Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 54: Phân tích
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đây là An Lạc Tân,” khi An Miên nói ra những lời này, cậu vốn nghĩ tâm trạng mình rất bình thường, nhưng giọng nói khàn khàn ấy như không phải phát ra từ miệng cậu, “Người này chính là An Lạc Tân.”
Sao lại như vậy? Dù người trong ảnh có là An Lạc Tân đi chăng nữa, thì sao? An Miên chợt nhận ra bộ não vốn minh mẫn của mình dường như trở nên hỗn loạn, cậu chẳng biết rốt cuộc mình đang sợ hãi điều gì nữa.
Người trong hình trông vô cùng thanh tú, đẹp đẽ, môi hồng răng trắng, ánh mắt rạng rỡ, toát ra khí chất tươi trẻ tràn đầy sức sống. So với dáng vẻ hiện tại của An Lạc Tân, quả thực khác biệt rất lớn, cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.
Dáng vẻ khi còn trẻ của An Lạc Tân thực sự là như này sao? An Miên cố gắng hồi tưởng, nỗ lực tìm kiếm một chút hình ảnh từ trong đống ký ức tuổi thơ đã phủ đầy bụi của mình.
Dường như quả thực là như vậy, nhưng dường như lại không phải như thế. Những ký ức kia quả thực đã quá xa vời, An Miên chẳng thể nào xác định được, không kìm được ôm lấy đầu, suy nghĩ càng lúc càng rối bời.
Ngay khi ấy lại nghe Dung Tỉnh hỏi, “Người trong ảnh này là An Lạc Tân, thế thì đứa nhỏ trong tay ông ta là ai?”
Chẳng biết có phải ảo giác hay không nhưng Dung Tỉnh cứ cảm thấy biểu cảm của An Lạc Tân trong bức ảnh này tràn đầy vẻ từ ái ấm áp.
Sự từ ái này hiển nhiên là dành cho đứa nhỏ trong lòng, chẳng lẽ thực ra đứa nhỏ này là con của An Lạc Tân? Dung Tỉnh không kìm được mà rùng mình, trực giác mách bảo anh rằng suy đoán này rất đáng sợ nên anh không dám nói ra miệng.
“Mình không biết,” An Miên lắc đầu, đáp cụt lủn một câu, “Mình thực sự không biết.”
Dung Tỉnh thấy tâm trạng cậu có gì đó không đúng, đưa ngón tay vào trong túi áo xoa xoa đầu nhỏ của bé con kia, “Không biết cũng chẳng sao, cậu không cần phải để ý như vậy, chỉ là một bức ảnh thôi mà.”
An Miên lẩm bẩm, “Tuy đây chỉ là một bức ảnh, nhưng mình cứ có cảm giác mọi chuyện không đơn giản như vậy.”
Đây là chuyện lớn có liên quan đến thân thế của cậu, Dung Tỉnh hiểu được nỗi lo của cậu nên cũng chẳng biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể cố gắng tiếp tục quan sát ảnh chụp, vắt óc suy nghĩ để giúp cậu phân tích, “Cậu và cậu của cậu ở chung với nhau lâu như vậy, chẳng lẽ bình thường ông ta không để lộ dấu vết gì sao?”
“Khó mà nói. Mình với ông ấy cũng chẳng thân cận gì, bình thường cũng không thích quan tâm đến ông ta.” An Miên trả lời đến đây thì chợt nhớ tới một chuyện, “Lần trước, khi mình nhìn thấy bức ảnh này, ông ta còn nói người trong ảnh là bạn gái mới của ông ta… Bạn gái mới cái quái gì chứ, lão già này lại lừa mình! Mình biết ngay ông ta lại đang lừa mình mà!”
An Miên càng nói càng oán giận, dần quên mất sự hoang mang, bối rối lúc trước.
Dung Tỉnh lắc đầu cười, lật tấm ảnh trong tay lên xem.
Hai người nhìn vào mặt sau bức ảnh, trên đó có viết một hàng chữ.
Nó sẽ phù hộ con.
Nháy mắt, An Miên ngưng trách móc An Lạc Tân, cả người như sững sờ.
“Nó?” Đầu Dung Tỉnh cũng bắt đầu nhức nhức, “Nó là cái gì?”
An Miên trầm mặc một lúc.
Mãi một lúc lâu sau, An Miên mới duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng kéo chiếc lá nhỏ trên đỉnh đầu. Một hành động đơn giản như thế thôi cũng khiến ngón tay An Miên run rẩy.
“Ý của cậu là “nó” trong câu này chính là dùng để chỉ phiến lá nhỏ kia?” Dung Tỉnh cảm thấy da đầu hơi tê dại, “Không thể nào.”
Giọng An Miên khàn khàn, vẻ mặt trống rỗng hỏi ngược lại, “Chẳng lẽ còn có thể là cái gì khác sao?”
Dung Tỉnh nói không nên lời.
“An Lạc Tân biết, ngay từ đầu An Lạc Tân đã biết.” An Miên tiếp tục nhẹ giọng nói, “Dù ông ta không biết rõ về những phiến lá nhỏ này, nhưng ông ta chắc chắn biết có một thứ gì đó có thể khiến mình chết đi sống lại. Phù hộ, từ này quả thực không thể đúng hơn. Mình có thể sống đến giờ, cũng chính là nhờ có nó bảo hộ.”
“Nhưng nếu thế,” Dung Tỉnh lại lật bức ảnh trong tay ra, nhìn chằm chằm đứa nhỏ trong lòng An Lạc Tân, không kìm được hít một hơi lạnh, “Chẳng lẽ đứa bé này chính là…”
Câu trả lời sắp bật ra khỏi miệng lại khiến cả hai sững sờ.
Hàng chữ viết sau tấm ảnh, “con” được phù hộ thì đương nhiên chính là đứa trẻ trong bức ảnh này. Đây là một suy luận tự nhiên, ai cũng sẽ nghĩ thế.
Nếu phán đoán vừa rồi của An Miên không sai thì từ “nó” này chỉ chiếc lá nhỏ, nếu thế “con” được nó phù hộ đương nhiên cũng chính là bản thân An Miên.
“Đứa trẻ này… là mình?” Cuối cùng An Miên cũng nói ra kết luận này, cả người vẫn lộ vẻ hoang mang, khó tin.
Dung Tỉnh lật đi lật lại tấm ảnh trong tay mấy lần, không biết phải đáp lại như thế nào.
Ảnh chụp thì vẫn là bức ảnh kia, An Lạc Tân ngày trẻ khó phân biệt giới tính, trông rạng rỡ mà đẹp đẽ. Ông ta bế đứa bé trong lòng, toát lên tình yêu thương sâu đậm, khiến cả hai im lặng.
Tình thương này nhìn thế nào cũng không phải giả.
Nhưng nhiều năm qua, việc ông ta đối xử tệ bạc với An Miên cũng không phải giả. Có lẽ, An Lạc Tân cũng hơi để ý đến An Miên nhưng có một điều hiển nhiên là ông ta không thích An Miên. Nếu nói An Lạc Tân và An Miên chính là hai người trong ảnh thì thực sự khiến người ta khó mà tin được.
Rốt cuộc chân tướng là sao đây?
An Miên không nói gì nữa, có vẻ như đã hoàn toàn thu mình lại.
Dung Tỉnh cũng càng thêm nóng ruột. Anh cất kỹ bức ảnh này rồi tiếp tục lục lọi tìm kiếm trong phòng, ngăn tủ nào bị khóa thì lại dùng rìu phá tung, anh muốn tìm được manh mối nào khác.
…
Trong khi đó, tại văn phòng của ông La, một bản báo cáo đang được đặt trước bàn ông.
Ông La ra hiệu cho cấp dưới rời đi, ông ngồi ngay trước bàn, chăm chú nhìn phần báo cáo kia nhưng chần chừ mãi không mở ra.
Buổi sáng, sau khi đưa An Miên về, ông La đã yêu cầu cấp dưới của mình thu thập mẫu tóc của An Miên để mang đến trung tâm giám định. Loạt hành động này giống như những gì An Miên đã suy đoán trước đó.
Nhưng bản báo cáo nằm trên bàn lúc này, không liên quan đến sợi tóc đó.
Trong báo cáo này là một bộ hồ sơ cũ. Một xấp tài liệu hơn mười năm về trước được tìm ra trong kho lưu trữ của một trong số hơn trăm bệnh viện này.
Ông La chần chừ mãi chưa mở, vì ông không muốn đối mặt với nội dung trong hồ sơ kia.
Tuy ông đã chuẩn bị tâm lý từ trước. Sáng sớm, khi nghe An Miên nhắc tới cậu của mình, rồi lại từ miệng La Niệm Tử biết được người liên lạc với mình lúc nửa đêm để báo cho ông biết tung tích An Miên kia chính là cậu của An Miên. Khi ấy trong lòng ông chợt lóe lên một suy đoán.
Vậy nên ông mới cho người tới các bệnh viện để tìm tập hồ sơ cũ này. Dù suy đoán này có kinh khủng đến đâu, ông vẫn phải kiểm chứng, và nhất định vẫn phải đối mặt.
Sau khi chuẩn bị tâm lý hồi lâu, suy nghĩ về mọi thông tin có thể đọc được, đưa ra đủ loại phỏng đoán, cuối cùng ông La mới đưa tay ra, mở tập hồ sơ đó.
…
Chuyện xảy ra bên phía ông La, hai người An Miên và Dung Tỉnh hoàn toàn không hay biết gì.
Bọn họ lục lọi trong nhà An Miên khoảng hơn một tiếng đồng hồ, thực sự không có chút thu hoạch nào.
Trong suốt quá trình ấy, An Miên im lặng, không nhúc nhích, hoàn toàn thu mình vào thế giới riêng. Quả nhiên là nội dung trên tấm ảnh kia đã giáng một đòn nặng nề vào cậu.
Sau đó hai người lại quay về nhà Dung Tỉnh. Mẹ Dung Tỉnh đã ra ngoài, để lại một tờ giấy nhắn ở nhà. Bà không nói rõ mình đi đâu, chỉ nói muốn cố gắng giải quyết một vài vấn đề trong khả năng của mình.
“Mẹ cậu định đi giải quyết vấn đề gì cơ, sẽ không làm loạn lên đâu đúng không?” An Miên không kìm được mở miệng, nỗi lo cho người nhà Dung Tỉnh đã lấn át tâm trạng chán nản, muốn thu mình lại của cậu, “Liệu bà ấy có gặp nguy hiểm gì không?”
“Dung Chấn Đức đã bị bắt vào đồn cảnh sát rồi, còn nguy hiểm gì được nữa? Chắc bà ấy đi tìm luật sư, chuẩn bị làm thủ tục ly hôn…” Nói tới đây Dung Tỉnh dừng lại vài giây rồi bổ sung thêm, “Cũng có thể là đi tìm việc.”
“Tìm việc?” An Miên càng lo lắng hơn, “Không phải đám phóng viên kia vẫn luôn nhắm vào bà ấy sao?”
“Không sao, cậu không nhận ra đám phóng viên kia không theo dõi chúng ta nữa sao?” Dung Tỉnh lắc đầu cười, “Trọng tâm của vụ việc này đã không còn là chúng ta nữa rồi.”
Nhắc tới tin tức này, kể từ hôm qua Chu Úy Lan ngã khỏi ban công, trên mạng lập tức bùng nổ, tranh cãi kịch liệt. Các tài khoản mạng xã hội thi nhau tham gia, một màn kịch giữa người thứ ba và chính thất bỗng chốc biến thành cuộc đấu đá giữa tiểu tam và kẻ cặn bã, khiến quần chúng hóng chuyện sững sờ đến mức làm rơi cả dưa.
Mẹ con Dung Tỉnh trong thời điểm này thậm chí trở thành nhân vật phụ chẳng ai thèm quan tâm. Trên lý thuyết thì những người phóng viên kia sẽ không dễ dàng buông tha bọn họ, nhưng dường như cũng đã bị ai đó 'đánh tiếng' nên ai nấy đều rất an phận.
Nhưng cuộc sống của bọn họ còn phải tiếp tục. Rời khỏi Dung Chấn Đức, họ phải sống một cuộc sống tốt hơn.
“Mẹ cậu, sẽ tìm được công việc thích hợp chứ?” An Miên hỏi.
“Chắc cũng không dễ dàng lắm đâu.” Dung Tỉnh hỏi, “Dù bất kể là có dễ dàng hay không, suôn sẻ hay không suôn sẻ thì công việc cũng là thứ nhất định phải tìm. May mà tớ cũng đã có việc làm thêm, lại là việc cậu giới thiệu, ít nhiều gì cũng có thể chia sẻ gánh nặng với mẹ.”
Nhưng Dung Tỉnh đang học lớp 11, sắp lên lớp 12 rồi, sao có thể dồn hết tâm sức vào việc làm thêm chứ?
An Miên không khỏi nghĩ, nếu khả năng cao mình là con của ông La, như vậy có lẽ có thể giúp mẹ con Dung Tỉnh một tay…
Suy nghĩ này vừa nảy ra, gương mặt nhỏ nhắn của An Miên lập tức nhăn lại. Dù với chỉ số EQ của An Miên, cậu cũng hiểu rằng nếu nói ra điều này, Dung Tỉnh nhất định sẽ nổi giận.
“Cậu đang nghĩ gì thế?” Dung Tỉnh hỏi cậu.
An Miên nhăn mặt đáp, “Ông La.”
Dung Tỉnh bị vẻ mặt này của cậu khiến cậu bật cười, “Sao nghĩ đến ông La cậu lại thấy khó chịu như vậy?”
An Miên thở dài một hơi.
Dù quên đi ý nghĩ có thể sẽ làm Dung Tỉnh tức giận vừa nãy đi thì nghĩ đến ông La thôi cũng đủ khiến cậu không thoải mái rồi.
Nghĩ tới ông La thì lập tức không kìm được mà nhớ tới tấm ảnh kia.
An Lạc Tân chạy nhanh thật đấy, manh mối duy nhất ông ta để lại chính là tấm ảnh kia. Giờ họ muốn tìm được chân tướng thì chỉ có thể trông cậy vào ông La thôi.
Nhưng nếu ông La lại tìm đến thì tuyệt đối không đơn giản là để bọn họ biết được chân tướng.
“Hình như cậu hơi bài xích ông La?” Dung Tỉnh hỏi.
“Cũng chưa đến mức bài xích,” gương mặt nhỏ nhắn của An Miên nhăn lại, “mà là mình đã quen với việc sống một mình rồi, không muốn có thêm cha.”
Dung Tỉnh không kìm được mà cười, “Chắc chắn đó là cha cậu rồi?”
“Khả năng cao đến chín phần.” An Miên thở dài, “Nếu không thì lão khốn nạn An Lạc Tân kia chạy làm gì?”
“Thế mẹ cậu thì sao?”
An Miên rơi vào trầm mặc.
Mãi một lúc lâu sau, An Miên mới nói, “Mình không biết, mình không quan tâm.”
Nếu thực sự không quan tâm thì sao lại im lặng lâu đến vậy? Dung Tỉnh thầm nghĩ trong lòng nhưng không hỏi thêm gì nữa.
Anh đặt An Miên lên bàn, nhẹ nhàng tưới nước cho cậu. Cuối cùng vầng trán An Miên cũng giãn ra, phiến lá nhỏ trên đầu thoải mái rung rinh, trông càng xanh tươi hơn.
Ít ra thì hiện tại họ cũng đã biết được một điều liên quan đến mấy chiếc lá đã đưa An Miên quay trở về từ cõi chết. An Lạc Tân đã biết về những phiến lá ấy từ lâu, hơn nữa nó đã bảo vệ An Miên từ khi cậu còn là một bé con.
Còn về những thứ khác, đúng như An Miên vừa nghĩ, chỉ có thể chờ ông La tìm đến thôi.
…
Kết quả họ chờ hơn nửa tháng, Dung Chấn Đức cũng sắp được bảo lãnh ra, mẹ Dung Tỉnh cũng sắp tìm được luật sư, ngay cả Chu Úy Lan cũng sắp xuất viện rồi. Theo lý mà nói, kết quả kiểm tra ADN trên tóc An Miên đã có từ lâu, vậy mà ông La vẫn mãi chưa tìm đến An Miên.
Trong lúc đó, ngược lại là La Niệm Tử đã vài lần tìm Dung Tỉnh để hỏi thăm tình hình An Miên, sự quan tâm ấy cũng chỉ nằm trong phạm vi bình thường mà thôi.
An Miên không khỏi cảm thấy bối rối và ngạc nhiên. Chẳng lẽ tất cả chỉ là hiểu lầm, thực ra mình không phải con trai ông La?
Nếu thực sự là thế, An Miên cũng chẳng biết rốt cuộc mình nên vui hay buồn. Vậy nên nếu không có chuyện gì, sao cậu của mình lại phải bỏ chạy?
Thế là Dung Tỉnh lại đi tìm La Niệm Tử để thu thập tin tức.
Kết quả dò hỏi được quả thực rất bất ngờ. Căn cứ vào tin tức nội bộ của tập đoàn La Thị, trong khoảng thời gian này có thể nói ông La bận đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, còn về phần bận chuyện gì… thì chỉ có một chuyện duy nhất là bận rộn tìm kiếm, dù có phải đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra người cậu đang chạy trốn của An Miên.
Sở dĩ còn chưa tìm đến An Miên, hình như cũng là vì chưa tìm thấy người cậu kia.
“Cha chị sắp phát điên rồi, chị chưa từng thấy ông ấy chịu đả kích lớn đến vậy bao giờ.” La Niệm Tử dịu dàng cười nói, “Nguyên văn lời ông ấy là: nếu không tìm thấy An Lạc Tân thì mọi người trong tập đoàn La Thị đừng mong có thưởng cuối năm nữa.”
Chuyện này thoạt nhìn đúng là bị sốc vô cùng nghiêm trọng…
Dung Tỉnh kinh ngạc vô cùng: “Đã xảy ra chuyện gì sao? Lúc trước bác La đâu có vội vàng tìm cậu của An Miên đến vậy đâu.”
“Cái đó thì chị cũng không biết. Cha chị chẳng nói với ai, vừa hỏi đến là sắc mặt ông lại sầm xuống, hình như khó mở lời lắm.” La Niệm Tử cười tiếp.
Dung Tỉnh vô cùng buồn bực, cha cô sắp phát điên vì sốc mà sao cô nàng này trông vẫn vui vẻ thế.
Xem ra quan hệ giữa hai cha con cũng chẳng tốt đẹp gì.
Lúc hai người chuẩn bị nói lời tạm biệt, La Niệm Tử lại chợt nói, “À đúng rồi Dung Tỉnh, chị sẽ gửi thêm cho em một tin tức nữa, có thể giúp em vui vẻ một lúc đấy.”
“Gì cơ?” Dung Tỉnh dừng bước.
Tình hình gần đây của Dung Chấn Đức...
Nhắc tới Dung Chấn Đức, sắc mặt Dung Tỉnh nhanh chóng trở nên khó coi, “Em biết. Ông ta được bảo lãnh, sắp ra rồi.”
“Haha.” La Niệm Tử cười nói, “Ông ta muốn ra à? Thực sự không dễ thế đâu.”