Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi
Chương 3: Kỳ Thi Xếp Lớp
Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phòng ngủ của Tạ Lan ở lầu hai, hướng nam, là một căn phòng nhỏ có nhà vệ sinh riêng.
Triệu Văn Anh chỉ vào căn phòng bên cạnh: “Phòng của Đậu Nhỏ ngay đây, có chuyện gì không tiện nói với dì thì con cứ sang gõ cửa tìm nó.”
Đậu Thịnh đeo ba lô một bên vai, thẳng thừng bước vào phòng mình. Hắn còn dùng tuyệt chiêu co chân đá cửa đóng sầm lại.
“Cái đồ phá gia chi tử này!” Triệu Văn Anh vội vàng chặn trước cửa: “Mẹ đang nói chuyện với hai đứa, con có nghe thấy không?”
Lúc này Đậu Thịnh mới nhấc mí mắt lên: “Con đâu có biết mẹ đang nói chuyện với hai người, phu nhân.”
“Cái thằng nhãi này, bớt chút đi!” Triệu Văn Anh vỗ lên cánh tay hắn: “Nếu mà còn gây thêm chuyện, xem mẹ xử lý con thế nào!”
Đậu Thịnh nghe xong, liếc mắt nhìn sang Tạ Lan, qua loa dặn dò: “Ngày mai thi khảo sát, đi ngủ sớm một chút đi. Ngủ ngon nha.”
“Ngày mai thi sao?” Tạ Lan lập tức quay đầu lại.
“Đúng vậy.” Đậu Thịnh chợt bật cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người ta chỉ muốn đấm cho một phát.
Hắn giơ bàn tay thon dài, làm ký hiệu số sáu, rồi lại chuyển thành số một: “Sáu môn trong một ngày.”
Triệu Văn Anh đánh mạnh vào tay hắn một cái: “Muốn chết sớm à con trai, sao không nói sớm?”
“Chẳng phải con đã nói là sắp thi rồi sao?” Đậu Thịnh trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
“Cái thằng quỷ nhỏ này, con đâu có nói là ngày mai thi!”
Đậu Thịnh cười híp mắt, nhìn Tạ Lan: “Sáng thi liền Văn, Toán, giữa chừng được nghỉ mười phút đi vệ sinh. Chiều thi tổ hợp Khoa học tự nhiên, tiết tự học buổi tối thì thi tiếng Anh.”
Tạ Lan tức đến nghẹn lời.
Triệu Văn Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Tập sống thiện lương tốt đẹp chút đi cái thằng quỷ này, như con mà cũng có fan thì hại chết người ta mất!”
Tạ Lan ngẩn người: “Fan gì vậy ạ?”
Không biết có phải ảo giác hay không, vẻ mặt Đậu Thịnh trong nháy mắt cứng đờ như bị xịt keo.
“Không có chuyện gì đâu, con đi ngủ đây.” Đậu Thịnh nhanh chóng chui tọt vào phòng, tiện tay cài chốt cửa lại.
Cánh cửa khẽ rung lên theo chấn động của cú đóng, tấm bảng treo trước cửa rơi xuống, trên đó viết:
Văn phòng đã hết giờ làm việc.
Tạ Lan: "..."
Triệu Văn Anh liếc mắt, lật tấm bảng lại: “Đừng để ý đến nó, có chuyện gì thì cứ trực tiếp gõ cửa.”
Mặt còn lại của tấm bảng viết: “Giờ hành chính, muốn gõ cửa thì xì tiền ra.”
Đúng là đồ dở hơi!
Triệu Văn Anh không nán lại lâu, cô chỉ cho Tạ Lan chỗ để máy giặt, đưa thẻ SIM nội địa và một chai “Thốn Hắc Tố” rồi đi ra ngoài.
Tạ Lan nghiên cứu cái chai một lúc mới biết, “Thốn Hắc Tố” chính là Melatonin có tác dụng điều hòa đồng hồ sinh học. Nhưng cậu không định uống thuốc, cậu thà học bài cấp tốc còn hơn mặc kệ tất cả mà ngủ một giấc ngon lành. Điều quan trọng là phải học từ vựng tiếng Trung của các môn Toán và Lý, sao cho tương ứng với hệ thống kiến thức trong đầu cậu, nếu không thì ngày mai cậu sẽ 'bay màu' thật cho xem.
Mà vấn đề hiện tại là cậu không có tài liệu để đọc.
Cậu và Tạ Cảnh Minh xảy ra mâu thuẫn, về nước sớm hơn hai tháng so với kế hoạch nên không mang theo nhiều đồ. Đàn violin và máy ảnh là những vật không thể bỏ lại, ngoài ra cậu còn mang theo điện thoại di động, ví đựng thẻ và những cuốn nhật ký của mẹ.
Hiện tại, điện thoại di động của cậu đã bị hỏng, làm cách nào cũng không thể khôi phục được.
Cậu đang ôm nỗi bực dọc trong lòng thì bên ngoài cửa phòng có tiếng người khẽ hạ giọng.
Giọng Đậu Thịnh thật khẽ vang lên sau cánh cửa: "Ngủ chưa?"
"Chưa."
Tạ Lan đứng dậy mở cửa.
Đậu Thịnh đã thay đồ ngủ, mới chỉ vài phút trôi qua mà hắn đã tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước.
Nước da Đậu Thịnh vốn rất trắng, vừa tắm xong thì trắng đến phát sáng. Tay trái hắn cầm một hộp nhựa đựng hai cái bánh đen sì, tay phải cầm chiếc iPhone.
Đậu Thịnh từ tốn nói: “Đây là điện thoại của tớ, đã xóa hết dữ liệu rồi, cho cậu mượn dùng trước. Tớ cũng đã kết nối Wi-Fi rồi.”
Đang nhắc đến điện thoại thì điện thoại đã đến.
Tạ Lan có chút xoắn xuýt, nhận điện thoại của người ta thì phải mang ơn, hơn nữa còn là người đã chúc cậu “thanh xuân tươi đẹp đáng yêu vô địch.”
Mà nếu không nhận điện thoại thì kỳ thi khảo sát ngày mai sẽ hoàn toàn toi đời.
“Có muốn lấy không?” Đậu Thịnh lười biếng nói: “Tốc độ nói chuyện của tớ đã rất chậm rồi đấy, chẳng lẽ cậu chậm hiểu sao?”
Tạ Lan nhận lấy điện thoại, nhàn nhạt nói: “Cảm ơn, vừa hay tớ chuyển tiền máy ảnh cho cậu luôn.”
"Ừm."
Đáng lẽ cuộc trò chuyện đến đây sẽ kết thúc, nhưng Đậu Thịnh vẫn chưa chịu đi. Cả người hắn dựa vào cánh cửa như lúc trước: “Có thấy lệch múi giờ không? Nếu không ngủ được thì trong ngăn kéo có tài liệu tham khảo, học cấp tốc một chút.”
Tạ Lan theo bản năng trả lời: "Không sao."
Đậu Thịnh khẽ cười: “Tùy cậu, thích thì học không thì thôi. Nể tình hữu nghị nên tớ mới nhắc, tớ thấy cậu cũng có vẻ quan tâm đến kỳ thi lắm mà.”
Đậu Thịnh nói xong thì quay đi, nhưng vừa xoay lưng đã quay ngoắt đầu lại: “Mì sốt trứng muối dở lắm đúng không? Chỉ có nữ sĩ Triệu Văn Anh thích ăn món đó thôi.”
Tạ Lan: “???”
Thật sự cậu ăn không quen miệng, nhưng nếu cậu nhớ không lầm thì người này đã ăn đến ba bát.
Cái gã miệng đầy chuyện ma quỷ, xạo ke kia vẫn điềm nhiên như không mà mở hộp nhựa ra.
“Bánh bẩn thỉu (*), ăn không?”
Tạ Lan ngẩn người: "Bánh gì bẩn thỉu?"
Đậu Thịnh cười khẩy một tiếng, cầm một cái rồi đặt hộp lên tủ đầu giường: “Chia cho cậu một cái đấy, sinh nhật vui vẻ, sống lâu tóc bạc phơ phơ.”
Hắn lê đôi dép về phòng, nhấc chân đá cửa đóng lại.
Tấm bảng vừa bị Triệu Văn Anh lật lại giờ đã quay về mặt “Văn phòng đã hết giờ làm việc”.
Tạ Lan nhìn tấm bảng một lúc rồi mới đóng cửa lại.
Điện thoại tuy là mẫu cũ nhưng cấu hình cao, nhìn từ trong ra ngoài thì vẫn còn mới. Thật sự có chút lãng phí khi bị loại bỏ.
Sau khi dùng nửa tiếng đồng hồ để đồng bộ dữ liệu, cậu đặt điện thoại sang bên cạnh, ánh mắt rơi vào hộp bánh.
Bột cacao và sô cô la xếp từng tầng lên nhau, nhìn cực kỳ hấp dẫn dưới ánh đèn, đánh bại cả bát mì sốt trứng muối xa xỉ buổi tối.
Đến nước này rồi, điện thoại cũng đã nhận luôn thì còn gì phải nghĩ suy nữa.
Cậu rút khăn giấy lót tay, lấy bánh ra.
Quả nhiên hương vị sô cô la lan tỏa trong miệng, vừa đắng vừa ngọt, ăn rất ngon và no.
Tạ Lan nhìn chằm chằm thanh tiến độ dữ liệu, bất tri bất giác ăn hết bánh trong hộp. Cậu lau vụn bánh rơi trên bàn, định đi tắm trước.
Vừa mở đèn trong phòng tắm, trên gương hiện ra một khuôn mặt tuấn tú nhưng lem luốc như quỷ, khiến cậu giật mình.
"Oh my..."
Miệng đầy vụn bánh đen sì.
"..."
Tạ Lan ngây ngốc, mím chặt môi đối diện trước gương.
Một giờ đêm, cuối cùng điện thoại cũng khôi phục được dữ liệu trên đám mây. Tạ Lan đổi ngôn ngữ sang tiếng Trung rồi tải WeChat, đăng ký tài khoản.
Cậu vắt óc cả buổi để nghĩ biệt danh. Ban đầu định viết Renaissance, sau đó lại tra từ điển và đổi thành Văn Hóa Phục Hưng trong tiếng Trung.
Tạm thời không có ảnh đại diện.
Bỗng nhiên điện thoại rung lên.
Con số 1 màu đỏ hiển thị trên danh sách cuộc trò chuyện:
— “RJJSD” từ “Người dùng gần đây” gửi lời chào đến bạn, kèm lời nhắn “Đậu Thịnh”.
Hai chữ này cậu cũng không nhận ra, nhưng ảnh đại diện là hạt đậu. Triệu Văn Anh mơ hồ từng gọi Đậu Thịnh bằng cái nhũ danh này, hẳn là người phòng bên cạnh rồi.
Không phải văn phòng đã hết giờ làm việc hôm nay rồi sao?
“Hai người đã là bạn bè tốt, hiện tại có thể bắt đầu trò chuyện.”
Khung trò chuyện im lặng như tờ, không ai nhắn tin cho ai câu nào, cứ thế lặng thinh mười phút.
Tạ Lan tiện tay nhấn vào vòng bạn bè của Đậu Thịnh. Trang cá nhân đã cài đặt chỉ hiển thị nội dung trong ba ngày gần đây, màn hình trống trơn. Ảnh bìa là cây ngô đồng chụp từ dưới lên, bên dưới ký hai chữ:
“Không cho”.
Tạ Lan nhìn một lúc rồi thoát ra ngoài, khung trò chuyện vẫn trắng tinh.
Thật sự văn phòng đã hết giờ làm việc?
Tạ Lan cân nhắc xong thì làm theo hướng dẫn, tìm được chức năng chuyển tiền, thử chuyển 3999 cho Đậu Thịnh.
Phong bì nhỏ màu cam chỉ tồn tại hai giây rồi nhanh chóng bị xám xịt.
Một dòng chữ hiển thị: “Đã nhận”.
“…”
Xem ra văn phòng thật sự hết giờ làm nhưng kế toán vẫn còn trực tuyến.
*
Sáng hôm sau, một tin sốt dẻo nổ ra trong lớp 11 ban Tự nhiên tại tòa nhà giảng dạy chính của trường song ngữ Anh-Trung.
Xa Tử Minh chạy như bay vào lớp, cất giọng oang oang hơn cả cái loa phường, khiến cả đám đang nhốn nháo chuẩn bị làm bài thi bỗng im phăng phắc.
“Có soái ca kia đẹp trai lắm, đi theo Đậu Thịnh vào văn phòng của Hồ Tú Kiệt luôn đó bây ơi!”
Cả lớp đang im lìm thoáng chốc lại rộn ràng xôn xao: “Ai đẹp trai vậy?”
“Đi chung với Đậu Thịnh hả?”
“Bắt gặp trên đường thôi hay kè kè luôn?”
Xa Tử Minh hai tay dang ra: “Không phải vai đụng vai kè kè đâu bây, giữ một khoảng cách nhất định nhưng không phải ngẫu nhiên đi chung, bọn bây hiểu không?”
Cả đám gật mạnh đầu.
Xa Tử Minh len lách chen chúc qua các bạn học trên lối đi, hắn ta chạy chậm đến bên cạnh ủy viên học tập tên Đái Hữu: “Đậu Đậu có tiết lộ thông tin gì không? Là đánh nhau với người ta hả?”
Ủy viên học tập Đái Hữu có dáng người cao gầy, hắn đeo một cặp kính gọng bạc, trên bàn bày một bình cà phê.
“Không có nói!”
“A này...”
Một bạn học ngồi sau lưng Đái Hữu nhìn Xa Tử Minh, liếc hỏi: “Còn có tâm trạng hóng chuyện cơ à? Mười phút nữa là phát đề rồi, kéo bàn hộ cái nào.”
“Đây đây.” Xa Tử Minh kéo chiếc bàn nhỏ cạnh mình ra nửa mét, kéo xong thì tò mò ngóng ra cửa, nhướng mày: “Đậu Thịnh tới rồi… Khoan, bạn đẹp trai đó cũng tới luôn kìa!”
Cả lớp nhao nhao, hơn bốn mươi cặp mắt ngó thẳng ra ngoài.
Tạ Lan đang đứng trước cửa sau của lớp chợt thấy rợn sống lưng, quay sang thì thấy bốn mươi đôi mắt cú đêm đang nhìn mình chằm chằm.
Suýt chút nữa chân cậu mềm nhũn.
Giáo viên chủ nhiệm lớp mười một tên Hồ Tú Kiệt, gương mặt cô vô cùng nghiêm khắc, giọng lạnh lùng, quần áo tóc tai gọn gàng, toàn thân toát lên vẻ khó tính mà toàn thể học sinh trong lớp Trung-Anh đều cảm nhận được.
Cô đứng sau cửa hắng giọng, hơn bốn mươi cặp mắt lập tức thu về, ai nấy ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Tạ Lan mơ hồ nghe thấy Đậu Thịnh bên cạnh khẽ cười một tiếng.
Vừa quay đầu nhìn lại, cậu đã thấy Đậu Thịnh thần sắc lãnh đạm, cứ như tiếng cười trầm vừa nãy không hề liên quan đến hắn.
Hồ Tú Kiệt lên tiếng: “Cô đã nói rõ tình hình cụ thể với em rồi, Đậu Thịnh cũng kể với em về bài thi phân lớp hôm nay rồi chứ?”
Tạ Lan gật đầu.
“Trường học vẫn chưa biết trình độ của em thế nào, hệ thống giáo dục của nước Anh và trong nước có sự chênh lệch khá lớn. Kỳ thi này nhằm mục đích phân lớp và nâng cao trình độ nên đề khá khó, em cứ làm hết sức mình là được.” Hồ Tú Kiệt giải thích: “Thi xong khoảng ba ngày sẽ có điểm. Cho dù chuyển sang lớp nào thì ba ngày này cũng đủ để em làm quen với môi trường ở đây rồi!”
Tạ Lan nghe hiểu một phần, liền gật đầu.
Hồ Tú Kiệt chỉ vào bàn cuối cùng gần cửa sổ, đó là nơi duy nhất trong lớp vẫn còn ghép hai bàn, chưa tách ra theo quy định thi cử.
“Em ngồi ở đó với Đậu Thịnh trước, kéo bàn ra chuẩn bị làm bài kiểm tra.”
Lúc Tạ Lan từ cửa trước đi vào lớp, hơn bốn mươi cặp mắt đổ dồn về phía cậu.
Vài tiếng thì thầm như “Người anh em này xui ghê, mới tới đã thi rồi”, “Sao lại vào thẳng lớp 11 ban Tự nhiên thế kia?”
Cậu vờ như không nghe thấy, lướt qua sau bàn trên bục giảng, còn Đậu Thịnh thì lười biếng đi phía trước cậu.
Lúc ngang qua hàng thứ hai từ dưới đếm lên, cậu bạn bên trái ngăn Đậu Thịnh lại: “Tình hình thế nào?”
Đậu Thịnh không quan tâm hắn ta, kéo bàn cuối gần lối đi khoảng nửa mét rồi ngồi xuống: “Yên lặng mà thi đi.”
Nam sinh kia không chịu buông tha, hếch cằm sang Tạ Lan: “Soái ca, cậu tên gì vậy?”
"Tạ Lan."
“À, rất vui được gặp cậu, tớ tên là Xa Tử Minh. Cậu là người ở đâu thế?”
Một cậu bạn trông có vẻ khó tính quay xuống trừng hắn ta: “Cậu muốn bị Hồ Tú Kiệt mắng thì cũng đừng lôi cả bạn mới vào chứ!”
“Ặc. Tớ chỉ hiếu kỳ thôi mà.” Đối phương sờ mũi một cái, rụt người lại.
Hồ Tú Kiệt viết trên bảng đen thời gian thi môn thứ nhất là 7:30 - 10:00, sau đó cô cầm một xấp bài thi chia thành sáu phần, phát xuống phía dưới cho từng người ngồi hàng đầu tiên rồi truyền đi.
Bài thi được truyền tới tay Tạ Lan cũng là đề cuối cùng. Tờ đầu tiên hầu như kín chữ cả hai mặt giấy, tổng cộng có ba tờ, sau mỗi tờ có ba câu trắc nghiệm hoặc tự luận.
Tạ Lan nhìn lướt qua một lượt. Cậu biết nhiều Hán tự trên đề thi hơn cậu nghĩ, có lẽ đã hơn một nửa. Khổ nỗi đề rất vòng vo, không phải khó hiểu theo kiểu thông thường mà cậu đọc hoàn toàn không hiểu gì.
Nội tâm bình tĩnh, cậu lại lật sang trang sau. Bài đọc ở trang hai ngắn hơn hẳn, vỏn vẹn mấy hàng, tiếc rằng đó lại là về tác phẩm văn cổ.
Ra sau nữa là điền khuyết thơ, thôi thôi thôi.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, cậu nhanh chóng nhận thức được tình hình, lật bài thi đến tờ cuối cùng với ý định kiếm vài điểm bằng bài luận.
À quên, trong nước gọi là “viết văn” chứ không phải bài luận.
Đề bài —-
Mặc Tử nói: “Xem nước người khác như nước mình; xem nhà người khác như nhà mình; xem người khác như mình.” (*)
Nhà thơ nước Anh John Donne nói: “Không ai sống đơn độc một mình như một hòn đảo trơ trọi, mỗi người là một phần của đại lục chính.” (*)
Yêu cầu: Từ những đoạn trích trên, hãy viết một bài văn nghị luận, tự quyết định dàn ý, không dưới 800 chữ.
Tạ Lan im lặng nhìn mấy dòng chữ này chừng một phút.
Sau đó cậu chậm rãi mở nắp bút, khoanh tròn nửa câu ngắn ngủn duy nhất mà cậu đọc được chữ và xem như hiểu hết trong đoạn trích: “Không ai sống đơn độc một mình”.
Chậc.
Nhưng vì sao nhỉ? Sao con người không thể sống đơn độc?
Người nào đó bên cạnh bỗng nhỏ giọng nói chậm rãi: “Cậu đọc sao thì cứ ghi vào giấy làm bài cũng được.”
Chú thích:
(*)
Bánh bẩn thỉu [脏脏包] còn được đọc là Zang Zang Bao, xuất phát từ việc chiếc bánh có nhân sô cô la, lại được phủ bột cacao nên trông rất bẩn. Chính xác thì để ăn Zang Zang Bao, bạn phải chấp nhận việc mặt mũi bê bết như vừa ngã úp mặt xuống bùn. Nghe có vẻ kỳ lạ nhưng đây chính là lý do khiến loại bánh này trở nên hot.
(*)
Trích Kiêm Ái Trung
(*)
Trích trong cuốn Meditation 17