Chương 13: Bàn Tay

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Lan vừa đi siêu thị về, bước vào cửa đã thấy một người phụ nữ đang đắp mặt nạ, ngồi trên ghế sofa sơn móng tay.
Người phụ nữ quay đầu lại, thấy cậu thì vẫy năm ngón tay về phía cậu: “Lại đây.”
Tạ Lan khựng bước.
Ai??
Đậu Thịnh gọi: "Mẹ."
Tạ Lan như bừng tỉnh, bước chân nhích lại theo hướng năm ngón tay đang vẫy: “Dì Triệu.”
“Trời ơi, dì đắp mặt nạ thôi mà con đã không nhận ra rồi, con sao mà đáng yêu đến thế.” Triệu Văn Anh vẫn duy trì tư thế đắp mặt nạ, cô ngửa cổ cười khanh khách.
Tạ Lan có chút dở khóc dở cười, đứng ngây người ở cửa.
“Vào nhà đi.” Đậu Thịnh ở phía sau thúc giục: “Đừng để ý đến bà ấy.”
“Lan Lan xem ra thích nghi với cuộc sống ở đây cũng không tệ lắm nhỉ, nghe nói con được phân cùng một lớp với Đậu Đậu.” Triệu Văn Anh thổi thổi móng tay: “Đúng rồi, mẹ có mang quà về cho hai đứa.”
Đậu Thịnh ừ một tiếng rồi bước lên lầu.
Tạ Lan nhìn Triệu Văn Anh đi vào phòng vệ sinh, chờ cô rửa mặt xong tháo mặt nạ ra, cậu mới thấp giọng hỏi: “Dì Triệu, dì có liên lạc với cha của con không?”
Ngón tay Triệu Văn Anh nhẹ nhàng massage mặt: “Cha con có liên lạc với dì rồi, dì có nói sơ qua về tình hình học tập của con.”
Tạ Lan vâng một tiếng: “Ông ấy có nói thêm gì nữa không?”
“Ông ấy nhờ cô khuyên con trở về thì có tính không?” Triệu Văn Anh cười: “Dì chỉ đùa thôi, xem ra bây giờ cha con vẫn còn đang nổi nóng, tạm thời ông ấy không đề cập đến vấn đề này. Khi nào ông ấy nhắc đến, dì sẽ nói cho con biết.”
Tạ Lan lúc này mới yên lòng.
Lần này khi về nước, sự ngăn cản của Tạ Cảnh Minh không như cậu tưởng tượng, từ lúc đặt vé máy bay, Tạ Cảnh Minh luôn tỏ ra bất đắc dĩ. Thực tế, ông cảm thấy Tạ Lan không thể thi đỗ kỳ thi đại học trong nước, dù sớm hay muộn thì cũng sẽ quay lại nước Anh mà thôi.
Trong phòng có một chiếc hộp lớn màu kem bơ đặt trên bàn.
Đậu Thịnh dựa vào cửa phòng Tạ Lan, anh lười biếng nói: “Trên bàn cậu có gì kìa, chúng ta cùng xem thử.”
"Giống nhau thôi."
Đậu Thịnh hừ một tiếng: "Đó cũng không nhất định giống nhau."
Trong hộp có món điểm tâm kiểu Trung Quốc gọi là “Thanh Đoàn”, đậu phộng đường và bánh quy sữa. Đậu Thịnh liếc nhìn qua một chút rồi nói: “Cậu còn nhiều Thanh Đoàn hơn tớ mấy cái, cũng không tệ, không tính là thiên vị.”
Tạ Lan đang muốn đóng hộp lại, chợt cậu phát hiện dưới đáy hộp có thứ gì đó.
Cậu lấy nó ra xem thử, đột nhiên rơi vào hoang mang.
“Đây là quần áo hả?” Tạ Lan cau mày nghi hoặc, sờ sờ qua lớp túi nhựa đóng gói: “Áo phông? Tại sao lại đóng gói kiểu này vậy.”
Đậu Thịnh vừa đi tới cửa, anh quay đầu lại thoáng nhìn, sau đó vui vẻ cười ha hả.
Tạ Lan: "?"
“Cậu xem liền sẽ biết, cũng coi như chứng minh rằng quý bà Triệu Văn Anh yêu chiều cậu.” Giọng Đậu Thịnh từ phòng này vọng sang phòng bên kia: “Quần sịp, mặc bên trong quần jean.”
Quần sịp?
Tạ Lan do dự xé túi đóng gói ra rồi giũ chiếc quần ra.
Cotton, màu xám, vừa vặn.
Mềm nhũn lả lướt trong gió.
"..."
Soái ca thì không mặc cái này đâu.
Cảm giác mệt mỏi sau một ngày học phụ đạo thứ Bảy.
Giáo viên Ngữ Văn đã dành trọn buổi sáng để dạy bài luận thi tuyển sinh đại học, từ cách xem xét chủ đề và xây dựng ý tưởng, đến một số cấu trúc lập luận, cách chọn ví dụ, sắp xếp logic… Giáo viên giảng bài rất rõ ràng và Tạ Lan cũng có thể theo kịp. Điều khiến cậu phiền lòng nhất chính là tiết Sinh học buổi chiều, bởi vì có quá nhiều từ lạ, cậu nghe và học đều rất khó. Sau đó, Tạ Lan từ bỏ việc nghe giảng, cậu quay sang chuyên tâm tra cứu từ điển và đọc tài liệu.
Khi cậu vừa về tới nhà, thì nghe thấy tiếng động trong nhà bếp, ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Tạ Lan khẽ run lên, cậu nhanh chóng đổi dép lê, đi tới cửa phòng bếp.
Đậu Thịnh đang làm nước sốt.
Lửa đun sôi sùng sục, mùi vị nước sốt cà chua thơm ngọt nồng nàn, trông vô cùng hấp dẫn.
Tạ Lan lập tức phấn chấn: “Tớ đã dặn kỹ là phải chờ tớ về làm cùng cơ mà?”
Đậu Thịnh liếc cậu một cái: “Sợ cậu làm nổ banh nhà bếp.”
Tạ Lan: "..."
“Nước sốt thịt Ý đúng không?” Đậu Thịnh chỉ vào công thức trên máy tính bảng: “Tớ chỉ cần thêm hai mẹo nhỏ của cậu vào nữa là được rồi.”
Tạ Lan nghe vậy liền nhìn sang hộp sữa chua bên cạnh, sữa chua trong hộp còn lại hai phần ba.
“Cậu phải cho hết vào chứ.” Tạ Lan thở dài: “Nó sẽ chẳng có mùi vị gì nếu cậu cho ít thế này.”
“Bỏ hết vào luôn á?” Đậu Thịnh yếu ớt hỏi: “Cái hộp lớn cỡ 250 gram, cậu định đầu độc tớ chứ gì?”
Tạ Lan không thèm nói nhiều với anh, cậu trực tiếp đặt hộp sữa chua lên trên nồi, sau đó đổ toàn bộ vào bên trong rồi dùng muôi khuấy đều.
Mềm mượt như sunsilk.
“Tớ khẳng định ăn rất ngon, cậu hãy yên tâm tin tớ.”
"..."
Sắc mặt Đậu Thịnh bắt đầu tang thương.
Tạ Lan múc một muỗng nhỏ nếm thử: “Nhìn chung thì mùi vị không khác lắm, nhà cậu có bò bít tết hay cá chiên không?”
Đậu Thịnh sâu kín nhìn cậu: “Cậu có muốn gia nhập Thiên Tinh phái không?”
“Là món gì?” Tạ Lan không hiểu, “Nếu có thể ăn kèm nước sốt thịt thì tốt rồi, nếu không sẽ rất mặn.”
“...Không cần.” Đậu Thịnh thở dài trầm giọng nói: “Cậu ta không chịu nổi nữa rồi.”
Tạ Lan nếm thử muỗng thứ hai, đầu óc mơ hồ hỏi: "Cậu ta?"
"Không có gì."
Đậu Thịnh nhanh chóng tắt bếp, sau đó nói: “Tớ trở về phòng quay, cậu tối nay đừng gõ cửa phòng tớ.”
Tạ Lan nhìn hình ảnh phản chiếu của anh trong nồi: “Tớ có thể nhìn cậu quay mà.”
“Không được.” Đậu Thịnh quyết đoán từ chối, “ASMR cần phải giảm tiếng ồn, hơn nữa trong phòng có thêm một người thì không tiện.”
Cũng đúng.
Tạ Lan đang muốn nói gì, Đậu Thịnh bỗng nhiên nói: “Ui ui, tớ tìm được việc cho cậu làm rồi này.”
"Hả?"
“Nói nhầm, tớ mua cho cậu ít đồ.” Đậu Thịnh đặt cái bát xuống: “Nó ở ghế sofa đấy.”
Tạ Lan đi ra ngoài cùng anh, cậu phát hiện trên ghế sofa có một hộp giấy lớn. Cậu đưa tay muốn di chuyển nhưng nó không nhúc nhích.
"Cái gì thế?"
Đậu Thịnh tiện tay dùng dao rọc giấy cắt hộp: “Một ít thứ nho nhỏ làm phong phú thêm cuộc sống của cậu, tránh để cậu có quá nhiều năng lượng. Hôm qua tớ đặt hàng, hôm nay đã nhận được rồi, ôi nhanh khiếp.”
Một thùng toàn là sách, sách ê hề.
Tạ Lan như rơi vào mộng mơ, cậu lấy một vài quyển sách mở ra.
《Làm sao để người nước ngoài thạo tiếng Trung》
《Người nước ngoài học tiếng Trung: So sánh cách sử dụng 1700 từ đồng nghĩa》
《Nghiên cứu lỗi ngữ pháp tiếng Trung》
《Cuốn sách phải đọc cho người nước ngoài mới bắt đầu học ngữ pháp tiếng Trung》
《Sách giáo khoa toàn diện cùng nhau học tiếng Trung》
《Mẹo nhỏ học tiếng Trung》
Đây chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.
Tạ Lan đồng tử bắt đầu giãn ra.
Đậu Thịnh mỉm cười thân thiện: “Thực ra chuyện là như thế này…”
Anh chậm rãi mở lời: “Đêm qua tớ có mơ thấy ác mộng, tớ mơ thấy đứa trẻ có chỉ số IQ 180 là học trò của Gauss và Euclid. Sau khi trải qua bao khắc khổ, nỗ lực và rèn luyện, cậu bé đó đã giành được giải Nobel Toán học và đạt được 300 điểm trong kỳ thi tuyển sinh đại học.”
Tạ Lan sửng sốt.
Đậu Thịnh hỏi cậu: “Cậu có biết đứa trẻ kia là ai không?”
Tạ Lan: "..."
Đậu Thịnh vỗ vỗ vào thùng giấy, vui vẻ nói: “Cậu học tập cho thật tốt, tớ về phòng quay video.”
Tạ Lan đứng tê rần cả chân gần năm phút đồng hồ mới hoàn hồn.
Đến khi cậu tỉnh cơn mê thì tầng một đã không còn ai, Đậu Thịnh đã ôm nguyên nồi nước sốt đỏ hồng vọt vào trong phòng. Trong phòng bếp chỉ còn lại mỗi Tạ Lan, cùng với đó là kiến thức văn hóa năm ngàn năm tích lũy nặng trình trịch.
Hồi lâu sau, Tạ Lan chần chừ rồi lấy ra quyển 《Người nước ngoài học tiếng Trung: So sánh cách sử dụng 1700 từ đồng nghĩa》, chậm rãi đi lên cầu thang.
Đầu óc cậu có chút quay cuồng, lúc đi tới cửa phòng Đậu Thịnh theo bản năng thả nhẹ bước chân.
Trong phòng truyền ra tiếng rít yếu ớt, có lẽ nước sốt thịt quá nóng nên phải ăn từng muỗng nhỏ.
Hiện tại chưa đến 7:00 tối, phỏng chừng anh ấy phải mất hai tiếng mới ăn hết bát nước sốt to tổ chảng đó.
Tạ Lan thở dài, cầm sách rón rén trở lại phòng mình.
《Người nước ngoài học tiếng Trung: So sánh cách sử dụng 1700 từ đồng nghĩa》 trông có phần khiếp đảm.
Tạ Lan tùy tiện lật giở vài trang, nhóm từ đầu tiên khiến cậu hoa mắt chóng mặt.
【Thao túng】và【Thao tác】
Cái trước có nghĩa là khống chế và chi phối các thiết bị cơ học theo chủ ý, còn cái sau nghĩa là điều khiển một chương trình nhất định hoạt động theo yêu cầu.
Câu hỏi luyện tập kiểm tra các tổ hợp từ: Cơ khí - Thị trường - Quân đội - Hậu trường - Bị người xấu.
Nhìn thấy cụm từ “Bị người xấu” cuối cùng, phản ứng đầu tiên của Tạ Lan là nghĩ đến Đậu Thịnh.
Trực giác nói cho cậu biết hẳn là "Bị Đậu Thịnh thao túng", mà sau khi tỉ mỉ học tập và giải thích nghĩa của từ ngữ, cậu lại cảm thấy hẳn là "Bị Đậu Thịnh thao tác."
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này.
Mơ mơ màng màng đọc sách cả một buổi tối, cuối cùng ngủ thiếp đi với bản tin thời sự ru ngủ trong tai nghe.
Không biết có phải bị Đậu Thịnh hạ chú hay không, Tạ Lan đêm đó thật sự mơ thấy ác mộng.
Trong giấc mơ, cậu thấy mẹ mình nằm ở bệnh viện trước khi chết, nắm lấy tay cậu.
Thân thể bà đột nhiên suy kiệt, Tạ Cảnh Minh bị kẹt xe ở Luân Đôn nên chỉ có con trai ở bên cạnh bà trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Tạ Lan nhớ đến mẹ mình đã dặn dò rất nhiều điều, những lời nói của bà cũng rời rạc như những mảnh vỡ ý thức. Chỉ có một câu cuối cùng kia, một tiếng thì thầm rất nhỏ và nhẹ là cậu có thể nghe rõ.
“Thật ra mẹ hơi nhớ nhà.”
“Lâu rồi không có trở về.”
Tạ Lan tỉnh giấc, trong phòng tối đen như mực. Cậu nằm trên giường không đắp chăn, cơ thể bị gió điều hòa thổi lạnh cóng.
Sau khi ngồi dậy, cậu mới phát hiện một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má, lăn dài xuống cổ, cậu kinh ngạc giơ tay lau đi. Sau đó, mới ý thức được bản thân vừa khóc trong giấc mơ.
Điện thoại di động đã tắt nguồn, không biết bây giờ là mấy giờ rồi.
Hồi lâu sau, Tạ Lan than nhẹ một tiếng, lấy điện thoại di động sạc pin, muốn đi ra ngoài hóng gió một chút.
Đồng hồ treo tường ở lầu hai hiển thị 2:15, cũng xem như đã qua nửa đêm.
Tạ Lan nhìn chằm chằm vào kim giờ một lúc lâu, sau đó cậu mới phát hiện có một chiếc đèn sàn cũ trong hành lang đang bật, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi lên mặt đồng hồ.
Sau đó, cậu nghe thấy dưới cầu thang có tiếng bước chân.
Đậu Thịnh một tay cầm cốc nước, một tay khác ôm ngực. Lúc anh đi lên cầu thang thì nhìn thấy Tạ Lan, có chút sững sờ mà ngẩng đầu lên.
“Sao cậu còn không đi ngủ?"
“Cậu thức rồi à?”
Hai người bọn họ đồng thời lên tiếng.
Ngay sau đó, Đậu Thịnh uống một hớp nước, có phần cạn lời: “Ăn một bát nước sốt thịt có chút nóng dạ dày, còn cậu thì sao?”
“Thấy giấc mơ không tốt.” Sau cơn ác mộng, đầu óc Tạ Lan vẫn trống rỗng, hồi lâu sau mới hỏi: “Nóng dạ dày là sao vậy?”
Đậu Thịnh à một tiếng: "Thấy ác mộng?"
Anh đứng cách cậu hai bước chân và nhìn cậu, ánh sáng nhàn nhạt phủ bóng lên khuôn mặt Đậu Thịnh, trông có chút mờ ảo. Nửa người anh khuất trong bóng tối, nửa còn lại đứng trong ánh sáng. Có lẽ vì ánh sáng và bóng tối giao hòa, cho nên đôi mắt đen láy thường ngày lạnh lùng hoặc tươi cười của anh lúc này trông có vẻ ôn hòa, dịu dàng đến lạ.
Đậu Thịnh đi tới, đổi cốc nước từ tay phải sang tay trái. Song, tay phải anh giơ lên nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Tạ Lan.
Tạ Lan có chút mơ màng ngẩng đầu lên nhìn, trước khi cậu kịp nhìn thấy lòng bàn tay đặt trên đỉnh đầu mình thì đã cảm thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng xoa trên mái tóc.
“Xoa xoa đầu sẽ không còn gặp ác mộng nữa đâu.” Đậu Thịnh dùng giọng rất nhẹ nhàng như đang dỗ con nít, anh lặp lại ba lần, sau đó mới thu tay về và thấp giọng lẩm bẩm: “Đã lớn thế này rồi, mà còn gặp ác mộng nữa.”
“Lớn rồi thì sẽ không phải gặp ác mộng sao?” Tạ Lan hỏi.
Đậu Thịnh thấp giọng nói lấp lửng, anh đặt cốc nước xuống: “Cậu đợi chút.”
Tạ Lan đứng tại chỗ, nhìn anh đẩy cửa phòng ngủ ra rồi từ tủ đầu giường lấy ra một cái hộp sắt, mở hộp.
Một lúc sau, Đậu Thịnh quay lại đưa cho cậu một chiếc lá ngô đồng.
Lần này không phải là lá khô, hẳn là chiếc lá tươi xanh mới được hái xuống, được phủ một ít chất bảo quản. Tuy rằng có thể giữ được lâu, nhưng cũng không ngăn được việc nó ngả vàng, phần lá cũng trở nên mềm mại.
“Cậu đặt cái này ở dưới gối nằm.” Đậu Thịnh nhỏ giọng: “Dùng để trừ tà.”
Tạ Lan hơi kinh ngạc, cậu đảo mắt, từng nghe qua một ít chuyện dân gian, chỉ là không nghĩ tới lá ngô đồng cũng có công hiệu này.
“Đương nhiên nó không có tác dụng này thật.” Đậu Thịnh nói, “Tớ chỉ bịa ra thôi.”
Tạ Lan: "... ?"
“Nhưng chỉ cần cậu tin nó có thật, thì sẽ ngủ ngon.” Đậu Thịnh thấp giọng: “Nhanh về ngủ đi.”
Tạ Lan mang theo tâm trạng mơ hồ, cho đến khi đầu óc mơ màng trở lại cửa phòng thì cậu mới sực nhớ ra.
"Ý cậu nóng dạ dày là sao?" Cậu hỏi: “Nước sốt thịt kia không ngon sao?”
Bước chân Đậu Thịnh khựng lại tại cửa tựa như có chút do dự.
Hồi lâu sau, anh mới mở miệng nói: “Ăn rất ngon, nóng dạ dày chính là kiểu ăn vào thì trong người cảm thấy rất ấm áp, hệt như có nhiều đốm lửa nhảy nhót ở trong dạ dày vậy.”
“Thật sao.” Tạ Lan thở phào nhẹ nhõm, khẽ cong khóe môi, “Vậy được rồi, sợ cậu ăn không quen.”
Lúc cậu trở về phòng đóng cửa lại, phòng bên cạnh cũng không có tiếng động.
Đại khái chỉ nói chuyện với anh được mấy câu, nhưng Tạ Lan khi trở lại phòng ngủ đã không còn cảm giác trống trải và lạnh lẽo như vừa nãy nữa. Điện thoại sau khi sạc pin đã sáng lên, giấc mơ lúc trước cũng như bị xua tan đi rất xa.
Cậu chạm vào ứng dụng có biểu tượng hình TV màu hồng nhạt, thanh thông báo trong ứng dụng hiển thị số 1.
@X. MR Thích Ăn Cơm đã đóng góp một video.
Thời gian cập nhật năm phút trước.
Thao tác cắt video khá nhanh đó.
Tạ Lan đeo tai nghe nhấn vào video mở phát, trong tai nghe vang lên âm thanh nhai nuốt thịt băm nhỏ khe khẽ.
Sột soạt, nồng đậm, lại có chút ngon ngọt. Âm thanh kia từ tai trái truyền đến tai phải, rồi xuyên qua hai tai. Có cảm giác như toàn bộ đầu đều bị âm thanh nhai nuốt này xuyên qua.
Đậu Thịnh làm video về ASMR rất chuyên nghiệp, xứng đáng 1,5 triệu fan. Tạ Lan từng nhìn thấy có nhiều nhà sản xuất ASMR có hơn 4,5 triệu fan, nhưng thực tế so ra thì trình độ của họ cũng chẳng cao hơn Đậu Thịnh bao nhiêu.
Cậu nhìn một lúc liền bị âm thanh nhai nuốt này dỗ đến buồn ngủ, đang muốn tắt điện thoại đi ngủ thì bỗng nhiên video trên màn hình nhấp nháy một cái.
Đó là một cảnh quay không được xử lý kỹ càng, các video trước đó sẽ cắt bỏ cảnh quay có tay lấy thức ăn và thứ duy nhất trong tầm nhìn là thức ăn trên bàn và khuỷu tay đặt trên đó.
Nhưng bên trong ống kính video này, chủ kênh lộ tay.
Đầu ngón tay Tạ Lan nhấc lên, nhấn xuống màn hình tạm dừng, chậm rãi ngồi dậy.
Đó là một đôi tay thon dài, trắng nõn, đốt ngón tay rõ ràng.
Rất giống tay Đậu Thịnh.
Nhưng, không phải tay Đậu Thịnh.