Chương 58: Hóa giải

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Lạc Tân cảm thấy tình cảnh trước mắt hoang đường đến nực cười, ông ta lại bị con trai mình dạy dỗ nữa đó.
Điều này khiến ông ta không khỏi nổi giận. Nhưng An Miên trước mắt bé xíu như thế này, ông ta có phẫn nộ đến mấy thì cũng không thể ra tay đánh, chỉ có thể nhịn một bụng tức, suýt nghẹn đến chết.
Vì không muốn bản thân nghẹn chết, An Lạc Tân chỉ có thể tiếp tục uống rượu.
“Đừng uống nữa.” An Miên lại không ngừng giáo huấn, “Từ lúc tôi có ký ức ông đã không ngừng uống rượu, đến tận bây giờ ông vẫn chưa bỏ rượu, gặp chút chuyện là lại uống, chẳng có tác dụng, chẳng ý nghĩa, càng không giải quyết được vấn đề gì, chỉ làm hại cơ thể ông mà thôi.”
An Lạc Tân tức giận dằn chai rượu xuống, “Mày có thôi đi chưa?”
An Miên mím môi, gương mặt nhỏ xíu nhăn nhó nhìn ông ta.
An Lạc Tân hít sâu một hơi, chợt cảm thấy thẹn quá hóa giận cũng chẳng ích gì, “Được rồi, rốt cuộc con muốn gì?”
“Tôi muốn làm rõ một số sự thật,” An Miên nói, “Ông là mẹ tôi, đúng không?”
Cho đến tận lúc này An Lạc Tân vẫn khó có thể chấp nhận xưng hô này, toàn thân dựng tóc gáy, lại không kìm được muốn tìm đến rượu.
“Uống rượu có nghĩa gì đâu, ông chỉ đang trốn tránh thôi…”
“Được rồi,” An Lạc Tân dừng tay tìm rượu, khóe môi giật giật, cuối cùng cũng khuất phục, “Được rồi, nếu con nhất định phải tìm cho mình một người mẹ thì quả thực chỉ có thể là ta thôi. Đáp án này đã đủ khiến con hài lòng chưa?”
An Miên bĩu môi, không vui lắm.
“Mày còn có gì không hài lòng nữa?” An Lạc Tân sắp phát điên rồi, cả đời này ông ta chưa từng chịu dày vò như vậy, “Sao con cứ nhất quyết phải tìm cho mình một người mẹ, có mẹ hay không có mẹ thì với con có gì khác biệt sao?”
Lời này vừa thốt ra, An Miên cắn khóe môi, hốc mắt đỏ hoe, không khỏi ươn ướt. Cậu nhanh chóng vùi đầu xuống, dùng mu bàn tay lau mặt.
“Mày… tao…” An Lạc Tân sắp điên rồi, ông ta thực sự sắp phát điên rồi.
Chuyện này là sao đây? An Miên khóc? Thằng nhóc này rõ ràng hơn mười năm nay chưa từng khóc, vào lúc này thì khóc lóc cái gì, có gì mà phải khóc chứ!
Chỉ thấy An Miên yên lặng quay lưng lại, cuộn tròn người lại, bé như một quả bóng nhỏ xíu, dáng vẻ như không muốn để ý đến ông ta nữa, hai vai thỉnh thoảng lại run rung tựa như đang lặng lẽ nức nở.
“Mày khóc thật đấy à?” An Lạc Tân phiền não hỏi.
“Tôi không có.” An Miên quật cường đáp, giọng nói lại nghẹn ngào.
An Lạc Tân đi đi lại lại tại chỗ, tìm được một tờ khăn giấy đưa qua.
An Miên vươn tay kéo tờ giấy về phía mình, vùi cả mặt vào trong, biến thành một đống giấy nhỏ tầm thường.
An Lạc Tân đứng bên cạnh bàn, mãi một lúc lâu sau mới điều chỉnh được tâm trạng, cố gắng bình tĩnh nói, “Sao lại khóc? Ta còn tưởng con sẽ không để ý đến chuyện này.”
An Miên run run trong đống giấy, rầu rĩ cất tiếng, “Tôi vốn tưởng mình không để ý.”
“Cái đó,” An Lạc Tân đau khổ nói, “Lời ta vừa nói, con cũng không cần phải để bụng. Con người ta là vậy, con cũng không phải không biết.”
Đống giấy nhỏ run rẩy, bên trong ló ra một cái đầu nhỏ.
“Tuy rằng ta thực sự cực kì không muốn nhớ lại trải nghiệm sinh con lúc đó…”
Cái đầu nhỏ lại vùi vào đống giấy.
“Không phải!” An Lạc Tân rít lên, “Giờ ta không muốn nhớ lại, chỉ là vấn đề của hiện tại mà thôi! Lúc ta sinh con ra, thực sự ta rất vui!”
Cuối cùng An Miên cũng ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc nhìn ông ta.
An Lạc Tân ngồi xuống ghế, chán nản tự phân tích bản thân, “Chuyện này phải nói sao nhỉ, chuyện đó, ta là đàn ông, đúng chứ. Ta cũng không phải thực sự không thích con, cũng không phải không muốn sinh con, chỉ là, nghĩ đến lúc trước mình từng sinh con, hơi khó chấp nhận. Dù sao ta cũng là đàn ông mà, phải không.”
An Miên nghe nhiều lần nhấn mạnh như vậy, không nhịn được hơi lộ vẻ hoang mang, hé miệng muốn nói gì đó.
“Nín!” An Lạc Tân nói, “Ta biết, ta là người lưỡng tính! Ý ta là trong nhận thức của mình, từ nhỏ ta đã cảm thấy mình là nam. Hơn nữa ta đã phẫu thuật, hoàn tất từ mười mấy năm trước rồi, giờ ta là một người đàn ông thực thụ.”
An Miên trầm ngâm, “Vậy nên ngài La thích nam?”
“Cũng không phải.” An Lạc Tân phục sát đất lối suy nghĩ của thằng nhóc này, “lúc trước ông ta coi ta là phụ nữ. Sau đó, ừm, ông ta rất giàu, cho nên ta liền chiều theo sở thích của ông ta một chút.”
“Sau đó ông mang thai?” An Miên hỏi.
An Lạc Tân xoa mặt mình, vẻ mặt đau lòng vô cùng.
“Sao lại sinh ra?” An Miên lại hỏi.
“Không sinh ra thì còn có thể làm sao được nữa?” An Lạc Tân buồn bực nói, “Con đã ở trong bụng ta rồi, cũng đã lớn như vậy rồi, chẳng lẽ còn bỏ được à?”
“Sao không bỏ được?” An Miên hỏi, “Do tuổi thai lớn rồi sao?”
“Không phải chứ, sao thằng nhóc này lại bình tĩnh hỏi mấy chuyện như thế được, có phải có chỗ nào không đúng không…” An Lạc Tân nhăn nhó mặt mày, vẻ mặt càng đau khổ hơn, “Cũng không phải thế, chủ yếu là do không nỡ.”
Ánh mắt An Miên lập tức sáng lên.
An Lạc Tân thấy cậu vui như vậy, không nỡ làm cậu mất hứng nhưng vẫn bổ sung thêm một câu, “Ta cũng không biết tại sao mới đầu lại không nỡ, chắc đây là sức mạnh của progesterone. Progesterone đúng là đáng sợ.”
An Miên vẫn rất vui, “Vậy nên ông tự nguyện sinh tôi ra?”
Sao thằng nhóc này lại chú ý đến mấy điểm lạ lùng thế? Chỉ cần như vậy là vui rồi sao? Dễ thỏa mãn vậy sao? An Lạc Tân miễn cưỡng thừa nhận, “Đúng vậy.”
Không chỉ là tự nguyện sinh ra, hơn nữa, thật lòng mà nói, trong khoảng thời gian mới sinh, thậm chí ông ta còn cam tâm làm mẹ, vậy nên suýt chút nữa đã bỏ qua cuộc phẫu thuật mà mình hằng mong ước.
Chỉ tiếc là tình thương của mẹ kéo dài không được một năm. Sau khi thay đổi suy nghĩ, khi An Miên được hơn một tuổi thì chọn phẫu thuật, từ đó về sau không thể nhìn thẳng vào đứa nhỏ chui ra từ bụng mình nữa. Mấy năm sau đó tình cảm của ông ta với An Miên phức tạp vô cùng, thái độ vô cùng khó chịu, khiến tuổi thơ của An Miên cũng chẳng mấy vui vẻ.
Sau đó An Miên lớn lên, không cần ông ta nữa.
Nghĩ đến đây An Lạc Tân thổn thức vô cùng, ngẩng đầu nhìn An Miên, lại thấy An Miên vui đến mức mặt mày sáng bừng lên, vui đến quên cả trời đất, ngay cả lá cây nhỏ trên đầu trông cũng càng xanh tươi hơn.
Tình huống gì đây? Chẳng lẽ thằng nhóc này thiếu tình thương của mẹ đến vậy sao, không nhìn ra nha.
An Lạc Tân không nhịn được mà hỏi, “Con nhất định phải hỏi rõ ràng những chuyện này, chẳng lẽ là muốn giảng hòa với ta sao?”
“Cũng không phải, tôi chủ yếu là giảng hòa với chính mình mà thôi.” An Miên vui vẻ trả lời, “Tôi đến thế giới này một cách bình thường, tốt thật.”
Bình thường? Bình thường chỗ nào? An Lạc Tân không nói gì, ông ta thực sự không theo kịp lối suy nghĩ của thằng nhóc này.
“Ít ra thì tôi đến với thế giới này với sự che chở của mẹ.” An Miên nheo mắt cười nói.
Một câu nói nhẹ nhàng như vậy lại như mũi tên xuyên thẳng vào tận trái tim An Lạc Tân, khiến ngũ vị tạp trần, chua ngọt đắng cay mặn hòa lẫn vào nhau. Vô số cảm xúc cuồn cuộn trong lòng nhưng cuối cùng chỉ biến thành một tiếng thở dài, “Chuyện quá khứ đều đã qua rồi, sau này con định thế nào?”
“Thuận theo tự nhiên đi,” An Miên hỏi, “Sau này ông còn muốn ở cùng với tôi không?”
An Lạc Tân gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng, “Còn con?”
“À ừm, tôi muốn ở bên Dung Tỉnh.”
An Lạc Tân tức đến nghẹn lời, tức giận đập bàn, “Giờ nó mới chỉ là bạn trai con, con có thể tiết chế lại chút không!”
An Miên gãi gãi đầu nhỏ của mình, vẻ mặt có vẻ không đồng tình.
Nhờ sự xen ngang này mà bầu không khí giữa hai người hài hòa hơn nhiều, sự căng thẳng ban đầu dần biến mất. An Lạc Tân không nhịn được hỏi, “Sau đó thì sao? Con cảm thấy chuyện ta là mẹ con được giải quyết rồi à?”
“Không thì sao nữa?” An Miên bày tỏ, “Kết luận lại thì ông đúng là mẹ tôi mà.”
“…Con không thấy ta rất quái dị, không phải người bình thường sao?”
“Cũng không phải đến giờ mới bắt đầu bất thường.” An Miên khoanh tay lại, “Từ khi tôi có ký ức đến giờ, ông đã bất thường lắm rồi. Ông chính là đồ xấu xa.”
An Lạc Tân nheo mắt lại, không khỏi nở nụ cười. Một bức tường ngăn cách được dựng trong lòng ông ta từ nhiều năm trước dường như sụp đổ theo giọng nói trong trẻo của An Miên. Nhiều cảm xúc không tên cứ ùn ùn tuôn ra, như một con sông bị đè nén suốt mười mấy năm nay được giải tỏa.
Nháy mắt, chiếc lá nhỏ trên đỉnh đầu An Miên chợt run run.
Một phiến lá nhỏ phát triển với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ. An Miên chỉ thấy đầu mình hơi nặng, hơi hoang mang đưa tay lên sờ.
Mấy phiến lá nhỏ này, lúc đầu chỉ có hai cái, sau nhiều lần trắc trở thì mọc ra được cái thứ ba, rồi ngay lúc cậu và Dung Tỉnh xác nhận mối quan hệ mọc ra cái thứ tư, cái đang lớn chính là cái thứ năm.
An Miên sờ một cái, chỉ cảm thấy vui mừng khôn xiết, cậu không nhịn được cứ sờ đi sờ lại mãi không ngừng tay.
“Được rồi, cẩn thận sờ nát bây giờ.” An Lạc Tân lên tiếng ngăn lại, nhưng bản thân cũng không nhịn được đưa tay khẽ chạm một cái vào những phiến lá nhỏ kia.
Một khắc sau, ông ta hít một hơi khí lạnh, rụt ngón tay lại, “Mấy cái lá này sao lại đâm vào tay thế?”
“Có đâu,” An Miên nói, “mấy cái lá này chưa từng đâm tôi, cũng không đâm Dung Tỉnh.”
An Lạc Tân nhìn trời, “Thôi được rồi, nó cố ý đâm ta. Nó cũng thù dai đấy.”
…Nó?
An Miên nhạy bén phát hiện ra thông tin trong lời nói này, “Ông rất quen thuộc… với nó?”
“Cũng không tính là rất quen thuộc, chẳng phải nó vẫn còn hận lắm sao.” An Lạc Tân đáp, “Cũng chính là bởi lúc trước ta hứa sẽ nuôi dưỡng nó, kết quả lại thất bại. Sau đó nó thất vọng với ta, chạy đến bên người con.”
An Miên nghĩ tới bức ảnh và dòng chữ được viết ở mặt sau kia… “nó sẽ phù hộ con”, dòng chữ ấy là An Lạc Tân viết. Việc mấy phiến lá nhỏ chuyển lên người An Miên, giúp cậu có cơ hội chết đi sống lại, hẳn là do An Lạc Tân cố ý sắp đặt.
Trong phút nhất thời, An Miên cũng hơi xúc động. An Lạc Tân đối xử với cậu, thực chất cũng không lạnh lùng vô tình như cách thường biểu hiện.
Nhưng giờ có một điều quan trọng hơn cần xác nhận, “Ông có biết nhiều về nó không?”
“Có biết, nhưng không nhiều.”
An Miên để lộ vẻ vui mừng, đang định hỏi thì bên tai lại chợt vang lên tiếng chốt cửa bị vặn ra.
Nhóc con sợ hết hồn, thoáng cái trốn vào sau đống giấy.
An Lạc Tân ngẩng lên, chỉ thấy cửa bị người ta kéo ra, người đứng ngoài cửa chính là ông La.
Ông ta bị nhốt ở đây cả ngày, rốt cuộc ông La cũng vẫn tới gặp ông ta. Điều này khiến An Lạc Tân không khỏi hít sâu một hơi, da mặt hơi căng lên. Giờ phút này, người ông ta không muốn đối mặt nhất, ngoài An Miên ra, dĩ nhiên chính là người trước mắt này. Lúc này hai người lần lượt tới, khiến trái tim An Lạc Tân có chút không chịu nổi.
Thực tế mà nói, tim của ông La cũng có phần chịu không nổi.
Ông chuẩn bị tâm lý cả một ngày trời, vất vả lắm mới gom hết dũng khí đến gặp An Lạc Tân một lần. Kết quả vừa thấy An Lạc Tân, ông đã hận không thể lấy thuốc trợ tim ra.
Ánh mắt khẽ cười của An Lạc Tân năm đó, như hoa như ngọc…
“Sao em lại biến thành thế này?” Giọng ông La run run.
An Lạc Tân sờ chỏm râu lún phún lôi thôi của mình, nhéo nhẹ gương mặt tiều tụy, nhất thời hiểu được tâm tình đối phương, ngoài xấu hổ ngại ngùng thì cũng có chút vui vui, “Hê, tôi vốn là như thế. Nếu anh không chịu nổi thì mau thả tôi đi.”
Hai mắt ông La như tối sầm lại, phải vịn ba toong mới đứng vững được.
An Miên trốn trong đống giấy nhỏ, lén nhìn trộm hai người, cậu cảm thấy gia đình mình phức tạp lạ thường.