Chương 60: Con đường mới.

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 60: Con đường mới.

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi ông La rời khỏi khách sạn, ông nhanh chóng liên hệ với nhà bên vợ cũ để điều tra chuyện năm xưa. Kết quả lại vô cùng thuận lợi, ông chỉ vừa thử hỏi dò một lần, đối phương đã lập tức thừa nhận.
Người thừa nhận chuyện này chính là mẹ vợ cũ của ông La. Thực ra cũng chẳng có gì phải giấu giếm, bọn họ cũng không làm hại đến An Lạc và đứa bé kia, chỉ đưa tiền mà thôi. Tất cả mọi thứ đều là do An Lạc Tân tự nguyện quyết định.
“Ta vẫn nhớ rõ cô gái năm đó, vừa nhìn đã biết xuất thân từ gia đình nghèo khó, ta gặp rồi cũng thấy áy náy.” Người mẹ vợ kia thậm chí còn nghiêm túc và chân thành khuyên nhủ, “Tiểu La này, chuyện này ta phải nói con một chút. Con muốn tìm mùa xuân thứ hai thì trong giới cũng đâu thiếu người phù hợp, cần gì phải làm phiền một cô gái nhỏ đang yên ổn sống cuộc đời của mình?”
Bất kể mấy lời này có thật hay không thì với thái độ đó, ông La còn có thể nói gì nữa đây? Kết quả câu chuyện này hoàn toàn là lỗi của ông.
Ông nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, thở dài, thầm nghĩ đúng là lỗi của mình. Hối hận không? Đương nhiên là hối hận. Nhưng chuyện đã đến nước này, dường như khó lòng vãn hồi.
Sáng sớm hôm sau.
Trời còn chưa sáng, Dung Tỉnh đã nhanh chóng chạy tới khách sạn gần tòa nhà La thị, muốn đón An Miên về.
Hai vệ sĩ ở cửa thấy anh tới thì hơi kinh ngạc nhưng vẫn không ngăn Dung Tỉnh lại mà để anh vào. Dù sao nhiệm vụ của bọn họ cũng chỉ là đề phòng An Lạc Tân chạy ra ngoài, và không cần hạn chế người khác đến thăm An Lạc Tân.
An Miên dậy sớm, đang ngồi bên góc bàn, ngoan ngoãn chờ đợi.
Mới vừa thấy Dung Tỉnh vào cửa, An Miên đã vui vẻ đứng lên, lạch bạch chạy đến bên bàn, vươn tay ra đón.
Dung Tỉnh mỉm cười vươn ngón tay ra, An Miên lập tức ôm cả ngón tay vào lòng.
An Lạc Tân bên kia vẫn còn đang ngủ say, không biết trời trăng gì, ông ta bị tiếng Dung Tỉnh làm ồn, khó khăn lắm mới tỉnh dậy, vừa quay đầu đã thấy cảnh này, liền thấy chướng mắt.
An Miên còn vô cùng vui vẻ cọ cọ ngón tay Dung Tỉnh.
“Hai đứa có chừng mực chút đi.” An Lạc Tân cũng không có ý kiến gì, ôm chăn ngồi bên mép giường, “Đều là học sinh phổ thông, dính lấy nhau như thế còn ra thể thống gì.”
An Miên hừ một tiếng, tiếp tục ghé vào bên ngón tay Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh dùng ngón tay cọ cọ má nhóc con rồi lại nhấc cậu lên đặt vào lòng bàn tay, tỉ mỉ quan sát từ trên xuống dưới một lần, xác nhận An Miên không bị tổn hại dù chỉ là một sợi lông tơ thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Làm sao?” An Lạc Tân càng thêm khó chịu, “Cậu nghĩ nó ở chỗ tôi sẽ bị làm sao nào?”
“Không có, chỉ là cả đêm không thấy An Miên nên cực kì lo lắng thôi.” Dung Tỉnh nhìn An Miên rồi lại nhìn An Lạc Tân, nhạy cảm nhận ra mối quan hệ giữa hai người đã có sự thay đổi, “Xem ra tối qua hai người nói chuyện rất thuận lợi?”
An Miên gật đầu, “Giống như những gì đã đoán lúc trước.”
Dung Tỉnh lập tức nở nụ cười với An Lạc Tân, “Vậy nên tôi có nên gọi ông là mẹ vợ?”
“Chết tiệt!” Xưng hô này suýt khiến An Lạc Tân bùng nổ, “Thằng nhóc này chán sống rồi sao!”
“Có chỗ nào không đúng sao?” Dung Tỉnh nghiêng đầu, ra vẻ không hiểu.
An Lạc Tân hơi khựng lại một chút. Tuy ông ta chưa quen việc An Miên gọi ông ta là “mẹ” nhưng dù sao cũng đã nhận thân phận này rồi, chỉ là chưa quen mà thôi. Sau đó An Lạc Tân nói, “Không ai gọi bừa như cậu đâu, cậu chẳng qua chỉ là bạn trai của con tôi thôi!”
“Cũng không khác nhau lắm, gọi trước một tiếng thì có sao đâu, dù sao thì cũng chỉ là chuyện sớm muộn.” Dung Tỉnh hỏi An Miên, “Phải không?”
An Miên hơi thẹn thùng, đỏ mặt vùi vào lòng bàn tay Dung Tỉnh, kiên quyết gật đầu.
An Lạc Tân nghẹn họng, thôi rồi, thôi rồi, đứa con trai bị ma tình ám này xem ra hỏng thật rồi, “Đây không chỉ là chuyện của hai đứa bây.”
“Chứ sao nữa?”
“Chẳng lẽ mẹ cậu đồng ý sao?”
“Bà ấy đồng ý rồi.”
An Lạc Tân lại sững người, vô cùng hoảng hốt nhìn bọn họ.
An Miên ngẩng đầu lên, xác nhận giúp Dung Tỉnh, “Mẹ Dung Tỉnh đã thực sự đồng ý rồi.”
Được rồi, An Lạc Tân không ngờ Dung Tỉnh lại có một người mẹ thoáng đến vậy, “Thế cha cậu có đồng ý không?”
Dung Tỉnh nhướn mày, vô cùng kinh ngạc hỏi, “Chẳng lẽ tôi cần phải quan tâm xem ông ta có đồng ý hay không à?”
Được rồi, có lý đấy. Quan hệ cha con giữa hai bọn họ đã thành ra như vậy rồi, Dung Tỉnh quả thực không cần quan tâm Dung Chấn Đức có ý kiến hay không. An Lạc Tân cứng họng, mãi một lúc lâu sau mới nói, “Đó cũng chỉ là phía cậu mà thôi.”
“Chẳng lẽ bên phía An Miên không đồng ý sao?” Dung Tỉnh làm ra vẻ kinh ngạc hỏi, “Ông không đồng ý?”
An Lạc Tân trầm ngâm… cũng không phải ông ta không đồng ý…
Dung Tỉnh lại hỏi, “Người cha kia của An Miên…”
Còn chưa kịp hỏi xong câu này thì An Miên đã cắt lời, “Không cần để ý đến ông ta.”
Dung Tỉnh cúi đầu nhìn nhóc con này.
An Miên ghé vào lòng bàn tay Dung Tỉnh, rầu rĩ đáp, “Tớ còn chưa nhận ông ấy, đương nhiên không cần để tâm xem ông ấy có đồng ý hay không.”
Thế là Dung Tỉnh đã hiểu, tám chín phần là ông La có ý kiến với mình. Chuyện này cũng dễ hiểu, nghĩ lại thì ải của ông La chắc chắn không dễ vượt qua. Dung Tỉnh cười cười, giả vờ như không hiểu, ngước lên nhìn về phía An Lạc Tân, “Thế nên ông xem, căn bản là không có vấn đề gì, chỉ là chuyện sớm muộn thì gọi trước cũng có sao đâu.”
An Lạc Tân thực sự bó tay rồi, hai đứa nhóc ranh này cứ thế mà dám quyết chuyện chung thân sao? Lại còn ngang nhiên nói trước mặt ông thế này? Dù như vậy thì ông ta cũng tuyệt đối không thể chấp nhận loại xưng hô này!
“Đừng nói tới việc bây giờ hai đứa còn chưa tới bước đó, dù có tới bước đó đi chăng nữa thì dựa vào đâu mà cậu gọi tôi như thế?” An Lạc Tân nói, “Dựa vào đâu mà không phải An Miên gọi mẹ cậu là mẹ chồng?”
“À…” Dung Tỉnh cố ý kéo dài giọng, “Mẹ chồng.”
Suýt nữa thì An Lạc Tân cắn phải lưỡi mình, vẻ mặt kinh hãi nhìn anh như thấy ma.
“Vậy con đón An Miên về trước, có thời gian sẽ đến thăm mẹ sau.” Dung Tỉnh cười rạng rỡ, “Mẹ chồng yên tâm đi, nhất định con sẽ chăm sóc An Miên thật tốt.”
Trước khi An Lạc Tân kịp phản ứng lại, xông tới tát mình mấy cái thì Dung Tỉnh đã nhanh chóng thả bé An Miên vào túi, thoáng cái đã vụt ra khỏi phòng như chớp rồi trở tay đóng cửa phòng lại, kịp thời ngăn được chiếc dép bay theo mình ở sau cánh cửa.
Nụ cười trên mặt Dung Tỉnh còn chưa kịp phai đi thì đã bắt gặp ông La trên hành lang đang đi về phía này.
Ông La nhìn thấy anh, ban đầu vô cùng bất ngờ, khẽ nhíu mày nhưng cũng nhanh chóng nở nụ cười xã giao, “Tiểu Dung, sao cháu lại ở đây, hôm nay không đi học sao?”
“Chú La,” Dung Tỉnh vội kìm lại nụ cười, nghiêm túc đứng một bên, “Tối qua cháu không hỏi được chuyện gì, sau khi về nhà càng nghĩ càng không cam lòng, cảm thấy mình phụ lòng tin và lời dặn dò của An Miên nên trước khi đến trường lại ghé qua thử thêm lần nữa.”
Nhắc tới lời dặn dò của An Miên, sự nghi ngờ của ông La lập tức giảm đi phần nào, không hỏi nhiều nữa, chỉ nói chuyện thêm đôi ba câu rồi lướt qua Dung Tỉnh, tiếp tục đi về phía căn phòng của An Lạc Tân.
Dung Tỉnh đứng trong hành lang một lát, nhìn ông La mở cửa phòng.
Một cái dép lập tức phi ra.
Trong phút chốc, bầu không khí dường như trở nên tĩnh lặng.
“Ây dô, La Thiên Tường,” An Lạc Tân phát hiện mình ném nhầm người thì cũng chẳng ngại ngùng gì, dù sao thì ông ta cũng muốn ném người trước mắt này, “Mới sáng sớm tinh mơ, anh đến đây làm gì?”
Nói xong ông ta nhanh chóng chạy tới định nhặt dép của mình.
Ông La túm lấy tay An Lạc Tân, mặt đen sầm lại, ngửi mùi trên người đối phương, sắc mặt lại càng sa sầm hơn.
“Làm gì thế? Anh không thả ra thì thôi, đừng có giở trò động tay động chân!”
“…Sao mùi rượu trên người em còn nồng hơn hôm qua?”
An Lạc Tân tự ngửi bản thân, “Nồng lắm à? Sáng nay chưa uống rượu, đều là uống từ tối qua.”
Ông La nhìn thoáng qua trong phòng, chai rượu vứt vương vãi khắp sàn, rõ ràng nhiều gấp đôi số lượng tối qua ông đến. Ông cũng không hỏi An Lạc Tân nữa, quay đầu hỏi hai vệ sĩ ở cửa, “Sao lại nhiều rượu như vậy?”
Hai vệ sĩ ở cửa cũng thấy oan ức. Lúc trước khi ông La nhốt An Lạc Tân vào đây, rõ ràng đã yêu cầu họ phải thỏa mãn mọi nhu cầu của An Lạc Tân, chỉ cần An Lạc Tân không chạy là được. An Lạc Tân đòi rượu thì đương nhiên là bọn họ mang rượu vào rồi.
Ông La cứng mặt, lại hỏi An Lạc Tân, “Tối qua em ăn gì?”
An Lạc Tân đáp, “Trưa ăn mì gói…”
“Bữa tối.”
An Lạc Tân giận, “Ông để ý nhiều chuyện thế làm gì?”
“Chưa ăn?” Ông La nhìn về phía hai vệ sĩ.
“Khoảng mười giờ gọi một hộp lạc.” Vệ sĩ trả lời.
Sắc mặt ông La đen lại như đít nồi, “Lạc?”
“Lạc nhắm rượu mà!” An Lạc Tân vừa dứt lời phản bác, ông ta lại hít vào một hơi khí lạnh, “Anh túm tay tôi thì thôi đi, lại còn siết chặt thế làm gì!”
“Mấy giờ ngủ?”
“Buông ra! Shh… khoảng hai, ba giờ sáng gì đó thì tôi ngủ rồi, vừa lòng chưa, đừng nắm chặt như vậy, buông tay ra!”
Ông La không những không buông mà còn kéo An Lạc Tân ra ngoài. Trước khi An Lạc Tân không nhịn được mà muốn động thủ thì ông La hỏi, “Không phải em muốn ra ngoài sao?”
An Lạc Tân lập tức im lặng trở lại.
“Theo tôi đến bệnh viện, làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, làm xong sẽ cho em về nhà.” Ông La nói.
An Lạc Tân cảm thấy chuyện này vô cùng khó hiểu, “Sao phải kiểm tra sức khỏe toàn diện?”
Ông La không muốn trả lời, túm lấy An Lạc Tân kéo đi.
Vừa quay người lại, cả hai mới phát hiện Dung Tỉnh vẫn đang đứng trên hành lang chưa đi. Thấy tầm mắt hai người đều dừng trên người mình, Dung Tỉnh còn vô cùng bình tĩnh chào hỏi bọn họ, lúc này anh mới thản nhiên đi xuống tầng.
Dung Tỉnh không ngại, người ngại chính là bọn họ.
Đợi đến khi hoàn toàn rời khỏi khách sạn, Dung Tỉnh mới khẽ nới cổ áo, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tuy vừa nãy trông anh vô cùng bình tĩnh nhưng quả thật có hơi căng thẳng. Nhưng vì An Miên lo lắng cho An Lạc Tân, anh đành đứng lại quan sát thêm một lát.
Giờ này trường học sắp điểm chuông vào lớp, Dung Tỉnh dứt khoát gọi taxi.
Trong lúc chờ xe, Dung Tỉnh nói với bé An Miên trong túi, “Mối quan hệ giữa cha mẹ cậu có hơi phức tạp.”
“Ông La lại còn có một quá khứ như vậy…” Dung Tỉnh nhận xét, “Ông La trong giới là điển hình cho kiểu người cổ hủ, không nhường lợi ích bản thân cho ai dù chỉ một ly, chuyện gì cũng tính toán rõ ràng, cực kỳ coi trọng quy củ, sẽ không dễ dàng vượt qua giới hạn. Nếu nói ra đoạn quá khứ này thì mười người thì chín người sẽ không tin.”
An Miên không nói gì, tâm trạng hơi chùng xuống. Một người như vậy, cậu thực sự có thể ở chung với đối phương sao?
“Đúng rồi,” Dung Tỉnh lại nghĩ tới một chuyện, xoay người tìm một góc khuất, lấy An Miên ra, “Lúc nãy tớ đã muốn hỏi, có phải lá trên đầu cậu lại nhiều hơn không?”
Nhắc tới sự phát triển của mấy phiến lá nhỏ, An Miên lập tức vui vẻ, vội kể lại quá trình chiếc lá thứ năm mọc ra hôm qua.
“Sau khi An Lạc Tân thừa nhận rằng mình là mẹ ruột của cậu thì cái lá này liền mọc ra?” Dung Tỉnh rơi vào trạng thái trầm tư.
“Cậu cũng cảm thấy chuyện này liên quan đến nhau sao?” An Miên vui vẻ hỏi, “Tớ cũng nghĩ như thế! Không phải trước đó nói loại thực vật này sẽ hấp thụ tình yêu sao, giờ nghĩ lại, hẳn không chỉ có tình yêu đôi lứa mới đúng!”
“Tình yêu của mẹ?” Dung Tỉnh không nhịn được mà nở nụ cười, từ này đặt trên người An Lạc Tân quả thực không hợp tí nào.
An Miên ra sức gật gù. Nếu phiến lá nhỏ hấp thụ tình yêu thì cậu và Dung Tỉnh giờ đây đã yêu nhau rất nhiều rồi, tiến thêm một bước nữa quả thực rất khó, không biết nên đi theo con đường nào tiếp. Nhưng nếu lá nhỏ còn có thể hấp thu tình cảm khác thì sẽ có nhiều con đường để đi hơn. Nghĩ thông suốt những chuyện này xong, An Miên thực sự vô cùng vui vẻ. Khoảng cách để phiến lá nhỏ hoàn toàn trưởng thành lại càng gần thêm một bước, cũng có nghĩa là cậu gần hơn một bước đến việc quay trở lại cơ thể mình.
“Nếu quả thực là hiệu quả từ tình yêu của mẹ thì,” Dung Tỉnh trầm tư, “vậy… tình yêu của cha?”
Sự nhiệt tình và vui vẻ của An Miên lập tức giảm đi một bậc. Bản thân cậu cũng không giỏi hòa hợp với người khác, ông La lại càng là kiểu người cậu chẳng thể hiểu nổi. Nhưng dù thế nào thì cũng phải thử một lần. Cuối cùng An Miên lặng lẽ gật đầu.
Dung Tỉnh lại nghĩ, “Nếu tình yêu của bọn họ có tác dụng với cậu, vậy nếu tình cảm giữa hai người lại một lần nữa nảy sinh…”
“Không được!” An Miên kiên quyết phủ nhận giả thuyết này, “Bọn họ không hợp. Ông La quá mạnh mẽ, không thể để An Lạc Tân bị ông ta bắt nạt.”
Dung Tỉnh không biết nói gì, sự thiên vị này quả nhiên không có giới hạn, An Lạc Tân là người dễ bị bắt nạt đến thế sao? Nhưng rõ ràng là dù đứng từ góc độ nào đi chăng nữa thì Dung Tỉnh cũng không có lý do gì để bác bỏ lời của An Miên.
Thế nên Dung Tỉnh đề nghị, “Thế nếu như lần lượt giúp hai người họ tìm mùa xuân thứ hai thì sao?”
An Miên lập tức im lặng.
“Nếu vậy thì hai phụ huynh của cậu sẽ lập tức biến thành bốn.” Dung Tỉnh phân tích, “Trên lý thuyết thì chỉ cần bọn họ tìm được người tốt, đều thương yêu cậu thì có thể khiến lá nhỏ lớn lên khỏe mạnh hơn.”
An Miên không thể phủ nhận rằng đây quả là một đề nghị rất đáng thử. Nhưng chẳng hiểu sao An Miên lại không vui chút nào. Cậu bé cảm thấy cực kỳ không vui.