Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi
Chương 18: RJJSD.
Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhóm ba người bị Hồ Tú Kiệt dẫn xuống bục cờ đỏ.
Dưới bục, một chiếc bàn nhỏ thường chỉ đủ cho hai người giờ đây phải chen chúc chứa ba thiếu niên cao lớn, khiến không gian trở nên chật chội.
Tạ Lan miễn cưỡng chiếm được một khoảng trống nhỏ giữa Đậu Thịnh và Vu Phi. Cậu hít sâu một hơi, thầm tự nhủ phải chấp nhận cuộc sống học sinh “kiểu Trung Hoa” đầy khó hiểu này.
Cậu lấy giấy bút ra, định viết một bài kiểm điểm thật kêu, nhưng vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt chằm chằm của Đậu Thịnh và Vu Phi nãy giờ vẫn dõi theo cậu.
Tạ Lan dừng tay lại: “Hai cậu sao thế?”
Vu Phi bực bội nói: “Cặp của tớ không mang theo, nên không có giấy bút gì cả.”
Đậu Thịnh gật đầu phụ họa, vẻ mặt thản nhiên như chuyện chẳng liên quan đến mình: “Cặp của tớ có đây, nhưng lại không có giấy bút.”
“...”
Đậu Thịnh nhận lấy giấy bút được đưa cho, nhích người sát lại gần Tạ Lan, khẽ hạ giọng: “Để tớ chỉ cậu viết nhé.”
“Khoan đã.” Tạ Lan nhấc tờ giấy lên: “Cứ để tớ tự xoay sở đi.”
Đậu Thịnh ngạc nhiên: “Cậu tự xoay sở ư?”
“Ừ.”
Vừa nãy Hồ Tú Kiệt nói muốn lấy lại điện thoại thì phải nộp bản kiểm điểm, trong đầu Tạ Lan chợt lóe lên một ý tưởng.
Chỉ cần trong lớp còn ai chưa bị Đậu Thịnh hối lộ, cậu vẫn có thể hỏi được chút manh mối gì đó!
Khụ, chỉ là xấu hổ một chút xíu xiu thôi mà...
Đậu Thịnh bên cạnh im lặng một lúc lâu mới ngập ngừng mở miệng: “Đừng có manh động quá nha, Hồ Tú Kiệt không dễ như mấy giáo viên khác đâu, nhỡ cô thấy thái độ cậu không nghiêm túc thì sao.”
“Tớ sẽ nghiêm túc.” Tạ Lan đóng nắp bút, rồi lấy từ trong cặp ra hai quyển sách tham khảo đặt lên bàn.
Một quyển từ điển Anh - Trung và một quyển thành ngữ, hai cuốn chồng lên nhau dày tới 40cm, nặng đâu đó 8 cân.
Đậu Thịnh: “...”
Vu Phi bấm nắp bút, múa bút điên cuồng như được tiếp thêm sức mạnh, vừa viết vừa thì thầm: “Tôi đoán ba người kia cũng đang phải viết bản kiểm điểm đấy.”
“Đương nhiên rồi.” Đậu Thịnh xé túi bánh quy đặt giữa bàn, “Thông tin tình báo không chuẩn rồi, nói không chừng Hồ Tú Kiệt xin nghỉ phép đấy chứ.”
Vu Phi “a” một tiếng, giọng buồn rầu: “Tôi cá với cậu 100% là cô ấy tự đi loan tin, ‘câu cá chấp pháp’ đấy!”
Tạ Lan không hiểu “câu cá chấp pháp” là gì, nhưng kết hợp với câu trước câu sau thì cũng gần như hiểu rõ.
Cậu đột nhiên nhớ tới một câu thành ngữ, buột miệng hỏi: “Theo luật ‘câu cá chấp pháp’ xảo quyệt mà Hồ lão sư đã đặt ra, chúng em thật sự thấy bản thân sai rồi. Viết như vậy được không?”
“Lạch cạch” một tiếng, Đậu Thịnh giật mình đến mức sặc bánh.
“Không được!” Vẻ mặt Đậu Thịnh trở nên dữ tợn: “Làm ơn làm phước để tớ chỉ cậu đi, điện thoại của tớ còn trong tay cô ấy đấy.”
“Không được thì không được, làm gì mà căng thế, để tớ ngâm cứu lại một chút.” Tạ Lan xua tay, “Tớ muốn tự mình hoàn thành, mấy cậu tránh xa tớ ra.”
Đậu Thịnh: “...”
Viết bản kiểm điểm thật sự rất khó khăn, mặc dù Tạ Lan đã rất cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản nhất, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải dừng lại lật từ điển.
Viết được nửa bản thì đến giờ nghỉ giải lao. May mắn là giờ giải lao của buổi tự học tối căn bản không có ai ra sân tập.
Cuối cùng viết xong bản kiểm điểm, Tạ Lan đưa tay xoa xoa cái eo đã tê rần, vừa ngẩng đầu đã thấy Hồ Tú Kiệt đứng ở cổng trường tự lúc nào.
“Cô cũng không cần nhìn chằm chằm vào chúng ta như vậy chứ.” Tạ Lan dùng khuỷu tay huých nhẹ Đậu Thịnh, “Cái này cũng là quy định sao?”
Đậu Thịnh nhanh chóng quay đầu liếc nhìn: “Không phải, có lẽ cô ấy đứng là vì nãy giờ ngồi xổm lâu quá đấy.”
Vu Phi nhai hết cái bánh quy trước khi viết xong bản kiểm điểm: “Ngồi xổm đến trễ như vậy, chắc chắn là có âm mưu. Không biết chuyện gì của ‘Phương anh hùng’ lại có thể khiến Hồ Tú Kiệt đứng lặng nửa giờ trước cổng trường.”
Vừa dứt lời, bóng dáng anh hùng đã xuất hiện.
Cao gầy, mái tóc ngắn rối bù như vừa lăn lộn dưới đất cát, đồng phục học sinh mở tung, chiếc áo sơ mi trắng bị bẩn màu xám và còn in cả dấu chân.
Tạ Lan sửng sốt nhìn bóng dáng đó một lúc, rồi mới nhận ra y là ai.
Mới vài ngày, Trần Khả trông như sụt đi ba năm cân so với hôm chia tay, một cậu nhóc cao mét tám mấy giờ chỉ còn trơ lại bộ xương. Nỗi chán chường, sa sút hiện rõ trên khắp cơ thể y.
Trần Khả bị Hồ Tú Kiệt tóm gọn. Y cao hơn Hồ Tú Kiệt cả một cái đầu, nhưng đến lúc sắp bị khiển trách, y kéo khóa áo đồng phục lên một cách nghiêm chỉnh, cúi đầu xuống, thuần thục bày ra vẻ mặt tội nghiệp đáng thương.
“Gầy thành cái bộ dạng quỷ thế này rồi,” Vu Phi vẫn đang ngái ngủ, run rẩy đứng thẳng dậy, “Đậu Thịnh, y không phải là...”
“Không biết.” Đậu Thịnh lạnh nhạt quay đầu đi, “Chắc chỉ là không có tiền ăn cơm thôi. Chuyện này, y còn biết rõ hơn cả chúng ta.”
Hồ Tú Kiệt không thẩm vấn Trần Khả quá lâu, cũng không yêu cầu y viết bản kiểm điểm mà trực tiếp cho y về luôn.
Đến giờ tan học chỉ còn nửa giờ, Tạ Lan cuối cùng cũng đặt dấu chấm hết, thở phào một tiếng.
Đậu Thịnh liếc mắt qua, cũng chậm rãi ghi tên vào tờ kiểm điểm, “Để tớ đi nộp luôn cho nhé?”
“Không cần.” Tạ Lan nói, “Tớ sẽ đến phòng giáo viên lấy điện thoại của cậu về luôn.”
“Đi chung không?”
“Tớ đi một mình.” Tạ Lan nói, “Cậu đừng đi theo tớ.”
Cậu gấp gọn tờ giấy trên tay lại, chữ cậu viết to gấp đôi người khác, tám trăm chữ cũng phải tốn hết bốn trang giấy, “Tớ sẽ nộp luôn của các cậu.”
Đúng lúc Hồ Tú Kiệt đi lên lầu, Tạ Lan nhân cơ hội đó xem qua bản kiểm điểm của Vu Phi và Đậu Thịnh.
Bản của Vu Phi viết theo kiểu văn mẫu, cứ như một hệ thống chỉ cần điền tên và mục đích vào là có nghĩa, khá giống với dạng văn mẫu mà Tạ Lan đã học thuộc.
Đậu Thịnh cũng chỉ viết sơ sài, tám trăm chữ thì đã hết sáu trăm chữ là văn tường thuật, kể chuyện hai ngày nay gặp mèo con, lại một lần ngã làm rơi hết tám quả trứng, cuối cùng mới qua loa viết rằng cậu ta đã sai mười mươi, hy vọng cô giơ cao đánh khẽ, tha cho Tạ Lan, cho chuộc lại điện thoại của Tạ Lan và anh, vân vân...
Không biết nhìn vào khéo còn tưởng tình cảm của Đậu Thịnh với cậu thật tốt đến vậy.
Tạ Lan thờ ơ không chút động lòng, đặt bản kiểm điểm của Đậu Thịnh xuống cuối cùng, đồng thời đưa cho Hồ Tú Kiệt.
Hồ Tú Kiệt nhấp một ngụm nước nóng, sau đó mới thong thả nhận lấy bản kiểm điểm.
“Hai ngày nay nhiệt độ thay đổi.” Cô quét mắt qua ống quần của Tạ Lan, “Em có mặc quần dài không?”
Quần dài...
Tạ Lan máy móc đáp: “Mặc ạ.”
“Thật sự có mặc, không phải là do nửa đêm đau chân chứ?” Hồ Tú Kiệt đứng dậy, rót cho cậu một chén nước nóng, “Biết sai rồi đúng không?”
Tạ Lan cúi đầu “ừm” một tiếng.
Tự mình đứng ở đây, cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao Đậu Thịnh lại ngoan ngoãn đến vậy khi đứng trước mặt Hồ Tú Kiệt.
Người trông hung dữ, lạnh lùng như Hồ Tú Kiệt, trong khoảnh khắc cậu cúi đầu nhận sai, sắc mặt cô đã dịu đi rất nhiều.
“Tạ Lan, em là một đứa trẻ thành thật, lại còn thông minh, cô có thể nhìn ra điều đó. Bây giờ em chỉ bị môn Ngữ Văn kéo xuống thôi, nếu nghiêm túc học thì đến kỳ thi cũng không thành vấn đề. Tuyệt đối đừng đi sai lệch, cũng đừng chỉ lo mù quáng chạy theo Đậu Thịnh mà chơi bời.” Hồ Tú Kiệt tận tình khuyên nhủ: “Sau khi về nước, môi trường giáo dục có nhiều sự thay đổi, hoàn cảnh xã giao cũng khác rất nhiều, nên giữ cho mình một bánh lái riêng, giương buồm xuất phát để đến được mục tiêu mình muốn, chớ có vì những yếu tố ngoại cảnh mà bỏ lỡ lý tưởng cùng cơ hội của em, hiểu chưa?”
Nửa câu sau Tạ Lan không hiểu lắm, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cậu dừng lại một chút rồi nói: “Kỳ thực Đậu Thịnh rất ưu tú, học tập hay chơi đều không tệ.”
Hồ Tú Kiệt “ừm” một tiếng, “Cái này thì đúng là vậy.”
“Cô ơi, cô có biết tài khoản B trạm của Đậu Thịnh không?” Tạ Lan lơ đãng buột miệng hỏi.
Hồ Tú Kiệt lườm cậu một cái, “Điện thoại đã trả rồi, còn muốn cả B trạm ư?” Cô vừa nói vừa lật lật mấy bản kiểm điểm trên tay, nhìn thấy bản của Đậu Thịnh nhất thời cười lạnh một tiếng, ghét bỏ cho qua.
“Cái này là của Đậu Thịnh với Vu Phi, bản của em đâu?”
Xem ra hỏi cô vấn đề này cũng công cốc rồi.
Tạ Lan nắm chặt tờ giấy trong tay, hạ giọng thật thấp: “Thưa cô, em xấu hổ lắm.”
Hồ Tú Kiệt: “Hả?”
“Trong tưởng tượng của em khi về nước học, không phải là vừa học được một tuần đã trốn học thế này.” Tạ Lan hơi ngừng lại, “Em nghĩ em sẽ đọc bản kiểm điểm này trước mặt cả lớp ạ.”
Phòng giáo viên im lặng trong vài giây.
Sau đó, trên mặt Hồ Tú Kiệt chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
“Em...” cô có chút hoang mang lặp lại, “Muốn đọc bản kiểm điểm trước mặt cả lớp ấy hả?”
Tạ Lan cúi đầu, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
Hồ Tú Kiệt sau đó trầm mặc.
Sau một hồi lâu cô mới hỏi: “Đưa tờ kiểm điểm cho cô xem một chút, hay là em cùng Đậu Thịnh học trò hư muốn qua mặt cô đây?”
“Dĩ nhiên không phải ạ.” Tạ Lan đưa tờ kiểm điểm cho cô.
Hồ Tú Kiệt nhanh chóng lật hết, cau mày nói: “Quả thực không có bày trò gì... Không phải, tại sao lại như vậy?”
“Vì em muốn khắc sâu lần sai lầm này để không tái phạm nữa.” Tạ Lan nói.
Hồ Tú Kiệt hoang mang một hồi lâu.
Tạ Lan ngẩng đầu, ánh mắt chân thành nhìn cô, “Được không ạ?”
“Haizz... Cái này có gì mà không được.” Hồ Tú Kiệt đáp theo bản năng, “Nhưng em...”
Tạ Lan nói: “Mà em bị ngại. Cô ơi, cô có thể đọc giúp em không?”
Ánh mắt sau cặp kính của Hồ Tú Kiệt liền sâu hơn một tầng.
Còn 15 phút nữa là tan học, Hồ Tú Kiệt dẫn Tạ Lan về lớp. Cô đi phía trước, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cậu nhóc này thật sự có chút thú vị, cô dạy học hai mươi lăm năm, lần đầu tiên có học sinh làm cô “cứng đờ” như vậy.”
Tạ Lan không hiểu “cứng đờ” nghĩa là gì, chỉ có thể hiểu nửa câu đầu.
Vì thế cậu tiếp tục ngoan ngoãn, “Cảm ơn cô ạ, em sẽ không ngừng cố gắng.”
Hồ Tú Kiệt: “...”
Trong phòng học rất yên tĩnh, thầy Mã ngồi trên bàn viết giáo án trước bục giảng.
Hồ Tú Kiệt dẫn Tạ Lan đi vào, cả lớp học sinh mờ mịt ngẩng đầu lên.
“Tạ Lan muốn đọc bản kiểm điểm trước cả lớp, nguyên nhân là do trốn tiết tự học buổi tối và mang theo điện thoại.” Hồ Tú Kiệt dừng một chút: “Còn có mấy cái sai phạm khác, nhưng không còn thời gian để đọc từng cái đâu. Hôm nay về tự viết thêm ba bản nữa, ngày mai đưa đến văn phòng của cô trước giờ tan học.”
Đậu Thịnh dùng ánh mắt lo lắng nhìn Tạ Lan. Tạ Lan chỉ liếc qua anh một cái rồi cúi đầu, đứng lên chính giữa bục giảng.
Thầy Mã cũng tò mò đứng nép sang một bên, nhường chỗ cho cậu.
“Đọc đi em, Tạ Lan.”
“Hôm nay là ngày thứ bảy tôi trở lại Tổ quốc thân yêu của mình – nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Khi tôi trở lại Tổ quốc, nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, tôi đã không nghĩ rằng mình sẽ trở thành như bây giờ. Đây là cái dạng gì đây? Nó khác xa bảy ngàn dặm so với những điều tôi muốn làm khi trở về Tổ quốc.”
Xa Tử Minh ở bàn dưới lầm bầm: “Thằng này nhặt được chữ nào ghép chữ đó vào à.”
“Không hẳn đâu.” Vương Cẩu không đỡ nổi nhưng cũng không muốn chê Tạ Lan quá thậm tệ.
Phần giữa nhìn chung hơi khô khan, đại thể là nói bản thân đã không tận lực ôn thi, không tuân thủ nội quy mang điện thoại, cũng bởi vì những chuyện không liên quan mà làm trễ nải việc tự học, vân vân.
Cả lớp đều cố gắng nhịn cười. Tạ Lan đọc thật sự rất tâm huyết, khóe miệng thầy Mã run run nhiều lần, cuối cùng thầy không nhịn được đi tới bên cửa sổ giả vờ ngắm phong cảnh, nhưng trên thực tế thầy đang cười đến mức run vai.
Còn Tạ Lan thì tâm lặng như nước, cậu trầm ổn đọc qua trang hai, trang ba, trang bốn.
Đến đoạn cuối cùng.
“Nói đi nói lại, sai lầm lớn nhất của em chính là, mấy ngày nay không chuyên tâm học hỏi, trái lại lãng phí thời gian để chơi điện thoại, đặc biệt là xem Bilibili.”
Thầy Mã rốt cuộc không nhịn được cười nói: “Đừng tự trách bản thân nặng nề như vậy, B trạm cũng có rất nhiều nội dung ý nghĩa đó.”
Đúng lúc thầy dứt câu thì chuông tan học cũng vang lên, đám học sinh cũng nhẹ nhàng đùa giỡn mấy câu. Đậu Thịnh ở hàng cuối đang nằm úp sấp trên bàn chợt ngồi thẳng dậy, vẻ mặt cảnh giác nhìn Tạ Lan.
Tạ Lan hờ hững đối diện với anh, cười một cái.
Anh đứng hình vài giây, mãi đến khi học sinh trong lớp yên tĩnh trở lại, phòng học lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng “tê tê” bên trong bóng đèn.
Tạ Lan nâng tờ giấy lên, lướt qua từng chữ từng chữ rồi thì thầm: “Xem video thật sự lãng phí quá nhiều thời gian, tỷ như xem UP chủ Mr.X Thích Ăn Cơm. Tớ sai rồi, sau này nhất định sẽ sửa đổi.”
Câu cuối cùng thành công làm các bạn học tò mò.
“Mr. X Thích Ăn Cơm là ai?”
“Dĩ nhiên là người cao quý đến mức có thể một mình xuất hiện trong tờ kiểm điểm rồi?”
“Food review hả? Cậu thích coi khu ẩm thực à?”
Tạ Lan đứng trên bục giảng, rõ ràng nhìn thấy bạn cùng lớp đã chia thành hai nhóm, với hai loại biểu cảm khác nhau.
Hơn một nửa số người giống như Đậu Thịnh lộ ra vẻ cảnh giác, đại khái có Đại Hữu, Xa Tử Minh, Vu Phi, và mấy bạn cán bộ lớp hằng ngày có độ tồn tại tương đối thấp.
Một nhóm khác, ngồi xa chỗ cậu hơn một chút, thì bày ra vẻ mặt hoang mang bối rối.
Bối rối một hồi, rốt cuộc có người không nhịn được nói: “Cái gì mà Mr. X, đến lớp bốn cả rồi, ít nhất cũng xem Đậu Soái Nhất Thế Giới đi chứ.”
“A, đúng rồi đấy.”
Đậu Thịnh ngồi tại chỗ đơ người ra.
“Đậu Soái Nhất Thế Giới.” Tạ Lan nhẹ nhàng lặp lại cái tên này.
Soái Nhất Thế Giới, Đậu, RJJSD.
Lại gặp nhau rồi.