Chương 9: Vlog và Lời Tâm Sự

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau bữa tối, trên bảng thông báo ở hành lang xuất hiện thêm một tờ giấy.
“Thông báo xử lý kỷ luật hành vi bắt nạt bạn cùng trường của Phó Đinh và Vương Chính Nghiệp lớp 11/2.”
Tờ giấy trắng với những dòng chữ đen, đóng dấu đỏ tươi của nhà trường.
“Lần này Hồ Tú Kiệt ra tay nhanh thật đấy.” Xa Tử Minh tặc lưỡi nói: “Ghi rõ tội danh, lần này e là gã ta bị phạt không nhẹ đâu.”
Đậu Thịnh liếc nhìn tờ thông báo: “Chuyện tối nay chúng ta đừng nhắc lại nữa, ngày mai là chia lớp rồi, không cần tìm thêm phiền phức cho cậu ấy.”
Tạ Lan nghe nhắc đến ‘cậu ấy’ liền hiểu là Trần Khả.
Khối 11 có hai tiết tự học buổi tối, mỗi tiết kéo dài một tiếng. Mãi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, Trần Khả mới xuất hiện. Cậu ta cúi người đi từ cửa sau vào, đặt cặp xuống chỗ ngồi.
Khi cậu ta khom lưng rồi đứng thẳng dậy, Tạ Lan nhìn thấy một vết bầm tím ở khóe mắt phải của cậu ta, ẩn dưới mái tóc rối bù.
Cậu ta vắt dây đeo cặp lên một bên vai, vừa xoay người lại thì Đổng Thủy Tinh trong lớp bỗng kêu lên: “Trần Khả!”
Lớp học đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt, không một tiếng động, tựa như mọi sự ồn ã trước đó chỉ là một vỏ bọc.
Bước chân Trần Khả dừng lại: “Có chuyện gì không?”
Đổng Thủy Tinh hít sâu: “Chúng ta còn chưa chia lớp mà sao cậu đã trốn tiết tự học tối rồi? Danh sách thông báo ngày mai mới công bố, không phải chỉ mỗi cậu rời đi, tại sao cậu lại dọn đồ sớm như vậy? Cậu làm mọi người buồn bã quá chừng!”
“Vậy sao?” Trần Khả lạnh lùng đáp: “Việc tôi rời đi có giống với những người khác không? Cậu còn muốn tôi ở lại lớp đến tận ngày cuối cùng sao?”
Ngay khi lời vừa dứt, bầu không khí vốn đã im lặng lại càng trở nên tĩnh mịch hơn.
Trần Khả chỉnh lại dây đeo cặp, quay đầu nhìn cô một lát rồi dứt khoát xoay người rời đi.
“Xin lỗi đã nặng lời với cậu.” Cậu ta cụp mắt, nhỏ giọng: “Mọi chuyện cứ thế mà kết thúc thôi. Tôi chúc các cậu… mỗi người đều rạng rỡ công danh, đạt được những ước vọng cao hơn.”
Thân ảnh gầy gò, gần như mang theo sự cô quạnh sắc lạnh, dần biến mất sau cánh cửa. Đổng Thủy Tinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, vài giọt nước mắt trong suốt như hạt đậu tràn ra khóe mắt cô. Bỗng chốc, thiếu nữ không kìm được mà thút thít, úp mặt xuống bàn.
Tạ Lan nhấp vào nhóm ‘Lớp 11/4 Lấp Lánh Đầy Năng Lượng’ thì thấy dòng thông báo màu xám nhạt từ hệ thống.
“Trần Khả” rời khỏi cuộc trò chuyện.
Mãi đến khi ra khỏi tòa nhà học, bị gió lạnh thổi vào mặt, cậu mới dần thoát khỏi bầu không khí nặng nề.
Cậu khẽ hỏi Đậu Thịnh: “Chuyện của Trần Khả là sao vậy?”
Đậu Thịnh ngập ngừng muốn nói rồi lại thôi. Xa Tử Minh ở bên cạnh xụt xịt mũi: “Được rồi, cũng đâu phải không thể nói. Cậu ấy đứng thứ hai trong kỳ thi tuyển sinh trung học toàn thành phố, từng là một học sinh xuất sắc ngang tài với Đậu Đậu của lớp 4. Kỹ năng chơi bóng của cậu ấy rất tốt, và cũng thân với lớp trưởng chúng ta nữa, nghe nói bọn họ suýt chút nữa đã thành đôi. Thế nhưng, cha cậu ấy gặp chuyện vào năm đầu tiên cậu ấy vào cấp ba, gia đình tan nát.”
Bước chân Tạ Lan dừng lại: “Cha cậu ấy bị bệnh qua đời sao?”
Đậu Thịnh thấp giọng nói: “Không đơn giản như vậy.”
Xa Tử Minh nhỏ giọng nói: “Cha cậu ấy vì buôn lậu ma túy bị kết án tù chung thân, để lại cho vợ con một đống kẻ thù. Mẹ cậu ấy sau mấy lần bị dằn vặt mà sinh bệnh nặng. Nói tóm lại, cậu ấy gặp vận rủi quá lớn, mỗi lần tớ nói về việc này đều gần như muốn phát điên vì sao ông trời lại đùa giỡn số phận con người như thế?”
Tạ Lan nghe mà sửng sốt, một cơn gió lạnh thổi qua sau lưng khiến cậu rùng mình.
Chuyện của Trần Khả khiến cậu có chút nặng lòng, dù mới chỉ nương nhờ ở lớp 4 này vỏn vẹn hai ngày. Thế nhưng, cậu lại có thể vượt qua rào cản ngôn ngữ một cách thần kỳ để đồng cảm với cái hội cú mèo này.
Vừa về đến nhà, bỏ cặp sách xuống, trên màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn thông báo từ nhóm lớp khiến Tạ Lan từ cảm giác thương cảm dần chuyển sang câm lặng.
Thủy Tinh:
@Văn Hoá Phục Hưng
Quên nói với cậu mất, thầy dạy Hóa bảo tớ chuyển lời với cậu là tiết tự học ngày mai đến gặp thầy.
Đậu Thịnh quét mắt nhìn màn hình điện thoại, ngữ khí có chút vui vẻ: “Sao tớ có cảm giác như tiên tri rằng cậu sắp gặp rắc rối lớn rồi nhỉ?”
Tạ Lan ngước mắt nhìn anh với vẻ mặt vô cùng “hòa ái” rồi trực tiếp xách cặp đi lên lầu.
Đậu Thịnh xỏ dép đi phía sau, chậm rãi đề nghị: “Có cần bổn đại miêu đây đi cùng cậu, giúp giải thích với thầy về những chữ mà cậu đọc không hiểu không?”
“Không cần.” Tạ Lan mặt lạnh lùng tăng nhanh bước chân: “Đi bắt chuột của cậu đi.”
Vừa dứt lời, điện thoại rung lên.
Croissant:
Ầy ui, tớ cũng quên mất… Tạ Lan, cô giáo Tiếng Anh nhờ tớ nói với cậu là tiết tự học buổi sáng ngày mai đến tìm cô ấy. Cậu nhớ sắp xếp thời gian để chạy ‘show’ nhé.
Tạ Lan: “...”
Vincent:
Ủa, trùng hợp vậy ta? Tạ Lan, tiết tự học buổi sáng, giáo viên Sinh Học, cậu hiểu rồi chứ?
Nhóm trò chuyện của đám học sinh đang tĩnh mịch bỗng trở nên rộn ràng. Một loạt emoji cú mèo ôm bụng cười lăn lộn tràn ngập màn hình. Sau đó, có người đặt ra một câu hỏi thảo luận, và cả đám học sinh giỏi này lại bắt đầu nhao nhao như thường ngày.
Mọi người đều cười hả hê.
Chỉ riêng Tạ Lan chịu đựng đau khổ.
Đậu Thịnh ở một bên, vẻ mặt hớn hở: “Một mình chia hai lớp trông cậu khó khăn quá, hay là để tớ san sẻ gánh nặng với cậu, chúng ta mỗi người nhận một lớp, Sinh Học và Hóa Học, cậu thấy sao?”
“Cậu không lên tiếng chính là đã cùng tớ san sẻ gánh nặng rồi.” Tạ Lan lạnh lùng từ chối.
Tạ Lan trong lòng không khỏi thầm thắc mắc, tại sao ngày đầu gặp mặt cậu lại cảm thấy người này nói chuyện khiến người ta thoải mái đến vậy? Cái thứ yêu ma này rõ ràng chỉ khiến người ta muốn xách dao ra chém tứ phía.
Khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, thế giới xung quanh cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Tạ Lan tắm xong, đầu tóc vẫn còn ướt, ngồi vào bàn học. Cậu lật bảng tuần hoàn hóa học mà mình mới học thuộc một nửa ra.
Một chiếc lá ngô đồng từ trong quyển vở rơi xuống. Đó là chiếc lá mà Đậu Thịnh dùng để trêu chọc cậu trong lớp. Một mặt trên lá viết “Tạ Lan, người con hiếu thảo của năm”, mặt còn lại viết “Chỉ thiếu có một chút”. Tạ Lan liếc mắt nhìn, liền cảm thấy muốn đánh người. Cậu dứt khoát cất thứ đồ chơi này đi rồi đeo tai nghe vào, bắt đầu học.
Danh sách nhạc cậu nghe chủ yếu là những bài anime. Chính cậu cũng từng biên soạn lại những bài này cho violin. Trong hai năm Tiêu Lăng Tịnh nằm viện, mỗi tuần cậu đều đăng một video để cô ấy ở bệnh viện có hy vọng. Cậu nổi tiếng rất nhanh, đến khi Tiêu Lăng Tịnh rời đi thì cậu đã có hơn ba triệu người hâm mộ.
Thoáng cái đã hai năm trôi qua. Cho đến bây giờ, Tạ Lan vẫn thỉnh thoảng nhận được tin nhắn từ người hâm mộ hỏi tại sao cậu không còn đăng video nữa. Thật ra, cậu cảm thấy mình không còn hứng thú, bởi vì người kia đã rời đi, khán giả quan trọng nhất đã không còn nữa, nên dù bên ngoài có ồn ào đến mấy cậu cũng không để tâm.
Tạ Lan mất hơn một giờ để ghi nhớ các ký tự tiếng Trung trong hai trang “Tóm tắt các hợp chất hóa học” của tài liệu tham khảo giảng dạy. Sau khi học xong, cậu duỗi lưng, vớ tay lấy cốc nước bên cạnh rồi ra ngoài rót nước uống.
Triệu Văn Anh không ở nhà, toàn bộ tầng hai tối om. Dưới khe cửa phòng Đậu Thịnh cũng không có ánh sáng hắt ra, phỏng chừng anh ta đã ngủ rồi.
Tạ Lan thả nhẹ bước chân, cầm cốc mò mẫm đi xuống lầu.
Ở tầng một, chỉ có một ngọn đèn ngay lối vào nơi nữ chủ nhân ngôi nhà dùng để tiếp khách là bật sáng. Tạ Lan dựa vào ánh đèn nhỏ này mà mò được đến nhà bếp, cậu đi dọc bức tường lần tìm công tắc đèn. Bỗng nhiên, bên tai vang lên tiếng mở cửa, giọng nói trầm thấp của đối phương truyền từ phía lối vào hành lang.
“Tôi khum biết các thím có nghe hiểu tôi lói rì hay khum, mấy ni dù giả ngốc cũng phải nghe hỉu cho tôi, biết khum? Tôi làm tận bốn cái video lận đó, biết chưa? Hôm nay chúng ta sẽ dùng chân giò heo làm bốn cái vlog, đem các bác bay nhảy suốt đêm, đến trường học khặc khặc.”
Tạ Lan: “...”
Nghe giọng thì đúng là Đậu Thịnh, nhưng lời nói ra không giống tiếng người cho lắm. Phảng phất như vừa tiếng Trung lại vừa tiếng Nhật, thậm chí còn nghe ra có chút tiếng Đức. Tạ Lan một chữ cũng không hiểu. Cậu hoài nghi Đậu Thịnh đang học thuộc mấy dòng cuối cùng của bảng tuần hoàn hóa học.
Cậu đặt nhẹ cốc nước xuống, im lặng bước tới.
Đậu Thịnh đang ngồi trên tủ giày ngay cạnh lối đi, mang giày vào. Máy ảnh trong tay anh chĩa xuống đất, tự động quay phim.
Tạ Lan không một tiếng động từ sau lưng anh đi vào ống kính.
“Oắt đờ đu đu!”
Đậu Thịnh theo phản xạ trực tiếp ném máy ảnh quăng ra xa. Nếu không phải sợi dây máy ảnh trên cổ tay anh kéo lại giữa chừng thì bây giờ nó đã hỏng bét rồi.
“...” Tạ Lan hoang mang: “Sao trái tim cậu yếu ớt vậy?”
Đậu Thịnh nhìn cậu chằm chằm: “Cậu có biết hình ảnh trong ống kính mới vừa nãy khủng bố đến thế nào không hả? Nếu mà phát sóng trực tiếp tại chỗ sẽ có hàng trăm linh hồn của người xem bị cậu dọa đến nhảy dựng lên luôn.”
“Đi đâu đi đâu?” Tạ Lan không hiểu.
“Du lịch ở âm tào địa phủ đấy.” Đậu Thịnh quay đầu, vừa buồn cười lại vừa tức: “Ủa mà, sao nửa đêm cậu còn không ngủ mà lẩn quẩn ở đây làm gì, định dọa ma ai à?”
“Câu này tớ nên hỏi cậu mới phải.” Tạ Lan liếc nhìn anh: “Hồi nãy cậu nói là tiếng của nước nào vậy?”
“Cậu hâm mộ tiếng Trung.” Đậu Thịnh mang giày vào: “Tớ đang làm một thử nghiệm về video hội tụ vùng miền. Tớ đang học tiếng Thiểm Tây, tiếng Quảng Đông, tiếng Tứ Xuyên và tiếng Thượng Hải. Nói chung thì nó được xem là sự kết hợp tinh hoa các loại ngôn ngữ từ Nam ra Bắc, đại diện cho 950 triệu người/km2 sống trên đất liền. Cái miệng nhỏ này của tớ có thể quảng bá toàn bộ văn hóa dân tộc Trung Hoa.”
Cái gì mà từ Nam ra Bắc, cái gì mà dân tộc Trung Hoa, Tạ Lan nghe xong có chút sửng sốt. Cậu cẩn thận suy nghĩ, không khỏi cảm thấy kinh ngạc khi nghe đối phương hào hứng nói vậy.
“Lời cậu nói rất có ý nghĩa, cậu dự định làm gì?”
Đậu Thịnh nhận được lời khen, sau đó búng tay một cái: “Tớ chủ yếu đi chụp ảnh trường học, cậu có muốn đi cùng không?”
Hiện tại sắp gần mười giờ tối.
Nhưng Tạ Lan chẳng chút do dự mà đồng ý.
Từ nhà đến trường học chỉ mất chừng mười mấy phút đi xe. Bên ngoài cửa kính xe, cảnh đêm phản chiếu vào trong vô cùng đẹp. Dọc theo bờ sông nhìn về phía khu phố bên kia, những tòa nhà cao tầng bên đó ít hơn bên này nhiều. Khu đô thị mang nét cổ kính dưới ánh đèn đường càng trở nên lung linh, khiến người ta có cảm giác hoài cổ.
Bên cạnh vang lên tiếng máy móc khe khẽ của máy ảnh đang khởi động. Tạ Lan như chợt nhớ ra điều gì đó mà quay đầu sang.
“Cậu chỉ ghi hình ASMR và không xuất hiện trên camera thôi à?”
Đậu Thịnh dừng động tác điều chỉnh camera, sau đó thuận miệng nói: “Tớ đang khắc phục chứng e thẹn khi chụp ảnh ấy mà, nên thi thoảng tớ hay chụp vài bức ảnh nhưng không đăng lên để nhằm giảm bớt áp lực cho chính mình.”
Tạ Lan nghe vậy à một tiếng: “Thì ra là vậy.”
Trên thực tế, cậu có thể hiểu được cảm giác này. Cậu cũng không thích việc mình đứng trước máy quay cho lắm. Trước đây, mỗi lần tự quay video, cậu sẽ sử dụng máy chiếu để chiếu ảnh động lên bức tường, sau đó dùng ánh sáng khi hoàng hôn buông xuống chiếu vào gian phòng. Cậu sẽ cầm đàn violin đứng giữa máy quay và máy chiếu, góc độ máy quay sẽ hướng vào bên trong mặt tường. Khi đó, trong ống kính, chỉ có hình ảnh bóng người nghệ sĩ chơi đàn violin lặng lẽ đứng ở nơi ánh sáng và bóng tối giao nhau.
Sau đó, Tạ Lan cảm thấy bầu không khí kiểu này quá mức mờ ảo. Vì vậy, cậu đặt một cái bàn nhỏ vào góc quay cận cảnh của máy quay, trên bàn nhỏ đặt một chiếc lá ngô đồng. Đó chính là chiếc lá ngô đồng từ nơi Tiêu Lăng Tịnh đã sống khi còn nhỏ, chiếc lá mà cô ấy thường miên man nhớ lại khi nằm trên giường bệnh.
Tạ Lan mất tập trung suy nghĩ. Đến khi cậu lấy lại tinh thần thì xe cũng đã chạy đến trường học. Đậu Thịnh bước xuống xe, sau đó hướng về phía máy ảnh bắt đầu luyên thuyên với thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh nào đó mà con người từ chối hiểu.
Nghe thì nó không phải tiếng người cho lắm, nhưng trong lòng Tạ Lan luôn tự nhủ rằng đây là đang thể hiện bản chất tuyên truyền văn hóa dân tộc Trung Hoa, tinh hoa hội tụ cần phải được bảo tồn.
Chú bảo vệ dặn bọn họ trong vòng hai mươi phút phải ra ngoài. Trường học vào đêm khuya vô cùng yên tĩnh. Phóng tầm mắt nhìn thoáng qua, tòa nhà dạy học chính, tòa nhà dạy học phụ đạo, khu phòng học thí nghiệm, tòa nhà hành chính đều chìm trong bóng đêm vô tận. Thấp thoáng nơi xa xa, khu ký túc xá vẫn còn vài bóng đèn le lói chưa tắt.
Đậu Thịnh bắn rap một chuỗi ngôn ngữ không phải tiếng người xong, anh quay sang Tạ Lan thì đổi sang giọng nói chuyện bình thường: “Chúng ta đi thẳng đến tòa hành chính đi, chỗ đó chụp cảnh ban đêm rất đẹp.”
Tạ Lan lần đầu tiên đến khu hành chính. Lúc cậu đi vào mới phát hiện ra nó không giống trong tưởng tượng của cậu lắm. Từ tầng một đến tầng sáu thông suốt với nhau, hai bên trồng cây cảnh xếp theo hành lang vòng tròn. Khi cậu ngẩng đầu lên nhìn, liền có ảo giác không gian vô tận bao phủ trên đỉnh đầu.
Trong lúc chờ thang máy đi xuống, Đậu Thịnh giơ máy ảnh hướng ống kính ra phía tủ kính sau lưng, anh giới thiệu một chuỗi rap dài. Tạ Lan nghe không hiểu gì, nhưng tầm mắt cậu theo ống kính di chuyển đến phía tủ kính mà Đậu Thịnh giới thiệu.
Phía sau tủ kính, bên góc trái là ảnh nhập học và ảnh tốt nghiệp của từng lớp. Ảnh nhập học được chụp theo từng lớp. Đậu Thịnh tìm kiếm hồi lâu, anh cuối cùng mới dừng ống kính rồi đưa tay chỉ vào một bức ảnh trong máy ảnh: “Đây này, ầy ui, một năm rưỡi trước tôi cũng đẹp trai như vậy.”
Tạ Lan nhìn liền biết đây là tập thể lớp 4 của bọn họ.
Trong bức hình, gương mặt của từng người trong cái hội nhóm cú mèo đều rất ngây ngô. Bọn họ nhìn chằm chằm vào ống kính với đôi mắt lấp lánh tràn đầy năng lượng. So với những học sinh của lớp khác, quả thật bọn họ đã tràn đầy “Năng Lượng” ngay từ đầu.
Tạ Lan phát hiện Đậu Thịnh đứng ở chính giữa hàng cuối cùng. Đảo mắt nhìn lại Đậu Thịnh bây giờ cũng không có gì khác biệt cho lắm, vẫn là nụ cười hờ hững mang theo khí chất thiếu niên trong trẻo kia. Bên trái Đậu Thịnh là Đới Hữu, nhìn cậu ta nom vô cùng ôn văn và tao nhã. Kế đến là Xa Tử Minh, hừm, nhìn người này có chút ngốc nghếch với quả đầu hệt một con nhím. Sau đó là Vu Phi, nhìn có chút chán chường, không buồn quan tâm sống chết của thế gian này.
Nam sinh bên tay phải Đậu Thịnh có khuôn mặt thanh tú, vóc người cậu ta cao gầy. Nét rạng rỡ trên khuôn mặt càng nổi bật vẻ ngây ngô của thiếu niên, trong mắt dường như còn có ánh sáng lấp lánh.
Tạ Lan cảm thấy nam sinh này nhìn quen mắt. Một lúc sau, cậu mới lập tức nhận ra đây là Trần Khả.
Cậu lặng lẽ thở dài một tiếng, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Đậu Thịnh dừng trước một tấm hình mà có thể triển khai tuyệt kỹ miêu tả hơn mười vạn chữ không ngừng. Số từ anh nói chuyện với máy ảnh trong năm phút đồng hồ còn nhiều hơn số từ anh mở miệng nói chuyện trong ngày. Tạ Lan một lần nữa phải suy nghĩ lại câu ‘e thẹn trước ống kính’ liệu mình có hiểu sai nghĩa hay không.
Nghe ‘trâu gảy đàn piano’ là một thể nghiệm vô cùng huyền huyễn. Tạ Lan ngây ngấy, sắp rơi vào hôn mê.
“Ê này.” Đậu Thịnh đột nhiên xoay máy ảnh về phía cậu, cười hỏi: “Lúc trước tớ vẫn luôn muốn hỏi cậu tại sao lại về nước? Tớ chỉ chụp vài tấm ảnh tùy tiện thôi, sẽ không đăng lên internet đâu.”
Bốn phía xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh trở lại. Bên trong dãy hành lang trống trải chỉ còn sót lại tiếng tự động nho nhỏ của máy ảnh lấy nét.
Tạ Lan không hiểu tại sao bản thân mình lại không tránh ống kính máy ảnh. Có lẽ trong khoảnh khắc này, cậu thật sự đã buông lỏng chính mình.
Chắc chắn Triệu Văn Anh đã có đề cập chuyện của mẹ cậu với Đậu Thịnh. Cho dù ngày hôm đó ở sân bay chưa dặn dò kỹ thì hiện tại cũng đã nói rõ ràng.
Dù vậy, cậu cũng cảm thấy chẳng có gì phải giấu, bèn thẳng thắn kể: “Mẹ tớ quyết định nộp đơn đăng ký học đại học cùng cha tớ ở Anh. Thật ra bà ấy đã lấy được thư thông báo trúng tuyển rồi, bức thư đó chính là điều bà ấy tiếc nuối nhất.”
Đậu Thịnh nghe xong ngạc nhiên: “Vậy nên cậu muốn thay dì ấy lấy thêm một giấy báo nhập học để vào trường đại học mà dì ấy chưa vào sao?”
Tạ Lan ừm một tiếng: “Cũng xem như vậy.”
“Thật sự xúc động.” Đậu Thịnh thấp giọng nói: “Thì ra là vậy. Tớ có thể nói cho mẹ của tớ biết được không? Bà ấy rất tò mò, sẽ không nói cho người khác biết đâu.”
Tạ Lan xoay người: “Thoải mái đi.”
Một lát sau, Đậu Thịnh lại hỏi: “Đúng rồi, mẹ cậu trúng tuyển vào trường Đại học nào vậy?”
Tạ Lan ngẩng đầu, tầm mắt đảo qua một vòng các thư thông báo trúng tuyển của các trường đại học trong tủ kính. Khóe môi cậu nhếch lên rồi chỉ tay vào thư thông báo trúng tuyển trường đại học màu tím ở hàng đầu tiên.
“...”
Đậu Thịnh chậm rãi buông máy ảnh xuống.
Anh ngập ngừng một giây, sau đó thấp giọng nói: “Trường này, có chút khó khăn đấy.”
Tạ Lan: “?”
“Cái này tớ nói thật lòng.” Đậu Thịnh nói một cách chân thành: “Đây không chỉ là nỗ lực luyện tập một chút tiếng Trung thôi đâu. Với trình độ như cậu, điển hình là phải bắt đầu học thuộc lại từ điển mới được.”
“...”
Nụ cười Tạ Lan từ từ biến mất.
Cậu im lặng rất lâu rồi rốt cuộc không nhịn được mà đặt ra một câu hỏi thật lòng: “Từ nhỏ đến lớn, cậu có bị người ta đánh bao giờ chưa?”