Chương 53: Nghi vấn

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với An Miên mà nói, đêm nay thực sự trải qua nhiều biến cố thăng trầm. Mức độ kịch tính chỉ đứng sau lần cậu gặp tai nạn, vừa mở mắt ra đã phát hiện cả người mình bị thu nhỏ lại chỉ bằng ngón tay cái.
Bởi vậy, khi An Miên lơ mơ nghe ông La nói: “Con không có cậu, mẹ con là cô nhi, căn bản không có anh em nào,” phản ứng của cậu chỉ hơi sững sờ một chút rồi bình tĩnh đáp lại: “À, vậy sao?”
Ngược lại, ông La mới là người nhíu mày, ông trầm tư suy nghĩ về người được gọi là cậu kia.
Sau đó lại nghe An Miên tiếp tục bình tĩnh nói: “Hoặc là có nhầm lẫn ở đâu đó rồi.”
Ông La gật đầu đồng tình: “Con không nên có một người cậu…”
Vừa nói tới đây, ông La bỗng im lặng, vì ông nhận ra ý An Miên nói dường như không phải vậy.
An Miên đã sống cùng người cậu đó mười mấy năm, đương nhiên không thể nghĩ rằng việc mình có một người cậu là sai. Với An Miên mà nói, khả năng lớn hơn là ông La nhầm cậu là con trai mình, là đứa trẻ mà người phụ nữ năm đó đã sinh ra, toàn bộ câu chuyện này đều là do ông La nhầm lẫn mà thôi.
Ông La im lặng, An Miên cũng không nói gì nữa. Trong một không gian rộng lớn, không khí im lặng đến đóng băng.
Ông La nhìn An Miên hồi lâu: “Con và bà ấy thực sự rất giống nhau, nét mặt này cũng giống ta hồi trẻ vài phần.”
“Có lẽ vậy,” An Miên cũng không nhìn thẳng vào ông La, hai mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày mình, “Nhưng dù là vậy thì cũng có thể nhầm lẫn.”
Ông La không thể phủ nhận lời An Miên nói.
An Miên là con trai ông – cho tới tận bây giờ, điều này quả thực chỉ là ông đơn phương tin tưởng mà thôi, cũng chẳng trải qua bất kỳ kiểm chứng nào.
Thậm chí ông La cũng chẳng biết rốt cuộc người phụ nữ tên An Lạc đó năm ấy có sinh một đứa trẻ hay không. Cho tới bây giờ ông cũng chưa từng nghĩ tới việc liệu mình có còn một đứa con trai thất lạc bên ngoài hay không, mãi đến tận mấy ngày trước bất ngờ thấy ảnh An Miên trên mạng.
Dường như ngay lập tức, có lẽ là bởi trực giác, cũng có thể là tiếng gọi của huyết thống khiến ông khẳng định đây là con mình, xúc động muốn gặp An Miên một lần. Về phần bước kiểm chứng sau đó cũng tạm thời bị ông quên mất.
Lúc này bị An Miên vạch trần, cảnh cha con nhận nhau lập tức trở nên hơi xấu hổ.
“Ngài La,” An Miên khẽ nói, “Cháu có thể về nhà chưa?”
Rõ ràng là cậu không muốn nhận quan hệ cha con với ngài La này.
Bất luận cuối cùng ngài La này có nhầm lẫn hay không, cậu cũng không muốn nhận người thân, thậm chí còn có phần trốn tránh.
Ông La thở ra một hơi thật dài: “Được rồi, con về nghỉ ngơi cho khỏe, ta nghe nói cơ thể con…”
“Cảm ơn đã quan tâm.” An Miên đứng lên, cúi người chào đối phương: “Cháu rất khỏe.”
Ông La cũng không ép buộc, vẫy tay gọi thân tín của mình tới, để họ đưa An Miên về.
Lúc chuẩn bị rời đi, An Miên phát hiện một sợi tóc của mình rơi xuống ghế sofa của ông La.
Cậu không cố nhặt sợi tóc ấy lên, cậu biết ông La cũng đã nhìn thấy nó.
Tình cảnh lần gặp mặt sau của hai người sẽ ra sao, hoặc là sau này hai người có còn gặp lại nhau nữa hay không, có lẽ sẽ do sợi tóc này quyết định.
Một tiếng sau, An Miên tạm biệt những người bên phía ông La, một mình đứng trước cửa nhà Dung Tỉnh.
Giây phút ấn chuông cửa, trông cậu còn căng thẳng hơn lúc gặp ông La nhiều.
Mẹ Dung Tỉnh nhanh chóng mở cửa ra, thấy An Miên ở bên ngoài thì không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm, trên mặt không khỏi nở nụ cười tươi, vội đưa An Miên vào trong nhà.
Bà không hỏi gì nhiều mà dẫn An Miên lên thẳng tầng hai, rồi chỉ vào phòng Dung Tỉnh: “Dung Tỉnh đang ngủ.”
Vừa dứt lời, bà lập tức xuống tầng, để lại không gian riêng cho An Miên, không hề có ý tìm hiểu bí mật của hai người.
An Miên nhẹ nhàng mở cửa phòng, liếc mắt một cái đã thấy Dung Tỉnh đang nằm trên giường.
Cậu quét mắt một lượt quanh phòng, nhưng cũng không tìm được hình dáng nhỏ bé của mình, căn biệt thự nhỏ trên bàn cũng trống rỗng.
An Miên hơi lo nhưng cũng không quá lo lắng, cậu chỉ cần nhanh chóng hoán đổi lại là được.
Cậu bước hai bước đến trước giường, ôm lấy cổ Dung Tỉnh rồi khẽ hôn lên môi anh.
Giờ cậu đã thuần thục chuyện này rồi.
Khoảnh khắc môi chạm môi, cậu vẫn có phần mất bình tĩnh, trái tim đập nhanh hơn một chút.
Chẳng bao lâu sau, mi mắt Dung Tỉnh khẽ động, đôi mắt đen nhánh mở ra.
“Cậu về sớm như vậy…” Dung Tỉnh kéo dài giọng, dường như không muốn tỉnh giấc.
An Miên không đáp lời, đôi tay ôm cổ anh cũng không buông ra mà nhanh chóng nhào vào lòng anh.
Vốn dĩ Dung Tỉnh còn định nói gì đó nhưng thấy thế thì hơi sững sờ, vội đưa tay ôm chặt lấy An Miên, vuốt tóc cậu.
“Được rồi,” Dung Tỉnh khẽ giọng an ủi cậu, “Cậu đã về rồi, không sao nữa.”
An Miên lắc đầu, vẫn vùi vào lòng anh, không chịu đứng dậy.
Trong lúc hoán đổi cơ thể, bọn họ chỉ có chưa tới mười phút để thân mật, âu yếm.
“Được rồi, được rồi,” Dung Tỉnh vỗ nhẹ vai cậu, “Hôm nay tớ đi học muộn mất rồi, cậu nói xem phải bồi thường cho tớ thế nào?”
Lúc này An Miên mới ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn anh: “Hôm nay là thứ bảy.”
Dung Tỉnh cũng không lúng túng, mỉm cười: “Vậy thì cậu cũng phải bồi thường cho tớ.”
An Miên biết anh muốn chọc cậu vui, cũng muốn cười lắm mà cậu chẳng cười nổi, chỉ có thể rầu rĩ hỏi anh: “Cậu muốn bồi thường thế nào?”
Dung Tỉnh nghe vậy thì lập tức cúi đầu, hôn mạnh lên môi An Miên.
Hai má An Miên lập tức đỏ bừng. Rõ ràng chuyện này đã trở thành thói quen rồi mà trái tim cậu thậm chí còn đập mạnh hơn.
Dung Tỉnh không dừng lại ở đó, ôm An Miên cắn yêu không ngừng nghỉ. Từ môi, đến khóe mắt, rồi đến gò má, sau là xuống đến cằm, anh hận không thể hôn khắp người cậu một lượt từ trên xuống dưới.
Tiếc là thời gian hơi ngắn, vừa hôn xuống đến xương quai xanh đã đến giờ, cơ thể An Miên đã mềm nhũn.
Dung Tỉnh vội buông tay, đặt An Miên vào nằm đúng vị trí rồi vội chạy ra ngoài cửa sổ.
Ở nơi cách cửa sổ khoảng nửa mét, một bé An Miên chưa to bằng ngón tay cái của anh đang cuộn người ngồi trong một khe tường, run lẩy bẩy.
Sở dĩ An Miên ở đây là vì lúc Dung Tỉnh hoán đổi, anh vừa leo được đến vị trí này.
Dung Tỉnh cẩn thận nhấc An Miên vào lòng bàn tay rồi đón cậu vào phòng.
“Cậu cậu cậu…” Vừa thu nhỏ lại đã phát hiện bản thân đang ở một địa điểm nguy hiểm như vậy, giọng An Miên đến giờ vẫn run rẩy: “Sao lại ở đó?”
“Tớ cũng không biết bao giờ cậu về, ở một mình chán lắm.” Dung Tỉnh cười khan rồi nói: “Nếu cậu về muộn nửa tiếng nữa thì tớ có thể thuận lợi bò xuống rồi.”
Mấy lời này khiến An Miên thực sự không thể giận nổi, chỉ đành bất lực không nói nên lời.
Thánh thần thiên địa ơi, sao Dung Tỉnh lại có tinh thần mạo hiểm cao như vậy chứ? Rõ ràng khi An Miên thu nhỏ lại, ngay cả cửa sổ Dung Tỉnh cũng không muốn cho cậu bước ra. Kết quả khi Dung Tỉnh thu nhỏ lại thì thực sự hận không thể chạy lung tung khắp thế giới. Cái này quả thực là quá tiêu chuẩn kép mà.
“Thế nào, hồi hộp không?” Dung Tỉnh vẫn còn gan hỏi cậu: “Chỗ đó trông thì nguy hiểm thế thôi chứ thực ra khe hở khá lớn, vẫn rất an toàn, khó mà ngã xuống được.”
An Miên suýt nữa thì khóc cho anh xem.
Dung Tỉnh hỏi lại cậu: “Giờ cậu không còn khó chịu nữa chứ?”
An Miên cũng không biết nên nói gì cho phải.
Được rồi. Đầu tiên là cậu bị Dung Tỉnh hôn đến đầu óc rối tung hết cả lên, thoáng cái lại bị dọa đến hồn xiêu phách lạc, nào còn khó chịu gì nữa.
Những suy nghĩ mà cậu chất chứa trong lòng trước đó, giờ đây gần như đã bị cậu quẳng hết lên chín tầng mây.
An Miên tức giận nhìn Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh đóng cửa sổ lại, mỉm cười đặt An Miên xuống bên cạnh căn biệt thự nhỏ trên bàn rồi lại lấy đĩa gia vị ra, đổ nước ấm vào: “Tắm trước đi, bên ngoài bẩn lắm.”
“Là cậu làm bẩn,” An Miên lên án, “Thế mà cậu lại muốn tớ tắm!”
Dung Tỉnh đặt đĩa nhỏ lên ngăn tủ khuất tầm mắt anh rồi lại xách An Miên bé nhỏ lên, chỉ nói một chữ: “Ngoan.”
An Miên giận lắm!
Tuy tức giận là thế nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn tắm rửa cho xong.
Một lúc sau, An Miên vùi vào bông lau người sạch sẽ, lại được Dung Tỉnh đưa về căn biệt thự nhỏ một lần nữa.
Lúc này Dung Tỉnh mới hỏi cậu: “Đêm qua xảy ra chuyện gì thế?”
Giờ đây tâm trạng An Miên tĩnh lặng như nước.
Những thăng trầm, biến cố kia dường như đều không thành vấn đề sau khi giận dữ tắm rửa nữa.
“Cậu tớ muốn dẫn tớ bỏ chạy, tớ không chịu đi theo cậu ấy nên cậu ấy chạy một mình.” An Miên tóm tắt một chút, nói ra những sự thật động trời mà cứ như kể chuyện mua mớ rau ngoài chợ: “Lúc ấy cậu ấy vứt tớ lại bên đường rồi gọi điện thoại cho ngài La. Sau đó ngài La cho người tới đón tớ về, bọn tớ gặp nhau, ông ấy nói có thể ông ấy là cha ruột của tớ.”
“Cậu của cậu có thể liên hệ với ngài La sao?”
“Đúng vậy, tớ cũng rất bất ngờ.”
Còn những chuyện khác thì, ít nhiều gì cũng có manh mối để lần theo, cũng chưa đến mức quá bất ngờ.
“Đúng rồi, còn một chuyện nữa.” An Miên nói thêm: “Người mà có thể là mẹ ruột của tớ, tên là An Lạc.”
Dung Tỉnh lập tức nhớ đến tên của An Lạc Tân: “Tên của hai chị em nhà này…”
“Không phải chị em.” An Miên nói: “Ngài La nói cho tớ biết một điều là người phụ nữ tên An Lạc kia không có anh em nào.”
Dung Tỉnh kinh ngạc.
“Hoặc là An Lạc Tân không phải cậu của tớ, hoặc là An Lạc không phải mẹ tớ, dù sao thì họ cũng không phải chị em.” An Miên nhấn mạnh: “Cũng có thể là ông La tìm nhầm con trai, cũng có thể là An Lạc Tân vẫn luôn lừa tớ.”
“Cậu thấy sao?” Dung Tỉnh hỏi cậu.
“Tớ nói với ông La rằng có thể là ông ấy đã nhầm, ông La không phủ nhận…”
“An Miên,” Dung Tỉnh gọi tên cậu, “Cậu rất thông minh.”
An Miên im lặng.
Mấy lời này của Dung Tỉnh không phải đang tán thành phán đoán của cậu. Dung Tỉnh chỉ đang nói cho cậu biết một điều rằng cậu rất thông minh, cậu không thể tự lừa dối chính mình.
Chỉ riêng hai cái tên An Lạc Tân và An Lạc thôi cũng đã không thể nào không có liên quan đến nhau. Chưa kể, An Lạc Tân lại liều mình bỏ trốn, nhìn thế nào cũng thấy liên quan đến chuyện ông La đang tìm con.
Cứ cho là An Miên không phải con ruột của ông La đi chăng nữa thì cũng không thoát khỏi liên quan. Cậu cần biết rõ chân tướng, trốn tránh không giải quyết được vấn đề.
“Nhất định cậu của cậu đang giấu giếm rất nhiều chuyện, ông ta là chìa khóa của vấn đề.” Dung Tỉnh nói.
An Miên thở dài: “Nhưng An Lạc Tân chạy mất rồi.”
“Còn liên lạc được không?”
An Miên không kỳ vọng gì nên gọi cho An Lạc Tân mấy cuộc, đương nhiên không ai bắt máy. Cậu lắc đầu.
“Tên này, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.” Dung Tỉnh nhíu mày, cố gắng suy nghĩ. Quả thực khiến anh nhớ ra một chuyện.
Dung Tỉnh hơi biến sắc mặt: “Tất cả đồ đạc trong nhà đều bị cậu của cậu mang đi sao?”
“Ông ấy chỉ có một cái xe.” An Miên nói: “Ít nhất thì vẫn còn đồ dùng trong nhà.”
“Vậy tới nhà cậu tìm thử xem.” Dung Tỉnh nói xong lập tức đứng dậy, bỏ An Miên vào túi áo.
Anh xuống tầng chào hỏi mẹ mình rồi vội vã chạy tới nhà An Miên.
Cửa sổ nhà An Miên trước đó đã bị đập vỡ, còn chưa kịp sửa lại đã bị gió lùa vù vù. May mà trong nhà này thoạt nhìn chẳng có gì đáng giá nên mới không có trộm cắp ghé thăm.
Dung Tỉnh đi thẳng tới phòng của An Lạc Tân, tìm thấy một ngăn tủ đầu giường, cố gắng mở ngăn kéo phía dưới ra.
Ngăn kéo này đã bị khóa lại, e rằng An Lạc Tân đã cầm theo chìa khóa mà chạy rồi.
Dung Tỉnh cũng không khách sáo, tìm được trong nhà An Miên một cái rìu, thẳng tay phá ngăn kéo này.
Anh tìm thấy thứ mình cần.
Đó là một bức ảnh.
Đây không phải lần đầu tiên An Miên và Dung Tỉnh nhìn thấy bức ảnh này nhưng đây là lần đầu tiên họ được nhìn nó rõ ràng như vậy.
Người trong ảnh đang bế một đứa bé sơ sinh. Về phần người kia… nói là nữ thì lại có phần giống nam, để tóc lỡ cỡ, nói dài cũng không dài, người nọ mặc quần áo rộng thùng thình, khó phân biệt được là nam hay nữ.
Người khó phân biệt nam nữ này còn rất trẻ, nhưng khuôn mặt lại vô cùng quen thuộc.
“Người này giống hệt cậu của cậu.” Dung Tỉnh nói.
An Miên lắc đầu.
Cậu và An Lạc Tân đã sống cùng nhau mười mấy năm, liếc mắt một cái là có thể nhận ra đó không phải là người rất giống An Lạc Tân.
Mà đó chính là An Lạc Tân.