Chương 14: Tổ An

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại trừ ngón cái, các ngón tay của con người có ba đốt ngón tay từ gần ra xa với hai khớp ở giữa. Từ đó, ta có thể phán đoán được khung xương và một vài chi tiết nhỏ trong cuộc sống của một người.
Ví dụ như khớp ngón tay trong video nổi bật hơn khớp ngón tay Đậu Thịnh, đặc biệt là khớp ngón trỏ trái gần nhất. Chủ nhân của bàn tay này chắc hẳn có chơi bóng rổ, thậm chí còn bị bầm tím nhiều lần ở cùng một vị trí.
Tạ Lan nhìn kỹ tay Đậu Thịnh rất nhiều lần, dù vô tình hay cố ý, Tạ Lan đều có ấn tượng sâu sắc về bàn tay Đậu Thịnh, bởi vì tay anh quá đẹp. Bàn tay Đậu Thịnh từ xương ngón tay đến các khớp đều thẳng tắp, vừa nhìn đã biết là bàn tay của một đại thiếu gia.
Cậu giơ điện thoại lên, nhiều lần xác nhận, quả nhiên cảm thấy phán đoán của mình không sai.
Cửa phòng bỗng nhiên bị người ở bên ngoài gõ một tiếng.
Cốc, cốc, hai tiếng gõ rất khẽ và chậm rãi.
Đậu Thịnh ở ngoài cửa trầm giọng hỏi: "Ngủ chưa?"
Tạ Lan tắt màn hình điện thoại: "Vẫn chưa."
Đậu Thịnh mở cửa đi vào, áo ngủ theo bước chân anh mà cọ xát, phát ra tiếng động nhỏ. Anh mang theo chút ánh sáng nhàn nhạt từ ngọn đèn hắt vào phòng, trên tay cầm cốc sứ tròn bước đến cạnh giường Tạ Lan.
"Sữa ca cao, dậy uống chút không?"
Tạ Lan nhất thời không hiểu "dậy" là có ý gì, cậu khẽ "Hả?" một tiếng.
"Hả cái gì mà hả?" Đậu Thịnh nhét cốc nước vào tay cậu, anh không rời đi ngay lập tức mà chỉ lẳng lặng đứng đó, cụp mắt.
Tựa như đang chờ cậu uống cạn.
Khóe môi Tạ Lan khẽ run, một lúc sau cũng làm theo.
Vị ngọt dịu theo khoang miệng trượt xuống cổ họng, mang theo hơi lạnh.
Đậu Thịnh bỗng nhiên nhẹ giọng nói: "Vừa rồi tớ chưa kịp phản ứng, thật ra giấc mơ của cậu cũng không phải là đáng sợ đến mức đó. Sờ tóc cũng không dễ dàng xua đi được, cái này cần có người ở bên cạnh cậu."
Tạ Lan ngạc nhiên ngẩng đầu.
Một lát sau, cậu mới hiểu rõ, theo bản năng đưa tay sờ lên hai má.
"Không có giọt nước nào đâu." Đậu Thịnh tinh ý nói: "Lúc nãy tớ thấy vành mắt cậu hơi hồng, nhưng giờ thì biến mất rồi."
"Ra vậy."
Tạ Lan cúi đầu, tay siết chặt cốc, lại uống thêm một hớp nhỏ.
Sau khi tỉnh giấc khỏi cơn mơ, đầu óc cậu phản ứng với mọi thứ xung quanh chậm chạp. Cậu lại nhớ đến giấc mơ vừa rồi, rồi lại nhớ đến đôi tay kia trong video.
Tay.
Tạ Lan bỗng nhiên nói: "Cậu có thể đưa tay cho tớ mượn một chút không?"
"Hả?" Đậu Thịnh hơi sững sờ, anh vô thức cúi xuống, bàn tay khẽ cuộn lại: "Cho cậu mượn tay?"
Tạ Lan "ừm" một tiếng: "Tớ muốn xem một chút."
Đậu Thịnh do dự một lúc mới đưa tay cho Tạ Lan đang ngồi trên giường. Cậu nắm lấy đầu ngón tay anh kéo về phía mình, sau đó dùng một lực nhẹ nhàng ấn xuống, khiến các khớp ngón tay hơi nhô ra, lòng bàn tay cong lại một cách tự nhiên.
Thật sự rất đẹp, cậu không nhịn được mà tấm tắc khen.
Đáng tiếc, không phải bàn tay trong video kia.
Đậu Thịnh ngập ngừng nói: "Nếu bây giờ cậu cảm thấy ở một mình không thoải mái…"
Lời nói còn chưa dứt, tay anh đã bị Tạ Lan hất ra.
Cái hất này đến đột ngột, không kịp chuẩn bị, tựa như cậu tùy tiện ném điện thoại, rồi cũng tùy tiện hất tay anh đi.
Đậu Thịnh hoang mang: "Làm sao vậy?"
"Không sao." Tạ Lan vẻ mặt sầm xuống, cậu nằm phịch xuống giường.
Đậu Thịnh khó tin duỗi tay sờ lên trán cậu: "Sao điều hòa gió lạnh thế, có phải cậu bị cảm rồi không?"
Giọng Tạ Lan còn lạnh hơn cả máy điều hòa: "Bỏ tay ra."
Đậu Thịnh "à" một tiếng: "Cậu còn rất cáu kỉnh." Anh thu tay lại: "Rốt cuộc thì cậu xem tay tớ làm gì?"
Tạ Lan im lặng hồi lâu sau mới lên tiếng: "Đây là thói quen khi tớ chơi đàn, thường thì nhìn tay rồi nhìn người, nên tiện thể nhìn một chút thôi."
"Ồ." Đậu Thịnh nhỏ giọng nói: "Suýt nữa thì quên hỏi luôn, cậu học đàn gì vậy?"
"Violin."
Cậu vừa dứt lời, Đậu Thịnh có chút giật mình, anh quay đầu nhìn về phía góc phòng, nơi Tạ Lan có đặt một hộp đàn đứng thẳng.
Không biết có phải ảo giác hay không, tâm trạng của anh có vẻ phấn chấn hơn không ít: "Kéo có giỏi không?"
Tạ Lan thản nhiên qua loa: "Cũng được."
"Thật sao?" Đậu Thịnh nhíu mày: "Không nghe cậu nhắc đến bao giờ."
"Lâu rồi không đụng đến." Tạ Lan ủ rũ trả lời: "Chừng một hai năm gì đó rồi…"
"..." Đậu Thịnh nụ cười dần dần biến mất: "Tớ thấy cậu đang trêu tớ, thôi vậy bỏ đi."
"Ừm."
Trong đầu Tạ Lan lúc này đều tràn ngập chuyện về đoạn video kia.
Nếu Đậu Thịnh không phải X.MR, có hai khả năng cậu nghĩ đến: Thứ nhất, hai người họ không quen biết nhau, chỉ là vừa khéo Đậu Thịnh biết được người này trong khu ẩm thực. Khả năng thứ hai, cậu suy đoán hai người này quen biết nhau và X.MR đã giúp anh diễn vở kịch này.
Khả năng sau có vẻ lớn hơn.
Tạ Lan chọt chọt vào màn hình điện thoại, cậu nhấp vào danh sách theo dõi của X.MR.
Tài khoản lớn này có hơn 150W người theo dõi, nhưng trên thực tế nó theo dõi hơn 600 ngàn người.
Ôi giời ạ b**n th** quá.
Những hình ảnh đại diện rực rỡ đầy màu sắc khiến cậu nhìn vào có phần nhức đầu, đôi mày khẽ nhíu lại. Bỗng nhiên, cậu nghe thấy tiếng thông báo Wechat từ khe cửa.
Ngay sau đó, màn hình điện thoại trong tay cậu nhấp nháy dòng thông báo:
—— Vu Phi đã gửi một tin nhắn thoại vào nhóm nhỏ "Ăn ngủ, đánh Đậu Đậu".
"Ai chưa ngủ thì đến đây nhanh! Ngõ Ruột Dê, huynh đệ giang hồ cầu viện binh!" Ngoài cửa cũng vang lên giọng nói ghi âm của Vu Phi, ngữ điệu cậu ta có chút hoảng loạn và thở gấp, bên cạnh còn có tiếng gió vù vù.
Nhắc tới Ngõ Ruột Dê thì đoán chừng cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, Tạ Lan lập tức ngồi dậy.
Ngoài cửa Đậu Thịnh trực tiếp bấm điện thoại gọi qua.
"Bắt gặp?"
"Tớ bắt gặp!" Vu Phi vừa chạy vừa ho: "Canh me cũng được ba ngày rồi, rốt cuộc cũng xuất hiện."
Tạ Lan đại khái cũng đoán được người bọn họ muốn bắt là ai. Người chặn bọn họ trong hẻm ba ngày trước.
Giọng Vu Phi nói có chút khàn: "Nhanh tới đây nhé, tớ đang đuổi theo hắn vào trong hẻm, lần này không thể bỏ qua cho hắn dễ dàng được."
"Chờ tớ." Đậu Thịnh quyết đoán cúp điện thoại.
Tạ Lan kéo cửa ra, cậu đang định mở miệng thì Đậu Thịnh đã lên tiếng: "Nếu cậu không ngủ được thì chúng ta đi dạo loanh quanh trong xóm nhé?"
Tạ Lan sững sờ: "Hình tượng của cậu đâu rồi?"
Rõ ràng trên thực tế là đang lôi kéo cậu đi đánh nhau, nhưng cái tên yêu nghiệt này lại làm như cây ngay không sợ chết đứng, nói ra toàn lời vàng ngọc trong sáng.
Ôi giời ạ b**n th** quá.
Đậu Thịnh "chậc" một tiếng, bật cười: "Không phải cậu ngủ sẽ gặp ác mộng sao? Tớ đã hứa với mẹ tớ sẽ dẫn cậu hòa nhập vào cuộc sống của một học sinh cấp ba mà."
Anh quay người trở về phòng: "Còn không mau trang điểm, thay quần áo trước khi 'lên sàn' gì đó đi."
Tạ Lan: "..."
Nhìn cái tên này cứ như muốn mang cậu đi hòa nhập vào cuộc sống của những thiếu niên bất lương vậy.
Nhưng Tạ Lan vẫn vào phòng thay quần áo cùng anh đi ra ngoài, dù sao thì mấy người Vu Phi bọn họ cũng được xem là bạn bè của cậu khi ở ngôi trường mới.
À mà bỏ Đậu Thịnh ra, anh ta không tính, bởi vì anh ta chỉ là một "đại miêu" thích trêu ghẹo người khác.
Sớm muộn gì cũng sẽ bị Nhị Miêu cào cho rách lông không còn một sợi.
Rón rén đi ngang qua phòng ngủ của Triệu Văn Anh ở lầu một, hai người im lặng thay giày. Sau đó chạy tót đến bên cửa, nhẹ nhàng mở ra rồi lại khe khẽ đóng cửa, khóa lại.
Hai người không hẹn mà cùng thở phào một hơi.
Tạ Lan cúi đầu nhìn thấy trên tay Đậu Thịnh vẫn còn cầm chiếc GoPro nhỏ, cậu nhíu mày: "Cậu cầm theo cái này làm gì vậy?"
"Dùng nó để quay phim tài liệu." Đậu Thịnh nói: "Tiên tri vũ trụ mách bảo sau này sẽ hữu ích."
Tạ Lan có chút hoang mang: "Hữu ích cái gì?" Chẳng lẽ muốn đem toàn bộ quá trình đánh nhau nộp cho cảnh sát à?
"Lát cậu đứng xa xa nhìn một chút là biết thôi." Đậu Thịnh ấn nút thang máy: "Kẻ địch của chúng ta rất hung mãnh, rất kiêu ngạo. Lát nữa Tổ An tới, cậu đừng để mình bị thương."
Tạ Lan hỏi: "Tổ An là gì?"
"Một địa phương dân phong thuần phác."
Trên đường đi, Đậu Thịnh cùng đám người Vu Phi đi qua đi lại, xác định rõ ràng địa điểm, trông vô cùng bận rộn. Tạ Lan ở bên cạnh ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu đang cân nhắc chuyện trên Bilibili.
Hiện tại không thể ép người đến đối chất ngay lập tức, nếu không khéo sẽ gặp phải sự chống cự và còn bị Đậu Thịnh xóa bỏ "chứng cứ phạm tội". Biện pháp bây giờ là nghĩ cách tra ra ID của anh rồi xem anh đang làm trò gì.
Nếu quả thật có vấn đề, không cần phí lời, trực tiếp "đánh nhau" là xong.
Tạ Lan liếc nhìn Đậu Thịnh một cái, rồi mở danh sách theo dõi của X.MR ra.
Hướng chung cũng không mắc sai lầm đi? Chọn cái có chữ V màu vàng, bỏ qua các cô gái nhảy hit, bỏ qua các kênh ẩm thực. Đậu Thịnh không có khả năng tìm người cùng khu vực với mình, nếu không độ nguy hiểm sẽ rất cao. Còn những người khác thì trực tiếp xem số lượng fan, cậu nhanh chóng quét mắt qua những người có lượng follow vượt quá một triệu, rồi chú ý đến những người có lượt follow gần con số một triệu.
Cậu tiếp tục kéo xuống đến cuối, không thấy.
...
Lẽ nào lúc đó thực sự là nói bâng quơ, hoặc là có ai đó đã công bố sớm nước sốt thịt nhỉ?
Tạ Lan cau mày nhìn sang người bên cạnh.
"Cậu nhìn tớ làm gì?" Đậu Thịnh cất điện thoại đi.
Tạ Lan nói: "Tớ đang lo lắng cho sự nghiệp UP của cậu."
"... Hả?"
Đậu Thịnh chần chừ quay đầu: "Cậu còn muốn làm gì nữa?"
Tạ Lan suy nghĩ một chút: "Món thịt này có vẻ không được xử lý tốt, hiệu quả cũng chỉ ở mức tạm được thôi."
Đậu Thịnh: "..."
Tạ Lan đột nhiên nghĩ đến điều gì: "Cuối tuần sau chúng ta đi ăn Haggis nhé?"
"Haggis?"
Đậu Thịnh cau mày mở miệng: "Đợi một chút, để tớ đi tìm hiểu trước đã."
Vài giây sau, anh hít sâu một hơi.
Bác tài từ trong gương chiếu hậu tò mò liếc nhìn hai người bọn họ.
Đậu Thịnh đọc rõ ràng từng chữ: "Tim, gan, phổi, mỡ dê, hành tây và các loại gia vị của dê được xay nhuyễn, trộn đều rồi cho vào dạ dày dê, buộc chặt, luộc trong nước sôi, sau đó cắt ra ăn."
"Ụa!"
Bác tài một tay che miệng, rồi lập tức khoát tay nói: "Do tôi bị cảm và thấy khó chịu thôi. Các cậu cứ ăn đi… À không, các cậu cứ nói chuyện của mình đi."
Sắc mặt vốn đã khó coi của Đậu Thịnh càng trở nên khó coi hơn.
Tạ Lan bình tĩnh nói: "Thật ra món này tớ đã từng thử khi còn bé rồi."
"Ồ?"
Tạ Lan cười cười: "Cái này không ai ăn nổi đâu."
"..."
Mãi đến khi xuống xe, Đậu Thịnh vẫn không nói thêm lời nào.
Sau khi tiến vào Ngõ Ruột Dê, anh lấy một chiếc đèn pin nhỏ từ trong túi ra, bật sáng rồi bước lên phía trước.
Tạ Lan đi theo phía sau, nhìn bờ vai gầy gò nhưng vững chãi của anh: "Vậy cuối tuần này chúng ta ăn Haggis nhé?"
"Để tớ suy nghĩ một chút." Đậu Thịnh một tay cầm đèn pin nhỏ, giọng nói tràn đầy dũng khí.
Trên nhóm nhỏ đang mở vị trí thời gian thực, Vu Phi nói qua kênh liên lạc trong nhóm: "Hai người các cậu đi vào thật khẽ khàng nhé, kẻo 'đánh rắm đụng cỏ'."
Trời tối đen như mực, tiếng lá khô xào xạc bị giẫm dưới chân nghe rất rõ.
Tạ Lan bỗng nhiên có chút sốt sắng, thấp giọng hỏi: "Có nên đánh cảnh sát không?"
"Cậu định đánh ai?" Vu Phi sợ hết hồn.
Bước chân Đậu Thịnh dừng lại, anh chậm rãi quay đầu, hờ hững nói: "Báo cảnh sát, từ đó là 'báo cảnh sát'."
"Ồ." Tai Tạ Lan hơi nóng, "Vậy chúng ta có nên báo cảnh sát không?"
"Không cần." Đậu Thịnh nói: "Cảnh sát không quản loại chuyện cỏn con này."
Vị trí hiển thị điểm xanh của Vu Phi ngày càng gần. Đậu Thịnh hạ độ sáng của đèn pin xuống thấp nhất, hơi thở của anh cũng nén lại.
Con hẻm tối đen như hũ nút, ánh sáng đèn pin yếu ớt quét qua phía trước, thấy một bóng người, đó là Vu Phi.
Trước mặt Vu Phi là một mảnh sân có hai căn nhà bỏ hoang. Giữa bức tường của hai căn nhà có một khe hở rộng chừng ba nắm tay. Bên trong khe hở tối đen không thấy gì, còn bốc lên một mùi hôi mục nát.
Lúc đầu Tạ Lan còn có chút lo lắng, nhưng sau khi nhìn thấy khe hở, cậu cảm thấy bối rối.
Ủa, chẳng lẽ kẻ địch ẩn nấp trong cái khe hở này ư?
Đúng lúc cậu còn đang bối rối, Đậu Thịnh ở phía sau nhẹ nhàng giơ đèn pin lên, anh quơ đèn chiếu ánh sáng yếu ớt theo vòng tròn vào trong khe hở hẹp.
Ánh sáng rực rỡ xuyên qua lớp tro bụi trong không khí. Trong bóng tối, một cặp "bóng đèn tròn" màu xanh lóe sáng nhanh như chớp.
Đậu Thịnh cầm đèn pin dừng lại rồi từ từ di chuyển xuống, anh di chuyển ánh sáng khỏi cặp "bóng đèn tròn" phát xanh kia, cuối cùng mới chiếu sáng rõ thân ảnh bên trong.
"Meo ~~~"
Một con mèo đen nhỏ bé há cái miệng đầy máu, nó gầm gừ nhìn những người bên ngoài.
"Meo meo ~~~"
Tạ Lan ngẩn ngơ.
Kẻ địch của chúng ta rất hung mãnh, rất kiêu ngạo, lát nữa tới "tổ an".
Bốn phía im lặng một hồi lâu, cậu ngơ ngác nói: "Đây chính là kẻ địch sao?"
"Đúng rồi."
Đậu Thịnh cây ngay không sợ chết đứng, từ phía sau cậu vòng tới đằng trước, anh ngồi xổm xuống trước khe hở, với tay gọi vào bên trong, giọng ôn nhu mềm mại: "Meo meo~~"