Chương 11: Phân Lớp

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt.
Một lúc lâu sau, giáo viên Hóa học mới nắm được trọng tâm: "Ý của em là không hiểu đề bài là sao? Kiến thức chỗ nào em không hiểu? Hay là do cách ra đề lạ lẫm khiến em không hiểu? Hay còn lý do nào khác?"
Tạ Lan tựa mình vào bệ cửa sổ, ngón trỏ tay trái nhấc lên hạ xuống, cử động vô thức, như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Cậu có chút lo lắng.
Nguyên nhân nộp giấy trắng rất đơn giản, thứ nhất là có quá nhiều chữ không hiểu, thứ hai là những chữ cậu biết thì lại không biết chúng tương ứng với nội dung nào trong đề bài. Điều này nói chung là bất thường, khá phi lý – vì người Hoa bình thường ở nước ngoài hiếm khi có kỹ năng đọc và viết kém như vậy. Hơn nữa, dù hệ thống kiến thức khác biệt, ít nhất họ cũng phải nghe qua những khái niệm cơ bản như nitơ, hiđro, nhôm, magie.
Cậu hy vọng có thể thoát nạn một cách may mắn, bởi vì dựa trên kinh nghiệm, sau khi giải thích cặn kẽ, cậu thường phải đối mặt với một câu hỏi tiếp theo đầy khó khăn -
Vị giáo viên bên cạnh bỗng sực tỉnh: "Có phải em không hiểu tiếng Trung không? À, mà ba mẹ em là người Trung Quốc đúng không? Theo lý mà nói thì không đến mức đó chứ."
Nó đã đến rồi đó.
Tạ Lan giật mình, rời khỏi bệ cửa sổ.
"Hai người họ là người Trung Quốc ạ." Tạ Lan theo bản năng đáp lời, sau đó giọng cậu hơi ngập ngừng: "Nhưng, bọn họ, ừm... tương đối..."
Tương đối ít khi dùng tiếng Trung.
Hoặc nói cách khác, dưới sự 'kiên trì' của Tạ Cảnh Minh, tiếng Trung là ngôn ngữ gần như không được sử dụng.
"Gì cơ?"
Một giọng nói thờ ơ, có phần lạc điệu trong hoàn cảnh này, vang lên ngoài cửa.
Đậu Thịnh bước vào với mái tóc rối bù và vẻ mặt ngái ngủ, anh ta hết sức cạn lời: "Cùng nhau đi học, vậy mà cậu nỡ nhẫn tâm bỏ tớ, tốt lắm nha!"
Tạ Lan sửng sốt một chút: "Cậu tới làm gì?"
"Đậu Thịnh tới đây, đúng lúc cô có chuyện muốn hỏi em." Giáo viên Hóa học vẫy tay: "Cô Hồ nói hai em quen biết nhau, em có biết trình độ học tập bình thường của bạn ấy ra sao không?"
"Bạn học Tạ Lan ạ?" Đậu Thịnh liếc nhìn Tạ Lan: "Một cao nhân hiếm có khó tìm, điểm Toán học còn cao hơn cả em, bạn ấy có vấn đề gì à?"
Tạ Lan cố gắng kiềm chế để không trợn mắt.
Giáo viên Hóa học bất lực nói: "Em cũng đâu có điểm thấp? Bạn học Tạ Lan nộp giấy trắng bài kiểm tra Hóa và em ấy nói mình không hiểu đề bài."
"Há, như vậy sao ạ." Đậu Thịnh quay đầu nhìn Tạ Lan, kèm theo một ánh mắt 'tiện nhân' kinh điển.
"..."
Tạ Lan có dự cảm rằng cậu ngày hôm nay sẽ bị chôn sống ngay tại đây.
Đậu Thịnh quay đầu lại nhưng không trả lời ngay, trông anh ta rất buồn ngủ, khẽ ngáp một cái. Sau khi ngáp xong, khóe mắt và lông mi anh ta không kìm được mà ươn ướt.
Giống như bị anh ta lây nhiễm, vị giáo viên bên cạnh cũng ngáp theo.
Rồi tiếp đến là giáo viên Sinh học cũng che miệng.
Tạ Lan đang muốn đảo mắt đi chỗ khác, đột nhiên cậu có cảm giác cơn buồn ngủ dâng lên từ trán đến xoang mũi.
Ngáp --
"..."
Tên yêu nghiệt này có độc.
"Việc này có gì mà phải xoắn xuýt chứ ạ." Đậu Thịnh tiến lên vài bước, anh lướt qua bài thi: "Cậu ấy ba tuổi đã ra nước Anh, có thể đứng đây nói chuyện với giáo viên đã là giỏi lắm rồi. Ví dụ như câu nói giới thiệu dài thế này 'Em là Tạ Lan du học sinh mới trở về thần tượng của em là Đậu Thịnh đẹp trai' như vậy cũng đã quá sức lắm rồi. Chứ nói gì đến 'Mộng Khê Bút Đàm' hay gì gì mà 'Chì Tin Châu sơn' thì làm khó người ta quá đi chứ. Sao cô không để cho cậu ấy viết chính tả phương pháp luyện đồng cổ luôn cho rồi."
Giáo viên Hóa học sững sờ.
Nhưng cô nhanh chóng lật mấy trang sau: "Chỉ có câu này là cổ văn thôi mà..."
Đậu Thịnh liền gật đầu: "Việc phân lớp lần này, em sẽ cố gắng giúp cậu ấy tập trung môn Vật Lý, tại vì mẹ em bảo muốn hai đứa em học chung lớp để em tiện chăm sóc cậu ấy."
Tạ Lan: "?"
Giáo viên Hóa học sững sờ, sau đó cô đưa mắt nhìn Tạ Lan, nhíu mày: "Em cố ý không làm bài tốt sao? Em coi thường môn Hóa của cô à?"
"..."
Tạ Lan hiện tại đã không muốn biết Đậu Thịnh đến đây để cứu cậu hay là đến để xát thêm muối vào vết thương.
Nhưng hồi lâu sau, Tạ Lan khẽ vâng một tiếng.
Giáo viên Hóa học vẻ mặt dần trở nên phức tạp.
"Đây chỉ là bài kiểm tra nhỏ để phân lớp mà thôi ạ, em thấy không có vấn đề gì quá lớn. Kỳ thi tháng tới, cậu ấy --" Đậu Thịnh quay đầu, chỉ tay về phía Tạ Lan: "70 điểm môn Hóa, em đảm bảo với cô."
"Thật sự sẽ được 70 điểm?" Giáo viên Hóa học ánh mắt giãn ra trong nháy mắt, quay đầu nói với Tạ Lan: "Trên thực tế, giáo dục trong nước và ngoài nước khác biệt về xuất phát điểm cũng dễ hiểu. Cho dù làm 70 điểm hay 50 điểm, 60 điểm, chỉ cần cho giáo viên biết trình độ tương đối của em là được. Đừng nộp giấy trắng."
"Vâng." Tạ Lan khẽ nói, "Em hiểu rồi, cảm ơn cô."
Cậu dừng lại một chút rồi bổ sung: "Kỳ thi tới, em sẽ đạt được điểm trung bình của lớp 4."
Bên trong văn phòng lập tức yên tĩnh.
Đậu Thịnh đang lén lút lấy kẹo từ ống đựng bút trên bàn giáo viên chợt dừng lại động tác, khóe môi anh khẽ nhếch rồi lấy ra một túi bánh quy sô cô la nhập khẩu.
"Rất có chí khí." Giáo viên môn Sinh học ở một bên khẽ nói: "Còn môn Sinh học của cô thì tính sao?"
Tạ Lan một lần nữa sụp đổ.
"Để em thử học trước đã ạ." Cậu im lặng một lúc rồi mới nói.
Giáo viên Sinh học: "..."
Từ văn phòng bước ra, Tạ Lan qua cánh cửa, mơ hồ nghe được cuộc trò chuyện của mấy giáo viên về chuyện của cậu trong mấy ngày qua, chuyện cậu đạt điểm tối đa môn Toán đã lan truyền rộng rãi. Còn chuyện mười bảy điểm môn Ngữ Văn, hình như chưa thấy ai nói, có lẽ thầy Tần chưa thông báo.
Trước khi đi, điều cuối cùng cậu nghe được từ giáo viên Sinh học, cô ấy nói rằng cô sẽ hệ thống lại kiến thức Sinh học cấp 2 cho cậu khi kiểm tra lại lần nữa.
"Giáo viên trường Anh Trung giỏi đúng không?" Đậu Thịnh lười biếng lê bước bên cạnh, hỏi cậu. Anh há miệng ngáp một cái, thành công khiến Tạ Lan cũng sắp ngủ thiếp đi.
Tạ Lan cố gắng nhịn xuống cơn ngáp, cậu nghiêng đầu nhìn anh.
Đậu Thịnh thản nhiên nói: "Cậu nhìn gì mà nhìn? Bị học thần đại soái ca, dù thức suốt đêm vẫn giữ vẻ cao lãnh hấp dẫn đó cuốn hút sao?"
Tạ Lan cạn lời: "Bệnh ảo tưởng của cậu chưa vào thời kỳ hấp hối sắp chết à?"
Đậu Thịnh ngay lập tức vui vẻ, anh cười lớn đến nỗi sặc hai tiếng rồi ngáp một cái.
Tạ Lan hạ mắt nhìn xuống những viên gạch lát dưới chân: "Cậu không có gì muốn hỏi sao?"
Đậu Thịnh nhíu mày: "Hả? Hỏi cái gì?"
"Là những câu hỏi mà cậu nói dối để tránh né vừa rồi." Ngữ khí của Tạ Lan nhàn nhạt: "Cậu không tò mò à?"
Đậu Thịnh cười nhẹ: "Tớ không muốn hỏi, lòng tò mò sẽ hại chết mèo con, không, hại chết mèo lớn."
Hai người im lặng đi qua mấy hành lang, khi đi qua khúc ngoặt Đậu Thịnh nhẹ giọng nói: "Không phải cậu cũng có nhiều câu hỏi không muốn hỏi tớ sao? Liên quan đến nhà tớ, cả những chuyện tớ từng trải qua nữa chứ. Chẳng phải cậu cũng có chút tò mò sao?"
Bước chân Tạ Lan hơi ngừng lại.
"Đây cũng coi như là hiểu ngầm giữa chúng ta." Đậu Thịnh thản nhiên nói, anh lấy ra túi bánh quy vừa ngang nhiên 'cướp' khi nãy, xé bịch rồi hốt một nắm bỏ vào miệng.
"Ăn không nè?" Anh tiện tay đưa phần còn lại cho Tạ Lan.
Rất nhiều học sinh tụ tập gần bảng thông báo ở phía trước, đồng thời trong lớp cũng có mấy bạn lần lượt đi ra, bọn họ đi về phía này, trên hành lang ngày càng ồn ào.
"Kết quả chắc là sẽ được công bố ngay thôi." Đậu Thịnh liếc mắt nhìn: "Cậu xem trước, tớ đi vệ sinh một lát đã."
"Ừm."
Mọi người trong lớp 4 cũng đi ra, Xa Tử Minh một bước đã chạy đến bên cạnh Tạ Lan, đôi mắt tròn xoe của cậu ta chớp chớp: "Lan ơi, cậu bị sao vậy nè? Có phải là cậu không hài lòng với trình độ giáo dục trong nước sao? Nên dùng hành vi 'đầy nghệ thuật' này để diễn tả nỗi uất ức của mình."
Cánh tay Tạ Lan bị cậu ta túm đến hơi đau, tầm mắt cậu lướt qua các danh sách phân ban rồi rơi vào tờ danh sách ngoài cùng bên trái, mục 'Toán Lý A'.
Hạng nhất Đậu Thịnh - Toán 148, Vật Lý 99, tổng điểm hai môn 247.
Hạng hai Đái Hữu, 229.
Hạng ba Đổng Thủy Tinh, 224.
Hạng bốn Vương Cẩu, 223.
Tạ Lan lướt xuống phía dưới, xuống dưới, điểm số càng sát sao mãi cho đến khi dừng lại ở con điểm 214 của Tạ Lan.
Điểm Vật Lý chỉ có 64, cũng xem như nằm trong dự kiến. Bởi vì các câu hỏi quá dài và rắc rối phức tạp. Ngoài danh từ riêng, còn có nhiều từ mà cậu không nhận biết được, nhất là câu hỏi khó cuối cùng, cậu đã ít nhất đọc lại hai mươi lần, đánh dấu và chấm câu vào đề bài. Cuối cùng cũng điền đầy đủ, nhưng cậu vẫn không hiểu câu hỏi đang cố gắng diễn đạt điều gì.
Khi ai nhìn thấy bài thi của cậu đều tin tưởng vào sự cố gắng của cậu.
Nhưng thứ khiến Xa Tử Minh sững sờ không phải 64 điểm môn Vật Lý, mà chính là tổng điểm và xếp hạng của cậu ở cột bên phải.
Toán 150, Vật Lý 64, Ngữ Văn 16, Tiếng Anh 105, Hóa 0, Sinh 0.
Tổng điểm 335, xếp hạng khối Toán Lý 14, xếp hạng toàn khóa khối Khoa học Tự nhiên 470.
"Cậu thật sự là một vì tinh tú sáng nhất trên bầu trời đêm của lớp chúng ta, là ngôi sao xanh biếc giữa vạn vì sao đỏ chói đó nha." Xa Tử Minh ở phía sau tặc lưỡi một cái: "Sao cậu có thể ăn trứng ngỗng trong môn Sinh vậy được? Ôi trời ơi, bá đạo quá!"
Tạ Lan thuận miệng hỏi: "'Ôi trời ơi, bá đạo quá!' là có nghĩa là gì?"
"À" Xa Tử Minh sờ mũi: "Chính là nhấn mạnh ngữ điệu, tương tự như từ 'sao có thể quá đáng như vậy đó'."
"Đã tiếp thu kiến thức mới." Tạ Lan gật gật đầu.
Tầm mắt cậu dừng lại trên điểm tiếng Anh thấp hơn nhiều so với cậu nghĩ, đột nhiên cứng đờ.
Quên khuấy mất, giáo viên Tiếng Anh.
Tạ Lan quay đầu, chen ra khỏi đám đông, vừa vặn nhìn thấy Đậu Thịnh từ đằng xa, không nhanh không chậm bước về phía này. Bên cạnh anh còn có thêm một người phụ nữ mặc một chiếc váy sơ mi màu vàng nhạt, khí chất lạnh lùng.
Tạ Lan đã nhìn thấy cô trên bảng thông tin giáo viên, Cát Lệ, giáo viên dạy tiếng Anh lớp 4.
Cát Lệ ở đằng xa nhìn thấy Tạ Lan vẫy tay, cô bảo cậu đến chỗ vắng người để nói chuyện.
"Em là Tạ Lan đúng không?" Giọng Cát Lệ ôn hòa, nhẹ nhàng hỏi: "Cô là giáo viên dạy Tiếng Anh của lớp 4, cô nghe cô Hồ nói em là du học sinh từ nước Anh mới về?"
Tạ Lan vâng một tiếng, "Chào cô ạ."
"Mấy tuổi em sang Anh? Cấp hai và tiểu học em cũng học ở Anh luôn sao?"
"Vâng ạ." Tạ Lan nói, "Em... Ba tuổi đã sang nước ngoài."
"Ba tuổi?" Cát Lệ kinh ngạc, lập tức bất lực nở nụ cười, "Chẳng trách thi cử ra nông nỗi này."
Tạ Lan không hiểu ý cô lắm, nhưng cậu cũng biết mình thi không tốt.
Hầu hết trong bài kiểm tra đều giống như... hừm, nói sao đây, ví dụ một chút thì -
【Tôi có nuôi một con______.
A. Chó con
B. Cẩu
C. Cẩu cẩu
D. Con cún con 】
Cậu thở dài, nói khẽ: "Ôi trời ơi, bá đạo quá!"
Cát Lệ: "Cái gì?"
Đậu Thịnh bên cạnh đột nhiên dùng khuỷu tay huých cậu một cái, anh kinh ngạc, dùng khẩu hình miệng nói: "Cậu nói cái gì đó?"
"Hả?" Tạ Lan có chút hoang mang: "Làm sao vậy?"
Cát Lệ cau mày quan sát Tạ Lan một lúc, lắc đầu thở dài nói: "Em mới về nước sẽ chưa quen thuộc lắm. Đúng thật là đi chơi với Đậu Thịnh mỗi ngày càng..."
Đậu Thịnh cạn lời: "Tự nhiên cô lại lôi em vào chuyện này làm gì?"
"Được rồi được rồi." Cát Lệ xua tay: "Chuyện là thế này, cô từng tiếp xúc với một vài học sinh du học. Theo kinh nghiệm, những người ra nước ngoài càng muộn thì khi trở về thi cử sẽ tốt hơn. Còn như em đã ra nước ngoài lúc ba tuổi, trên thực tế có thể xem là một nửa người Anh. Ngữ pháp của em chắc chắn sẽ có một chút thiếu sót, cần từ từ cải thiện."
Tạ Lan vâng một tiếng, "Em không phải người nước Anh, cũng không phải một nửa người Anh. Nói chung em sẽ cố gắng theo kịp ạ."
Cậu thật sự không vui khi bị gán mác người Anh, đặc biệt khi Tạ Cảnh Minh liều mạng gán cái mác này lên người cậu, thậm chí còn cố gắng tìm cho cậu một người mẹ quốc tịch Anh.
Cát Lệ gật đầu: "Còn nữa, chuyện em ba tuổi đã ra nước ngoài, em phải nói cho cô Hồ biết. Các giáo viên đều nghĩ rằng em đi nước ngoài khi còn đang học trung học rồi quay về. Dù sao thì đây cũng là tình huống mà chúng ta từng gặp phải. Được rồi, cô nói về vấn đề tiếng Anh, cuối tuần có lớp phụ đạo tiếng Anh cơ bản, em đến đăng ký nhé."
"Cô ơi."
Tạ Lan gọi người đang vội vã đi.
Cát Lệ quay người, "Còn có việc gì sao?"
Tạ Lan do dự: "Cái đó, tiếng Anh, em có thể tự mình ôn luyện được không."
"Tại sao?" Cát Lệ cau mày: "Em có biết điểm tiếng Anh trung bình của lớp 4 là bao nhiêu không? 132, em đứng đầu từ dưới đếm lên đó."
Tạ Lan thở dài: "Tại em có mấy môn còn cấp bách hơn."
"Còn có cái gì cấp bách hơn nữa chứ?" Cô cau mày, liếc nhìn bảng điểm, ánh mắt theo cột Toán Lý A mà dịch sang phía bên phải, ngay cạnh tên Tạ Lan.
Sau đó cô sững sờ.
Thật sự trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Tạ Lan thở dài, "Có phải chính là -- "
Trước khi cậu kịp mở miệng nói chuyện, Đậu Thịnh đã quay sang nhìn cậu chằm chằm.
Đậu Thịnh nói tiếp lời còn dang dở của Tạ Lan: "Có phải chính là -- tiếng Anh của bạn học đây cũng đã khá tốt rồi, còn có giáo viên Hóa và giáo viên Sinh sẽ không vui đâu."
"..."
Cát Lệ vẻ mặt nghiêm nghị, hồi lâu sau cô chậm rãi gật đầu, "Cũng phải."
Cát Lệ vừa đi, Đậu Thịnh trừng mắt nhìn Tạ Lan: "Cậu có bị bệnh không vậy, học cái câu 'Ôi trời ơi, bá đạo quá!' với ai vậy?"
"Xa Tử Minh đấy." Tạ Lan không hiểu: "Không thể dùng để nhấn mạnh ngữ điệu sao? Bài kiểm tra tiếng Anh không tốt, 'ôi trời ơi, bá đạo quá', cậu thường ăn thì 'ôi trời ơi, bá đạo quá', 'Ôi trời ơi, bá đạo quá', cô Hồ thật đáng sợ -"
Đậu Thịnh chưa nghe xong câu đã nghe một hiểu mười, lập tức hiểu ra. Anh không nói hai lời, bước nhanh vào đám đông, kéo cổ áo Xa Tử Minh lôi ra, anh lôi cậu ta sang một góc tâm sự riêng.
Sau khi dán bảng thông báo phân lớp, các bạn học sinh cũng bắt đầu 'dọn nhà' một cách rầm rộ.
Lớp 4 có sự thay đổi ít nhất, tổng cộng mười sáu người rời khỏi lớp. Tất cả các bạn đó, trừ Trần Khả, đều vào lớp A bên cạnh. Còn học sinh mới tới, ngoại trừ Tạ Lan thì tổng cộng có bốn người, một người trong số đó là một nam sinh mặc nguyên cây đồng phục học sinh để lộ viền cổ áo len màu đỏ phía ngoài, là người đạt 148 điểm môn Toán, Vương Cẩu.
Vương Cẩu vừa tới lớp liền nhìn quanh bốn phía tìm 'ân nhân' của mình, sau đó cậu ta hài lòng ngồi xuống chỗ bên phải Tạ Lan, cách Đậu Thịnh một lối đi.
Xung quanh toàn là tiếng bàn ghế xê dịch, vô cùng ồn ào. Đúng lúc, Đổng Thủy Tinh phát đơn đăng ký học phụ đạo cuối tuần. Tạ Lan chọn Ngữ Văn cơ bản thay vì lớp bồi dưỡng Toán vào sáng thứ bảy mà cậu đã trúng tuyển, đến chiều thì cậu chọn Sinh học thay vì tiếng Anh.
Còn các môn học khác, cậu nghĩ có thể tự mình giải quyết, lịch Chủ Nhật cũng trống.
Cậu chợt nhớ ra một chuyện, quay người sang nói với Đậu Thịnh: "Hôm nay thứ sáu, tối mai cậu có thời gian không?"
Đậu Thịnh: "Hửm?"
"Hai ngày nay cậu giúp tớ rất nhiều." Tạ Lan nói: "Nên tớ muốn cảm ơn cậu, muốn giúp cậu chuẩn bị nồi nước sốt cho cậu uống."
Đậu Thịnh ngẩn người, nói rất nhanh: "Không cần cậu hao tâm đâu, tớ tự mình làm. Hơn nữa, chiều mai cậu cũng có tiết học mà phải không? Nếu thời điểm không tốt lắm, tớ sẽ tranh thủ buổi sáng có ánh sáng tốt để quay."
"Không cần khách sáo với tớ." Tạ Lan cười: "Lúc trước rõ ràng cậu nói là Chủ Nhật, Chủ Nhật tớ không có lớp."
"..."
Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, trong mắt Đậu Thịnh chợt lóe lên một tia hoảng sợ.