Chương 62: Không phải xem mắt

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 62: Không phải xem mắt

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

An Lạc Tân lục lọi tìm một bộ quần áo tươm tất cất dưới đáy rương, mất một lúc lâu mới chỉnh trang tề chỉnh, còn dùng keo xịt tóc chải chuốt đầu tóc. Đến khi thấy hình ảnh mình trong gương cuối cùng cũng ra dáng bảnh bao, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Tuy Dung Tỉnh chỉ là một thằng nhóc ranh, nhưng phụ huynh hai bên gặp mặt, An Lạc Tân dù thế nào cũng không muốn mất mặt.
Chờ An Lạc Tân đến nhà hàng đã hẹn, khi gặp mẹ Dung Tỉnh, ông ta nhận ra đối phương dường như còn ăn vận cầu kỳ hơn mình, rõ ràng là một tiểu thư khuê các.
“Xin chào,” An Lạc Tân bắt tay đối phương, “Tôi là cậu của An Miên. Chỉ là mẹ nó đi sớm, nên chị có thể coi tôi như là đại diện thay cho mẹ nó.”
Mẹ Dung Tỉnh mỉm cười vươn tay, “Xin chào.”
Sau đó, họ tốn cả tiếng đồng hồ mới kết thúc bữa ăn.
Trong lúc đó hai người đã nói rất nhiều chuyện, tất cả đều xoay quanh hai đứa trẻ.
Một người nói, ầy, thằng nhóc Dung Tỉnh này được chiều từ bé, ở nhà chẳng biết dọn dẹp gì sất, chỉ biết vùi đầu vào sách vở mỗi ngày, mà học hành cũng chẳng giỏi giang đến mức đó, thi bao nhiêu lần cũng chỉ đứng hạng nhì. Giá mà nó thông minh được bằng nửa An Miên thì tốt biết mấy.
Người kia lại nói, chị thực sự khiêm tốn quá rồi. Thằng bé Dung Tỉnh này tôi đâu phải chưa từng gặp bao giờ, thực sự là vừa hào phóng lại còn lễ phép. Sao mà sánh được với An Miên nhà chúng tôi chứ? Thông minh thì có ích lợi gì đâu, ra ngoài chẳng có nổi một người bạn nào, còn phải nhờ Dung Tỉnh giúp đỡ nhiều hơn.
Ôi, anh đừng nói vậy chứ. An Miên mới thực sự là đứa bé ngoan ngoãn.
Ấy, dù An Miên ngoan thật nhưng vẫn còn kém Dung Tỉnh một bậc.
Sao có thể chứ? Tôi có nằm mơ cũng muốn có một đứa con như An Miên.
Cứ qua lại như thế, niềm vui của hai bên đều hiện rõ trên mặt, rõ ràng là rất hài lòng với kiểu tâng bốc xã giao này.
Về phần tương lai của hai đứa trẻ, đương nhiên bọn họ cũng đề cập tới nhưng cũng không nói nhiều. Dù sao thì hai đứa vẫn còn nhỏ, tương lai còn chưa biết sẽ ra sao.
“Nhưng bất kể có ra sao thì tôi cũng sẽ không can thiệp vào quyết định của An Miên.” An Lạc Tân nói.
Mẹ Dung Tỉnh gật đầu, “Tôi cũng vậy, tôi tin vào sự lựa chọn của Dung Tỉnh.”
Nói tới đây thì vừa đúng lúc ăn xong bữa cơm, đôi bên nhìn nhau cười cười, lần nữa đứng dậy bắt tay đối phương.
Sau khi cả hai tạm biệt, An Lạc Tân kéo cà vạt rồi thở phào một hơi thật dài.
Lần đầu tiên với tư cách phụ huynh của An Miên đi gặp người khác đúng là hơi căng thẳng. Phải biết rằng trước đây ngay cả họp phụ huynh ông ta cũng chưa từng tham gia.
Cảm giác cũng không tệ chút nào, được phụ huynh đối phương coi trọng khiến ông ta cực kỳ hài lòng.
An Lạc Tân đang chuẩn bị gọi taxi thì thấy một chiếc Rolls Royce dừng lại trước mặt mình.
Cửa sổ xe hạ xuống, đương nhiên trên ghế lái chính là ông La. Lúc này, trên mặt An Lạc Tân vẫn còn nở nụ cười.
“Bất ngờ thật đấy,” An Lạc Tân vội thu lại nụ cười, “sao anh lại ở đây?”
Ông La đánh giá ông ta, vẻ mặt phức tạp. Trầm mặc một hồi, ông La nói, “Tôi nghe nói An Miên đã về ở với em.”
An Lạc Tân cười mỉa, “Tin tức của anh nhanh nhạy thật đấy, cử bao nhiêu người theo dõi vậy?”
Ông La không trả lời, yên lặng mở cửa ghế phụ.
An Lạc Tân ngại khách sáo với ông, ngồi thẳng vào xe, “Anh muốn đi thăm con trai thì cứ trực tiếp đến thăm, tìm tôi làm gì?”
“Dù sao đó cũng là nhà của em.” Ông La nói xong thì vô cùng tự nhiên giơ tay lên, chỉnh lại cà vạt trên cổ An Lạc Tân.
An Lạc Tân cảm thấy không thoải mái, lại kéo cà vạt ra, “Thít cổ quá.”
“Giờ lại thấy thít à? Sao lúc nãy không thấy?”
An Lạc Tân hơi giật mình, không ngờ ông La đã ở đây quan sát một lúc rồi, “Anh rảnh rỗi quá vậy?”
Ông La không đáp mà hỏi ngược lại, “Đó là vợ của Dung Chấn Đức à?”
“Là cô ấy, nhưng không nên gọi cô ấy như vậy nữa, họ sắp ly hôn rồi.” An Lạc Tân xua tay một cái.
Ông La bày tỏ, “Dù sao thì cũng vẫn chưa ly hôn.”
An Lạc Tân nhìn ông một cái, cảm thấy hơi lạ, “Chuyện này quan trọng lắm sao? Dung Chấn Đức cũng đã vào tù rồi, chỉ cần mấy cái thủ tục xong xuôi nữa thôi.”
Ông La đặt tay lên cần số nhưng lại chần chừ không khởi động ngay, “Xem ra em rất hài lòng về cô ấy.”
“…Chứ sao nữa?” An Lạc Tân cảm thấy ngơ ngác.
“Hôm nay cô ấy đến gặp em, ăn mặc rất tươm tất.” Ông La còn nói, “Dáng vẻ hiện tại của em, trước đây tôi cũng chưa từng thấy bao giờ.”
“Phải không,” An Lạc Tân nói, “dù sao thì chúng tôi cũng không muốn mất mặt trước đối phương.”
Ông La liếc nhìn, ánh mắt sâu thẳm, “Vậy nên em vì cô ấy nên mới khen thằng nhóc Dung Tỉnh kia không ngớt lời?”
Hả?
An Lạc Tân cảm thấy suy nghĩ của đối phương cứ nhảy lung tung nên chẳng biết phải tiếp lời ra sao.
Chẳng lẽ La Thiên Tường cho rằng ông ta và mẹ Dung Tỉnh có quan hệ gì sao? Nhưng dù vậy thì cũng chẳng thể lí giải nổi tại sao lúc này người trước mặt lại trông chua đến thế, chẳng phải La Thiên Tường là trai thẳng sao.
Trong lúc An Lạc Tân ngổn ngang trăm mối tơ vò, cuối cùng ông La cũng khởi động xe, lái về chỗ ở của An Lạc Tân.
Yên lặng suốt cả đoạn đường.
Đợi đến khi An Lạc Tân mở cửa nhà, ông La mới nói, “Có muốn mời tôi vào nhà ngồi một lát không?”
“Nói như thể tôi có cách nào từ chối vậy.” An Lạc Tân lẩm bẩm rồi lấy chìa khóa ra mở cửa.
Nữ giúp việc vừa được phái tới lại ra ngoài mua thức ăn, trong nhà chỉ còn lại hai người họ và một An Miên đang nằm yên tĩnh trên giường.
Đây là lần thứ hai ông La nhìn thấy An Miên. Lần gặp trước đó, dù An Miên tỉnh táo nhưng lại vô cùng kháng cự ông ta. Ông nhận ra, An Miên không thích ông.
Thân là một người cha, ông La nặng nề thở dài nhìn gương mặt An Miên giờ đây ngoan ngoãn như đang say ngủ, trong lòng ngập tràn suy tư.
Ông vươn tay khẽ chạm vào gò má An Miên rồi lại giật mình rụt tay về như bị điện giật.
An Lạc Tân ngồi phịch xuống ghế, hoàn toàn không có chút hứng thú nào với gương mặt đang say ngủ của An Miên. Dù sao thì ông ta cũng hiểu rõ đó chẳng qua chỉ là một cái vỏ rỗng, còn linh hồn của An Miên đang ở nơi khác.
Ông La cứ ngồi bên giường chăm chú nhìn hồi lâu rồi mới quay đầu lại nhìn An Lạc Tân, “Con trai chúng ta, mấy năm qua sống thế nào?”
“Không tốt lắm,” An Lạc Tân ăn ngay nói thật, “Mẹ nó không thể chấp nhận nó trong thời gian dài, chỉ cho ăn uống qua loa, miễn cưỡng không để nó chết đói thôi.”
Ông La đặt tay lên ba toong, “Là lỗi của tôi.”
An Lạc Tân cười khẩy hai tiếng, định châm chọc vài câu nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì. Chuyện năm đó, thực ra La Thiên Tường cũng không làm gì sai. Về phần tuổi thơ không vui vẻ sau đó của An Miên, càng là lỗi của một mình An Lạc Tân. Thái độ của La Thiên Tường lúc này khiến An Lạc Tân càng nghĩ càng khó chịu.
Một lúc lâu sau, An Lạc Tân hỏi, “Anh muốn đón An Miên về nhà họ La sao?”
“Nếu An Miên bằng lòng.”
“Nhà họ La bằng lòng sao?”
“Nhà họ La bây giờ là do tôi quyết định.”
“Con gái anh có đồng ý không?”
La Thiên Tường im lặng, hồi lâu mới nói, “Niệm Tử vẫn luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện.”
An Lạc Tân thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, “Tôi cảm thấy An Miên sẽ không đồng ý.”
La Thiên Tường xoay người, một lần nữa nhìn về phía gương mặt say ngủ của An Miên trên giường, “Vậy thì cũng phải để tôi và An Miên nói chuyện đàng hoàng mới được… không biết lần sau con tỉnh lại, là khi nào đây.”
“Khoảng ba ngày nữa.” An Lạc Tân nhìn lịch.
La Thiên Tường hỏi ông ta, “Sao em biết?”
“Đoán mò thôi.” An Lạc Tân buông tay.
Nguyên nhân thực sự là do ba ngày sau chính là thời gian kết thúc kỳ thi cuối học kỳ của trường Tinh Anh Số Một.
Sự thực chứng minh, An Lạc Tân đoán không sai chút nào.
Đối với An Miên lúc này mà nói, chuyện quan trọng nhất trong khoảng thời gian này chính là bài thi của Dung Tỉnh. Gì mà quan hệ cha mẹ, gì mà nhà họ La, rồi gì gì mà chị gái cùng cha khác mẹ, đứng trước cuộc thi của Dung Tỉnh thì mấy thứ đó đều dẹp sang một bên hết!
Thậm chí vừa nghĩ đến hai ngày trước Dung Tỉnh vì chuyện của mình mà bị chiếm mất không ít thời gian ôn thi, An Miên còn thấy tự trách.
Cuối cùng cũng đến ngày thi, Dung Tỉnh đặc biệt sắp xếp cho An Miên ở nhà.
Dù sao giấu một “học thần” trong túi áo thì dù có liêm khiết đến mấy cũng cứ có cảm giác như mình đang gian lận vậy.
An Miên đi đi lại lại trên bàn, cứ như kiến bò trên chảo nóng. Rõ ràng đối với cậu mà nói thì thi cử chẳng qua chỉ là một chuyện rất đơn giản, nhưng nghĩ đến Dung Tỉnh đang thi, cậu lại vô cùng lo lắng.
Đi loanh quanh như thế một lúc lâu, An Miên vẫn không thể bình tĩnh nổi.
Sau một hồi tốn không ít công sức, cuối cùng cậu cũng rút ra một tờ giấy từ chồng bài thi trên bàn, định cùng làm bài với Dung Tỉnh để cảm nhận xem cảm giác hiện tại của anh ấy như thế nào.
Mười phút sau, bài thi đã hoàn thành.
An Miên yên lặng nhìn bài thi: Đơn giản quá…
Như vậy xem ra hình như cũng chẳng có gì lo lắng? Bài thi đơn giản như vậy, chắc chắn Dung Tỉnh sẽ không gặp vấn đề gì.
An Miên an tâm trở lại, lại làm thêm vài đề nữa để thư giãn, sau đó lại nhảy lên máy tính của Dung Tỉnh, bắt đầu bận rộn công việc của mình.
Vì tương lai của cậu và Dung Tỉnh, nhất định cậu phải càng nỗ lực hơn nữa!
Về phần cha ruột của mình thực ra rất giàu có hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của An Miên lúc này.
Mãi đến chiều thứ sáu, cuối cùng kỳ thi của Dung Tỉnh cũng thuận lợi kết thúc.
An Miên lại chui vào túi Dung Tỉnh, hai người cùng đến chỗ ở của An Lạc Tân thì phát hiện ông La cũng đang ở đây.
“Cuối cùng đến rồi,” An Lạc Tân mở cửa đón Dung Tỉnh vào, “chờ mấy ngày rồi đấy.”
Sau đó An Lạc Tân đẩy Dung Tỉnh vào phòng An Miên, “Tôi biết thế nào cậu cũng đến thăm An Miên, làm nhanh lên, bọn tôi chờ bên ngoài.”
Ông La ngồi trong phòng khách vẫn luôn dùng ánh mắt chăm chú nhìn theo bóng lưng Dung Tỉnh. Không hiểu sao, Dung Tỉnh bỗng cảm thấy ánh mắt ông ta vô cùng vi diệu.
Cho đến khi An Lạc Tân đóng cửa phòng, ngăn cách hai bên, để An Miên và Dung Tỉnh có không gian riêng tư.
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, “Ông ta nóng lòng muốn chúng ta mau chóng trao đổi.”
An Miên ghé vào mép túi áo Dung Tỉnh, vẻ mặt có hơi rối rắm, “Sao ông La lại ở đây, tớ không muốn ra ngoài gặp ông ấy.”
“Ông ấy là cha cậu.” Dung Tỉnh hỏi, “Vì cậu không biết phải ở chung với cha mình như thế nào nên mới không muốn gặp ông ấy sao?”
An Miên im lặng.
Dung Tỉnh biết mình nói đúng rồi. Mặc dù từ trước đến giờ An Miên vốn luôn là người không thích tiếp xúc với người khác, nhưng nếu là người xa lạ thì An Miên sẽ khéo léo lờ đi, chứ không bao giờ kháng cự dữ dội như vậy. Sở dĩ An Miên kháng cự như thế là do đối phương chính là cha cậu.
“Lúc trước tớ cũng rất kháng cự mẹ mình.” Dung Tỉnh khuyên nhủ, “Nhưng giờ bọn tớ rất hòa hợp với nhau, không phải sao?”
“An Lạc Tân không giống vậy.” An Miên bĩu môi nói, “Ít ra An Lạc Tân cũng là người quen.”
“Ban đầu vốn luôn là người xa lạ, sau khi ở chung rồi mới thành người quen.” Dung Tỉnh đặt bé An Miên trong lòng bàn tay, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve đầu nhỏ của đối phương, “Dù sao thì cũng nên thử xem, thẳng thắn một chút, coi như là để chiếc lá nhỏ trên đầu lớn thêm chút, được không?”
An Miên đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cũng gật đầu.
Sau đó Dung Tỉnh bước tới mép giường, khẽ hôn lên người đang nằm trên giường.
An Miên nhắc, “Lần trước đã hôn rồi. Trước khi hoàn thành một lần trao đổi, không cần hôn thêm lần nữa.”
“Tớ biết,” Dung Tỉnh cười nói, “tớ chỉ muốn hôn cậu thêm một cái thôi mà.”
Khi An Miên tỉnh lại, cậu thả bé Dung Tỉnh nhỏ vào trong túi để thay mình rồi lại đặt cơ thể Dung Tỉnh nằm trên giường. Sau đó cậu đẩy cửa phòng đi ra ngoài, hai gò má vẫn còn ửng hồng.
Sau đó cậu nghe tiếng ồn ào của An Lạc Tân và ông La trong phòng khách.
Nguyên nhân là do An Lạc Tân muốn mở chai rượu để chúc mừng nhưng ông La không đồng ý.
Hơn nữa ông La vô cùng khó hiểu, không biết vì sao An Lạc Tân lại muốn chúc mừng, rõ ràng An Miên còn chưa tỉnh lại. Chẳng lẽ An Lạc Tân thực sự thích nhà họ Dung đến vậy sao, chỉ thấy Dung Tỉnh đến thôi mà đã không nhịn được muốn chúc mừng rồi? Ông La càng nghĩ càng không vui.
Nhưng trong phút chốc thấy An Miên bước từ phòng ra, mọi sự không vui trên mặt ông La đều biến mất, thay vào đó là sự vừa mừng vừa lo.
An Miên cúi đầu bước tới giữa phòng khách, nhìn mũi giày mình rồi chào hỏi, “Chào ngài La.”
Ông La không để ý đến thái độ của An Miên, thậm chí có thể nói là vẻ mặt hiền hậu, “Cuối cùng chúng ta cũng gặp lại rồi.”
Cuối cùng lúc này An Miên mới nhận ra rằng nghiêm túc mà nói thì đây là lần thứ hai cậu và ông La gặp mặt. Mà lần trước gặp nhau, ông La vẫn chưa xác định được thân phận của cậu. Đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên của hai người với tư cách cha và con trai.
“Cơ thể con thế nào rồi,” ông La lại hỏi, “khó khăn lắm mới tỉnh lại, có thấy khỏe hơn không?”
An Miên gật đầu, không nói thêm gì.
Sau đó ông La lại hàn huyên thêm vài câu, An Miên chỉ có thể gật đầu rồi lắc đầu. Thái độ chống đối như vậy cuối cùng cũng khiến ông La trầm mặc trong chốc lát.
Nhưng An Miên biết ông La không để tâm đến thái độ của cậu, chỉ là đang nghĩ xem rốt cuộc nên trò chuyện với cậu ra sao. Thậm chí khi An Miên cúi đầu nhìn về phía bé Dung Tỉnh trong túi, Dung Tỉnh còn chỉ chỉ mấy chiếc lá trên đầu, ý nói với An Miên là những chiếc lá ấy lại bắt đầu sinh trưởng rồi.
Điều này chứng tỏ ông La đã dành đủ tình thương của người cha cho An Miên.
Nhưng không khí ngượng ngùng giữa hai người là điều khó có thể phá vỡ.
An Lạc Tân bên cạnh không chịu nổi, đã biết vậy mà vẫn ngắt lời hỏi, “An Miên, Dung Tỉnh đâu rồi, đang nghỉ ngơi trong phòng con à?”
Vừa nhắc tới Dung Tỉnh, An Miên lập tức ngẩng đầu lên, ngay cả vẻ mặt cũng trở nên sinh động hơn hẳn, “Dung Tỉnh… Dung Tỉnh vừa thi xong, vất vả lắm.”
Ông La lại không vui, “Sao em lại để ý đến thằng nhóc đó như vậy?”
“Là tôi để ý sao? Rõ ràng là con trai anh để ý kia mà.” An Lạc Tân cười ha ha, “Tôi khuyên anh nên sớm chấp nhận thằng bé đó, nếu không cuộc sống sau này của anh e là không dễ chịu đâu.”
Dứt lời, An Lạc Tân lại định mở chai rượu.
Ông La giật lấy chai rượu, “Chẳng qua chỉ là một lần xem mắt thôi sao mà đã xiêu lòng đến vậy rồi?”
An Lạc Tân bối rối đến nỗi quên cả lấy lại chai rượu, “Xem mắt gì cơ?”
Ông La nghe vậy cũng sửng sốt, vẻ mặt khẽ thay đổi một chút, lúc mở miệng ngữ khí đã ôn hòa hơn nhiều, “Không phải xem mắt à?”
“Rốt cuộc anh đang nói cái quái gì vậy, xem mắt là chuyện quái gì, tại sao anh lại nghĩ tôi sẽ đi xem mắt?” An Lạc Tân lải nhải quở trách một hồi, quay đầu lại thấy An Miên còn đứng đó, nhất thời hiểu ra, “Ồ.”
An Miên cũng nhớ ra, là chủ đề xem mắt cậu từng đề cập với An Lạc Tân. Tuy không hiểu tại sao lại đến tai ông La nhưng hiển nhiên là chuyện này đã khiến ông La hiểu lầm.
Nghĩ đến chuyện này, An Miên lại nhớ đến chiếc lá nhỏ cần càng nhiều tình yêu hơn.
Tình thương của cha và tình yêu của mẹ hôm nay đều đã khiến nó vui vẻ lớn hơn nhiều. Vậy còn cần tình yêu lớn đến mức nào mới có thể khiến nó tiếp tục trưởng thành?
Chẳng lẽ thực sự giống như Dung Tỉnh nói, cần để cha mẹ có mùa xuân thứ hai?
An Miên ngẩng đầu lên nhìn An Lạc Tân, rồi lại nhìn ông La.
An Lạc Tân khoanh tay nói với ông La, “Dù sao thì tôi có xem mắt hay không cũng chẳng liên quan đến anh, anh tin hay không tùy anh.”
Sắc mặt ông La có hơi xấu hổ, dẫu sao thì An Lạc Tân cũng chẳng cần phải lừa ông chuyện này làm gì. Hiểu lầm An Lạc Tân cũng không phải vấn đề gì, nhưng hiểu lầm mẹ Dung Tỉnh quả thực có hơi thất lễ.
“An Lạc Tân,” nhưng An Miên lựa chọn tiếp tục đề tài này, “ông không muốn xem mắt à?”
“Đương nhiên ta không muốn rồi.” An Lạc Tân nhân cơ hội đó giật lại chai rượu từ tay ông La, “Trong cái đầu nhỏ này của con nghĩ cái gì vậy?”
An Miên lại nhìn về phía ông La.
Tuy cậu không nói gì, ông La vẫn trả lời, “Ta nghĩ, chuyện xem mắt này không hợp với chúng ta.”
An Miên cũng không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay nên cảm thấy tiếc nuối, tóm lại, xem ra con đường khiến bọn họ chia tay chuyện xem mắt để tìm kiếm mùa xuân thứ hai là không thể thực hiện được, “Vậy hai người định ở bên nhau lần nữa sao?”
Bịch! Ào!!!
An Lạc Tân sững sờ nhìn An Miên, chai rượu trong tay lập tức rơi xuống đất, vô cùng hoảng sợ.