Chương 10: Môn Hóa

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang máy chỉ đi từ tầng một đến tầng sáu, muốn ra ban công phải đi thêm một đoạn cầu thang bộ, nên Đậu Thịnh bèn chạy nhanh lên.
Tạ Lan lười chạy nên cậu chậm rãi đi theo phía sau, vươn tay đẩy cánh cửa nhỏ ra, tầm nhìn trước mắt bỗng chốc rộng mở, thoáng đãng. Bầu trời mênh mông thăm thẳm, vô tận treo trên đỉnh đầu khiến người ta có ảo giác cách nó rất gần, nhưng khi đảo mắt nhìn một ngôi sao trên bầu trời làm điểm tham chiếu, lại có cảm giác xa xôi vời vợi, không thể chạm tới.
Tạ Lan không ngờ tới sẽ ngắm được cảnh trời đêm đẹp như vậy, cậu đứng ngẩn ngơ ở cửa hồi lâu.
Đậu Thịnh đứng ở một bên, tựa vào lan can ban công chụp cảnh đêm. Áo sơ mi trắng của anh bị gió thổi bay phấp phới, gió như cố ý trêu đùa, thi thoảng vén vạt áo anh lên để lộ vòng eo thon gọn, săn chắc, mang theo hơi thở của tuổi thiếu niên. Tay phải anh cầm máy ảnh giơ lên, cổ tay anh dùng lực xoay vài vòng, điều chỉnh góc để chụp trọn vẹn cảnh đêm vô tận trên bầu trời.
Anh quay camera về phía Tạ Lan, Đậu Thịnh dừng động tác, gọi một tiếng: “Nhóc con kia ơi, đang làm gì vậy nha?”
"..." Tạ Lan không trả lời: "Nói tiếng người đi."
“Nói tiếng người chính là gọi cậu qua đây đó.” Đậu Thịnh vẫy tay với cậu: “Cậu đứng bên đó làm gì, không thấy được gì đâu.”
Khi đi tới mép ban công, cậu hạ mắt nhìn xuống, có thể thấy rõ toàn bộ các tòa nhà cạnh trường Anh Trung cùng hàng ngàn ánh đèn lấp lánh xung quanh.
Đậu Thịnh kiểm tra những bức ảnh vừa chụp, khá hài lòng cảm thán: “May thật đó, bầu trời hôm nay thật đẹp.”
Tạ Lan nhớ tới anh trước đây có từng nhờ mình cầm hộ máy GoPro khi còn trong trường học, cậu thuận miệng hỏi: “Sao lúc quay ASMR cậu lại mang theo máy ảnh thế?”
Động tác Đậu Thịnh dừng lại.
“À thì…fan của tớ có sở thích biến thái, bọn họ bảo tớ tìm mấy chỗ hơi kích thích một chút…ví như ăn trong phòng học yên tĩnh hoặc là ăn trong phòng giáo viên.”
Nghe vậy, vẻ mặt Tạ Lan dần dần trở nên hoang mang, khó hiểu.
Sở thích độc lạ vậy sao?
Cậu suy nghĩ một lát, không nhịn được liền nói: “Nhưng tớ cảm giác cậu sẽ không nghe theo ý bọn họ.”
“Tại sao cậu nghĩ vậy?” Đậu Thịnh thuận miệng hỏi.
Tạ Lan cân nhắc từ ngữ: “Tớ cảm thấy việc sáng tạo nội dung nên nghe theo bản thân mình. Có lẽ khán giả của cậu chỉ tùy tiện muốn thế thôi, họ muốn thì cậu cho, họ không muốn thì chỉ có cậu biết mình cho họ. Cậu cho họ cái gì trên thực tế không nhất định là thứ họ muốn, thật ra họ chẳng hề…”
Thử thách nói một đoạn văn dài có tính thuyết phục và logic, kết quả là cậu thất bại.
Tạ Lan cạn vốn từ tiếng Trung, tự trách mình mà quay đầu sang chỗ khác: “Thôi.”
Đậu Thịnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng, giọng nói trầm thấp lại mang theo chút dịu dàng.
“Tớ hiểu ý của cậu rồi.” Anh nhìn cậu: “Cảm ơn cậu nhé, tớ sẽ suy nghĩ thật kỹ.”
Chú bảo vệ chỉ cho bọn họ thời gian hai mươi phút, nên sau khi quay xong một đoạn clip ngắn thì bọn họ nhanh chóng quay trở về. Đậu Thịnh đẩy cánh cửa nhỏ đi xuống cầu thang, anh vừa đi vừa thuận miệng nói: “Thật ra, tớ vẫn luôn tìm kiếm sự cân bằng cho bản thân, fan ngày càng nhiều đồng nghĩa với việc sáng tạo nội dung ngày càng mất đi tự do, không còn như trước nữa. Hiện tại nội dung rất bó hẹp, nếu tớ mở rộng ra thì sợ fan thích ứng không được, điều này cậu hiểu không? Cơ mà, tớ cảm thấy thực lực mình rất mạnh chỉ là không có đất dụng võ.”
Tạ Lan đi theo phía sau anh, trong lòng cậu thầm nghĩ, ủa, không phải vậy sao? Hơn 200 video đều là ăn và ăn, không lộ mặt, không nói chuyện, nội dung của cậu không bó hẹp thì ai bó hẹp nữa?
Cậu cúi đầu, nhanh chóng tìm từ ngữ phù hợp: “Cậu có thể tăng loại hình nội dung…căn cứ vào năng khiếu của mình thì sao?”
“Ví dụ một chút?” Đậu Thịnh thật sự như một bông hoa héo rũ đột nhiên bừng tỉnh sức sống.
Tạ Lan cùng anh tiến vào thang máy: “Năng khiếu của cậu là ăn, ngoại trừ ASMR thì cậu có thể cân nhắc thử xem mấy cái tớ nói hôm đó xem, ví dụ như cái gì mà há miệng lớn như vực sâu nuốt đùi gà, máy lóc thịt, hầm mình trong nồi sắt.”
"..."
Ánh sáng lấp lánh trong mắt Đậu Thịnh ngay lập tức lụi tắt.
Tạ Lan ngước mắt nhìn: “Cậu ổn không?”
Đậu Thịnh thu hồi tầm mắt, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía cửa thang máy: “Tớ đi thang máy có triệu chứng chóng mặt, cậu đừng nói chuyện để tớ tịnh tâm ngắm giang sơn.”
"?"
Từ thang máy ra đến cổng trường cũng đã nửa đêm, lúc quay đầu ngoảnh lại đã thấy ba tòa nhà ký túc xá đã tắt đèn. Chỉ còn một căn phòng ở phía tây mỗi tầng là còn thắp đèn, Đậu Thịnh giải thích đó là phòng tự học 24/7 của học sinh lớp 12.
Tạ Lan rất thích ngắm ánh đèn, đặc biệt vào lúc đêm khuya yên tĩnh như thế này. Bởi vì trong màn đêm bao trùm bóng tối tĩnh mịch, chỉ có mỗi điểm sáng nhỏ nhoi ấy lại trở nên vô cùng đẹp.
Cậu nhìn một lúc rồi mới lưu luyến thu hồi ánh mắt: “Đúng rồi, cậu biết Anchor không? Tiếng Trung thì gọi là gì nhỉ?”
Đậu Thịnh ngẩng đầu khỏi màn hình gọi xe, sửng sốt một chút: “Neo? Điểm neo?”
“Đúng rồi, cậu có thể cân nhắc tạo một điểm neo cho cảnh quay, có cái này rồi thì cho dù cảnh cậu quay có đa dạng đến đâu, khán giả cũng sẽ không cảm thấy xa lạ.” Tạ Lan suy nghĩ một chút: “Nói cho cậu biết, thực chất cảm giác quen thuộc rất quan trọng, đó được xem như là đặc điểm riêng làm nên chính con người cậu.”
Đậu Thịnh nhìn cậu, ánh mắt bỗng nhiều thêm một tia tìm tòi nghiên cứu: “Giống như cậu hiểu rõ mấy cái này thật.”
Tạ Lan dừng một chút: “Tớ có một người bạn bên nước Anh chuyên làm loại hình này.”
“À, chẳng trách.” Đậu Thịnh cười cười: “Người bạn đó của cậu thật quá đỉnh của chóp luôn đó.”
Tạ Lan nhẹ nhàng gật đầu: “Cậu ấy lợi hại gấp đôi cậu.”
"..."
Đậu Thịnh hoang mang: “Hả? Ý cậu là sao?”
“Cậu ấy có hơn ba triệu fan, nhiều hơn cậu gấp đôi.” Tạ Lan nhẹ nhàng trả lời: “Vừa nãy là kinh nghiệm quý giá của cậu ấy, cậu phải nhớ cho thật tốt đấy.”
Đậu Thịnh trầm mặc một lát: “Đột nhiên tớ có chút không vui, sao vậy ta?”
Tạ Lan liếc mắt nhìn anh một cái: “Đây là do cậu ghen tị đấy mà, ghen tị với người mạnh hơn.”
Đậu Thịnh: "..."
Sau khi quay lại ngồi trên xe, Tạ Lan bỗng dưng buồn ngủ, đây là hậu quả của việc lệch múi giờ sinh học. Buổi sáng hai ngày nay cậu thức dậy rất sớm nên dĩ nhiên buổi tối dễ buồn ngủ sớm. Khi về đến nhà, cậu cùng Đậu Thịnh đứng ở trước cửa nói chúc ngủ ngon rồi cậu mơ mơ màng màng đẩy cửa phòng ngủ, nhanh chóng đóng lại.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tạ Lan bị đánh thức bởi tiếng động ồn ào ngay phòng bên cạnh.
“Đứng dậy! Dậy mau lên!”
Tiểu Mã dùng một cước đạp vào chân giường, chú muốn kéo cái người đang nằm chết dí trên giường xuống.
Tóc tai Đậu Thịnh vẫn còn đang ngái ngủ, rối bù. Anh mở hé mắt nhìn về phía người trước mặt một chút, rồi sau đó liền rúc vào trong chăn ngủ tiếp.
“Xin hãy ban phát lòng thương xót cho chúng sinh chút đi.” Đậu Thịnh lầm bầm: “Cháu 5 giờ mới ngủ, chú xin nghỉ giúp cháu đi. Nói với Hồ Tú Kiệt lý do là cháu chết rồi.”
Chú Tiểu Mã tức tối: “Mỗi tháng đều phải làm ma chay cho cháu mấy ngày như vậy à? Mẹ cháu nói hôm nay cháu phân lớp.”
“Ấy nha, phân lớp cũng đâu ảnh hưởng gì đến cháu đâu.” Đậu Thịnh nhắm mắt lại: “Chẳng phải cháu ở lớp nào thì lớp đó cũng chính là lớp A sao?”
Tạ Lan ngoài cửa : "..."
Tên này thành thần mất rồi.
Tiểu Mã thở hổn hển, thoạt nhìn cân nặng chỉ bằng một nửa Đậu Thịnh nhưng dù sao cũng không thể lôi được cái con người kia xuống giường.
Không chỉ không kéo được, ngay cả nhúc nhích cũng không được.
Gì nhỉ? Thành ngữ có câu “vững như bàn thạch” là chỉ trường hợp này chứ đâu.
Tạ Lan cũng cảm thấy ngạc nhiên lắm chứ, cậu ở ngoài cửa liếc mắt nhìn vào thì thấy Đậu Thịnh dính chặt trên giường, trong đầu cậu xẹt qua tia hoài nghi liệu đối phương có thoa keo dán lên người không.
“Haizz.” Tiểu Mã mệt mỏi, giọng điệu tang thương: “Dậy đi con ơi, cháu mau xem Lan Lan hôm nay có thay đổi gì không? Để còn giúp cậu ấy đi nhận lớp mới.”
“Cậu ấy?” Đậu Thịnh dừng lại mấy giây, cuối cùng anh cũng chịu từ trong chăn ngẩng đầu lên, anh cau mày nhắm hờ một bên mắt nhìn về phía Tạ Lan ngoài cửa: “Cậu thi Vật Lý thế nào?”
Tạ Lan do dự.
Tiểu Mã dùng ánh mắt rưng rưng khẩn cầu cậu, Tạ Lan không thể làm gì khác ngoài việc phối hợp diễn xuất: “Tớ thi không tốt cho lắm.”
Trong phòng yên tĩnh một hồi lâu, Đậu Thịnh phảng phất như bị tê cứng vì duy trì tư thế quá lâu, anh khẽ cử động cổ rồi nhắm mắt lại khoảng nửa phút.
Sau đó anh liền vùi đầu vào trong chăn, thở dài một hơi rồi mới mở chăn ra, nói: "Đi thôi đi thôi."
Tiểu Mã như trút được gánh nặng.
“Nhanh chân lên đi nhé, mau mau rửa mặt nhanh lên. Cháu mà đến muộn thì giáo viên sẽ mách mẹ cháu đấy, mẹ cháu tìm chú thì chú tiêu đời. Còn có, Lan Lan, cháu xuống lầu ăn sáng đi, Tiểu Đậu không kịp ăn thì mang theo mà ăn.”
Tốc độ nói chuyện của Tiểu Mã như súng liên thanh khiến Tạ Lan theo không kịp, chỉ thấy Đậu Thịnh miễn cưỡng bước xuống giường, hỏi: “Tối hôm qua cậu làm gì?”
“Hả?” Đậu Thịnh quay đầu sang, ánh mắt nhìn cậu một lúc lâu rồi mới cúi đầu lầm bầm: “Tớ biên tập lại video.”
“Cậu ấy lúc nào cũng cứ thức khuya như vậy.” Tiểu Mã liếc nhìn Đậu Thịnh: “Cháu kiềm chế một chút đi, cẩn thận mẹ cháu tịch thu máy tính của cháu đấy.”
“Thôi được rồi.” Đậu Thịnh đi vào nhà vệ sinh, thành thạo dùng chân đạp cửa đóng sầm lại.
Trên đường đi học, Đậu Thịnh biểu diễn đủ 101 kiểu ngủ gà ngủ gật.
Đứng ngủ, ngồi cũng ngủ, ăn cũng ngủ, thậm chí ngay cả lúc đi cũng có thể ngủ.
Ngủ với đủ các loại tư thế kỳ lạ, đầu tựa lên đùi mà ngủ, ngửa mặt ra sau ghế mà ngủ, còn có loại nằm nhoài ra cửa xe mà ngủ.
Tạ Lan cùng anh đi lên cầu thang, nơm nớp lo sợ đối phương sẽ ngã lên người mình nên cố ý giữ khoảng cách mấy mét.
Khiến cậu cảm thấy nghẹt thở chính là ở khoảng cách mấy mét này, cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng mấy cô nữ sinh đi ngang qua, bàn tán về Đậu Thịnh.
“Đậu Thịnh lớp 4 đẹp trai chết mất.”
“Tiểu soái ca hăng hái, đầy nhiệt huyết, năng lượng này chính là tình yêu của tớ.”
“Ngáp cũng…hihihi.”
Tạ Lan một lần nữa hoài nghi liệu mình có phải đã dùng sai thành ngữ rồi hay không? Đem nghĩa của hai từ “hăng hái nhiệt huyết” và “chúa lười vô dụng” trộn lẫn với nhau.
Khi đi ngang qua văn phòng tổ hợp khoa học tự nhiên, Tạ Lan rẽ thẳng vào bên trong.
Ngoại trừ chủ nhiệm Hồ Tú Kiệt có văn phòng làm việc riêng, thì mấy giáo viên Hóa, Lý, Sinh đều ngồi chung một văn phòng làm việc. Tạ Lan đi vào có chút hoang mang, khi cậu bừng tỉnh sau một hồi lâu mới ý thức được mình chưa quen biết giáo viên Hóa học cùng giáo viên Sinh học.
Một cô giáo dáng người tròn trịa gọi cậu: “Tạ Lan à?”
“Vâng, là em.” Tạ Lan gật đầu.
Một cái gật đầu này của cậu không biết có phải do cậu ảo giác hay không, mà cảm thấy toàn bộ văn phòng im phăng phắc hơn hẳn.
“Cô họ Đổng là giáo viên dạy môn Hóa của lớp 4.” Cô giáo nói: “Cô có nghe cô Hồ Tú Kiệt nói sơ qua tình hình của em. À, ừm em từ nước Anh mới trở về phải không? Cô gọi em lên đây là muốn hỏi một chút, bên Anh không có học môn Hóa sao? Thấy em đa phần nộp giấy trắng, cô Hồ nói em chọn môn Hóa.”
Một cô giáo khác khoảng năm mươi tuổi, cô đeo gọng kính ngước mắt nhìn Tạ Lan: “Cũng không học môn Sinh luôn à? Em đã từng học kiến thức cơ bản về thực vật, động vật, tế bào, gen và mô người chưa?”
Giáo viên Hóa học khoát tay ra hiệu ngăn lại: “Cô Tôn chờ một chút, để tôi hỏi trước.”
Tốc độ nói quá nhanh khiến Tạ Lan theo không kịp, nhưng về mặt ý nghĩa thì cậu đại khái có thể hiểu được phần nào. Bài kiểm tra tổ hợp khoa học tự nhiên cậu làm rất chật vật, môn Hóa cậu chỉ viết linh tinh vài nét bút, còn môn Sinh thì cậu để giấy trắng hoàn toàn.
Cậu thở dài, nói với cô giáo Hóa: “Em ở nước Anh có học môn Hóa ạ.”
“Em học chương trình loại nào rồi?” Cô giáo lập tức truy hỏi: “Cấu trúc và tính chất của vật chất, cân bằng hóa học, vô cơ và hữu cơ, điện phân và thủy phân?”
Tạ Lan: "..."
Cậu vẫn chưa học thuộc lòng những danh từ này, thua 1 - 0 rồi.
Cậu do dự một chút, chậm rãi nói: “Tình hình của em có chút phức tạp, em đã học về vật chất và cân bằng, còn cái gì điện? Điện là môn Vật Lý mà?”
"..."
Tạ Lan nhìn vẻ mặt bối rối của cô, tự nhủ: “Quả thật những gì em biết so với ở trong nước không giống nhau. Dù sao thì những gì em biết bây giờ là Hidro, Heli, Liti, Beri, Boron, Cacbon, Nitơ, Oxi, Flo, Neon, Natri, Magie, Nhôm, Silic, Photpho, Lưu Huỳnh, Clo, Argon, Kali, Canxi.”
"?"
Tạ Lan lại bổ sung một câu: “Mà mấy cái này là do tối hôm qua em mới học được nên lúc thi em chưa hiểu rõ lắm.”
Giáo viên dạy môn Hóa ánh mắt dần dần trở nên thất thần.
Một số giáo viên hóa học khác cũng bị sững sờ. Họ đặt giáo án xuống và bắt đầu nhìn chằm chằm vào cậu.
Tạ Lan cân nhắc từ ngữ, suy nghĩ một chút, cậu quay sang giáo viên dạy môn Sinh: “Còn Sinh học thì dễ lắm, tại trước giờ em chưa học sinh vật học.”
Giáo viên Sinh học: "..."
Sợ cô hiểu lầm về nền giáo dục cấp 3 của nước Anh, Tạ Lan nhanh chóng giải thích: “Do em ở bên đó không chọn thôi ạ.”
Giáo viên Sinh học: “...À.”
Tốt.
Tạ Lan đến đây với một trái tim đầy chân thành để giao lưu và học hỏi, nhưng mà nhìn phản ứng của mấy giáo viên trong văn phòng này thì xem ra không có hiệu quả tốt cho lắm.
Nội tâm cậu thầm tán dương những người thầy người cô có tinh thần trách nhiệm giảng dạy của Tổ Quốc, nhưng thân thể có chút mỏi nhừ mà đứng tựa người vào bệ cửa sổ, nơi mà Đậu Thịnh từng tựa khi đứng trong văn phòng Hồ Tú Kiệt.
Hừm, nói thật thì rất thoải mái.
Giáo viên Hóa học sau nửa ngày mới hoàn hồn trở lại: “Cô không hiểu ý của em cho lắm, cô muốn hỏi em đã học những phản ứng hóa học nào, chứ không phải hỏi em có biết những nguyên tố hóa học nào hay không.”
Vừa nói, cô vừa tiện tay rút một tờ giấy kiểm tra trắng ra, lật sang một câu hỏi, nhanh chóng dùng bút bi viết.
Đề bài —-
【CuSO4. 5H2O== đun nóng ==CuSO4+5H2O】
Câu hỏi: Lấy ví dụ này làm cơ sở thì sẽ xảy ra phản ứng thay đổi gì?”
Tạ Lan kiểm tra vốn từ tiếng Trung trong đầu mình: “Đồng sunfat khi bị đun nóng sẽ phân hủy, tinh thể màu xanh sẽ biến thành bột màu trắng.”
“Vậy lúc đó em đang làm gì thế?” Nữ giáo viên đặt bút xuống: “Tại sao em không viết đáp án lên giấy mà để bài thi trống vậy?”
Tạ Lan nghiêm túc nhìn câu hỏi trong đề bài —-
【Trong “Mộng Khê Bút Đàm” của Thẩm Quát thời Bắc Tống có ghi chép: “Có dòng suối nhỏ chảy vào trong núi Chì Tin Châu chảy thành dòng. Nếu lấy nước và đun sôi, nó sẽ thành chalcanthite, dùng chalcanthite nóng chảy sẽ thành đồng.” Hiện tại, nếu như bạn đem chất mà Thẩm Quát nhắc đến đi đun nóng, bạn sẽ thu được phản ứng thay đổi gì?】
Thật là một tính nghệ thuật trừu tượng.
Tạ Lan do dự hạ giọng hỏi: “Trước tiên em muốn hỏi một chút, thưa cô đề thi môn Hóa sử dụng cổ văn, đây có phải là nét đặc trưng độc đáo của nền giáo dục Trung Hoa không ạ?”
Giáo viên Hóa học nhíu mày: “Em có ý gì?”
Tạ Lan thở dài: “Ý của em chính là không phải em không biết làm bài, mà là em không biết cách trình bày và không hiểu đề.”
Vẻ mặt giáo viên Hóa học đầy dấu chấm hỏi: “Nếu nói như vậy thì cũng có nghĩa là em không biết làm rồi?”
“Không phải vậy ạ.” Trong đầu Tạ Lan sắp xếp lại từ ngữ: “Nói một cách đơn giản thế này nhé, nếu như em có thể đọc hiểu được đề thì em sẽ làm được.”
Da đầu giáo viên Hóa giật giật.
Cô ngồi ở trên ghế cứng đờ cả người mà ngẩng đầu nhìn Tạ Lan, trong lúc nhất thời cạn lời, không biết hỏi gì tiếp.
Mãi đến khi một người thầy giáo khác lên tiếng: “Tạ Lan, có phải em không biết chalcanthite chính là đồng sunfat hay không?”
Tạ Lan như người trong mộng.
Đồng sunfat?
“Thầy muốn nói chính là đồng ngâm trong axit sunfuric sao?” Tạ Lan do dự, suy nghĩ một chút: “Ý em muốn nói là, nếu em đọc hiểu vấn đề thì em sẽ làm được.”
Giống như ông nói gà bà nói vịt.
Đột nhiên cả văn phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy rợn người.