Khởi Đầu Mới

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối tháng hai, hơi lạnh cuối đông vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng ánh mặt trời đã mang theo hơi ấm dạt dào của mùa hè. Sự giao thoa giữa hè và đông tại thành phố này là điều mà ở Luân Đôn chưa bao giờ có.
*
Tại nhà ga T2 của sân bay quốc tế thành phố H.
"Bố cục sân bay gì mà lộn xộn thế này, chẳng biết đường nào mà lần, làm tôi tìm muốn chết."
Một chàng trai mặc bộ đồ thể thao trắng rộng rãi, thoải mái, tay giơ điện thoại lên cao, sải bước dài về phía trước. Giọng nói trầm ấm nhưng lại mang nét trong trẻo, tràn đầy sức sống của tuổi thiếu niên, nhưng khổ nỗi, cách phát âm tiếng địa phương lại không chuẩn, nghe rất lạ tai, khiến nhiều người phải ngoái đầu nhìn theo.
Khuôn mặt tươi tắn, hoạt bát của anh phản chiếu trên màn hình điện thoại, mái tóc đen bay lất phất theo từng bước chân. Thân hình cao gầy, vai rộng, chân dài. Ở cái tuổi này, dáng vẻ cao gầy lại càng tôn lên khí chất kiêu ngạo, đầy năng lượng tiến về phía trước của chàng thiếu niên.
Hàng loạt bình luận nhanh chóng lướt qua màn hình.
【Tai tôi ù đi, không hiểu tiếng người nữa rồi】
【Tôi có phải đã thức dậy sai cách không(⁠☉⁠。⁠☉⁠)⁠! 】
【Giờ đã là buổi chiều rồi, thím lầu trên ơi... 】
【Con chim nào đang hót mà tôi nghe đau đầu quá.】
Chàng trai lười biếng đáp: "Tiếng Sơn Tây đó."
【Nói rõ ràng ra xem nào (⁠*⁠ ̄⁠(⁠エ⁠)⁠ ̄⁠*⁠) Thiểm Tây hay Sơn Tây.】
【Người Thiểm Tây thà chết không nhận.】
【Người Sơn Tây không dám nhận.】
【Nghe như tiếng Thiểm Tây trộn lẫn tiếng Trùng Khánh】
【Người Trùng Khánh kiểu: Cả nhà làng nước ơi! Người này là ai? Mau trả về nhà đi!】
Tuy trêu chọc là vậy, đùa giỡn là vậy, nhưng nhìn chung, không khí trên sóng bình luận vô cùng hòa hợp, tựa như một đại gia đình quây quần cắn hạt dưa, tám chuyện phiếm vậy.
Bên góc trái màn hình livestream là thông tin chủ phòng: ảnh đại diện là hình một hạt đậu bình thường, ID người dùng, khi nhìn vào, khiến người khác không khỏi mắng thầm một câu "đồ tự luyến": @Đậu Soái Nhất Thế Giới, với số lượng fan 1 triệu.
【Tôi mới online, tình yêu này đang làm gì vậy?】
【Tự nhiên phát sóng trực tiếp, thấy anh ta đang ở sân bay, không rõ có âm mưu gì không.】
【Thấy anh ta đăng trạng thái nói sẽ nói chuyện bằng tiếng địa phương trong ba tháng.】
【Chẳng trách...】
【Ủa, tiếng địa phương cũng là tiếng người mà phải không?】
【Thực tế là bạn có thể chấp nhận việc mưa từ trời đổ xuống, chứ không chấp nhận mưa từ đất xối lên.】
Quai túi đeo chéo trên vai bất chợt tuột xuống, Đậu Thịnh kéo túi lên, khôi phục giọng nói bình thường: "Thật sự nghe khó hiểu đến vậy sao? Tôi đã phải học tận mười phút đấy."
【Đỉnh cao đến thế sao】
【Như đánh đàn gảy tai trâu vậy.】
【Ông đến sân bay làm gì thế?】
Đậu Thịnh thở dài.
"Mẹ tôi giao nhiệm vụ khẩn cấp, có người đến ở nhờ nhà nên mẹ tôi cử tôi ra sân bay đón. Mà hôm nay còn là sinh nhật của vị tổ tông này, làm tôi phải đặt vội bánh kem gấp gáp. Ai ngờ máy bay lại bị hoãn, uổng công tôi chạy đôn chạy đáo."
Đôi chân dài của anh sải bước rất nhanh, giọng anh khi trò chuyện không nhanh không chậm, pha chút lười biếng với những bình luận trên livestream. Đa phần những người trong dòng bình luận đều là fan hâm mộ giọng nói, yêu thích ngữ điệu hờ hững nhưng đầy vẻ bất cần, khiến người nghe mê mẩn.
【Ở nhờ nhà? Wow!】
【Nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi á?】
【Ngoại hình thế nào? Tôi có thể xem không?】
【Sinh nhật ngay ngày 29 tháng 2, bốn năm mới có một lần.】
【Có quan hệ gì với anh vậy?】
"Tôi cũng không rõ lắm, nhưng mà bạn ấy với tôi cũng không chênh lệch nhau mấy... ừm, có thể coi là em họ, con gái."
【!!!】
【Tự nhiên tôi có một niềm tin mãnh liệt! Nào! Xin chào! Vợ!】
【Hàng trăm vạn người đang ngóng trông, giới thiệu cô bé cho trẫm biết đi.】
【Thần thiếp xin tán thành.】
【Thần cũng tán thành, đề xuất yêu cầu xem JK.】
【Antifan hả?】
【Báo cáo lầu trên thôi. 】
Đậu Thịnh khẽ nhếch môi trước màn hình: "Một đám lão già háo sắc, im miệng cho tôi."
【Bây giờ đã bắt đầu che chở cho em nhỏ người ta rồi kìa.】
【Anh này đúng là cuồng em gái rồi.】
Chuyện này xảy ra hết sức đột ngột. Người anh đi đón là con của người bạn thân mà mẹ anh chơi cùng thời trẻ. Hai người họ đã không liên lạc với nhau hai năm; lần này, người liên lạc lại là chồng của người bạn thân của mẹ. Ông ấy gọi điện nhờ vả, nhưng trớ trêu thay, lúc ông gọi thì con của họ đã lên máy bay rồi.
Mẹ anh cũng khá ngạc nhiên, vội vàng lấy ra một tấm hình của đứa bé kia mà bà vẫn còn giữ từ mấy năm trước. Khuôn mặt người kia thanh tú, tuy tuổi còn nhỏ nhưng ánh mắt đã đầy vẻ phản nghịch, bất cần đời.
Sở dĩ anh phải nói bé ấy là em họ cũng bởi vì mấy người trên sóng bình luận quá nhiều chuyện, hay gây rối. Nếu anh thẳng thắn nói anh và đối phương không có quan hệ huyết thống, e rằng họ sẽ oanh tạc, hủy diệt, làm tài khoản anh bay màu mất.
Loa phát thanh của sân bay vang lên thông báo.
Đậu Thịnh ngáp một cái: "Cuối cùng máy bay cũng hạ cánh rồi."
*
"Ladies and gentlemen, we will be soon landing at DDLLD International airport."
(Kính thưa quý khách, chúng ta sắp hạ cánh xuống sân bay quốc tế DDLLD.)
Tiếng thông báo vừa vang lên, những hành khách đã chờ đợi lâu trong cabin, không muốn nán lại thêm nữa, liền kéo tấm che cửa sổ lên, ánh nắng từ bên ngoài tràn vào. Trong nháy mắt, mọi mệt mỏi do chuyến đi dài đều được xua tan đi không ít bởi cảm giác nhẹ nhõm khi sắp về đến quê hương.
Người thiếu niên ngồi ở cuối lối đi của dãy ghế vẫn còn nhắm mắt, dựa người ngủ gục trên cặp sách. Đôi chân thon dài của thiếu niên co lại trong không gian chật hẹp, đôi vai khẽ phập phồng nhịp nhàng theo hơi thở đều đều khi cậu chìm vào giấc ngủ. Trong không khí mọi người đang rầm rì tán gẫu, cậu lại như hoàn toàn tách biệt với nơi này, một mình yên tĩnh, tựa hồ một cảm giác cô độc nhàn nhạt tỏa ra quanh cậu.
Khoảnh khắc máy bay đáp xuống mặt đất, cậu cũng vừa vặn giật mình tỉnh dậy. Ngón tay xương xương, tinh tế nắm lấy cổ áo bị lệch kéo xuống, sau đó cậu ngẩng mặt dựa lưng vào ghế để giúp mình tỉnh táo.
Ánh mặt trời lấp ló ngoài ô cửa sổ vô tình chiếu vào bên trong, tạo nên một sự đan xen giữa tối và sáng. Dưới ánh sáng đặc biệt ấy, đường nét trên khuôn mặt cậu trở nên mềm mại nhưng vẫn không thiếu đi sự sắc bén vốn có của thiếu niên khi khuất trong bóng tối.
Đợi một lát sau, cậu mở mắt ra rồi đứng dậy xoay người lấy hộp đàn violin từ trên khoang chứa hành lý. Cậu đem túi đựng máy ảnh màu đen treo lên dây đeo cặp. Xong xuôi, cậu quàng tất cả mọi thứ lên vai phải, nhanh chóng sải chân băng qua khoang máy bay đang chật kín hành khách.
Chuyến bay bị hoãn muộn hơn hai tiếng, vận xui đeo bám Tạ Lan. Chiếc điện thoại cậu dùng được ba năm đột nhiên màn hình tối đen cách đây không lâu, ngay sau đó nó tự hành hạ chính mình khi cứ liên tục tự tắt rồi khởi động lại. Cuối cùng, nó trút hơi thở cuối cùng, báo hỏng hoàn toàn, không nhận sạc pin dù đã cắm vào.
Cậu không ký gửi hành lý, nên nhanh chóng bỏ xa đoàn người. Cậu cũng là người đầu tiên đi qua hải quan, và xuất hiện một mình tại khu vực lối ra sân bay sớm nhất.
Tạ Lan cũng chưa biết ai là người đến đón mình, số điện thoại cũng chưa kịp lưu.
Trên dãy hành lang đông nghịt người, Tạ Lan nhanh chóng đảo tầm mắt qua từng gương mặt xa lạ, cậu cố gắng tìm kiếm xem có ai cầm bảng ghi tên 'Tạ Lan' hay ''Lan Xie" không.
Thật không may, tìm mãi vẫn không thấy.
Khi cậu đến sân bay Heathrow, Tạ Cảnh Minh mới nhận ra con trai ông thật sự muốn về nước. Gia đình họ Tạ đã sinh sống ở nước Anh mười mấy năm, họ hàng thân thích trong nước cũng không còn ai. Mãi đến khi nhờ người đón con trai, ông mới lục tìm được trong danh bạ một cái tên, người bạn thân từ nhỏ của mẹ - Triệu Văn Anh. Mọi việc đều diễn ra một cách mơ hồ.
Sau vài giây nhìn chằm chằm vào đám đông đang đón người nhà ở sân bay, Tạ Lan khẽ kéo cổ áo len của mình xuống một cách tự nhiên. Cậu cụp mắt nhanh chóng đi tìm người xin mượn máy tính để cứu vãn chiếc điện thoại của mình.
Trung Quốc có một câu thơ cổ dùng để miêu tả tâm trạng lúc này dường như rất thích hợp, là gì nhỉ...
Mười năm đôi ngã âm dương cách biệt muôn trùng (*)
Câu tiếp theo thì không nhớ rõ.
Ôi, kẻ sĩ về cố hương lòng tàn canh gió lạnh.
Mượt mà như tờ nhân dân tệ rơi xuống mà không tìm thấy dấu vết, không có kẽ hở.
Cậu có thể cảm nhận được tài năng tiếng Trung 'đỉnh cao' của mình đang dần được thức tỉnh ngay khi đặt chân vào vùng đất này.
Bà chủ cửa hàng tạp hóa từ sau quầy lễ tân rướn người ra ngoài, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Một đầu dây cáp máy tính của cô cắm vào một đầu bên điện thoại, cho dù loay hoay thế nào đi nữa thì màn hình điện thoại vẫn không có phản ứng, dữ liệu bên trong thiết bị cũng không thể truyền tải lên màn hình máy tính.
"Nó 'hóa vàng' rồi, không cứu được." Cô thở dài nói.
Tạ Lan loay hoay với màn hình điện thoại đen thui, sau vài giây cậu không thấy nó sáng lên liền rút dây kết nối, khẽ nói: "Cảm ơn chị ạ."
Cậu nói xong, tự động lùi sang một bên, nhường đường cho người phía sau bước lên tính tiền.
"Trà sữa đi, tôi không biết uống gì."
"Tôi không biết mình thích hương vị nào."
"Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy, bó tay thật."
Người bên cạnh mang theo giọng điệu hời hợt, nhưng lại mang đến cảm giác thanh mát và giọng điệu rất thoải mái. Tạ Lan theo bản năng quay đầu lại. Thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là chiếc điện thoại di động, sau đó mới là khuôn mặt của người kia.
Chàng trai kia, theo tầm mắt của Tạ Lan, ngước lên nhìn cậu vô cùng thản nhiên, cổ tay cũng chuyển động theo.
Tạ Lan nhanh chóng lùi sang bên cạnh một bước.
Đối phương tinh tế xoay màn hình điện thoại lên, dùng tay áo che đi, khẽ nói lời xin lỗi rồi cầm cốc trà sữa bước qua.
Tạ Lan nhíu mày, định bỏ chiếc điện thoại đã vật vã hồi lâu vào túi, bỗng nhiên cậu bị một lực kéo mạnh mẽ và chính xác lôi lại, tựa như một cái móc câu, khiến cậu lảo đảo bước chân. Sau khi cậu vững vàng, ổn định lại nhịp thở, mờ mịt ngẩng đầu định hỏi xảy ra chuyện gì thì đã phát hiện chiếc túi đựng máy ảnh treo trên quai balo bên vai đã bị một kẻ nào đó lấy đi, hắn còn nghênh ngang rời khỏi cửa với chiến phẩm của mình.
Tạ Lan: "Này-- "
Cổ họng cậu chợt nghẹn lại...
Khoan đã...
Cậu nên gọi cái tên đó là gì nhỉ?
Bạn gì đó? Người anh em ơi? Anh bạn ơi? Hình như có gì đó không thích hợp thì phải?
Ở bên nước Anh có thể trực tiếp gọi "mate" "mate", còn "mate" bên Trung thì gọi thế nào nhỉ?
Bạn nhỏ của tôi à?
Một điểm nhỏ của ngôn ngữ cũng có thể khiến người ta bối rối với hệ thống ngôn ngữ phức tạp.
Tạ Lan được đưa ra nước ngoài khi chưa đầy ba tuổi. Theo sự giáo dục kiên trì của Tạ Cảnh Minh, ngôn ngữ giao tiếp của cậu đã trở thành tiếng Anh. Hệ thống Hán ngữ mà cậu bồi dưỡng trước đây gần như đã bị phá hủy. Chỉ có ông nội hằng năm đến Luân Đôn mới có thể trò chuyện vài câu tiếng Trung với cậu. Ba năm trước, ông nội không còn nữa, con đường này cũng bị gián đoạn, đứt lìa.
Nếu phải thừa nhận một cách chính xác, trình độ tiếng Trung của cậu chỉ ngang bằng một đứa trẻ tiểu học lớp một, thậm chí còn thấp hơn. Tuy rằng, ngữ điệu nói chuyện thì nghe không có vấn đề, nhưng thường dùng từ không chuẩn xác và cách cậu ghép ngữ pháp thành một câu sẽ gây sốc cho nhiều người, ngay cả một đoạn văn dễ dàng cũng có thể quên, ngay cả việc nhận biết các ký tự cơ bản cũng thật khó khăn.
Người thanh niên chạy đến cửa, nói nhanh vào màn hình điện thoại: "Tôi phải tìm bảng tên đón người đã, tắt máy đây."
Sau đó, anh tắt màn hình điện thoại bỏ vào túi. Chiếc balo theo quán tính quăng về phía trước, chỉ nghe "bang" một tiếng, chiếc túi máy ảnh treo trên đó rơi xuống đất.
"..."
Tạ Lan im lặng chạy theo sau.
Anh ta lẩm bẩm: "Cái này cũng có thể rơi ra được sao."
Người thanh niên lẩm bẩm nhặt túi đựng máy ảnh lên, kéo khóa lấy ra chiếc máy ảnh Mirrorless Canon nhỏ gọn mới nhất của hãng C. Sau đó, anh thuần thục mở máy, ấn nút nguồn. Một loạt động tác nhanh gọn, liền mạch được thực hiện chỉ trong một lần.
Tạ Lan suýt nữa thì tin đó là máy ảnh của đối phương.
Khi anh chàng này điều chỉnh độ phơi sáng chiếu vào ống kính, Tạ Lan ở phía sau lưng anh ta muốn nói rồi lại thôi. Cậu ngập ngừng một chút rồi vỗ lên lưng đối phương.
"!!!"
Thật giống như cậu không cẩn thận vỗ trúng vào một công tắc bí mật nào đó trong dây thần kinh của người kia.
Chỉ thấy, người nọ nhảy dựng sang bên cạnh, chiếc máy ảnh trên tay không cầm chắc mà "choảng" một tiếng rơi xuống đất.
Lần này, máy ảnh rơi xuống không có túi bảo hộ, chỉ nghe mặt đất vang lên tiếng loảng xoảng, như thanh âm báo hiệu cho một cái chết không toàn vẹn.
"..."
Anh nhặt máy ảnh lên, ngước mắt nhìn Tạ Lan, không vui nói: "Tự nhiên vỗ vào lưng người ta, cậu có bệnh à?"
Tạ Lan còn bực bội hơn anh ta: "Xem máy ảnh có bị hỏng không đã."
Chàng trai dùng tay áo lau đi vết mờ trên ống kính, tưởng rằng vẫn nguyên vẹn ai ngờ lại phát hiện nút ấn nguồn bị lõm vào sâu, khung vỏ bên ngoài cũng bị nứt ra, màn hình cũng nát một góc.
Anh hít sâu một hơi, tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn: "Tôi nói - tôi mới tậu được 'con hàng' này về tay, nhiệt huyết sáng tác mỗi ngày đều cháy hừng hực. Ngày nào tôi cũng 'lừa' được năm mươi ngàn đồng để dành tiền mua, cứ vậy mà 'bay màu' trong một lần cậu tập kích sau lưng là sao?"
Vừa nãy không nhìn ra, hóa ra tên này nói chuyện nhanh như gió, nghe rất êm tai.
Thất kính, thất kính.
Mà Tạ Lan không theo kịp tốc độ nói nhanh như vậy, cậu chỉ kịp nghe hiểu vài chữ đầu tiên -- "Vừa mới về tay", còn có ngắt quãng một ít từ mấu chốt ở phía sau "Lừa năm mươi ngàn đồng".
Cậu suy nghĩ một chút, người này có thể là vô tình hoặc cố ý làm hỏng máy ảnh của cậu. Nhưng nghe câu này, cậu đại khái có thể nghi ngờ anh ta là tên trộm.
Nhìn mặt mày sáng sủa, nhưng trên thực tế anh ta lại là kẻ xấu ngụy trang bằng vẻ ngoài.
Lông mày người kia càng nhíu càng chặt: "Máy ảnh hỏng rồi, ngược lại sao cậu không nói gì đi? Hiện tại tôi đang vội, không muốn giằng co với cậu đâu. Giá bán lẻ của chiếc máy ảnh này là 3999, cậu muốn WeChat hay Alipay? Tôi quét hay cậu quét?"
Tạ Lan cau mày, cố gắng tiêu hóa nguyên văn chuỗi câu này. Cậu mới chỉ tiêu hóa được đến đoạn "Tôi đang vội", còn khúc sau thì quên sạch.
Không quan trọng, lấy thông tin mấu chốt là được rồi.
"Đi cái gì mà đi? Bắt được cậu rồi tôi phải báo cảnh sát."
"?"
Một tia nghi hoặc xuất hiện trong đôi mắt đối diện.
"Cậu đang nói cái gì cơ?"
Tạ Lan không muốn nói nhiều với tên trộm này. Cậu liếc nhìn chiếc điện thoại chết ngắt của mình mà có chút buồn bực, vì thế cậu đưa tay về phía người trước mặt.
"Cậu có điện thoại di động phải không?"
"Làm cái gì?"
"Gọi cảnh sát."
Đối phương trầm mặc chốc lát, tốc độ nói chuyện chậm lại: "Phải báo cảnh sát thì cũng nên là tôi báo cảnh sát mới phải chứ? Khoan đã, suýt nữa thì đã bị cậu thao túng tâm lý, báo gì mà báo hả?"
"Không thì cậu báo đi." Một câu thành ngữ đột nhiên xuất hiện trong đầu Tạ Lan: "Làm người tự tin cũng tốt, đừng ngại."
"..."
Những người đi bộ trên đường kẻ qua người lại cũng chẳng ai chú ý tới hai chàng thiếu niên đang giằng co trong cửa hàng tiện lợi.
Người kia ở tại chỗ im lặng một hồi, sau đó rì rầm một tiếng: "Đừng nói là đầu óc..."
Lời nói đến bên môi một nửa liền rẽ ngoặt 180 độ, lệch sang chuyện khác sau khi nhìn thấy hộp đàn sau lưng Tạ Lan: "Cậu còn biết chơi đàn nữa à?"
Tạ Lan phiền lòng vỗ vào chiếc balo trống rỗng mang bên người: "Điện thoại di động, nhanh lên."
Có lẽ người kia bị cậu nhiều lần nhấn mạnh việc báo cảnh sát mà bị dọa sợ, sắc mặt đối phương thay đổi vi diệu nhiều lần, cuối cùng mơ hồ lộ ra chút dịu dàng, khẽ thở dài nhìn cậu.
Sự thay đổi này mang đến cảm giác lạnh sống lưng một cách khó hiểu.
"Nhất định phải báo cảnh sát sao? Có muốn suy nghĩ kỹ lại một chút không?"
"Xin tha cũng vô dụng." Tạ Lan lạnh lùng đáp.
Một giọng nữ từ phía sau lưng đột nhiên vang lên.
"Vậy, cái này có phải của cậu không?"
Bà chủ cửa hàng tiện lợi chạy đến, trên tay cô đang cầm một chiếc túi máy ảnh trông vô cùng quen mắt.
Sau khi cô nhìn thấy Tạ Lan liền thở phào nhẹ nhõm: "May mà cậu chưa đi xa, cái này cậu bỏ quên trên quầy của tôi."
Tạ Lan nhận lại túi đựng máy ảnh, cậu sững sờ hai giây như chợt bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện.
Chỉ trong tích tắc, cậu từ vẻ lạnh lùng vô tình chuyển sang vành tai đỏ bừng.
Từ vành tai ửng đỏ, sắc đỏ lan dần sang đỏ lựng. Chỉ nghe người bên cạnh khẽ "À ha" một tiếng thật dài, dường như anh ta cũng đã hiểu được phần nào sự việc.
'Kẻ tình nghi là trộm' đeo chiếc máy ảnh hỏng lên cổ tay, hơi nhướng mày hỏi: "Hiện tại còn muốn báo cảnh sát không?"
"..."
Vừa mới về nước đã gặp ngay chuyện xui xẻo!