Chương 17: Rắc Rối Với Điện Thoại

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi

Chương 17: Rắc Rối Với Điện Thoại

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Lan cực kỳ thắc mắc không hiểu sao Đậu Thịnh có thể ngủ ngon lành suốt hai tiếng đồng hồ trên đường đi như vậy.
Trên đường về, anh ta ngâm nga một bài hát mà Tạ Lan nghe là nhận ra ngay. Đó là bản H. Bloody, ca khúc chủ đề của một bộ phim hoạt hình nào đó. Trùng hợp thay, đây lại là bản nhạc Tạ Lan từng yêu thích nhất khi chơi violin.
Tạ Lan cũng nhờ ca khúc này mà nổi tiếng trên YouTube, bởi cậu đã chuyển soạn ca khúc này theo phong cách phù hợp với biểu diễn violin. Phần cao trào với sự thay đổi nhịp điệu liên tục, cùng với cách chia đoạn như đối thoại và một bản song ca được chơi bằng duy nhất một cây vĩ cầm, đã làm say đắm toàn bộ khán giả.
Nhưng cậu không thể chịu nổi khi có người cứ ghé sát tai mình mà hát đi hát lại một bài. Cho đến khi vào trong nhà, cái tên rắc rối này vẫn không ngừng hát, thậm chí khi cả hai đã về phòng riêng, tiếng hát vẫn vọng sang cả phòng bên cạnh.
Mãi đến khi cậu chìm vào giấc ngủ trong trạng thái mơ màng, giai điệu đó vẫn còn vang vọng trong giấc mơ của cậu.
Giấc ngủ sâu đến quên cả thời gian, khi cậu tỉnh dậy đã là xế chiều. Đậu Thịnh đến gõ cửa.
“3 giờ 30 có ca phẫu thuật. Cậu có muốn đi cùng không?”
Tạ Lan ngồi trên giường ngạc nhiên hỏi: “Vậy chúng ta còn phải đi tự học buổi tối nữa sao?”
Theo quy định của trường Anh Trung, học sinh phải trở lại trường vào 6 giờ tối Chủ Nhật để bắt đầu buổi tự học đầu tiên của tuần.
Đậu Thịnh ừm một tiếng đáp: “Rồi cậu sẽ quen dần thôi.”
Trên đường đến phòng khám thú y, Đậu Thịnh đột nhiên quay sang hỏi: “Cậu có muốn ở lại ký túc xá không?”
“Hửm?”
“Vì tớ cũng muốn ở ký túc xá.” Đậu Thịnh ngáp một cái: “Nếu chúng ta ở ký túc xá thì buổi sáng có thể ngủ thêm được nửa tiếng, tối thứ Sáu, thứ Bảy có thể về nhà mà không bị vướng bận gì.”
Tạ Lan ừ một tiếng: “Theo ý cậu đi.”
Nếu Đậu Thịnh muốn ở lại ký túc xá thì chắc chắn cậu cũng phải chuyển vào theo. Nếu không, sống một mình trong nhà Đậu Thịnh sẽ rất kỳ quặc.
Đậu Thịnh nở nụ cười: “Nếu cậu không muốn thì vẫn cứ tiếp tục học ngoại trú. Trên núi có hai vị vua, Nhị Miêu canh giữ lãnh địa khi Đại Miêu đi vắng là chuyện đương nhiên mà.”
Khi đến phòng khám thú y thì phát hiện Vu Phi không có ở đó, nghe nói huynh ấy đi bắt mèo con. Xa Tử Minh và Đới Hữu cũng đều có mặt, ngay cả Vương Cẩu cũng đi theo.
“Tớ cùng phòng với mấy cậu.” Vương Cẩu kích động xoa hai tay vào nhau: “Hồi nãy tớ vừa dọn dẹp xong hành lý, Đới Hữu nói sẽ đến đây nên tớ cũng muốn tới xem sao.”
Đậu Thịnh gật đầu một cái: “Con mèo đâu rồi?”
“Nó vừa được đưa vào phòng phẫu thuật rồi.”
Bên trong phòng phẫu thuật không có cửa sổ nhỏ, mấy người bọn họ chỉ đành ngồi đợi ở khu vực chờ.
“Tạm thời không có vấn đề về thuốc gây mê.” Đới Hữu giải thích: “Bây giờ chỉ là một ca phẫu thuật thông thường thôi, chúng ta xem con mèo có thể hồi phục tốt sau ca phẫu thuật hay không.”
Vương Cẩu thở dài: “Việc của chúng ta hiện giờ là ngồi đợi ở đây thôi.”
Xa Tử Minh siết chặt bàn tay: “Lòng bàn tay tớ đang đổ mồ hôi đầm đìa đây này, tớ quen con mèo này đã gần hai năm rồi, hy vọng nó sẽ không xảy ra chuyện gì.”
Vương Cẩu thoáng nhướng mày: “Gần hai năm lận á?”
“Vào ngày nhập học, Hồ Tú Kiệt nói trước cửa lớp có một con mèo hoang, cô ấy kêu mấy bạn nam sinh đến bắt nó, tớ và Cá Trích cũng tham gia vào đội bắt mèo. Ban đầu bọn tớ tưởng rằng nó là một con mèo lớn rất hung dữ, kết quả bọn tớ sốc đến ngớ người vì con mèo này nhỏ xíu lại đáng yêu, còn kêu meo meo với bọn tớ nữa.”
“Được lắm.” Vương Cẩu xoa xoa tay nói: “Nhất kiến chung tình!”
Xa Tử Minh gật đầu khổ sở nói: “Nếu con mèo có mệnh hệ gì, tớ sẽ sống không nổi.”
Vương Cẩu lập tức xua tay: “Trời ơi sao cậu lại nói vậy, đừng lo lắng, cứ cố gắng sống cho tốt đi.”
Tạ Lan lúc đầu có chút thấp thỏm lo lắng, nhưng sau khi nghe hai người này nói chuyện thì cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
Đậu Thịnh nhấc mí mắt lên: “Hai người các cậu đang diễn hài cái gì vậy?”
Xa Tử Minh sững sờ: “Đúng vậy, tự nhiên sao lại thành ra thế này rồi?”
Vương Cẩu: “Ể?”
Xa Tử Minh quay đầu cau mày nhìn anh chằm chằm: “Là vì cậu luôn phụ họa cho tớ đó.”
“Tất nhiên tớ không rồi.”
“Ngừng phụ họa đi!!!”
“Được rồi.”
“...”
Đậu Thịnh làm cho không khí trở nên vui vẻ, Tạ Lan không nhịn được mà bật cười hai tiếng.
Ca phẫu thuật kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ, khi chú mèo được đưa ra ngoài thì nó được quấn trong một chiếc chăn nhỏ, trông như một đứa trẻ. Cô y tá trực tiếp đặt nó vào vòng tay Đậu Thịnh.
Động tác của Đậu Thịnh cứng đờ trong nháy mắt: “Cháu ôm thế nào đây ạ?”
“Thì cứ như vậy mà ôm thôi, tay giơ lên.” Cô y tá vui vẻ cười: “Thả lỏng người ra nào, đúng rồi.”
Con mèo được quấn trong chiếc chăn nhỏ lè lưỡi ra, phản ứng sau khi tiêm thuốc gây mê là có chút buồn ngủ.
Cô y tá nói con mèo sẽ tỉnh lại sau nửa giờ tiêm thuốc gây mê, chỉ cần nó có thể tỉnh lại thì sẽ không có vấn đề gì.
Cô y tá vừa đi khuất, Tạ Lan phát hiện Đậu Thịnh ngay sau đó đã vươn tay ra chọc vào lưỡi con mèo.
“?”
Cái tay này rảnh rỗi quá đúng không.
Đậu Thịnh giải thích hành vi của mình: “Tớ đang cố gắng đẩy nhanh quá trình tỉnh dậy của nó đấy mà.”
Không biết có phải do thân thể của con mèo khi trưởng thành mạnh mẽ hơn lúc nhỏ, hay là phương pháp của Đậu Thịnh có hiệu quả mà chỉ trong vòng mười phút nó đã tỉnh dậy.
Sau khi nó tỉnh dậy, phản ứng đầu tiên của nó là muốn lao ra khỏi chăn, nhưng Đậu Thịnh lại nhẫn tâm giữ nó lại.
“Ha, muốn chạy sao, số mệnh đã định mi phải ở lại đây thì mi không thể chạy thoát đâu.”
Con mèo đen nhỏ điên cuồng giãy giụa: “Ngao ——”
“Kêu gào cũng vô dụng, vui vẻ ở lại phòng khám này hai ngày đi.” Đậu Thịnh tiện tay lấy điện thoại ra quay video gửi vào nhóm, gắn thẻ @Vu Phi, rồi sau đó ôm mèo đến gặp bác sĩ.
Sau khi làm xong các thủ tục thì cũng còn nửa tiếng nữa là đến giờ tự học buổi tối. Xa Tử Minh và hai người kia muốn đến nhà ăn của trường ăn cơm. Đậu Thịnh lười không muốn đi nên anh lôi Tạ Lan đến quán bún gạo gần cổng trường.
Quán ăn nằm gần cổng phía Tây nhất, Đậu Thịnh gọi một phần bò cay, Tạ Lan thì gọi một phần xương thịt heo hầm. Sau khi gọi món, phục vụ bưng lên cho mỗi người một nồi đất, bên trong vẫn còn sôi ùng ục.
Tạ Lan chưa từng ăn sợi bún nào mềm mịn, trơn tuột như vậy, ăn vài miếng cậu cảm thấy khá ngon.
“Tớ nghĩ nên trao đổi với cậu chuyện này.” Đậu Thịnh bỗng nhiên nói.
Tạ Lan giương mắt nhìn anh: “Cái gì cơ?”
“Cuối tuần này không cập nhật.” Đậu Thịnh bình tĩnh nói: “Tháng sau có rất nhiều quảng cáo, tớ cần lên kế hoạch cho một số quảng cáo nên tạm dừng cập nhật vào cuối tuần này.”
Tạ Lan nghe vậy không lên tiếng, cúi đầu dùng muỗng gỗ húp hai ngụm canh, rồi tiếp tục ăn bún gạo.
Đậu Thịnh chậc một tiếng: “Cậu thấy ổn không?”
“Tùy cậu thôi.” Tạ Lan nhàn nhạt nói: “Đây là sự nghiệp của cậu chứ đâu phải của tớ, số lượt theo dõi có giảm cũng là chuyện của cậu, không phải của tớ, tự cậu quyết định thôi.”
Đậu Thịnh: “...”
Tạ Lan thả muỗng xuống: “Cậu có muốn tiếp tục làm về ẩm thực không?”
“Cái gì?”
Tạ Lan nhìn anh: “Sau này cậu chỉ làm video về ẩm thực thôi à? Không muốn làm thêm nội dung khác sao?”
“Cậu có còn giữ lại video giới thiệu trường học bằng tiếng địa phương ngày hôm đó đúng không?”
“Cậu nói cậu vẫn chưa vượt qua được sự ngại ngùng khi đứng trước ống kính phải không?”
Đậu Thịnh sửng sốt một hồi lâu, chậc một tiếng: “Khả năng nói của cậu tiến bộ không nhỏ nha.”
Tạ Lan nghiêm mặt: “Chuyện gì tớ có thể nói, tớ đều nói rất nhanh, đây chính là sức mạnh của DNA.”
Đậu Thịnh không nhịn được cười ha hả.
Nhưng anh không trả lời Tạ Lan, hai người tiếp tục ăn bún. Thỉnh thoảng Tạ Lan ngẩng đầu lên thì thấy Đậu Thịnh nhìn sang chỗ khác, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Không biết có phải lời nói vừa nãy của cậu mang theo thâm ý quá rõ ràng, tựa như Đậu Thịnh đang suy nghĩ điều gì đó.
Mới ăn cơm xong, cả nhóm lại bắt đầu ồn ào.
Vu Phi liên tiếp gửi vào nhóm mười cái biểu tượng cảm xúc.
— Cá Trích: Có ai đến giúp tớ không? Mẹ kiếp, tớ sắp bị lũ mèo này cào đến chết rồi.
— Cá Trích: Đầu hẻm ruột dê, nhanh chóng đến cứu viện!
— Cá Trích: Alo có ai không vậy?
Ngay sau đó, Xa Tử Minh liền trả lời.
— Cherry: Trời đất quỷ thần ơi, lớp học sắp bắt đầu rồi… bọn tớ đang ngồi trong lớp học rồi đây.
— Đới Hữu: Cậu có thể giữ mèo yên đến khi tan học được không?
— Cá Trích: Hay là cậu đến mà thử xem sao.
Đậu Thịnh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại di động.
— RJJSD: Hôm nay tiết tự học buổi tối là ai vậy?
— Đới Hữu: Lớp tự học buổi tối hôm nay là của Lão Mã, nghe nói Hồ Tú Kiệt hôm nay xin nghỉ, không lẽ cậu muốn….
— RJJSD: Tớ và Tạ Lan đến giúp đỡ.
Tạ Lan: “??? ”
“Tớ nói tớ giúp đỡ khi nào chứ.” Tạ Lan quả thật chưa từng nói vậy: “Tớ còn chưa làm xong bài tập Toán.”
“Ủa cậu vẫn còn phải học Toán sao? Hãy đi với tớ, tớ sẽ chỉ cho cậu những lập luận phổ biến tớ đã tóm tắt cho các bài luận thi tuyển sinh đại học, được không?”
Giao dịch trắng trợn như vậy thật khiến người ta khinh bỉ.
Tạ Lan hừ lạnh một tiếng: “Thành giao.”
Vu Phi quyết tâm tìm đàn con của mèo đen, kết quả cậu ta tìm được nguyên một lứa mèo con, không biết của nhà ai, bao gồm cả mèo mẹ và mèo con, tổng cộng năm con. Mèo mẹ của chúng chạy mất tăm, chỉ để lại bốn chú mèo con hoảng loạn. Vu Phi muốn đem mấy con mèo này nhét vào trong bao, nhưng lũ mèo giãy giụa quá mạnh, cậu không dám dùng sức. Cuối cùng là một con mèo chạy ra sau đó lại bị nhét vào trong túi, và nó cứ thế trở thành một GIF tự động phát lặp đi lặp lại, giống như một cỗ máy chuyển động vĩnh cửu của những chú mèo nhồi bông.
Tạ Lan vừa nhìn cảnh tượng trước mặt cũng thấy chóng mặt theo.
“Tớ nói ——” Đậu Thịnh ở bên cạnh, vừa giúp cậu ta nhét mèo, vừa nói: “Rốt cuộc cậu đang làm cái quái gì vậy hả?”
“Bất kể thế nào thì tớ cũng phải bắt được chúng.” Vu Phi nghiến răng nghiến lợi: “Từ giờ trở đi nếu thấy bất kỳ con mèo hoang nào ở đây trước tiên phải triệt sản chúng, đừng để bất kỳ con nào chạy thoát.”
Đậu Thịnh nghiêm túc đặt câu hỏi: “Cậu là công cụ triệt sản tàn nhẫn đấy à?”
“Cắt bi?” Tạ Lan vô tri hỏi: “Có nghĩa gì?”
Vu Phi ở bên cạnh thở dài, Đậu Thịnh lấy điện thoại di động ra tra từ điển rồi đưa cho Tạ Lan xem.
Tạ Lan liếc mắt một cái, không kịp chuẩn bị, vành tai dần đỏ ửng.
Ở tuổi này của mấy nam sinh như bọn họ thảo luận những việc này hoàn toàn bình thường, nhưng vẫn hơi không thoải mái khi thấy ai đó nghiêm túc giải thích lại từ ngữ này cho người khác bằng văn bản.
Khi đến bệnh viện thú y, ba người bọn họ đều toát mồ hôi hột.
Ngày hôm nay, bốn chú mèo tràn đầy năng lượng và đang thi nhau hú hét trong bệnh viện, tiếng kêu meo meo liên tục vang lên.
“Kiểm tra từng con một, các cậu có thể đến đón mèo vào lúc 9 giờ tối.” Cô y tá vừa nói vừa viết danh sách: “Chúng đều là mèo đực, không cần phải nhập viện, có thể thả chúng ra sau khi triệt sản.”
“Đúng là khốn nạn thật.” Đậu Thịnh bỗng nhiên ở bên cạnh Tạ Lan nói.
Tạ Lan giật mình: “Cái gì đó?”
Đậu Thịnh suy nghĩ một chút: “Nói sao nhỉ? Đây là cách nói vắn tắt của việc triệt sản cùng lúc bốn con mèo và cắt bi của chúng.”
“Ác.” Tạ Lan thở dài: “Đây là nghệ thuật của tiếng Trung, ưu tiên sự giản dị…”
Vu Phi đứng bên cạnh mà hoài nghi nhân sinh.
Chuyến này nhanh hơn hôm qua một chút, nộp tiền là xong.
Mới 6 giờ 40 khi ba người bọn họ đến gần cổng trường học.
Vu Phi liền trở về bộ dạng chán chường thường ngày bước đi phía trước, trong khi đó Tạ Lan nghịch điện thoại đi phía sau.
Cậu đã thử tìm kiếm ID WeChat là RJJSD của Đậu Thịnh trên Bilibili, nhưng thật không may là không có người dùng nào tên như vậy.
Trên thực tế, cậu có thể hỏi những người xung quanh nhưng làm như vậy rất rủi ro. Một là cậu không chắc chắn liệu Đậu Thịnh có giấu bí mật này chỉ với mình cậu hay không, hai là cậu không chắc liệu Đậu Thịnh có hối lộ mua chuộc bọn họ trước hay không.
Tạ Lan liếc mắt nhìn điện thoại di động Đậu Thịnh đang cầm.
Phương pháp trực tiếp nhất hiện nay chính là nhìn lén, chỉ cần mở ứng dụng và quét mắt nhìn vào ID, việc này chỉ mất một giây.
“Ôi đệt.” Vu Phi đột nhiên dừng bước.
Hồ Tú Kiệt đứng trước cổng trường học cách vài chục mét, với vẻ mặt tái xanh.
Cô đang cầm một chồng ba chiếc điện thoại di động trên tay: một chiếc iPhone không có ốp lưng, một chiếc điện thoại có hình chữ V in logo “chúc bạn may mắn” màu đỏ và một chiếc điện thoại kiểu cũ dường như là di vật từ thời xa xưa.
Nếu nhớ không lầm, thì những món đồ đó lần lượt thuộc về Đới Hữu, Xa Tử Minh, Vương Cẩu.
Vẻ chán chường trên mặt Vu Phi đột ngột xuất hiện một vết nứt.
“Cất điện thoại di động đi, nhanh lên.” Đậu Thịnh mấp máy môi thấp giọng nói.
Tạ Lan sững sờ, theo bản năng nhét điện thoại di động vào túi quần.
“Giúp tớ một chút, quần của tớ không có túi.”
Lời nói vừa dứt, túi quần cậu liền nặng trĩu. Đậu Thịnh trực tiếp nhét điện thoại di động của anh vào đó.
“Các em dừng lại hết cho tôi.”
Hồ Tú Kiệt sắc mặt dữ tợn: “Tiết tự học còn dám cúp học, trốn hẳn một tiết mà còn chậm rì rì đi.”
Vu Phi cùng Đậu Thịnh vô cùng thành thạo đứng thành một hàng, mũi chân đạp lên cùng một vạch kẻ ngang đường.
Tạ Lan chưa từng thấy trận chiến này bao giờ, cậu cũng học theo bộ dạng chạy đến bên cạnh Đậu Thịnh cùng anh hợp lý mà xếp vào hàng.
Hồ Tú Kiệt đi đến trước mặt Đậu Thịnh: “Điện thoại di động!”
“Thưa cô, em không có mang theo điện thoại di động.” Đậu Thịnh hạ thấp giọng: “Đã lên đến lớp 11 cần phải chú tâm học tập, ai lại mang theo điện thoại di động được chứ ạ.”
“Em nghĩ cô là kẻ ngốc sao?” Hồ Tú Kiệt tức giận: “Quả là tình huynh đệ thắm thiết, trốn học còn có thêm người nội ứng mật báo cho em, còn dám nói em không có mang theo điện thoại di động?”
Đậu Thịnh thở dài: “Em thật sự không có mang theo điện thoại di động, mẹ em đã tịch thu nên từ đây trở về trường học, ba người bọn em không có mang theo điện thoại.”
Hồ Tú Kiệt một mặt lười nghe anh phí lời, trực tiếp vỗ vào túi quần anh: “Không có túi?”
“Ai nha.” Đậu Thịnh nói: “Cho cô kiểm tra cặp luôn.”
Trong cặp của anh chẳng có gì, tiết tự học Chủ Nhật anh vô cùng phách lối chỉ mang theo một bịch bánh quy cùng hai bình sữa ca cao.
“Em đi học hay là đi chơi vậy hả Đậu Thịnh?”
Hồ Tú Kiệt tức giận đến mức sắp lòi tròng mắt ra ngoài vì tức giận mà run rẩy: “Bài tập cũng không viết?”
“Ngày mai kiểm tra khẳng định em có làm.” Đậu Thịnh đáp.
Hồ Tú Kiệt cười lạnh: “Em tốt nhất nên làm.”
Vu Phi không thể tránh khỏi kiếp nạn này, cặp sách của cậu sớm đã được mang vào phòng học, điện thoại di động giấu trong tay áo lập tức bị Hồ Tú Kiệt tóm được.
Sau đó Hồ Tú Kiệt đi về phía Tạ Lan.
Tạ Lan cảm thấy lạnh toát.
“Em có mang điện thoại di động không?” Hồ Tú Kiệt chất vấn: “Cô tin tưởng em là một đứa trẻ thành thật, nói thật cho cô nghe.”
Tạ Lan có chút sợ sệt.
Nhắc tới cũng thật kỳ diệu, cậu chưa bao giờ bị la mắng như thế này trong đời.
Nhưng cậu bên ngoài vẫn không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ nhỏ giọng nói một câu: “Em không có mang theo điện thoại di động.”
Hồ Tú Kiệt liếc túi quần cậu một cái, cười lạnh: “Em nghĩ em vừa mới tới nên cô sẽ không lục soát người em sao?”
“Túi quần, tự mình móc ra!”
Tạ Lan: “...”
Đột nhiên nhớ tới một loại thí nghiệm xác suất.
Trong túi quần hiện tại của cậu có hai chiếc điện thoại, một cái màu đen và một cái màu trắng. Nếu tính xác suất, việc lấy ra chiếc điện thoại màu đen hay màu trắng là hoàn toàn ngẫu nhiên, hai sự việc này độc lập và không liên quan gì đến nhau.
Tạ Lan thò tay vào trong túi quần lấy ra một chiếc điện thoại.
Thật đáng tiếc, đó là điện thoại của Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh mặt đờ ra vì sốc.
Hồ Tú Kiệt cười lạnh: “Quả nhiên là vậy!”
“Xin lỗi cô.” Tạ Lan học theo bộ dạng ngoan ngoãn của Đậu Thịnh thấp giọng nói: “Lần sau em không dám.”
“Không có lần sau, chỉ có lần này thôi.” Hồ Tú Kiệt chỉ tay vào chiếc bàn nhỏ dưới bục cờ đỏ ở sân trường: “Ba người các cậu trốn học, đi viết bản kiểm điểm đi, không làm xong thì đừng quay lại lớp. Tạ Lan, 800 chữ viết bằng tiếng Trung, sau khi tự học buổi tối xong mang bản kiểm điểm về để đổi điện thoại di động.”
“...” Tạ Lan thấp giọng nói: “Thưa cô, hay là cô không cần đưa điện thoại cho em. Em không muốn dùng nữa.”
“Cậu ấy viết!” Đậu Thịnh lập tức giữ tay Tạ Lan: “Để em dạy cậu ấy viết, cô ơi, để em dạy cậu ấy viết từng chữ một luôn.”