Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi
Chương 2: Em Họ Gái?
Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiến trúc sảnh chính sân bay được lắp đặt bằng kính cường lực, ánh nắng mặt trời chiếu vào gò má chàng trai khiến đường nét khuôn mặt thiếu niên càng thêm rõ ràng.
Anh giơ tay kéo kéo cổ áo, Tạ Lan phát hiện bàn tay kia rất đẹp, khớp ngón tay rõ ràng tinh tế, xương cổ tay tuy nhỏ nhưng lại vô cùng có lực.
Chủ nhân bàn tay xinh đẹp ấy lên tiếng: “Cậu cho tôi WeChat nhé?”
Tạ Lan do dự một chút rồi nói: "Tôi không dùng WeChat."
“Còn Alipay thì sao?”
“Tôi chưa mở tài khoản, điện thoại di động của tôi bị hỏng rồi. Cậu có thể đưa số tài khoản ngân hàng cho tôi được không?”
“Không có Alipay?” Người kia ngẩng đầu lên, chợt nói: “Chẳng trách nói chuyện cứ là lạ, cậu là người nước ngoài hả?”
"Người Trung Quốc." Tạ Lan trả lời ngay: "Tiếng Trung của tôi không tốt nhưng quốc tịch của tôi là người Trung Quốc."
Cậu đang rất phiền, vô cùng phiền phức.
Hai chiếc máy ảnh giống nhau y như đúc, túi đựng máy ảnh cũng y hệt nhau, thậm chí ngay cả cách treo máy ảnh trên quai balo cũng khuôn đúc.
Vấn đề quan trọng là thứ hồi nãy kéo cậu là cái gì thế?
Tạ Lan nhìn chiếc balo mà người đối diện đang đeo một bên vai, có một vật trang trí hình lá ngô đồng nhỏ móc trên khóa kéo. Ngoài ra còn có một vật giống máy đánh trứng làm từ dây kẽm bị hở một đoạn, phỏng chừng đây chính là nguồn cơn của mọi chuyện xui xẻo này.
Chàng trai cúi đầu nhìn theo ánh mắt của cậu, nhíu mày gỡ “máy đánh trứng” xuống rồi thì thầm: “Cái tên Xa Tử Minh đồ muốn ăn đòn này!”
“Đây là gì thế?” Tạ Lan tò mò hỏi.
“Dùng để mát xa da đầu, khai thông kinh mạch cho trẻ thiểu năng trí tuệ đấy.”
Cái gì cơ?
Đối phương tiện tay ném nó vào thùng rác: "Tôi tên Đậu Thịnh, cậu tên gì thế?"
"Aron." Tên tiếng Anh và tiếng Trung của cậu phát âm ra có chút giống nhau.
“Ồ, cậu có người đón không?”
Tạ Lan mím môi nhẹ nhàng đáp "Có" một tiếng.
Đậu Thịnh cầm điện thoại di động lên, anh chậm rãi đề nghị: “Tôi cũng đến đây để đón người, em họ tôi mới về nước. Tôi sẽ gọi điện cho con bé trước, rồi chúng ta cùng ra chỗ người đón cậu, nhờ người đó bồi thường cho tôi. Sau đó hai người tự tính toán với nhau, cậu thấy vậy được không?”
Thật ra chẳng khác gì, Tạ Lan cũng đâu quen biết gì người đến đón mình nhưng cậu không còn cách nào khác, đành gật đầu.
Đậu Thịnh xoay lưng gọi điện thoại, cậu đứng cách đó không xa mà nhìn.
Chẳng mấy chốc Đậu Thịnh đã mở điện thoại gõ bàn phím, một bên đánh chữ một bên lẩm bẩm: "Con bé sẽ không ra ngoài rồi chứ..."
Tạ Lan thuận miệng hỏi: "Chuyến bay mấy giờ?"
“Máy bay 4 giờ 50 hạ cánh, nhưng hai mươi phút trôi qua rồi mà vẫn tắt máy.”
Tạ Lan theo bản năng sờ vào vé máy bay trong túi: “Em họ cậu đến từ Luân Đôn đúng không?”
"Đúng, hả?" Đậu Thịnh đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại đây: "Cậu cũng vậy á?"
Tạ Lan gật đầu một cái: “Có lẽ em cậu đang chờ lấy hành lý hoặc qua hải quan, cứ ra lối ra chờ đi.”
Đậu Thịnh thở dài: “Tôi quên mất vụ này, chú Tiểu Mã còn làm hẳn một cái bảng, để con bé vừa xuống máy bay là cảm nhận được vòng tay ấm áp của Tổ quốc.”
Vừa nói anh vừa lấy ra một tấm áp phích gấp gọn từ trong ngăn balo, mở ra, đập vào mắt Tạ Lan là hai hàng chữ to đùng, chói lọi:
Lan Xie Tạ Lan
Hoan nghênh về nhà! (khuôn mặt tươi cười)
Vẻ mặt của chàng trai trẻ vô cùng kinh ngạc.
"Đây là tên em họ cậu??"
"Ừm." Đậu Thịnh xoay tấm áp phích ngang, đặt trước ngực, cất bước đi về phía trước.
"Chờ đã!"
Tạ Lan giơ tay kéo lấy ống tay áo anh, cậu dùng thân thể che hai hàng chữ ở phía trước.
Đậu Thịnh nhíu mày nhìn cậu: “Làm gì thế?”
Tạ Lan hỏi: “Cậu có biết mặt mũi em họ cậu thế nào không?”
“Hiện tại thì như thế nào tôi cũng không biết, nhưng tôi có một bức ảnh lúc con bé sáu, bảy tuổi, nhìn như thiếu nữ trong giai đoạn nổi loạn.” Đậu Thịnh mở điện thoại, bấm bấm vài cái rồi đưa ra trước mặt Tạ Lan cho cậu xem: “Đây nè.”
Đứa bé với đôi mắt đen láy, môi hồng đứng dưới gốc cây thông trong công viên, nhìn vào ống kính có vẻ hơi mất hứng.
Áo sơ mi ngắn, khăn quàng cổ nhỏ, áo khoác nhỏ, đôi giày da nhỏ, cách ăn mặc hết sức bình thường của một bé trai người Anh. Điểm duy nhất giống con gái là có một chiếc kẹp tóc màu đỏ trên trán. Vì đứa trẻ bị đập đầu sứt trán, mẹ bé sợ tóc cọ vào vết thương nên mới kẹp tóc lên.
Tạ Lan nhìn về nơi xa xăm, đột nhiên cảm thấy muốn quay về nước Anh ngay lập tức.
Tạ Cảnh Minh đúng là thâm hiểm, sao ông có thể phái ra thứ yêu nghiệt này để lùa cậu quay về nước Anh như vậy chứ.
Cậu giật lấy tấm áp phích mà Đậu Thịnh đang cầm rồi nhanh chóng gấp lại.
Đậu Thịnh nhăn mặt: “Cậu lại tính làm gì nữa?”
Tạ Lan ánh mắt tràn đầy sự hằn học: “Cậu xác định người cậu đón là con gái?”
“Rõ ràng rành mạch là con gái, có liên quan gì đến cậu đâu?”
Tạ Lan nhìn chằm chằm vào anh mà không đáp lời. Một lát sau, Đậu Thịnh bỗng nhiên hơi nhướng mày.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống hai lần, anh giữ vẻ bình tĩnh mở bức ảnh đó ra lần nữa rồi đưa tới cạnh mặt Tạ Lan.
Hồi lâu sau.
"Kia —— "
“Xin hỏi vị thiếu hiệp này, tên tiếng Trung của cậu là gì…”
"Tạ Lan."
"..."
Sau khi đối chiếu thông tin trên giấy tờ tùy thân, hai người nhìn nhau trầm mặc một hồi lâu.
Mãi đến khi Tạ Lan mở miệng trước, chào hỏi: “Lần đầu gặp mặt, cậu ổn không?”
Nghe vào tai giống như: “Lần đầu gặp mặt, sao cậu vẫn còn sống vậy?”
Khóe miệng Đậu Thịnh giật giật, mãi nửa ngày sau mới nhẹ nhàng gật đầu: "Ừm. Rất tốt, còn cậu thì sao?"
Tạ Lan chưa kịp trợn mắt thì anh đã sáp lại gần cậu hơn, thì thầm nhỏ giọng: “Hồi nhỏ cậu có sở thích đặc biệt là cài kẹp tóc hả? Vậy bây giờ còn… sở thích đặc biệt đó nữa không?”
"..."
Tạ Lan phải dùng hai ngón tay cái bẻ khớp tám ngón còn lại, mới giữ cho biểu cảm của mình không sụp đổ: “Mẹ cậu có biết tôi là con trai không?”
Đậu Thịnh ngẫm nghĩ: “Chắc là biết, nhưng bà ấy không nói rõ qua điện thoại.”
“Còn ai biết chuyện này nữa không?” Tạ Lan hỏi tiếp.
“Chuyện gì?”
Đôi mắt Tạ Lan hiện rõ hai chữ tàn bạo: “Em gái họ.”
“À… Cái này thì…”
Đậu Thịnh bỏ tay vào túi sờ điện thoại, giọng vừa nhỏ vừa thấp như muỗi kêu: “Vài fan thôi, ừm… cụ thể là mấy triệu.”
Tạ Lan không nghe rõ: "Cái gì cơ?"
"Không có gì." Đậu Thịnh thận trọng ngẩng đầu lên: “Đi thôi, có lẽ chỉ có mình tôi hiểu lầm cậu là con gái. Tài xế đang đợi chúng ta ở bãi đậu xe.”
*
Tài xế Tiểu Mã là một ông chú mắt một mí, mập mạp, hay cười, lúc gặp mặt chào hỏi luôn tạo ấn tượng vô cùng gần gũi với người đối diện.
Xe nhanh chóng rời khỏi đường cao tốc sân bay, tiến vào cầu vượt ở thành phố H. Dưới cầu là con sông chia thành phố làm đôi. Ánh chiều tà hắt xuống mặt sông lăn tăn, phản chiếu hình ảnh thành phố ngập trong nắng vàng rực rỡ, tôn lên vẻ đẹp lộng lẫy.
Tiểu Mã vừa lái xe vừa giới thiệu: “Khu chung cư nhà dì tên là Vọng Giang Lệ Ảnh, cháu nhớ nhé. Trước đây thì gọi là Vọng Giang Ngoại Ngõ, cháu nói tên nào cũng được.”
Tạ Lan biết đến Vọng Giang Ngoại Ngõ, cái tên này từng xuất hiện rất nhiều lần trong cuốn sổ tay của mẹ cậu. Vọng Giang Ngoại Ngõ có cây ngô đồng cao vút trời, từ nhà xuống dưới phải đi qua ba mươi hai bậc thang. Ánh mặt trời len lỏi qua những tán lá ngô đồng đan xen, để lại những vầng sáng loang lổ rực rỡ trên mặt đất.
Cậu buông mắt, trong lòng có chút chống cự với việc ở nhờ nhà người lạ. Cậu dự định trên bàn ăn sẽ khéo léo từ chối.
Bỏ qua đứa con trai không đáng tin cậy của mình, Triệu Văn Đình là một quý bà có khí chất rất thanh lịch. Cô mặc một chiếc váy len cashmere liền thân màu nâu nhạt, tôn lên vẻ tao nhã và phóng khoáng.
Cô như rất quen thuộc, không hề tỏ ra gượng gạo hay khách sáo. Ngay khi Tạ Lan vừa bước vào cửa và gọi một tiếng “Chào dì ạ”, cô liền túm lấy cánh tay cậu, rửa sạch rồi kéo vào bàn ăn, ấn cậu ngồi xuống.
Triệu Văn Anh cười híp mắt: “Có phải con đi máy bay mệt muốn chết rồi không? Dì nói con nghe, con đến đây chính là về nhà. Người ta có câu “Đi xa ăn sủi cảo, về nhà ăn mì”. Chiều nay dì không nấu món gì cầu kỳ, chỉ nấu mỗi bát mì này thôi, con nếm thử xem.”
Bên trong bát sứ, bào ngư vỏ trắng hầm trong nước dùng vàng óng trông vô cùng tươi ngon và đẹp mắt, che lấp cả sợi mì tươi tự làm bên dưới. Triệu Văn Anh đưa đũa cho Tạ Lan rồi chu đáo đặt thêm chiếc nĩa cạnh tay cậu.
Sau khi Tạ Lan nói lời cảm ơn, cậu vừa cầm lấy đũa thì bỗng nhiên nghe Triệu Văn Anh cảm khái thở dài.
“Con thật giống Lãng Tịnh.” Cô nhẹ giọng nói: “Trước đây, hồi cậu ấy còn đi học chung với dì từng nói rằng tương lai nhất định phải sinh ra một đại soái ca, giáo dục phải ưu tú và lễ phép để còn đem ra ngoài khoe khoang, hãnh diện. Bây giờ nhìn lại thì điều ước đã thành sự thật, gả cho người mình thích, sinh hạ một đứa con trai xuất sắc như vậy. Đúng là ông trời cưng chiều cuộc đời cậu ấy mà.”
Tay Tạ Lan cầm đũa khẽ run.
Mẹ của Tạ Lan tên Tiêu Lãng Tịnh. Sau khi mẹ qua đời bốn, năm tháng, Tạ Lan chỉnh lý di vật của mẹ thì phát hiện cuốn nhật ký mẹ cậu đã viết suốt hai mươi mấy năm.
Triệu Văn Anh nói những lời này, Tạ Lan cũng từ những dòng văn trên trang giấy ố vàng mà hình dung được thời thanh xuân thiếu nữ của mẹ.
Những nét mực phai dần theo năm tháng. Cậu chưa từng được nghe kể về những khoảnh khắc ngây ngô thời thiếu nữ của mẹ, bởi thời gian đã vĩnh viễn mang bà đi khỏi cậu.
Vì hồi tưởng lại những dòng ký ức năm xưa, Tạ Lan đành nuốt lời từ chối vào cổ họng.
“Lan Lan.” Triệu Văn Anh ôn tồn hỏi: “Ba con nói con muốn thi đại học ở trong nước, không muốn nhập tịch Anh quốc.”
Tạ Lan không chắc Tạ Cảnh Minh có nói với cô việc hai cha con họ đang cãi nhau hay không, cậu chỉ “vâng” một tiếng.
“Vậy để dì giúp con liên hệ với trường học nhé? Không thể để chậm trễ việc học được, phải đăng ký lớp đã.”
Tạ Lan nghe vậy hơi kinh ngạc, cậu vốn tưởng rằng Tạ Cảnh Minh tìm người đến để thuyết phục mình.
Trên điện thoại, Triệu Văn Anh nhấp nháy gửi mấy dòng tin nhắn, rồi hỏi Tạ Lan: "Con học lớp mấy?"
Tạ Lan do dự một chút: "Nếu đối chiếu với chương trình trong nước thì có lẽ là lớp 11."
“Vậy con giống Đậu Nhỏ, thế con học ban gì?”
“Ban tự chọn môn ạ, con chọn Toán, Vật Lý, Hóa và Kinh tế.”
“Thế con học môn nào tốt hơn?”
“Toán học ạ.”
Tạ Lan lập tức bổ sung thêm: “Nếu ở trong nước, chắc chắn Ngữ Văn là môn yếu nhất của con.”
Triệu Văn Anh làm dấu "OK": “Ba con nói con vẫn luôn không muốn chuyển quốc tịch, hộ khẩu luôn nằm ở đây. Vừa vặn, ngày mai là lễ khai giảng lớp 11, hiệu trưởng đồng ý cho phép con đến lớp Đậu Đậu học mấy ngày, đợi đến kỳ thi chia lớp sẽ xem con hợp với lớp nào.”
Tạ Lan không hiểu rõ lắm về thể chế giáo dục trong nước, nhưng vẫn gật đầu nói lời cảm ơn.
Triệu Văn Anh nhanh chóng đổi sang giọng điệu của "lão Phật gia", quay sang hỏi Đậu Thịnh: "Lần này việc sắp xếp chia lớp thế nào?"
Đậu Thịnh đang ngồi xiêu vẹo trên ghế chơi điện thoại, thờ ơ đáp: “Ban tự nhiên chia làm hai lớp A. Một lớp A thường sẽ lấy 50 học sinh đứng đầu. Một lớp Toán Lý A là lớp chạy nước rút, học sinh sẽ tự đăng ký vào năm sau, lấy top 30 học sinh đứng đầu của cả hai môn Toán và Lý. Ai thỏa mãn cả hai điều kiện sẽ được ưu tiên xếp vào lớp Toán Lý A, số còn lại sẽ được xếp vào lớp top 50 kia.”
Tốc độ anh nói rất chậm, không biết là sợ Triệu Văn Anh nghe không hiểu hay cố ý giải thích để Tạ Lan cũng nghe hiểu rõ ràng.
Triệu Văn Anh gật gật đầu: “Đại đa số bọn con ở lớp Bốn đều là Toán Lý A phải không?”
Đậu Thịnh “vâng” một tiếng, nói: “Chỉ thay đổi tên lớp với một vài bạn xếp hạng phía sau thôi, còn lại giáo viên thì không thay đổi.”
Tạ Lan nghe rõ, lớp Bốn hẳn là lớp tốt nhất.
Không ngờ đấy, một người ngay cả nam nữ cũng không phân biệt được vậy mà lại học ở lớp giỏi nhất khối.
Triệu Văn Anh quay đầu về phía Tạ Lan nói: “Cố gắng thi được top 300 nhé. Dì nghe nói giáo viên được phân cho các lớp trong top 300 đều giỏi cả đấy!”
Top 300!
Tạ Lan trong lòng chấn động, ưỡn thẳng người.
"Tổng cộng bao nhiêu người?"
Triệu Văn Anh cảm khái nói: "Khóa này đông người, ban Khoa học tự nhiên có hơn 600 học sinh."
"..."
Thật giống như họ đang hiểu lầm về thành tích của cậu vậy.
Tạ Lan đang suy nghĩ làm sao để giải thích hiểu lầm này, thì Triệu Văn Anh chợt nhìn về phía Đậu Thịnh, nét hiền lành bỗng nhiên thu lại.
“Đúng rồi, bánh kem mẹ bảo con mua đâu?”
Tạ Lan ngẩn ngơ, sau khi phản ứng lại, theo bản năng cuộn tròn ngón tay, cậu cũng nhìn về phía Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh lấy cho mình một bát mì, cúi đầu húp mì rồi lạnh lùng nói: “Há, quên mất rồi.”
“Quên mất ư?!” Triệu Văn Anh đột nhiên rít lên, âm lượng tăng vọt: “Con làm việc có đáng tin một chút được không? Lão nương giao cho con có hai nhiệm vụ nhỏ, một là đi đón người ở sân bay, hai là mua bánh kem. Có nhiêu đó mà cũng không làm được là sao hả con trai?”
Triệu Văn Anh liên tục quở trách, Đậu Thịnh xoa xoa lỗ tai, cúi đầu ăn mì không lên tiếng.
Tạ Lan chợt thở phào nhẹ nhõm. Cậu cảm thấy lần đầu gặp mặt mà tổ chức sinh nhật thì thật có chút lúng túng. Cho nên, việc Đậu Thịnh qua loa từ một khía cạnh nào đó lại khiến cậu có chút ý nghĩa muốn cảm ơn anh.
Tâm trạng vừa mới thả lỏng một chút, khóa cửa bỗng nhiên “tích” một tiếng. Chú Tiểu Mã, người nói phải lái xe đi rồi quay lại, giờ trên tay còn cầm theo một hộp trắng lớn.
“Tiểu Đậu, chú không biết nói cháu sao luôn, mua bánh ngọt mà bỏ quên sau cốp xe. May mà chưa đi xa, nếu không chú không biết cháu phải tìm kiểu gì.”
Đậu Thịnh: "..."
Tạ Lan: "..."
Tạ Lan vạn lần không ngờ kiếp nạn hôm nay vẫn chưa kết thúc.
Tâm tình cả ngày thăng trầm như lên voi xuống chó, cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm khi Triệu Văn Anh mở nắp hộp.
Dòng chữ trên chiếc bánh kem bơ mềm mại được viết bằng màu xanh lam Tiffany mộng mơ:
Tạ Lan!
Sinh nhật vui vẻ, thanh xuân tươi đẹp, đáng yêu vô địch!
Dưới chiếc vương miện nhựa ở góc bánh kem là dòng chữ tiếng Anh viết hoa: Princess
Dịch:
Công chúa
“Đây là mẫu trong tiệm bánh kem.” Đậu Thịnh lập tức thanh minh: “Tớ sẽ không bao giờ nghĩ ra được mấy từ sến sẩm như vậy đâu.”
Tạ Lan ngồi yên một bên, trong lòng đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần.