Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi
Chương 15: Ngón Tay
Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi con người đối mặt với Phệ Hồn Thú, họ thường có những hành vi và cử chỉ kỳ lạ, thậm chí phát ra những âm thanh khiến người khác muốn đấm vào mặt.
Đậu Thịnh ngồi xổm trước khe hở, khẽ hạ tay xuống và vẫy vẫy.
“Meo meo, đến đây.”
“Lại đây, meo meo ~”
Tạ Lan nhìn xuống tay Đậu Thịnh: “Sao cậu biết tên nó vậy?”
“Suỵt, tất cả mèo lớn trên đời này đều được gọi là meo meo.” Đậu Thịnh khẽ giải thích, rồi lại tiếp tục gọi: “Meo meo, meo meo ~”
Vu Phi tháo mũ bỏ vào túi: “Cậu cao hơn mét tám đứng đây, liệu mèo có dám đến không?”
Đậu Thịnh dừng lại chốc lát, rồi lại trưng ra vẻ thờ ơ thường ngày: “You can you up. No can no bb.”
Hắn nghi ngờ liệu mình có nói được tiếng Anh không.
Đậu Thịnh hờ hững giải thích: "Khổng Tử có câu, quân-tử dục nột ư ngôn, nhi mẫn ư hành.” (*)
Tạ Lan nửa hiểu nửa không “Hả” một tiếng.
Vu Phi nhìn Đậu Thịnh bằng ánh mắt khó chịu: “Cậu đứng lên để tớ thử xem nào.”
Vu Phi đến chỗ khe hở, quỳ gối xuống đất, lấy một hộp đồ ăn nhẹ nhét vào lòng bàn tay, rồi cẩn thận đưa tay vào khe hở.
“Meo meo ~” Hắn khẽ gọi: “Đến đây với ba ba nào, ba ba có đồ ăn cho con nè.”
“Nhìn xem ai yêu thích cá ngừ California này nhất?”
“Meo meo meo meo ~”
“Meo meo? Mễ di?”
Tạ Lan không nhịn được xoa xoa lỗ tai.
Cậu nghiêm túc tự hỏi lỗ tai mình có vấn đề không, vì ngoài tiếng “meo meo” ra thì cậu chẳng nghe thấy âm thanh nào khác.
“Trời ơi, kinh hãi thật.” Đậu Thịnh ghé vào tai Tạ Lan thì thầm: “Ngay cả cậu ta mà tớ còn chịu đựng được, thì tớ nghĩ tớ có thể ăn Haggis.”
Tạ Lan nghiêng đầu nhìn anh: “Cậu cũng có kém gì cậu ta đâu.”
“Không giống nhau chút nào nhé, tớ là một đại soái ca đẹp trai trời sinh với sức hấp dẫn tự nhiên, còn cậu ấy là một tên con trai nóng tính giả vờ dịu dàng.” Đậu Thịnh cười, khoác tay qua vai Tạ Lan, dùng mũi chân khẽ đá vào đùi Vu Phi: “Cậu xê ra nào, để Tạ Lan lên thử xem.”
Tạ Lan khựng lại.
Bàn tay kia đặt trên vai cậu, bốn ngón tay tự nhiên ấn nhẹ vào xương quai xanh của cậu.
Thậm chí cậu có thể cảm nhận được ngón tay của Đậu Thịnh, cảm nhận qua xương quai xanh.
Vu Phi vừa nóng nảy vừa ấm ức mở miệng: “Đừng có hối thúc tớ, tớ sẽ thử lại một lần nữa vì tớ và nó rất thân thiết.”
“Thân cái quỷ.” Đậu Thịnh thu cánh tay đang đặt trên vai Tạ Lan lại: “Miêu gia đâu có nhớ tới cậu đâu.”
Nói thì nói vậy, nhưng Đậu Thịnh vẫn phối hợp cùng Vu Phi điều chỉnh lại vị trí ánh sáng, khiến tia sáng dừng lại giữa con mèo và Vu Phi rồi từ từ di chuyển về phía Vu Phi, dụ nó tới đây.
Đường ánh sáng lướt qua thân hình chú mèo nhỏ, Tạ Lan đột nhiên nhận ra một điều bất thường.
Cậu nắm lấy cổ tay Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua bàn tay Tạ Lan đang nắm tay mình, rồi dừng lại trên gò má cậu: “Hả?”
Tạ Lan nắm lấy cổ tay anh, dịch chuyển sang phải và hướng về phía trước, cẩn thận điều chỉnh góc độ, dò theo phần bụng bên phải của chú mèo con.
“Bị thương.” Cậu cau mày nói: “Phần bụng bên phải to hơn phần bụng bên trái một nắm tay, còn trĩu xuống nữa.”
Bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh, hồi lâu sau Vu Phi vẫn đang quỳ gối ở phía trước thở dài một tiếng: “Đúng thật.”
Đậu Thịnh thấp giọng hỏi: “Gần cuối học kỳ, tớ có gặp nó, hình như lúc đó nó chưa sinh phải không?”
Vu Phi gật đầu: “Chắc là nó sinh ngay sau khi thi xong không lâu. Theo lý thuyết thì mèo mẹ sẽ trở lại bình thường sau hai tháng kể từ khi sinh con.”
“Pyometra.”
Tạ Lan khẽ nói: “Nếu nó còn chạy được thì không phải vấn đề về xương. Tốt nhất là Pyometra, hy vọng không phải Tumor.”
Vu Phi ngửa đầu nhìn cậu: “Tumor là U? Vậy Pyometra là cái gì?”
Đậu Thịnh đã tra từ điển: “Viêm mủ tử cung?”
“Tớ không rõ tiếng Trung của nó lắm.” Tạ Lan lắc đầu: “Mèo mẹ thường gặp phải bệnh này, do lúc sinh mèo con nơi đó bị nhiễm trùng, đại loại là ý này.”
“Vậy được rồi.” Đậu Thịnh gật đầu: “Nhanh chóng bắt nó ra.”
Vu Phi không để ý đến anh, cậu tựa vai vào vách hẻm nhỏ rồi đưa tay vào khe hở hẹp.
“Meo meo, mau ra đây, meo meo ——”
Chú mèo ở chỗ bị tia sáng chiếu vào chần chừ rồi lùi lại nửa bước.
“Hay là để tớ thử xem sao.” Tạ Lan nhỏ giọng đề nghị.
Không thể sử dụng YouTube ở Trung Quốc nên cậu đành phải thử mở Bilibili và nhập tìm kiếm “Kitten’s meow”
Video đầu tiên xuất hiện trong kết quả tìm kiếm cũng chính là video cậu muốn —- 《Phát video này mèo của bạn sẽ đến cứu bạn.》
Tạ Lan điều chỉnh âm thanh lớn nhất, cậu lùi điện thoại di động về phía sau hai bước.
Tiếng mèo con vang lên đầy vẻ lo lắng và kêu gọi từ trong điện thoại, vọng khắp cả con hẻm nhỏ.
Vài giây sau, chú mèo đen bên trong khe hở đột nhiên nhảy lên và chạy ra ngoài, kéo lê cái bụng nặng trĩu, lao vèo ra.
Nó chạy ngang qua Vu Phi và Đậu Thịnh mà không dừng lại, thẳng đến chân Tạ Lan, chần chừ một lát rồi đi vòng vòng quanh chân cậu.
Tạ Lan lập tức khom lưng tóm lấy nó, nhưng nó phản ứng rất nhanh, quay đầu bỏ chạy. Đậu Thịnh ở phía sau một bên cản lại, phối hợp với Tạ Lan giữ lấy nó.
“Ngao——”
Tạ Lan chộp phải bàn tay Đậu Thịnh, từng đốt ngón tay thon dài, xương tay trơn láng.
Nhưng cậu chỉ nắm được trong nháy mắt rồi buông ra, khẽ nhíu mày rên lên một tiếng.
Vu Phi nhặt đèn pin nhỏ lên, cậu quơ quơ ánh sáng soi lên tay Tạ Lan.
—— Từ đầu ngón tay đến phần thịt ngón tay có một đường màu trắng dài hơn 1cm, vài giây đầu chỉ là một vết trắng, nhưng rất nhanh sau đó máu đã rỉ ra.
Đầu ngón trỏ trái là nơi ma sát dây đàn.
Tạ Lan chìm vào suy nghĩ riêng.
Bị mèo cào không đau lắm, nhưng cậu theo thói quen nâng niu đôi tay bảo bối của mình. Mặc dù cậu chỉ chơi đàn vài lần trong một năm, nhưng thói quen đã hình thành từ thời thơ ấu khiến cậu cảm thấy chấn thương ngón tay rất phiền toái.
“Cậu ôm nó một chút nhé.”
Đậu Thịnh cẩn thận đặt con mèo vào tay Vu Phi: “Nhẹ chút nào, nhẹ chút, ấy, đúng rồi, tránh phần bụng nó.”
Chú mèo vừa nãy vẫn còn giãy giụa hung dữ, lúc này đây khi bị tóm lại thì nó liền không dám cựa quậy, chỉ có thể khịt mũi rên rỉ.
“Đừng có mà mè nheo như thế nữa.” Đậu Thịnh chỉ vào mũi nó dạy dỗ: “Có lòng tốt coi mi như con, bắt mi là ý tốt mà còn bày đặt không vui nữa à?”
“...” Tạ Lan không nhịn được nói: “Nghe mà cảm động cái tốt này của cậu thật.”
“Meo ——” Chú mèo đen nhỏ vừa phẫn nộ vừa nghiêng đầu.
Ngay sau đó Vu Phi kêu “ui” một tiếng, đèn pin trên tay lệch sang bên, khuôn mặt cậu ta đau đớn loé lên trong ánh sáng.
“Nó cắn tớ.” Vu Phi rít lên: “Chú mèo nhỏ này tính tình khó lường, thật khó đối phó.”
Đậu Thịnh nhận lấy đèn pin, anh nhanh chóng chiếu ánh sáng vào đầu ngón tay Tạ Lan rồi thổi phù phù hai cái.
“Trích ra hai giọt máu đi.”
“Không.”
Tạ Lan lập tức trả lời: "Không muốn."
“?”
Đậu Thịnh ngừng tay lại, mơ hồ ngẩng đầu: "Tại sao?"
Tạ Lan rụt tay về, đầu ngón tay cong lên giữ tư thế phòng vệ. Sau đó cậu cẩn thận cho tay vào túi.
"Đợi lát nữa đi bệnh viện bôi thuốc." Tạ Lan nói, "Tự mình làm không được."
“Cũng được.” Đậu Thịnh ngây ngẩn gật đầu một cái, rồi không nhịn được cảm thán nói: “Cậu đúng là rất cẩn thận.”
“Đậu Tử, cậu gọi xe taxi đi, đến phòng khám thú y khám.” Vu Phi ôm mèo đưa ra đề nghị: “Tớ cảm thấy trạng thái của nó không tốt lắm, lúc tớ mới gặp nó ở đầu hẻm thì đã cảm giác bước chân của nó rất run rẩy.”
“Okie.”
Phòng khám thú cưng ở đây cũng giống như ở Anh, lúc này là nửa đêm cũng không có ai. Bác sĩ đưa con mèo vào phòng điều trị, sau khi chạm vào bụng nó, ông nói nghi ngờ nó bị mủ nên muốn chụp X-quang và tiện thể xét nghiệm máu.
Chú mèo đen nhỏ có vẻ ít cảnh giác hơn khi vào bệnh viện, nhưng nhìn nó trở nên uể oải một cách rõ rệt. Nó nằm co ro dưới chân bàn, nheo mắt và không nhúc nhích.
“Mèo hoang đúng không?” Bác sĩ đang kiểm tra ống nghe hỏi.
Vu Phi nói: “Thực ra cháu không có điều kiện nhận nuôi nó, nhưng cháu vẫn đưa nó đi tiêm vắc xin hằng năm, mũi tiêm lần gần đây nhất là sáu tháng trước.”
Bác sĩ nghe vậy hơi kinh ngạc, ngước mắt quan sát kỹ ba người bọn họ một lượt: “Học sinh trường trung học Anh Trung?”
“Vâng.” Đậu Thịnh khẽ xoa xoa chú mèo đen nhỏ: “Chú mèo này khoảng chừng ba tuổi, nó mới sinh con được một hai tháng, năm nào cũng tiêm vắc xin, bao gồm cả vắc xin phòng bệnh dại.”
Bác sĩ cảm thán nói: “Mấy cháu học sinh bây giờ thật tốt bụng, được rồi, bác sẽ đưa nó đi lấy máu xét nghiệm ngay.”
“Meo meo con kiên cường lên nhé.” Vu Phi cúi đầu dùng trán cọ vào đầu Miêu Miêu: “Có bệnh thì chữa bệnh, bao nhiêu tiền ba ba cũng chi cho con, ngoan nào ngoan nào.”
Tạ Lan ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi Đậu Thịnh: “Cậu ấy thường hay như vậy sao?”
“Ừm.” Đậu Thịnh khẽ mấp máy môi: “Giống như cậu bị mê hoặc bởi sự đáng yêu của một đứa nhỏ, không rời mắt nổi.”
Tạ Lan cũng không nhịn được chậc một tiếng.
Y tá đến ôm mèo đi, Đậu Thịnh gọi cô lại: “Có thể nhờ người băng bó vết thương cho cháu được không? Cậu bạn của cháu bị thương ngón tay.”
“Ngón tay?” Y tá ôm mèo nhỏ đi đến bên cửa, liền quay đầu lại bước đến xem thử: “Để tôi xem chút.”
Đậu Thịnh nhanh chóng nắm lấy ngón trỏ của Tạ Lan, anh nhích về phía trước, để lộ ra một đoạn nhỏ: “Đây nè.”
Bầu không khí yên lặng đến mấy giây.
Cô y tá nhấc con mèo lên, lùi lại khỏi ngưỡng cửa, quan sát kỹ hơn vết thương nhỏ bé, gần như không thể nhận ra kia.
“À…” Cô do dự: “Máu đã đông lại rồi, ở trước quầy lễ tân có bông gòn cầm máu để cậu ấy thoa một chút là được. Chỉ cần cậu ấy đã tiêm vắc xin phòng dại là tốt rồi.”
“Vẫn là nên băng bó lại đi ạ.” Đậu Thịnh nói: “Vừa nãy cậu ấy chảy khá nhiều máu, mà tay vẫn còn đang chơi đàn.”
Vu Phi ở bên cạnh thâm thúy nói: “Máu chảy nhiều đến nỗi cả con hẻm đều nhuộm đỏ chói, ít nhất cũng mất 0,0001 mililit máu đó ạ.”
Đậu Thịnh bĩu môi: “Cậu đừng có mà quấy rầy tớ, hóa ra người bị thương không phải cậu à?”
???
Vu Phi ngay lập tức nổi giận: “Tớ thấy cậu đúng là bị mù rồi, chắc chắn luôn.”
Cậu ta ở trước mặt cô y tá mà nắm lấy cánh tay cô lắc lắc: “Cháu bị cắn.”
“Việc này nhanh chóng xử lý ngay.” Cô y tá ngay lập tức nói: “Sao không nói sớm, nhanh chóng đi theo tôi đây.”
Vu Phi hậm hực đứng trước mặt Đậu Thịnh: “Có nghe không, nhích cái mông ra.”
“Thật ngại quá, quên mất.” Đậu Thịnh tránh đường: “Xin ngài Vu dời gót.”
Tạ Lan trở lại khu vực chờ, nhìn vết thương ở tay trái.
Kỳ thực cũng không có chuyện gì, một vết xước nông đã đông máu, nhưng cũng không nghiêm trọng bằng những vết phồng rộp do cọ xát dây đàn hồi nhỏ.
Đậu Thịnh mua băng cá nhân tại quầy, Tạ Lan liếc nhìn màn hình điện thoại của anh, nói: “Thôi quên đi.”
“Không thể không tính, lỡ Quý bà Triệu Văn Anh nhìn thấy sẽ mắng tớ.” Đậu Thịnh chạm chạm vào điện thoại di động: “Hơn nữa tớ biết tay của những người luyện đàn rất quý giá, đặc biệt là đầu ngón tay và lòng bàn tay trái. Nếu chúng bị thương chỉ một chút thôi thì họ cũng phải chăm sóc chúng thật tốt, không thể làm gì khác ngoài việc dùng mọi thứ để chăm sóc ngón tay mình đúng không?”
Tạ Lan ngây ngẩn.
Lý luận và quan niệm này không hẹn mà lại giống với cậu.
Nhưng cậu biết quan niệm của chính mình rất thái quá, đây là do Tiêu Lãng Tịnh truyền thụ cho cậu khi còn bé. Tạ Cảnh Minh và những người bạn, giáo viên xung quanh đều cho là quá đáng.
Sau khi lớn lên Tạ Lan cũng cảm thấy mình hơi khoa trương, chỉ là nó đã thành thói quen.
Khi còn nhỏ có rất nhiều thói quen, đặc biệt là những thói quen do mẹ truyền lại. Cậu không thể từ bỏ ngay cả khi nhận ra chúng vô lý lúc lớn lên.
Đậu Thịnh cuối cùng cũng tìm được miếng băng cá nhân mà mình thích, nó có màu trong suốt và không thấm nước, trên miếng băng cá nhân còn có họa tiết hình bánh donut.
Anh thêm miếng băng cá nhân vào giỏ hàng rồi thêm một ít cồn iốt, thản nhiên nói: “Tớ hiểu mà, người bạn chơi đàn violin của tớ cũng thế này đó.”
“Người bạn chơi violin của cậu?” Tạ Lan có chút bất ngờ: “Học chung lớp 4 với cậu sao?”
“Cậu không quen cậu ấy đâu.” Đậu Thịnh lắc đầu, cẩn thận nhập địa chỉ giao hàng tại phòng khám thú y. Sau đó anh thất vọng lẩm bẩm: “Cậu ấy không giống như cậu, tập ba ngày nghỉ hai ngày, thật sự đánh đàn rất giỏi.”