựa vào phân tích sức chịu lực đơn giản thì giờ cậu đang hoàn toàn dựa vào sức tay để chịu lực. Nếu là cõng sau lưng hoặc vác lên vai như khiêng bao gạo thì sẽ thoải mái hơn nhiều. Sao cậu lại chọn tư thế này?”
Không phải vì lãng mạn sao! Dung Tỉnh nghẹn họng không nói nên lời.
Rõ ràng anh cố gắng bế An Miên vào lòng như thế mà sao cậu ấy lại đi phân tích sức chịu lực?
May mà cổng chính cách đó không xa, Dung Tỉnh nhanh chóng đón một chiếc taxi.
Khoảnh khắc để An Miên lên ghế sau taxi, Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm. Đương nhiên, Dung Tỉnh vẫn ôm chặt An Miên trong lòng, không nỡ buông tay.
Tài xế taxi dùng ánh mắt khác thường quan sát anh: “Đi đâu đây?”
“Đi…” Dung Tỉnh vừa mới nói một chữ, khóe mắt đã thấy một góc nào đó có ánh sáng lóe lên.
Là đèn flash?
Sắc mặt Dung Tỉnh lập tức sa sầm.
Vốn dĩ anh định đưa An Miên về thẳng nhà mình nhưng giờ phút này anh lại đổi ý: “Đi trung tâm thành phố.”
Cũng không phải là thực sự muốn đến trung tâm thành phố, chỉ là đi đường vòng thôi.
Lúc taxi khởi động, Dung Tỉnh lập tức xác nhận. Có người bên truyền thông đang ngồi canh ở bệnh viện… dù sao thì bệnh viện cũng là sản nghiệp của Dung Chấn Đức, trên mạng ai cũng biết điều này. Hẳn là anh vừa vào viện đã bị theo dõi.
Giờ ước chừng có vài chiếc xe con đang đi theo sau chiếc taxi này.