Chương 59: Chuyện Xưa Cũ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông La đổi ba toong từ tay phải sang tay trái, rồi lại đổi từ tay trái sang tay phải, trong lòng không sao bình tĩnh nổi, mãi lâu sau mới thốt ra được một câu, “Điều này không giống những gì năm đó em từng nói.”
“Năm đó tôi đã nói cái gì rồi?” An Lạc Tân hỏi.
“Em nói em luôn chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật chuyển giới…” ông La cắn răng, “nhưng em chưa từng nói với tôi rằng em định trở thành một người đàn ông.”
An Lạc Tân xòe tay nói, “Chẳng phải là tự anh hiểu lầm sao?”
Ông La dùng sức gõ mạnh ba toong xuống đất, giận đến thở hổn hển. Trợ lý bên cạnh vội đỡ lấy, sợ ông có chuyện bất trắc, đã chuẩn bị sẵn thuốc trợ tim cấp tốc.
Ông La lại đẩy trợ lý ra, “Cậu ra ngoài trước đi.”
“Nhưng mà…”
“Ra ngoài.”
Trước khi rời đi, trợ lý còn nhìn An Lạc Tân một cái, ánh mắt đó khiến An Lạc Tân cảm thấy mình như một họa quốc yêu cơ vậy.
Một họa quốc yêu cơ cằm đầy râu? Ý nghĩ này khiến An Lạc Tân không khỏi bật cười. Ông ta ngồi trên ghế, cầm chai rượu bên cạnh lên lặng lẽ uống một ngụm, khóe mắt liếc thấy ánh mắt không tán thành của An Miên đang trốn trong đống giấy, ông ta liền im lặng đặt chai rượu xuống.
Ông La đặt ba toong xuống đất, liên tục gõ mạnh xuống sàn, chầm chậm bước tới trước mặt An Lạc Tân, từ trên cao nhìn xuống.
An Lạc Tân cảm thấy hơi khó chịu, đang chuẩn bị chọc ghẹo thêm vài câu thì ông La lại mở miệng trước.
“Bộ phận nam của em không phát triển hoàn chỉnh như bộ phận nữ.” Ông nói.
Lời này khiến An Lạc Tân suýt sặc nước bọt, cả người vừa lúng túng vừa xấu hổ. An Miên còn đang ở bên cạnh ông đấy, vẫn đang trốn trong đống giấy kia kìa, sao lại nói mấy lời này trước mặt đứa nhỏ chứ?
“Trở thành đàn ông, với em mà nói đó không phải là lựa chọn tốt nhất.” Ông La hỏi, “Sao em lại chọn như vậy?”
“Đương nhiên là vì tôi thích thế.” An Lạc Tân gay gắt đáp lại ông, “Dù sao thì cũng đã phẫu thuật thành công rồi, tôi đã trở thành một người đàn ông hoàn chỉnh, mấy năm nay tôi sống vui vẻ lắm.”
“Vậy sao?” Ông La quan sát An Lạc Tân từ trên xuống dưới, cố gắng làm quen với vẻ ngoài thô kệch này của hắn, cuối cùng đưa ra kết luận, “Em dùng hormone.”
Vẻ mặt An Lạc Tân cứng đờ, rõ ràng là đã bị vạch trần, cũng không cam tâm chịu thua, “Vậy thì sao? Chỉ là theo dõi và chăm sóc sức khỏe định kỳ thôi.”
“Thấy em biến bản thân thành ra cái dạng này,” ông La nói, “cách em dùng rõ ràng là không bình thường.”
“Vậy thì sao chứ? Tôi sẵn lòng.” An Lạc Tân tức giận, hỏi ngược lại, “Anh để tâm nhiều thế làm gì? Tôi biến thành đàn ông hay phụ nữ thì liên quan gì đến anh, rốt cuộc anh bắt tôi đến đây để làm gì? Chẳng lẽ nếu tôi phẫu thuật xong biến thành một người phụ nữ thì anh có thể nối lại duyên phận với tôi hay sao? Ha, nực cười!”
Ông La trầm mặc một lát, chuyển tầm mắt khỏi An Lạc Tân, rồi nhìn tay mình, “Sự quan tâm của tôi với em đúng là dư thừa.”
“Tất cả những thứ anh làm đều là dư thừa.” An Lạc Tân tức giận phất tay, “Mau thả tôi ra.”
“Nhưng chúng ta vẫn còn một đứa con trai.” Ông La nói, “Không phải sao?”
Nhắc tới An Miên, An Lạc Tân lập tức yên tĩnh trở lại.
“Đó đúng là con trai tôi, tôi đã giám định rồi.” Ông La nói.
An Lạc Tân cười nhạo. Việc đối phương vẫn còn nghi ngờ những khả năng khác khiến ông ta cảm thấy hơi nực cười.
“Tôi còn điều tra xem mấy năm nay hai người sống thế nào.” Ông La còn nói.
An Lạc Tân nhíu mày, vẻ mặt không tốt lắm, chẳng ai thích cảm giác bị theo dõi cả.
“Con trai chúng ta vô cùng xuất sắc, nhưng giờ nó đang gặp chút khó khăn. Tôi đã điều tra ra chi phí nằm viện của nó trong khoảng thời gian này, căn bản không phải thứ em có thể gánh vác được.” Ông La nói, “Tôi là cha của nó, tôi muốn làm gì đó cho nó.”
An Lạc Tân trầm mặc, vẫn mỉa mai đáp lại như trước. Mặc dù chuyện đối phương đang nói lúc này là chuyện của An Miên, chứ không phải chuyện của ông ta.
Ông ta không khỏi tự hỏi: Liệu An Miên có cần một người cha không?”
An Lạc Tân đã từng cho rằng An Miên không cần một người cha, cũng như ông ta từng nghĩ An Miên chẳng cần một người mẹ. Nhưng sự thật đã chứng minh rằng thực ra An Miên vẫn cần có tình thương từ mẹ… như vậy có lẽ An Miên cũng cần tình thương của cha.
Nghĩ tới đây, An Lạc Tân dùng khóe mắt khẽ liếc nhìn An Miên một cái.
Chỉ thấy An Miên cuộn tròn người vào đống giấy, trốn thật kỹ, ngay cả một sợi tóc cũng không dám lộ ra. Khi hai người không để ý, cậu còn lặng lẽ kéo đống giấy lại gần An Lạc Tân.
So với người cha chưa từng gặp như ông La, quả nhiên An Miên vẫn thân với mình hơn! An Lạc Tân không nhịn được mà nở nụ cười, trả lời ông La, “Tình hình An Miên đã ổn định trở lại, chi phí sau này sẽ không quá cao. Còn chi phí lúc trước đã có người trả rồi.”
“Em nói người nhà họ Dung…” Ông La nhíu mày, “Sao nhà họ Dung lại gánh vác những chuyện này cho An Miên?”
“Thằng nhóc nhà họ Dung kia rất vui lòng gánh.”
“Đúng là An Miên và thằng nhóc nhà họ Dung kia có liên quan, nhưng thực sự là quá thân thiết rồi.” Ông La bất mãn nói, “Chúng nó chỉ là bạn cùng lớp mà thôi, không nên để An Miên mang ơn đối phương nhiều như vậy. Chưa kể Dung Chấn Đức đã vào tù rồi, thằng nhóc kia còn là con trai của Dung Chấn Đức, chẳng bao lâu nữa sẽ biến mất khỏi giới này. Nếu quan hệ giữa chúng nó còn thân thiết như vậy nữa, tôi không đồng ý.”
Lời này vừa thốt ra, An Lạc Tân còn chưa kịp phản ứng, An Miên đã bị chọc giận đến mức nhe răng.
Lúc trước Dung Tỉnh nói chuyện cùng ông La, rõ ràng ông La vô cùng khách khí, không ngờ trên thực tế lại có thành kiến lớn như vậy với Dung Tỉnh! An Miên giận đến mức mạo hiểm ló đầu ra khỏi đống giấy, không ngừng khoa tay múa chân ra hiệu với An Lạc Tân, vẻ mặt không cam lòng, cố gắng khiến An Lạc Tân không khoan nhượng với người đàn ông này nữa.
Ông La cảm giác như khóe mắt mình có gì đó cử động, cúi đầu xuống thì lại chỉ thấy một đống giấy nhỏ bình thường.
An Lạc Tân đã cười đến mức không thể ngừng cười. Đến ông ta cũng chẳng dám nói xấu Dung Tỉnh trước mặt An Miên, mà người này lại dám? Sau này e là không cần lo An Miên sẽ đứng về phía cha nó nữa rồi.
“Tôi cảm thấy thằng nhóc nhà họ Dung kia tốt lắm, Dung Chấn Đức gặp chuyện không may thì liên quan gì đến nó, dù sao thì Dung Tỉnh cũng là một đứa trẻ ngoan.” An Lạc Tân còn nhân cơ hội nói thêm, “Thằng nhóc đó dáng vẻ tuấn tú đẹp trai, ăn nói cũng ngọt ngào, đối xử với An Miên càng tốt hơn nữa, hai đứa nhỏ này ở cùng nhau tốt lắm. Có Dung Tỉnh chăm sóc, chuyện của An Miên tôi không cần phải lo nữa.”
Ông La càng nhíu mày chặt hơn, “Tôi chẳng thấy thằng nhóc kia tốt chỗ nào cả, gia cảnh phức tạp.”
Lời này vừa thốt ra, An Miên càng giận hơn, còn An Lạc Tân thì lại càng vui hơn hẳn, “Ha, anh còn mặt mũi nói gia cảnh người ta phức tạp?”
Ông La nhìn An Lạc Tân một cái.
An Lạc Tân phát hiện ra câu “gia cảnh” này dường như cũng đang tự ám chỉ mình, vội ngậm miệng.
Nhưng ông La lại như được ông ta nhắc nhở, nhớ tới mục đích của lần ghé thăm này, trong lòng khó chịu vô cùng, hỏi, “An Lạc, sao lúc trước em lại phải đi?”
An Lạc Tân khó chịu điều chỉnh lại tư thế ngồi, “Cần gì phải có lý do gì? Chúng ta vốn chỉ là qua đường, anh cũng chưa từng ký bất kỳ hợp đồng nào với tôi.”
“Qua đường?” Ông La giận đến mức gõ ba toong bình bịch xuống sàn, “Lúc trước tôi đã sắp xếp xong kế hoạch cho nửa đời sau của chúng ta rồi, em lại nói là qua đường?”
“Hả? Mấy lời linh tinh lúc trước của anh là nghiêm túc thật đấy à?” An Lạc Tân xòe tay, “Chẳng phải đó là những lời dỗ dành tình nhân sao? Ai thèm tin là thật.”
Ông La tức giận nắm cổ tay An Lạc Tân, “Chẳng lẽ em chưa từng coi là thật?”
“Buông tay!” An Lạc Tân dùng tay còn lại ôm chặt đống giấy nhỏ trên bàn, hơi giãy dụa một chút nhưng không thoát ra được, lập tức nổi giận, “Đừng nói như thể tôi nên coi đó là thật, dựa vào đâu mà tôi coi lời đó là thật được! Hay là dựa vào việc vợ anh vừa mới qua đời anh đã ăn chơi bên ngoài!”
Ông La hơi sửng sốt.
Cuối cùng An Lạc Tân cũng rút được tay mình ra, vừa xoa cổ tay vừa nói, “Cậu chủ tập đoàn La thị lại giả vờ ngây thơ thuần khiết như trai tân, anh nói xem có nực cười không?”
“Tôi…” ông La lúng túng nắm chặt ba toong, ngữ điệu cũng trở nên rối loạn.
“Anh giả bộ thì đương nhiên tôi cũng giả vờ rồi. Anh cho rằng tôi thích điểm gì ở anh đây?” An Lạc Tân nói, “Tôi thích tiền của anh.”
Ông La cắn răng nói, “Cứ cho rằng là em vì tiền thì lúc đó em cũng chẳng có lý do nào để rời đi cả.”
An Lạc Tân trầm mặc.
“Lúc đó em đã có An Miên rồi, đúng không?” Ông La phân tích từng lời một, “Sinh đứa nhỏ ra, đương nhiên em có thể nhận được nhiều tiền hơn. Dù thế nào thì em cũng chẳng có lý do gì để rời khỏi tôi vào lúc đó cả… Tôi biết em muốn phẫu thuật, tôi đã đi khám cùng em, tôi biết tất cả về em, tôi biết lúc đó em chưa đủ tiền.”
An Lạc Tân nhắm mắt lại, “Sau đó tôi đủ tiền rồi.”
Mắt ông La thoáng mở to, nhanh chóng nghĩ tới một khả năng, “Có người, có người khác… cho em tiền?’
An Lạc Tân không trả lời nhưng đáp án đã đủ rõ ràng.
“Có người khác cho em tiền, sau đó em lập tức bỏ đi?” Ông La tức giận nói, “Em cứ thế mà đi, chẳng lưu luyến chút nào sao?”
“Ngài đùa gì vậy, ngài La.” An Lạc Tân nói, “Tôi với anh suy cho cùng cũng chỉ vì tiền. Nếu đủ tiền rồi thì rốt cuộc tại sao tôi còn phải lưu luyến?”
Ông La hít sâu một hơi, dần bình tĩnh lại, “Là ai? Rốt cuộc là ai cho em số tiền kia, để em rời khỏi tôi?”
“Anh đoán xem.”
“Tôi đã điều tra tất cả mọi thứ về em trước khi gặp em.” Ông La nói, “Mấy năm nay em không có người khác, không có đàn ông, cũng không có phụ nữ, vẫn luôn một mình.”
An Lạc Tân không nhịn được mà bật cười, tên này lại nghĩ có người khác dùng tiền để ở bên mình sao? Trừ La Thiên Tường ra thì làm gì còn ai có mắt nhìn kém như vậy chứ?
“Người bên cạnh tôi?” Cuối cùng ông La cũng nghĩ tới một khả năng khác, “Chuyện của tôi với vợ cũ, cũng là người đó nói cho em biết sao? Ai trong nhà họ La làm ra chuyện như vậy…”
“Là người bên phía vợ anh.” An Lạc Tân mệt mỏi, trả lời.
Đôi mắt ông La mở to như chuông, gương mặt tràn đầy vẻ không dám tin. Ông thực sự không ngờ tới đáp án này. Lúc đó vợ cũ của ông đã qua đời, ông cũng không liên hệ nhiều với người thân bên vợ cũ, Tập đoàn La thị cũng chẳng liên quan nhiều đến phía bên đó, “Sao bọn họ lại phải tìm em, vì lý do gì mà họ lại can thiệp vào chuyện của tôi?”
An Lạc Tân cười lạnh, “Này ngài La, chẳng lẽ anh cho rằng bọn họ không có lý do gì sao?’
Cuối cùng ông La cũng đã nhớ ra, ông còn một cô con gái, một đứa con gái lớn hơn An Miên. Mà khi đó An Lạc đã mang thai, trong bụng là An Miên, là một đứa con trai. Trong nháy mắt nghĩ thông suốt chuyện này, cả người ông La đổ mồ hôi lạnh.
“Tôi nói với bọn họ tôi chỉ cần tiền, tôi thực sự chỉ cần tiền, cuối cùng bọn họ cũng tin, dù sao thì quả thực là tôi chỉ cần tiền thôi.” An Lạc Tân hơi mệt mỏi nói, “Sau đó bọn họ lập tức đưa tiền cho tôi.”
Ông La cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, mãi lâu sau mới khàn giọng hỏi, “Sao em không quay lại nói với tôi?”
An Lạc Tân nhìn ông.
“Thế lực của bọn họ ở đây không lớn đến mức đó, chưa đủ để đối chọi với nhà họ La.” Ông La giải thích một cách khô khan, “Nếu em tìm được cơ hội nói với tôi, tôi sẽ bảo vệ em thật tốt, sẽ không để bọn họ tổn thương đến em. Tiền… tôi cũng có thể cho nhiều hơn bọn họ.”
“Thôi bỏ đi,” An Lạc Tân nở nụ cười, có lẽ vì cuối cùng cũng đã nói ra chuyện chôn giấu trong lòng, nên nụ cười của ông ta thậm chí còn hơi vui vẻ, “Tôi có được thứ tôi muốn, còn làm chuyện thừa thãi làm gì? Tôi cũng tốt, con trai tôi cũng tốt, cần gì phải đi tranh giành đồ của người khác nữa.”
Sau cuộc trao đổi này, ông La trầm mặc hồi lâu không nói gì nữa.
Sau đó ông La rời đi, có lẽ là bởi ông thực sự không biết ông và An Lạc Tân còn gì để nói.
Chỉ là trước khi rời đi, ông La khẽ dừng bước chân, hơi tủi thân nói một câu, “Tôi không phải đồ của người khác.”
An Lạc Tân sững lại tại chỗ, lười biếng không đáp lời.
Tiếng chốt cửa lại vang lên, nhờ hiệu quả cách âm tuyệt vời của khách sạn nên cả căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh. An Lạc Tân cười mỉa mai nói, “Ha, náo nhiệt thật đấy.”
An Miên bò ra khỏi đống giấy kia, yên lặng bước tới bên tay ông ta.
“Vốn không định nói cho con biết những chuyện rắc rối này.” An Lạc Tân nhún vai, “Dù sao thì tình cảnh của tôi và ông ấy trước đây đại khái là như vậy. Sau này nếu con định nhận ông ấy thì biết những chuyện này sớm một chút cũng tốt.”
An Miên yên lặng đặt bàn tay bé xíu lên lòng bàn tay ông ta, “Mẹ…”
An Lạc Tân giật mình, “Đừng gọi tôi như vậy.”
“Nhưng mẹ đúng là mẹ con mà.”
“Lúc trước con cho rằng tôi là cậu của con, đến bây giờ con đã gọi một tiếng cậu nào đâu.”
An Miên há hốc mồm, do dự một hồi rồi gọi, “An Lạc Tân.”
An Lạc Tân gật đầu, xưng hô này khiến ông ta cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
“An Lạc Tân,” An Miên hỏi ông ta, “Nếu lúc trước không ai cho ông số tiền này, không ai bảo ông phải rời đi thì bây giờ ông sẽ là một người phụ nữ sao?”
Câu hỏi này khiến An Lạc Tân ngẩng đầu, trầm mặc nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ thật lâu.
Sau đó An Lạc Tân cúi đầu, “Tôi không biết.”
Dù sao thì khi còn bé đúng là ông ta vẫn luôn muốn trở thành một người đàn ông, giờ cũng đã thực sự trở thành một người đàn ông, như vậy rất tốt. Còn về những chuyện khác, thiết nghĩ cũng chẳng quan trọng đến mức đó.